Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

[20]

Sẽ có cơ hội gì chứ? Yuuji hừ nhẹ trong lòng. Không có cơ hội nào hết!

Tiếc là chính cậu cũng không chắc mình có thể kiên trì được bao lâu. Cậu luôn có cảm giác thầy còn chưa bắt đầu theo đuổi mà cậu đã sắp giơ cờ trắng đầu hàng rồi.

Không được không được. Yuuji hít một hơi thật sâu. Cậu không thể dao động nhanh như vậy.

Ít nhất cũng phải kiên trì được vài ngày.

Đây là vấn đề thể diện của người trẻ, tuyệt đối không thể thua dễ dàng như vậy.

Yuuji hít sâu một hơi: "Sao thầy đột nhiên lại muốn dẫn em đi trượt tuyết?"

Gojo nhìn cậu: "Em muốn nghe lý do gì?"

Không đợi Yuuji trả lời, hắn nói tiếp: "Thật ra tôi cũng không nghĩ nhiều. Nếu nhất định phải nói, thì do tôi muốn ở riêng với em."

Giọng Yuuji nhỏ đi: "Ồ..." Cậu kín đáo quay mặt đi, không muốn để thầy thấy đôi tai nóng bừng.

"Còn nữa, tôi nghe Ijichi nói em rất thích tuyết?" Gojo nói. Tất nhiên lúc đó hắn không để tâm, chỉ coi đó như câu chuyện vui về học sinh. Nhưng tối qua, khi đang suy nghĩ Yuuji thích gì, hắn đột nhiên lại nhớ ra chuyện này. "Tôi muốn chiều theo sở thích của em." Gojo ám chỉ.

Yuuji không trả lời. Cậu vô thức thất thần, những lời của Gojo-sensei khiến cậu nhớ lại một đoạn ký ức trước đây.

Đó là một ngày gần Giáng Sinh. Khi đó Gojo-sensei vẫn chưa được giải phong ấn khỏi Ngục Môn Cương, Tokyo hiếm khi lạnh đến như vậy.

Hôm đó, Ijichi mang theo lời nhắn của hiệu trưởng đến gặp cậu. Vì Yuuji đang trốn tránh sự truy bắt của thượng tầng, họ gặp nhau trong một tòa nhà bỏ hoang.

Qua khung cửa sổ đổ nát, mắt Yuuji hướng ra bầu trời xám xịt bên ngoài. Những bông tuyết lặng lẽ rơi xuống, vài bông theo gió bay vào trong, đáp xuống lòng bàn tay cậu.

Yuuji cảm nhận được sự lạnh buốt nơi lòng bàn tay, vẻ mặt thoáng sững lại: "Tokyo vậy mà đã có tuyết sớm thế này rồi..."

Ijichi mỉm cười: "Đây là mùa đông đầu tiên của Itadori-kun ở Tokyo nhỉ?

"Vâng..." Nửa năm qua xảy ra quá nhiều chuyện, nhiều đến mức cậu chưa kịp phản ứng thì đã trở thành một con người hoàn toàn khác.

"Em rất thích tuyết." Một lúc sau, Yuuji như tự nhủ với chính mình. "Đẹp quá..."

Ijichi tin là thật. Dù không biết tương lai họ sẽ đi về đâu, anh vẫn an ủi rằng mọi thứ rồi sẽ tốt lên, Gojo-sensei sẽ trở lại, mọi người sẽ đoàn tụ.

"Đến lúc đó ta lại có thể gặp nhau ở trường." Ijichi động viên. "Khoảng thời gian ở bên ngoài này em phải chú ý an toàn nhé, Itadori-kun."

Yuuji thu hồi ánh nhìn, gật đầu một cách qua loa và mệt mỏi.

Thực ra ngay từ khoảnh khắc buột miệng nói như vậy, Yuuji đã hiểu: cậu có phải thật lòng thích tuyết không?

Hay nói đúng hơn, thứ cậu thích là khoảng không gian trắng bạc bao la ấy. Thứ có thể khuấy động toàn bộ tâm trí cậu, khiến cậu vĩnh viễn không thể quên.

