1
Tác giả gốc: yanshuxoxlink fic gốc: https://archiveofourown.org/chapters/113943595?show_comments=true&view_full_work=false#comment_1038898736
-----
Lưu Diệu Văn nhận được tin nhắn của Nghiêm Hạo Tường khi anh đang ở sân bay, chuẩn bị lên máy bay. Quen biết người này hơn mười năm, Lưu Diệu Văn hiểu rõ tính cách hướng nội và có phần lạnh lùng của Nghiêm Hạo Tường. Nhất là sau khi Nghiêm Hạo Tường bắt đầu hẹn hò, tình cảm "trúc mã" của họ lại càng xa cách. Vậy nên, việc Nghiêm Hạo Tường chủ động nhắn tin cho anh lúc này quả là một điều bất ngờ. Anh mở điện thoại ra chỉ thấy vỏn vẹn bốn chữ:
"Tôi chia tay rồi".
Lưu Diệu Văn ngay lập tức trả lời bằng ba dấu chấm hỏi, vẫn còn không hiểu gì. Phải mất vài giây thì anh mới sực nhớ ra gì đó, gửi tiếp một tin:
"Muốn tôi tới chỗ cậu bây giờ không?"
Nghiêm Hạo Tường vẫn luôn thỉnh thoảng tặng cho Lưu Diệu Văn một vài phen bất ngờ. Lần trước cũng vì người bạn trai này. À đúng rồi, Nghiêm Hạo Tường là nam, tính hướng của của cậu ta một lời khó nói, nhưng mối tình đầu của cậu ấy là nam.
Bất ngờ đầu tiên là ngay sau khi Lưu Diệu Văn thi xong đại học. Lúc đó, Nghiêm Hạo Tường đang học năm hai phổ thông, vẫn còn có thời gian rảnh. Cậu ta nói đợi Lưu Diệu Văn hoàn thành kì thi cao khảo sẽ đãi anh một bữa, kính anh vài ly, chúc mừng anh đã thoát khỏi "ngục tù" cao trung, tìm chân trời tự do mới.
Lúc đó, Lưu Diệu Văn cảm động lắm. Quen biết nhau mười hai năm từ tiểu học, cấp hai, đến cấp ba, "con mèo kiêu ngạo" Nghiêm Hạo Tường hóa ra không phải là kẻ vô ơn, vẫn còn chút lương tâm. Anh đành lỡ hẹn bữa ăn lẩu của cha mẹ và em trai. Chả mấy khi được cậu chủ Nghiêm chiếu cố, tội gì!
Sau kỳ thi cao khảo, không khí ở trường học trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Có tiếng la hét, tiếng cười, tiếng khóc, thậm chí có người thổ lộ tình cảm ngay tại sân trường. Không khí thật sôi động như thể nếu có DJ ở đó, chắc chắn nơi này có thể biến thành một cái vũ trường. Các giáo viên cũng thả cửa cho mấy đứa nhỏ. Họ chỉ đứng nhìn, một số thầy cô thậm chí còn lấy điện thoại ghi lại khoảng khắc này. Ai mà biết được lần này họ đã ghi lại nhiêu cặp đôi? Có lẽ là muốn lưu giữ lại kỉ niệm đi.
Lưu Diệu Văn là nam thần số một của trường, dĩ nhiên thu hút được rất nhiều sự chú ý. Trong năm nhất và năm hai trung học, Lưu Diệu Văn vốn là người rất hướng ngoại lại rất đào hoa, anh ngẫu nhiên cũng đã hẹn hò qua với vài bạn học nữ xinh đẹp đúng gu. Đám anh em bằng hữu của Diệu Văn cũng đông đúc không kém, chắc phải xếp được một vòng quanh sân trường. Thanh thế trong trường của Lưu Diệu Văn lớn đến mức không ai là không biết đến anh, người ngoài nhìn vào có khi còn nhầm anh là thần tượng nổi tiếng đang quay một chương trình tạp kỹ tại trường học.
