[19]
Yuuji chịu đựng cơn đau lưng nhức mỏi, nằm trên giường vài phút mà vẫn không nuốt trôi cơn giận, liền nhắn tin cho Gojo-sensei: "?"
Ngay sau đó, cậu nghe thấy tiếng 'ting' của thông báo tin nhắn ngay trước cửa phòng mình.
Yuuji tức nghẹn, vừa cạn lời vừa bất lực:
"......Thầy ơi, thầy đứng ngoài cửa phòng em làm gì vậy?"
"Tôi đợi em hết giận." Gojo trả lời ngay. Nếu Yuuji không giận nữa, tôi có thể vào được không?"
Yuuji: "......"
Cậu nghiến răng: "Vào đi!"
"Được." Gojo ngoan ngoãn mở cửa bước vào, rồi như làm ảo thuật lôi ra một cái sandwich chẳng biết từ đâu ra. "Em đói không?"
"..." Như đáp lại, bụng Yuuji kêu "ọc ọc".
Vẻ xấu hổ thoáng hiện lên trên mặt Yuuji. Cậu hít sâu một hơi, cố bình tĩnh lại. Không được, cậu không thể để thầy dắt mũi nữa. Giờ cậu đang chiếm thế thượng phong, phải làm cho thầy cứng họng giống lúc trước mới đúng.
"Đừng tưởng em cho thầy vào là hết giận." Yuuji nói, "Chỉ là em không muốn Fushiguro về rồi nhìn thấy..."
"Được thôi." Gojo thất vọng bĩu môi.
Đối phương cụp mắt xuống, trông như đang chịu uỷ khuất lớn. Khuôn mặt vốn luôn rạng rỡ giờ lại mang vẻ đáng thương, khiến tim Yuuji bất giác hụt một nhịp.
Không được không được! Cậu lắc đầu dữ dội. Không thể thấy người này đáng thương được. Thương đàn ông là xui xẻo cả đời! Cậu tuyệt đối không được đi vào vết xe đổ!
"Còn cả bài tập của em nữa." Yuuji lạnh mặt bổ sung, "Lúc nãy thầy vào đã nói gì?"
"......Biết rồi." Gojo ngoan ngoãn trở lại bàn, tiếp tục làm bài tập giúp Yuuji.
Yuuji ngồi bên mép giường nhìn hắn, nuốt vội bữa tối muộn của mình. "Vậy em nên gọi thầy là gì?" Cậu hỏi "Senpai? Hay sensei?"
"Yuuji muốn gọi thế nào cũng được." Gojo không ngẩng đầu, bút vẫn di chuyển rất nhanh trên giấy. "Nhưng trước mặt người khác, tôi khuyên em vẫn nên gọi theo thân phận của tôi."
"Ồ." Yuuji ngừng lại, giọng vẫn chẳng chút cảm xúc. "Hóa ra thầy không chỉ giấu em, mà người khác cũng không biết."
Gojo chột dạ đáp: "...Đúng thế, là yêu cầu của hiệu trưởng." Nhưng những người thông minh như Megumi hay Maki chắc cũng đoán được ít nhiều, chỉ là hắn không biết họ đoán được bao nhiêu.
Yuuji bĩu môi: "Vậy thầy rốt cuộc có bị đa nhân cách không?"
"?" Lần này Gojo quay đầu phản đối. "Không, ký ức của tôi rất hoàn chỉnh. Dù là ký ức lúc mười tám tuổi hay hai tám tuổi đều đầy đủ."
"Vậy tức là thầy cố ý dùng hai thân phận để qua lại với em." Yuuji hỏi ngược lại, "Đúng không?"
Gojo rụt cổ: "..." Vấn đề này không thể bỏ qua được sao?
Yuuji cắn môi: "Tại sao?"
Tại sao? Chính Gojo cũng không biết. Lúc đó hắn chỉ hành động theo bản năng. Nhưng khi Yuuji hỏi như vậy, lần đầu tiên kẻ chẳng màng tới cảm xúc của người khác như hắn bắt đầu vắt óc suy nghĩ để đoán ý học sinh. Phải trả lời thế nào mới khiến Yuuji hài lòng? Hắn không muốn Yuuji lại lộ ra vẻ mặt... khiến người khác nhìn vào thấy nặng lòng như vậy.