Tượng trưng cho người đó.

Cũng là bí mật mà cậu không thể nói ra.

Nhưng bây giờ, mùa đông này vẫn chưa qua, thầy đã thật sự trở lại bên cậu.

Nắm lấy tay cậu, thì thầm những lời âu yếm sát bên tai.

Đây là hiện thực mà Yuuji trước đây chưa từng dám tưởng tượng.

Cậu bỗng nhiên cảm thấy nếu thời gian có thể ngưng lại ở khoảnh khắc này, cậu sẽ sẵn sàng dùng hết thảy mọi thứ của mình để đánh đổi.

Trượt tuyết cần đủ loại trang bị: quần áo chuyên dụng, kính bảo hộ, giày trượt... nhưng những thứ đó Yuuji không cần phải lo. Gojo đã sớm cho người chuẩn bị đầy đủ theo đúng số đo của cậu.

Máy bay vừa hạ cánh đã có xe riêng tới đón và đưa hai người đến khu trượt tuyết cách đó vài chục cây số. Khách sạn họ ở còn có suối nước nóng riêng, đầu bếp đi kèm cũng là đầu bếp bậc thầy từ nhà hàng đạt sao Michelin.

Cuộc sống kiểu này có phần hơi xa hoa, Yuuji không khỏi cảm thán. Dù biết điều kiện của Gojo-sensei rất tốt, đủ sức chi trả cho những thứ này, nhưng cậu vẫn không nhịn được mà lẩm bẩm: "Nếu Kugisaki biết chắc cậu ấy giết em mất..."

"Tại sao?" Gojo-sensei ngạc nhiên, "Đi nghỉ dưỡng chẳng phải đều như vậy sao?" Thực ra Gojo cũng không phải kiểu người quá coi trọng vật chất. Nếu không phải để lấy lòng Yuuji, hắn sẽ không tốn công sắp xếp những thứ này.

Nhưng đã là theo đuổi người ta thì đương nhiên phải thể hiện mặt tốt nhất của mình. Nếu không, chuyến đi này cũng chẳng còn ý nghĩa.

Yuuji liếc hắn một cái đầy ấm ức. Kugisaki mà không chửi mới lạ. Thứ nhất, nếu cô ấy biết Gojo-sensei trêu chọc cậu như vậy mà cậu vẫn còn cân nhắc đồng ý lời theo đuổi, chắc chắn sẽ mắng cậu không có nguyên tắc. Thứ hai, chuyện tốt thế này mà không kéo Kugisaki với Fushiguro đi cùng chính là thiếu tinh thần đồng đội, không có nghĩa khí, tội càng nặng thêm.

Gojo chỉ nghĩ sơ qua đã hiểu Yuuji đang bận tâm điều gì. Hắn mỉm cười: "Được rồi, có cơ hội tôi sẽ dẫn cả ba đứa đi chơi, địa điểm để Nobara chọn." Hắn nắm lấy tay Yuuji. "Nhưng lần này hãy để tôi được ở riêng với Yuuji, nhé?"

Tai Yuuji hơi nóng lên. Nhưng cậu tự cho rằng đó là do mùa đông ở Hokkaido lạnh quá nên mới khiến tai cậu đỏ ửng như vậy.
Cậu khẽ "ừ" một tiếng, ánh mắt lại nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Thời tiết đẹp, chiều nay có thể đi trượt tuyết rồi." Gojo nói, "Yuuji trước đây chưa từng trượt tuyết đúng không?"

"Chưa." Với một đứa trẻ không có bố mẹ như cậu, ông nội có thể lo tiền học phí và sinh hoạt đã là rất vất vả rồi. Có lúc cần tiền, cậu còn phải đi làm thêm để trang trải.

"Thể lực và phản xạ của em rất tốt, không lo không học được." Gojo nói, bất ngờ cúi xuống kề sát mặt Yuuji, môi hắn dừng lại rất gần má cậu.

Yuuji theo phản xạ rụt cổ lại.

Gojo: "Bây giờ không ở trường... có thể hôn không?