Ai mà ngờ được soái ca này lại dẹp bỏ mọi mối quan hệ tình cảm lăng nhăng ngay trong học kỳ cuối, ngay trước kỳ thi đại học, lại còn tuyên bố sẽ bế quan để tập trung thi cử chứ? Một số nữ sinh thầm mến hôm nay muốn tranh thủ ngày cuối cùng của cấp ba để có được một mối tình đầu. Nhưng Lưu Diệu Văn là ai? Bản lĩnh né người đã luyện đến mức thượng thừa, nay được mang ra tận dụng triệt để. Biết làm sao giờ? Với cái tính đỏng đảnh, khó chiều của Nghiêm Hạo Tường, nếu còn để cậu ta đợi, cậu ta chắc chắn sẽ bỏ đi mất.
Lưu Diệu Văn chọn một lối đi ít người qua lại, đi vòng đến cổng trường. Đập vào mắt anh là hình ảnh vị thiếu gia đang được giữ lại phỏng vấn.
Mặc dù và cổng trường đã chật kín người, hầu hết là các bậc phụ huynh, nhưng dường như ai cũng biết ý, cố gắng chừa ra một vòng tròn nhỏ cho cuộc phỏng vấn. Đứng giữa vòng tròn đó là Nghiêm Hạo Tường. Lưu Diệu Văn nhìn thoáng qua đã thấy cả người của Nghiêm Hạo Tường viết hai chữ miễn cưỡng, nhưng anh vẫn cảm thấy khá buồn cười, hiếm khi cậu ta tỏ ra lúng túng như thế. Anh đứng sang một bên chờ với bộ dạng hóng chuyện rất vô đạo đức. May mắn thay là anh khá cao và Nghiêm Hạo Tường, người đang muốn chuồn đi nhưng buộc phải ở lại, đã nhìn thấy anh ngay lập tức. Nghiêm Hạo Tường vội vàng nói với phóng viên rằng người cậu ta đón đã đến, rồi lịch sự từ chối cuộc phỏng vấn.
Phóng viên là một cô gái khá trẻ, tầm ngoài 20, có vẻ ngoài rực rỡ và lớp trang điểm tỉ mỉ. Ban nãy, cô vì nhìn trúng vẻ trai của Nghiêm Hạo Tường mới đến mời cậu ta phỏng vấn. Cô gái nhỏ còn ôm chút hy vọng sẽ xin được phương thức liên lạc của cậu ta sau buổi phỏng vấn. Bây giờ lại nhìn thấy hai đại soái ca này ở cùng một chỗ, cô không khỏi bất ngờ, nhìn chằm chằm về phía hai người tò mò hỏi dồn về mối quan hệ.
Thấy Lưu Diệu Văn vẫn bình thản và không mảy may có ý định giúp đỡ, Nghiêm Hạo Tường nổi nóng, nắm lấy cánh tay Lưu Diệu Văn nói: "Đây là con trai tôi, tôi là ba của nó."
Phóng viên nhìn đôi bàn tay trắng trẻo, thanh mảnh của Nghiêm Hạo Tường rõ ràng là bàn tay của một cậu ấm được nuông chiều, đang đặt lên cánh tay rám nắng, rắn chắc của Lưu Diệu Văn. Thật khó tin rằng cậu ta đang đỡ người được gọi là "con trai", người mà cao hơn cậu ta nửa cái đầu và lớn gần như gấp đôi cậu.
Mấy đứa con trai chơi chung luôn có chấp niệm làm ba của mấy thằng còn lại, Lưu Diệu Văn chẳng muốn tranh cãi với Nghiêm Hạo Tường về một chuyện nhỏ nhặt như vậy. Hơn nữa, anh không muốn bị giữ lại để phỏng vấn, và chắc chắn cũng không muốn bị đám nữ sinh túm lại tỏ tình ngay trước cổng trường. Nếu thế thật thì xấu hổ lắm đấy! Vậy nên, anh chỉ im lặng, nở nụ cười thân thiện để mặc cho Nghiêm Hạo Tường kéo anh ra khỏi đám đông ồn ào.
Sau khi băng qua đường, và rẽ vào một góc vắng , Nghiêm Hạo Tường đột nhiên dừng lại, vẻ mặt nghiêm túc nói rằng cậu ta có chuyện quan trọng muốn nói với anh. Cậu chần chừ như thể đang sắp xếp kĩ câu chữ trong đầu lắm, tuy nhiên lời ra đến miệng lại nuốt lại, cuối cùng chỉ đành kêu Lưu Diệu Văn đoán xem.