"Bởi vì tôi lúc nào cũng muốn gặp em." Một lúc sau, Gojo khẽ nói, "Nếu tôi nói như vậy....em có tin không?"
"..." Yuuji cúi đầu nhìn sàn nhà. Thầy nói lúc nào cũng muốn gặp cậu, cậu tin. Nhưng cậu cũng biết rõ lý do lớn nhất có thể là vì sau khi trở thành 'Gojo-senpai', thầy bị nhốt trong trường, không được ra ngoài, cuộc sống quá nhàm chán nên cần một người nói chuyện giải khuây. Và Yuuji chính là người đó.
"Nhưng ban đầu thầy đâu có thích em." Yuuji buồn bã nói. "Thầy đồng ý... là vì em thích thầy sao?"
Trước mắt Gojo tối sầm lại: "......" Lại là câu hỏi chí mạng gì đây.
Hắn theo bản năng cảm thấy nếu trả lời không tốt, e là sẽ không có sau này nữa, cho nên cực kỳ cẩn trọng đáp: "Tôi chắc không phải người có tinh thần hy sinh đến thế."
"Yuuji là người quan trọng nhất, cũng là người tôi thích nhất."
Thực ra, với tư cách một người trưởng thành lớn hơn đối phương hơn mười tuổi, lại là thầy giáo, trước đây Gojo chưa từng nghĩ đến việc yêu đương với học sinh. Trước hết hắn là người theo chủ nghĩa độc thân kiên định, hoàn toàn tách biệt với chuyện tình cảm. Thứ hai, hắn cũng chưa từng nghĩ mình có khả năng phát sinh tình cảm mập mờ với đàn ông. Mặc dù hắn rất thích ở bên Yuuji, nhưng Gojo trước giờ đều không cho rằng mình là người đồng tính.
Yuuji thích mình. Lần đầu tiên nhận ra sự thật này, Gojo không những không cảm thấy khó chịu hay ngượng ngùng, mà ngược lại còn như mở ra một khả năng hoàn toàn mới.
Em ấy thích mình... vậy mà lại thích mình... Mỗi khi nghĩ đến điều này, tâm trạng Gojo lại trở nên vô cùng vi diệu, như có cơn gió nhẹ lướt qua trán, khiến tim hắn một trận tê dại.
Dĩ nhiên, nếu đủ lạnh lùng, hắn nên bóp nghẹt chút tình cảm non nớt này của học trò ngay từ trong trứng nước, giống như cách hắn đối xử với những người khác. Thế nhưng Gojo phát hiện mình không cách nào thẳng thừng từ chối cậu.
Ra là vậy, hắn nghĩ. Bởi vì Yuuji đối với hắn là sự đặc biệt duy nhất, nên hắn mới đối xử với cậu khác biệt tới thế.
Yuuji đỏ mặt: "Ờ..." Sau khi Gojo-sensei biến nhỏ lại, có lẽ do góc nhìn thay đổi, nói chuyện cũng không còn đáng ghét như trước nữa.
Gojo thừa thắng xông lên: "Yuuji, bài tập viết xong rồi, tiếp theo em muốn làm gì?" Hắn đề nghị: "Hay là cùng xem phim? Tôi có thể về lấy đĩa."
"Không." Yuuji lập tức đổi sắc mặt. Gojo-sensei nghĩ nói vài câu ngon ngọt là muốn làm hòa với cậu à? Không có cửa!
"Em buồn ngủ rồi." Cậu cố tình nói to, "Em muốn ngủ một mình một lát, cảm ơn thầy đã làm bài giúp em."
"......Ồ." Gojo, sau khi bị lợi dụng, bất lực trơ mắt nhìn bản thân bị tống ra khỏi cửa lần hai. Lần này, Yuuji còn lạnh lùng khóa cửa lại, đến một cái cửa sổ cũng không chừa lại cho hắn.