"......Không." Yuuji quay mặt đi, giọng không quá kiên định.

Gojo dùng ngón tay khẽ vuốt môi cậu, cười một tiếng, không nói thêm gì nữa.

Dụ dỗ!

Yuuji không khỏi mắng thầm Gojo-sensei trong lòng. Giờ nhìn lại, hành động của thầy đúng là chỗ nào cũng đáng nghi, chỗ nào cũng đáng ghét. Chắc thầy thấy lấy lòng cậu không được nên định dùng sắc đẹp dụ dỗ.

Cậu quyết định phớt lờ gương mặt mê hoặc lòng người kia, coi như mình thật sự chỉ đang đi thư giãn. Sau khi tham quan khách sạn một lúc, Yuuji háo hức kéo Gojo-sensei ra ngoài: "Gojo-sensei, lát nữa sẽ có huấn luyện viên trượt tuyết đến chứ?"

"Huấn luyện viên?" Gojo thong thả thu dọn đồ đạc. "Không cần, tôi dạy em... lại đây thay đồ trước."

Miệng Yuuji quyết không chịu thua: "Được không? Thầy là chuyên gia à?" Nhưng người thì lại ngoan ngoãn đứng trong phòng thay đồ, để Gojo tự tay giúp mình mặc đồ trượt tuyết. Gojo-sensei quỳ xuống buộc dây giày cho cậu. Nhìn hành động đó của thầy, cậu lại cảm thấy mặt mình nóng lên.

"Em tự mặc được." Yuuji lúng túng nói.

"Tôi biết." Gojo ngẩng lên cười. "Nhưng tôi muốn chăm sóc em."

Ở khoảng cách gần như vậy, gương mặt không đeo bịt mắt của Gojo càng có lực sát thương hơn bình thường Đôi mắt xanh bạc của thầy chăm chú nhìn cậu, trong đáy mắt phản chiếu rõ ràng hình ảnh của Yuuji.

Cổ họng cậu vô thức nghẹn lại. Yuuji vội vàng kéo kính bảo hộ của đối phương xuống, giọng nói run rẩy vì xấu hổ: "Cảm ơn thầy, chúng ta mau đi thôi."

Thật ra Yuuji biết từ hôm qua tới giờ thầy đã không ít lần lặp lại những câu như "tôi muốn", "tôi sẵn lòng" để xoa dịu nỗi bất an trong cậu. Thầy muốn chứng minh rằng mối quan hệ này không chỉ có mình Yuuji đơn phương. Nhưng có lẽ Gojo không biết rằng, cho dù hắn không làm gì, không nói gì, Yuuji cũng tuyệt đối không bao giờ có thể nói ra lời từ chối.

Trong trận chiến tình yêu này, cậu đã sớm lún sâu không lối thoát, thua đến triệt để.

Thế nhưng lại không thể dứt ra, cũng chẳng hề muốn thoát ra.

Khu trượt tuyết không đông lắm, chỉ lác đác vài người. Trong tình trạng ai cũng mặc đồ trượt tuyết dày cộm, Gojo-sensei không còn nổi bật như bình thường.

Điều này rất vừa ý Yuuji. Hai người theo dây kéo leo lên đỉnh dốc. Lúc dừng lại, Gojo giúp cậu mang ván trượt: "Những gì tôi vừa nói em nhớ chưa? Hạ thấp đầu gối, người nghiêng về phía trước, trọng tâm đặt vào chân."

Yuuji: "Ra là thầy thật sự biết à?"

Gojo: "Gì chứ." Hắn kiểm tra dây buộc ván trượt của Yuuji lần cuối, ngẩng đầu lên. "Không chắc mà vẫn dám đi với tôi?"

Yuuji khẽ đáp: "Vâng." Sao lại không chứ?

Gojo cười nhẹ, không tiếp tục đề tài đó nữa. "Hồi hộp không?" Hắn đứng dậy, nhường đường. "Đừng lo, tôi sẽ đi phía sau em."