Cho đến tận bây giờ, gần hai năm sau, Lưu Diệu Văn vẫn nhớ như in cảnh tượng đó. Đó là lần đầu tiên anh nhìn thấy Nghiêm Hạo Tường căng thẳng như vậy. Lưu Diệu Văn cũng vì thế mà lo lắng, tim như treo lơ lửng. Hằng hà sa số những suy đoán nảy ra trong đầu: chuyển nhà, ra nước ngoài, thậm chí còn nghĩ đến việc Nghiêm Hạo Tường mắc bệnh nan y.
Hậu quả là bị Nghiêm Hạo Tường nhào tới, túm cổ, vừa đấm, vừa mắng :
"Cái miệng xui xẻo của cậu không nói ra được câu nào may mắn hả?"
Lưu Diệu Văn theo phản xạ ôm lấy eo Nghiêm Hạo Tường để tránh cho cậu ta khỏi ngã. Liếc thấy khuôn mặt ngày thường lạnh như băng của cậu thoáng ý cười, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, anh buột miệng hỏi:
"Cậu có phải yêu đương rồi không?"
Nghiêm Hạo Tường lập tức thở phào một hơi rồi xác nhận "Đúng rồi", nhưng ngay sau đó bắt anh đoán xem là người nào.
Lưu Diệu Văn không hiểu tại sao chuyện yêu đương lại là chuyện đại sự và với một người kén chọn như Nghiêm Hạo Tường, người mà tiêu chuẩn cao như núi Himalaya vậy, tìm được người được cho là vừa mắt đã là chuyện hiếm lắm rồi.
Nhưng rồi anh chợt nhận ra điều gì đó, trợn mắt đầy hoài nghi hỏi:
"Đừng bảo với tôi đó là cô giáo của cậu, người ta kết hôn rồi."
Chuyện này rồi nối tiếp chuyện kia. Ký ức như một quả bóng tuyết trượt xuống chân đồi, chúng cứ lớn dần, lớn dần, càng nhớ lại, anh càng bị chìm sâu vào chúng.
Lưu Diệu Văn bị kéo trở về thực tại bởi tiếng thông báo của tiếp viên. Nhìn vào màn hình điện thoại, thứ dầu tiên anh thấy là voice message của Nghiêm Hạo Tường. Tin nhắn thoại chỉ vỏn vẹn 3 giây. Giọng husky trầm, hơi khàn, rất cuốn hút, nhưng lời nói lại nghe như một cỗ máy vô cảm. Nghiêm Hạo Tường nói: "Không sao, tôi sắp thi rồi. Chúc buổi trình diễn của cậu thuận lợi."
Lúc này Lưu Diệu Văn mới nhận ra một người như Nghiêm Hạo Tường không phải là kẻ bị cảm xúc chi phối dễ dàng. Anh trả lời bằng biểu tượng cảm xúc "OK", nhét điện thoại vào túi, cầm ba lô từ ghế bên cạnh và vội vã chạy về phía cửa check in.
Tiền phòng và quà tặng khá là tốn kém, với mấy "phú nhị đại" thì chẳng là bao, tuy nhiên gia cảnh anh chỉ thuộc tầng lớp trung lưu bình thường. Sau vài lần thay bạn gái, Lưu Diệu Văn nhận ra số tiền bố mẹ chu cấp mỗi tháng thật chẳng thấm vào đâu.
Lưu Diệu Văn cuối cùng cũng thở phào khi ổn định trên ghế máy bay. Đây là lần đầu tiên anh ngồi khoang thương gia. tất nhiên là đãi ngộ của nhãn hàng. Ghế ngồi quả là rộng rãi hơn hẳn, phù hợp với thân hình gần 1m9 của anh. Đây cũng là năm đầu tiên anh được mời tham gia biểu diễn cho một nhãn hàng. Thương hiệu tuy không lớn nhưng rất độc đáo, thiết kế theo hường tech-wear futuristic. Lưu Diệu Văn đã từng hợp tác trong vài bộ ảnh với nhãn hàng này từ lúc nó chỉ là một cửa hàng online. Xem ra họ vẫn coi trọng anh, mời anh đến trong buổi biểu diễn đầu tiên. Có lẽ chủ yếu là do khuôn mặt đẹp trai này đi.