*
Gojo mở điện thoại tìm kiếm: "100 cách theo đuổi con trai.", một loạt chữ hiện ra khiến khóe miệng hắn giật giật.
Dù mạnh miệng tuyên bố sẽ theo đuổi Yuuji, nhưng cụ thể phải làm thế nào thì hắn vẫn chưa nghĩ ra.
Tất nhiên, tặng quà, mời ăn cơm, hẹn hò thường nhật đều là những bài cơ bản. Điều Gojo thực sự cần học là làm sao để khiến Yuuji thay đổi suy nghĩ, chẳng hạn như cái hắn đang nghiên cứu đây...
100 cách theo đuổi con trai:
Cách thứ 11: Khi đi xe, tựa đầu lên vai cậu ấy, để cậu ấy ngửi mùi tóc thơm của bạn - Gojo không nhịn được nhíu mày. Với chiều cao của hắn mà tựa lên vai Yuuji á? Ngược lại còn hợp lý hơn.
Cách thứ 69: Khi ở cùng nhau, giống như mèo dùng mặt cọ mặt cậu ấy - Gojo cúi đầu suy nghĩ. Cọ mặt sao? Cái này nghe có vẻ khả thi, lần sau thử xem.
Cách thứ 86...
Cách thứ 91...
Shoko ngồi trước quầy bar, đánh giá: "Cậu nên soi gương xem lại bộ dạng hiện tại của mình đi, y như thiếu nữ đang yêu vậy."
Gojo: "?" Hắn quyết định rộng lượng một chút, không so đo với Shoko: "Shoko, cậu từng theo đuổi ai chưa?"
"Chưa." Shoko thản nhiên nói, "Toàn là người khác theo đuổi tôi."
Gojo chân thành hỏi: "Vậy từ những người theo đuổi cậu, cậu có rút ra được phương pháp hay ho nào không?"
Shoko đáp: "Tôi đâu có giống cậu, không dùng hai thân phận để lừa người."
Gojo: "......" Thôi được rồi đừng nói nữa.
Shoko nhún vai, gọi bartender thêm một ly cocktail. Dù sao hôm nay Gojo trả tiền, cô chẳng cần tiết kiệm: "À đúng rồi, dạo này tình trạng cơ thể cậu thế nào?"
"Tôi khoẻ." Gojo vẫn đang nghiên cứu "bí kíp cua trai", có chút lơ đãng.
"Tôi hỏi tần suất biến đổi của cậu!" Shoko trợn mắt. Ai mà không biết Gojo khỏe như trâu, sống trăm tuổi cũng không vấn đề gì. Tên này yêu vào là mất não rồi à?
"Vẫn như cũ." Gojo nhíu mày, "Trước đó tôi có nói với cậu rồi, thời gian của tôi bắt đầu trở nên không ổn định, trong một ngày có thể biến đổi vài lần." Ví dụ như lần này, ba tiếng trước hắn vẫn là Gojo Satoru mười tám tuổi vừa bị Yuuji đuổi khỏi phòng, nằm chán chường trên giường ký túc xá. Nhưng ba tiếng sau, hắn lại trở về trạng thái bình thường, có thể tự do ra vào trường.
Đúng lúc Shoko gọi hắn ra thanh toán, Gojo liền đi tới quầy bar, định uống chút gì đó để giết thời gian.
Shoko nghiêm túc nói: "Cậu phân biệt quá rõ ràng giữa cậu và phiên bản mười tám tuổi của mình rồi. Tôi đã nói với cậu, trạng thái này không tách rời khỏi tâm lý của cậu, đặc biệt là khi cảm xúc dao động, sự biến đổi của cậu sẽ càng rõ rệt... Này Gojo, cậu có đang nghe tôi nói không?"
"Tôi phát hiện mình có tật." Gojo nói, nhìn điện thoại. "Không có được câu trả lời thì sẽ không bỏ cuộc, chẳng có chút kiên nhẫn... Shoko, tôi đi trước đây, tiền tối nay tính vào hoá đơn của tôi nhé, bye."