Sợ thì đúng là không sợ. Dù sao cũng là chú thuật sư, mấy toà nhà cao cả chục mét cậu còn từng nhảy qua, huống hồ chỉ là trượt tuyết. Yuuji hít một hơi thật sâu, làm theo lời Gojo. Cậu nghiêng người về phía trước, dùng gậy trượt tuyết giữ thăng bằng rồi lao xuống. Gió lạnh rít qua tai, hơi thở trắng xóa tan vào không khí. Khi nhịp tim dâng đến cực điểm, tầm nhìn cậu bị cuốn trọn bởi khoảng không rộng lớn màu bạc lam xen lẫn - bạc là tuyết, lam là trời. Yuuji thấy mình chìm đắm trong thứ sắc màu rực rỡ ấy.

"Aaaaaaa!!" Cậu hét lên sảng khoái.

Cậu muốn quay đầu xem thầy có ở phía sau không, nhưng động tác đó phá vỡ thăng bằng. Yuuji lao khỏi đường trượt, đâm thẳng vào một đống tuyết dày. Cú va khiến cậu hoa mắt chóng mặt, nằm một lúc lâu chưa đứng dậy nổi. Đúng lúc đó, một bàn tay vươn tới, mạnh mẽ kéo cậu khỏi mặt đất.

"Đâm ngốc rồi?" Thầy hỏi. Lúc này Yuuji mới nhận ra dù ngã khá thảm, khóe môi mình lại cong lên.

Cậu trừng mắt: "Thầy có biết nói chuyện không vậy?" Nhưng một lúc sau, cậu lại không nhịn được mà cười to.

Gojo cũng cười: "Vui không?"

Yuuji: "Vui. Em muốn thử lại."

Gojo phủi tuyết trên người cậu: "Vậy thì lên thôi." Hắn nắm tay Yuuji, chuẩn bị cùng nhau đi lên.

Những ngón tay đan xen vào nhau, hơi ấm từ lòng bàn tay truyền đến. Yuuji nhìn bàn tay đang bị thầy siết chặt, trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc mãnh liệt.

Cậu đột nhiên kéo tay Gojo lại, nghiêng người tới, muốn hôn lên môi thầy.

Đáng tiếc cả hai đều đang đeo kính bảo hộ, động tác bất ngờ của cậu chỉ khiến hai mặt kính khẽ chạm vào nhau.

Gojo-sensei ngừng lại một chút rồi nói tiếp, giọng thầy hơi khàn: "Chẳng phải nói trong thời gian theo đuổi tôi không được hôn em sao?"

Yuuji nhìn hắn: "Thầy không được tùy tiện hôn em, nhưng đâu có nói em không được hôn thầy."

"Ồ." Gojo kéo dài giọng, "Yuuji đúng là không nói lý lẽ." Hắn hít sâu một hơi, rồi hỏi: "Vậy bây giờ thì sao?"

Yuuji: "Bây giờ?"

Gojo: "Muốn hôn tôi không?"

Hắn mỉm cười, như thể đã biết chắc đáp án dù Yuuji chưa nói. Và Yuuji cũng thật sự không cưỡng lại được sự cám dỗ đó. Cậu nhón chân, chủ động kề tới: "Muốn..."

Giọng nói của cậu nhanh chóng tan biến trong nụ hôn mãnh liệt. Cằm bị nâng lên, hơi ấm chạm vào môi. Hơi thở của hai người hoà quyện, và đắm trong mùi hương đặc trưng chỉ thuộc về thầy, Yuuji dần nhắm mắt lại.

Cả buổi chiều hai người chơi hết mình. Ba tiếng sau Yuuji trở về khách sạn, lúc này mới cảm thấy hơi mệt.

Nhưng tinh thần vẫn rất hưng phấn. Cậu cởi áo khoác, có chút nôn nóng muốn đi tắm rửa. Nhưng Gojo lại nghiêng đầu, chính xác không sai một li chiếm lấy hơi thở cậu.

Nụ hôn kết thúc, Yuuji không tiện từ chối nữa, trừng mắt nhìn hắn: "Làm gì vậy?"

Gojo áp trán mình vào trán cậu: "Làm sao bây giờ, tôi thích Yuuji quá."