Lưu Diệu Văn nhận thức về bản thân rất rõ ràng. Mặc dù anh khá có tiếng trong nghành mẫu ảnh, nhưng khả năng được mời sải bước trên sàn diễn, thứ vốn không phải là chuyên ngành học của anh, là cực kỳ thấp. Lần này tất cả chỉ là nhờ may mắn.
Anh không phải là con người quá tham vọng. Anh vốn không giỏi về số học, hồi còn học trung học, chỉ riêng môn toán đã có thể kéo thứ hạng của anh ấy xuống gần trăm bậc. Cho nên anh chọn chuyên ngành khoa học xã hội nhân văn và thi vào một trường đại học công lập hạng ba gần nhà. Trong suốt thời gian học đại học, giống như hầu hết mọi người, anh sống một cuộc sống vô định, dành cả ngày để chơi game, đi bar và hẹn hò.
Học phí đại học cao hơn nhiều so với học phổ thông, và nếu đã có người yêu, thì tiền tiêu vặt chẳng thấm vào đâu cho việc quà cáp, ăn uống, hẹn hò này nọ. Tuy anh không phải là một gã tham vọng, nhưng việc một người đàn ông trưởng thành phải ngửa tay xin tiền gia đình thì thật là mất mặt. Khi đó anh muốn tìm việc làm thêm, bạn cùng phòng đùa rằng nhan sắc của anh mà không là người mẫu thì thật phí. Cuối cùng anh tùy tiện thử rồi bén duyên.
Ban đầu, anh chỉ muốn kiếm thêm tiền, nhưng anh thực sự có thiên phú trong lĩnh vực này. Từ những năm cấp 2, chiều cao của Lưu Diệu Văn cứ thế nhảy vọt, cuối cùng vào năm cuối trung học cũng chạm ngưỡng 188. Anh sở bờ vai rộng, eo thon, vóc dáng tam giác ngược chuẩn mực, và đôi chân dài thẳng tắp, rất phù hợp với tiêu chuẩn người mẫu hiện hành.
Lưu Diệu Văn vẫn nhớ hồi cấp 2, anh từng thắc mắc với Nghiêm Hạo Tường vì sao cậu ta lại trở thành bạn thân của anh. Hồi đó, việc học vẫn là mục tiêu số một. Lưu Diệu Văn cũng được coi là học sinh cá biệt, điểm số thì tệ hại, là nỗi ám ảnh của giáo viên. Ngược lại, Nghiêm Hạo Tường thành tích học tập xuất sắc, lại thêm xuất thân trâm anh thế phiệt, là "con cưng" của toàn bộ giáo viên, xứng danh một học sinh gương mẫu luôn luôn được biểu dương dưới cờ.
Nghiêm Hạo Tường nhìn Lưu Diệu Văn từ trên xuống dưới, cuối cùng thốt lên hai chữ: "Ngoại hình."
Lưu Diệu Văn chỉ biết rằng mình, một Thiên Bình, bị ám ảnh bởi vấn đề ngoại hình. Anh không ngờ Nghiêm Hạo Tường, một Sư Tử, lại cũng đặt nặng vẻ ngoài đến vậy.
Lúc đó, Lưu Diệu Văn đã cao lớn hơn các bạn đồng trang lứa, còn Nghiêm Hạo Tường vẫn mang vóc dáng nhỏ nhắn của một cậu thiếu niên. Anh phải cúi xuống nhìn Nghiêm Hạo Tường. Anh cúi sát người về phía trước, khoe khuôn mặt điển trai, giờ đã dần lộ đường nét nam tính, rồi nhìn thẳng vào mắt Nghiêm Hạo Tường.
Không có tình tiết lãng mạn xảy ra cả. Nghiêm Hạo Tường thẳng tay tát vào mặt anh một cách cáu kỉnh:
"Đừng có mà tự phụ, tôi biết cậu cao hơn tôi."
Lưu Diệu Văn chưa từng tiết lộ rằng việc anh kết bạn với Nghiêm Hạo Tường cũng có một phần là vì Nghiêm Hạo Tường đẹp trai. Anh không nói là vì không muốn nhân vật nổi đình nổi đám của trường này trở nên kiêu ngạo hơn. Điều anh càng giấu trong lòng là: Anh thấy Nghiêm Hạo Tường không chỉ đẹp trai mà còn xinh xắn trắng trẻo, trên người còn có mùi hương dễ chịu hệt như cái tên của cậu vậy. Hoàn toàn khác với mấy đứa trẻ xung quanh, lúc nào cũng lấm lem trông như vừa nhổ lên từ bùn đất, Nghiêm Hạo Tường trông giống như kiểu củ cải được trồng bằng công nghệ cao, không dính đến đất.