Cảm xúc dao động? Trên đường trở về trường, Gojo nghĩ. Hắn mà dao động sao?
Có lẽ là có. Ví dụ như bây giờ, chỉ cần nghĩ đến việc Yuuji vẫn chưa tha thứ cho mình, hắn liền thấy bứt rứt, khó chịu, trằn trọc không yên.
Hắn tưởng rằng ra ngoài uống chút gì đó với Shoko sẽ đỡ, nhưng dù là ở quán bar cùng bạn bè hay ở một mình trong ký túc xá, tâm trí hắn vẫn luôn hướng về một người khác.
Mà rốt cuộc Yuuji thích phiên bản nào của hắn?
Bản trẻ? Xét theo cách hai người hôm nay ở cùng nhau, Yuuji rõ ràng thoải mái hơn với hắn khi là Gojo mười tám tuổi. Mặc dù đối với hắn khi là thầy, cậu cũng rất tốt, nhưng dường như vẫn có chút khoảng cách nhất định.
Không lẽ là khoảng cách thế hệ...? Khóe miệng Gojo giật giật. Hắn không thấy mình già, hai tám tuổi chính là độ tuổi đẹp nhất của đàn ông. Nhưng Yuuji quả thật nhỏ hơn hắn cả chục tuổi...
Suy đoán tâm tư trẻ con....
"Sáng mai?" Mười phút sau, Ijichi bị cuộc điện thoại của Gojo đánh thức, cảm giác như trời sập. Từ giờ đến sáng mai còn chưa đến bốn tiếng, mà trong thời gian đó phải đặt vé, xác nhận lịch trình, đặt chỗ ở....Gojo đúng là điên rồ!
Gojo: "Tôi đã gọi anh dậy rồi mà? Trước 9 giờ có vấn đề gì không?"
Ijichi giận mà không dám nói: "Không ạ......"
"Lo xong việc này, tôi sẽ nhận cái nhiệm vụ mà anh nói lần trước." Gojo tung ra mồi nhử. "Hoặc bất kỳ nhiệm vụ nào cũng được. Tôi sẽ không cãi nhau với đám lão già kia nữa, thế nào?"
Ijichi tròn mắt: Gojo tiên sinh thực sự đổi tính rồi sao?! Sự bất mãn của anh lập tức bay sạch. "Được ạ! Anh Gojo, tôi đi làm ngay!"
*
Sáng hôm sau.
Sau giấc ngủ ngon, Yuuji sảng khoái tỉnh dậy, phát hiện tin nhắn của Gojo-sensei gửi cho mình từ rạng sáng: "Có muốn đi Hokkaido trượt tuyết không?"
Yuuji nhướn mày, ý nghĩ đầu tiên là:
Gojo-sensei bình thường không ngủ à? Sao lúc nào cũng nhắn tin nửa đêm vậy?
Cậu mở điện thoại ra và trả lời: "Thầy đang hẹn em à?"
Thầy hành động nhanh thật. Rõ ràng hôm qua gặp nhau còn bị cậu từ chối, lúc về trông rất buồn bã, Yuuji còn tưởng phải vài ngày nữa Gojo-sensei mới lại tới tìm mình. Nhưng sự chủ động này của thầy, cậu không ghét.
Gojo nhanh chóng trả lời: "Vừa hay có nhiệm vụ ở đó, có thể dẫn em đi học hỏi."
Nụ cười của Yuuji lập tức đông cứng: "Vậy à? Thế em không đi đâu, em nhớ ra mình có chuyện muốn hỏi Nanami, em sẽ ở lại trường."
"Là tôi muốn hẹn em." Gojo lập tức ngoan ngoãn, "Là tôi muốn hẹn hò với Yuuji, không liên quan đến nhiệm vụ."
Tâm trạng Yuuji lập tức tốt lên, nhưng cậu vẫn không đồng ý ngay, chỉ nói: "Lần trước thầy đã dẫn em đi chơi rồi, lần này lại đi nữa, còn phải xin nghỉ, hiệu trưởng có đồng ý không?"