"?" Yuuji không kịp phòng bị, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hắn.

Gojo cười khẽ: "Không cảm nhận được sao? Tôi thấy mình thể hiện rõ lắm rồi mà."

"Ồ..." Yuuji lại đỏ mặt, mắt không dám nhìn thẳng vào Gojo.

"Em đi tắm đây!" Cậu chạy vội vào phòng tắm.

Gojo nhắc: "Bên ngoài có suối nước nóng." Ngoài trời có bể suối nước nóng riêng dành cho khách lưu trú, không cần tắm chung với người khác.

Yuuji không đáp. Cậu đang hơi phiền vì thầy quá được nước lấn tới. Rõ ràng nói chưa theo đuổi được thì không hôn, nhưng một khi cậu chủ động, Gojo-sensei lại bắt đầu nuốt lời.

Cậu tắm qua loa, khoác áo yukata lên người rồi bước ra. Thấy Gojo đang gọi điện nội bộ của khách sạn để đặt bữa tối, Yuuji bất ngờ từ phía sau lao tới, ôm chặt lấy lưng hắn: "Thầy nói lại lần nữa đi."

"Nói gì cơ?" Gojo đặt điện thoại xuống, bật cười. "Tôi thích em sao?"

"Không được sao?" Yuuji hỏi.

"Yuuji." Gojo xoay người lại, để cậu đối diện với mình, giọng hắn trở nên nghiêm túc. "Tôi thích em."

"Những lời này em muốn nghe bao nhiêu lần tôi cũng sẽ nói." Hắn nói. "Không phải vì em thích tôi nên tôi mới thích em." Gojo chưa bao giờ cao thượng tới thế.

"Cũng không phải vì tôi biến trẻ lại, nhất thời nảy sinh hứng thứ, nhất thời bốc đồng mà thích em." Gojo lại nói. "Tôi muốn trong tương lai của em, vĩnh viễn có một chỗ dành cho tôi."

"Nói cách khác, tình cảm của tôi không chỉ là thích. Tôi yêu em, Yuuji. Tôi đang xin em cho tôi một tương lai."

"Em có bằng lòng cho tôi không?"

Yuuji mở to mắt.

Gojo đột nhiên mỉm cười, siết chặt tay cậu, áp mặt vào lòng bàn tay cậu: "Không cần trả lời ngay đâu."

"Em có thể tiếp tục thử thách tôi." Hắn nói "Thử thêm vài ngày, vài tháng cũng được. Không sao, tôi có thể đợi."

Yuuji nhất thời không biết nói gì: "Em..." cậu lúng túng. "Thầy...em tưởng thầy nghĩ rằng em còn nhỏ, không ổn định, không đáng tin..."

Giọng cậu bỗng trở nên khô khốc.

Dù lần này nhìn như Gojo là người chủ động theo đuổi, là người chấp nhận lựa chọn của Yuuji, nhưng chẳng phải đó cũng là một thử thách đối với chính cậu hay sao? Trong chuyện tình cảm, cậu luôn là người bị đặt lên bàn cân, chờ đợi một kết quả không biết trước.

Liệu thầy có thật sự thích cậu? Hay chỉ vì không muốn thua, hoặc muốn chịu trách nhiệm nên mới miễn cưỡng thử ở bên cậu?

Yuuji không muốn nghĩ đến khả năng này.

Cậu khao khát câu trả lời, nhưng lại không thật sự muốn biết câu trả lời.

Thực ra kết quả hiện tại đã đủ khiến cậu hài lòng. Gojo-sensei không phớt lờ cậu, không qua loa với cậu, thậm chí còn thử mở ra một khả năng cùng cậu.

Yuuji cảm thấy mình vô cùng may mắn. Người cậu thích rất tốt, đối xử với cậu rất tốt, với tình cảm của họ, đều rất tốt.

"Không có chuyện đó." Gojo thở dài. "Yuuji là một đứa trẻ rất trưởng thành."

Hắn nói: "Là thầy không tốt, đã dùng thái độ hời hợt để đối xử với em."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net