Sau này lên cấp ba, có một giai đoạn Nghiêm Hạo Tường cũng bắt đầu cao lên, tốc độ tăng trưởng gần như song song với Lưu Diệu Văn, nhất là sau thời điểm tăng vọt chiều cao. Khoảng cách cúi đầu nhìn nhau ấy vì thế mà biến mất, nguyên lý cũng giống hệt cái gọi là "chuyển động tương đối" trong vật lý. Chỉ có điều, "củ cải nhỏ" đã lớn thành "nhân sâm", trở thành con ngoan trò giỏi, đã xuất thân giàu có, lại còn đẹp trai. Mức độ nổi tiếng của Nghiêm Hạo Tường trong những năm cấp ba lớn đến mức ngay cả Lưu Diệu Văn, người học ở một trường khác cách đó nửa tiếng đi xe, cũng thường xuyên nghe thấy tên cậu lảng vảng quanh tai mình.
Lưu Diệu Văn và Nghiêm Hạo Tường học cùng nhau 9 năm, tiểu học học chung lớp, lên cấp hai học sát vách, đến thời điểm cấp ba thì hai người rẽ sang hai con đường khác nhau. Nghiêm Hạo Tường bản tính hiếu thắng. Hai tháng cuối cấp hai, cậu ta học thêm liền bảy tám lớp, cuối tuần từ sáng đến tối, quyết tâm nhất định phải thi đỗ trường cấp ba số một của thành phố. Lưu Diệu Văn nói được, vậy thì anh thi vào trường kế bên, họ vẫn còn có thể cùng nhau ăn trưa.
Kết quả là, tần suất gặp nhau từ mỗi ngày biến thành mỗi tháng một lần. Trường Lưu Diệu Văn đỗ vào nằm khá xa, quản lý lại nghiêm, hai tuần mới được nghỉ một ngày. Nền tảng học tập của Nghiêm Hạo Tường dù tốt cũng không đến mức ngồi không cũng hiểu bài, nên dù đã đỗ vào cấp ba tốt, cuối tuần vẫn phải đi học thêm vài lớp.
Thường là Lưu Diệu Văn sẽ tranh thủ chút thời gian rảnh, đến ăn cùng Nghiêm Hạo Tường một bát oden ngay dưới trung tâm học thêm, sáu tệ tám viên, nước cay. Nghiêm Hạo Tường còn chưa kịp uống hết nước đã nhét cái cốc vào tay Lưu Diệu Văn nói là còn lại viên có nhân mà cậu ta không thích ăn, rồi vội vàng chạy đến lớp luyện toán.
Lưu Diệu Văn vẫn còn cả đống chuyện trong lòng chưa kịp tâm sự: lớp anh vô địch giải bóng rổ tân sinh, gần đây lại cao thêm ba phân, nhận được vô số thư tình, lớp còn có một cô bé đúng gu, xem chừng sắp đuổi đến tay rồi.
Cuối cùng anh chỉ đành im lặng ăn nốt viên bò. Cắn một miếng đã nóng đến mức suýt thì kêu cha gọi mẹ. Một người Trùng Khánh nghiện cay như anh, vậy mà lại bị thứ nước cay nhạt nhẽo này làm sặc đến gần rơi nước mắt.
Tình trạng ấy kéo dài gần hai năm. Cho đến một ngày đẹp trời, Nghiêm Hạo Tường tự dưng chủ động gọi Lưu Diệu Văn nói ngày mai mời anh ăn cơm, có chuyện muốn tâm sự.
Lưu Diệu Văn nhận lời, đành hủy hẹn với cô bé "sắp đuổi đến tay" kia, lãng phí mất hai vé phim tình cảm đắt đỏ. Anh là người trả tiền, rất ra dáng đàn ông, mỗi vé gần trăm tệ lận.
Trong lòng Lưu Diệu Văn cay đắng nghĩ coi như không còn hy vọng với cô bé này nữa rồi. Ngày mai mà Nghiêm Hạo Tường lại rủ đi ăn oden thì tình bạn này chắc chấm dứt tại đây, ít nhất cũng phải được đi ăn xiên nướng.