Lần cuối hai người hẹn hò là trong chuyến đi châu Âu. Lúc đi ngọt ngào bao nhiêu, lúc về thê thảm bấy nhiêu.
Chắc hẳn Gojo-sensei vẫn nhớ rất rõ ngày hôm đó.
Yuuji vốn tưởng Gojo sẽ nói kiểu "tôi không quan tâm hiệu trưởng nghĩ gì" - đó mới đúng là tính cách của thầy. Nếu thầy thật sự nói vậy, cậu cũng không ngạc nhiên. Không ngờ hôm nay đối phương cứ như bật hack, vậy mà lại trả lời: "Lần đó không phải tôi chủ động, không tính."
Chưa hết, hắn còn linh hoạt bán thảm. "Dù có bị hiệu trưởng mắng nhưng chỉ cần Yuuji đồng ý, bị mắng mấy lần tôi cũng chịu."
Yuuji chớp mắt, lần này cuối cùng cũng không nhịn được cong môi.
Cậu không biết người đang nhắn tin là thầy hay tiền bối. Theo kinh nghiệm của cậu, chỉ có tiền bối mới nói kiểu này.
Đúng vậy, tiền bối chủ động hơn, thầy thì hơi giữ kẽ. Chính vì sự khác biệt rõ ràng này mà trước đây Yuuji không hề nghĩ hai người là một.
"Mười phút nữa tôi qua đón em." Không đợi Yuuji từ chối, Gojo lại nói.
Mười phút?! Yuuji hoảng hốt bật dậy khỏi giường, lao vào phòng tắm đánh răng rửa mặt. Tóc cậu còn bù xù, mặt chưa rửa. Gặp Gojo trong tình trạng này, dù là người được theo đuổi cũng vẫn thấy áp lực!
Sau khi Yuuji chỉnh trang xong trước gương, vừa đúng mười phút trôi qua. Bởi vì không muốn tỏ ra quá mong chờ, nên cậu còn nán lại trong phòng tắm chỉnh lại tóc thêm một chút, rồi mới mở cửa. Thò đầu ra, cậu hít sâu một hơi, giả vờ thờ ơ nói: "Tiền bối, anh đến rồ—" sao?
Gojo nhíu mày: "?"
Yuuji nhìn người cao lớn trước mặt mình, ngẩn ra một chút: "Gojo-sensei."
Gojo cười nhẹ: "Xong rồi à? Vậy đi thôi."
Yuuji nhanh chóng bước đến bên hắn, bị nhét vào tay một miếng bánh mì làm bữa sáng. Cậu mang tâm trạng phức tạp nói cảm ơn, trong lòng nghĩ trước đây thầy đâu có để ý mấy chuyện nhỏ như cậu có ăn sáng hay không. Nói sao nhỉ....Đây có phải là đặc quyền khi được yêu không? Sự quan tâm, chăm sóc từng chút một... cậu dường như đang được thầy âm thầm che chở.
Yuuji không nhịn được liếc nhìn Gojo: "Lúc nãy là thầy nhắn tin với em à?" Thật sự không phải tiền bối nhắn sao?
"Yuuji..." Gojo nhìn cậu một cái, dường như hiểu được ẩn ý trong lời nói. "Em muốn tôi hôn em ở đây à?"
Yuuji lập tức đỏ bừng mặt: "Không được..." Đây là hành lang, bất cứ lúc nào cũng có thể gặp người khác. Cậu không biết Fushiguro và mọi người sẽ về lúc nào, không dám mạo hiểm.
".....Không phải đã nói trước khi theo đuổi được em thì không làm gì sao?" Cậu vội nhắc.
Gojo lẩm bẩm: "Hôn một cái cũng không được à?" Vậy thì hắn thiệt quá rồi.
Yuuji không nói gì.
"Được rồi, bây giờ tôi không hôn em." Gojo nói. "Tôi sẽ không làm em khó xử."
Nhưng chưa kịp để Yuuji thở phào, hắn đã nheo mắt lại, giọng điệu đầy tự tin: "Dù sao thì sau này vẫn sẽ có cơ hội."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net