Không ngờ, Nghiêm Hạo Tường mời anh ăn lẩu.
Hai người rất ít khi ăn lẩu, hình như là còn chưa từng ăn cùng nhau. Một là với học sinh cấp ba thời gian quý giá ngàn vàng, ăn lẩu một bữa ít nhất cũng hai tiếng, từng ấy thời gian đủ làm xong một đề toán. Hai là chỉ có hai người mà đi ăn lẩu thật sự không kinh tế. Với Nghiêm Hạo Tường, cậu ấm nhà giàu, chẳng đáng gì, nhưng với Lưu Diệu Văn, mỗi tháng chỉ có hơn ngàn tiền tiêu vặt còn phải để dành mua giày bóng rổ, thì đúng là tiêu xài xa xỉ. Thế nên khi bị dẫn vào một quán lẩu phải xếp hàng nửa tiếng mới có bàn, Lưu Diệu Văn liền cảm thấy chuyện hôm nay chắc chắn không đơn giản.
Menu nằm trong tay Lưu Diệu Văn. Nghiêm Hạo Tường xưa nay không bao giờ gọi món, nhưng mà đặc biệt kén chọn, cái này không ăn, cái kia cũng không ăn. Nhiều lúc Lưu Diệu Văn cảm thấy trong cái đầu vốn chẳng lớn lắm của mình còn phải dành riêng một góc để ghi nhớ thói quen và sở thích của Nghiêm Hạo Tường. Ngay cả việc hồi tiểu học cậu ta chỉ ăn kẹo Chupa Chups vị sữa dâu anh cũng nhớ rõ.
Quen nhau nhiều năm như vậy, bây giờ anh gọi món cũng thành thục chọn ra thứ cậu ta thích, những món không ăn thì bỏ ra. Còn Nghiêm Hạo Tường, ngoài việc trả tiền ra, còn lại thì như vua chúa, vừa ngồi xuống đã bắt đầu lướt điện thoại. Ngay cả lon coca cũng là Lưu Diệu Văn mở hộ, còn cắm ống hút sẵn, thiếu điều dâng đến tận miệng.
Món đã gọi xong, nước lẩu còn chưa lên, điện thoại Lưu Diệu Văn còn chưa kịp cầm lên thì Nghiêm Hạo Tường bỗng ngồi thẳng dậy. Đôi mắt hai mí kiểu Âu nhìn chằm chằm anh nói:
"Tôi sẽ nghỉ học một thời gian để ôn thi TOEFL."
Phải công nhận Nghiêm Hạo Tường rất giỏi tạo bất ngờ cho Lưu Diệu Văn. Năm giây có hình, không có tiếng. Giữa quán lẩu náo nhiệt, bàn họ lại bao trùm trong bầu không khí im lặng của nhà hàng Tây năm sao, giá hai nghìn một suất.
Lưu Diệu Văn nói vậy cũng tốt, khỏi phải cực khổ ôn thi đại học. Anh cũng không quá bất ngờ. Dù sao nhà Nghiêm Hạo Tường có tiền, mấy gia đình như vậy thường thích cho con ra nước ngoài du học. Lưu Diệu Văn còn nhớ hồi cấp hai, Nghiêm Hạo Tường từng nói nếu cấp ba không thi đỗ vào một trường tốt thì bố cậu ta có thể sẽ đưa sang Canada du học.
Khi đó anh phản ứng thế nào nhỉ?
Lưu Diệu Văn lúc ấy rất thẳng thắn, biểu cảm không nỡ bày ra cả mặt. Anh ôm chầm lấy Nghiêm Hạo Tường rền rĩ:
"Cậu mà đi rồi tôi phải làm sao đây?~"
Nghiêm Hạo Tường đang vội về làm mấy bài toán thầy dạy thêm giao, vừa kéo theo "chú cún khổng lồ" lớn hơn mình một cỡ đang đeo bám trên người, vừa nhanh chân bước, cũng không quên trả lời:
"Vì cậu tôi mới phải cố gắng thi đỗ chứ! Nhanh lên nhanh lên, tôi còn phải làm bài!"
Nghiêm Hạo Tường tuy mắc bệnh công tử, đôi lúc còn thích tỏ ra ngầu, nhưng cậu ta có một ưu điểm rất lớn, cũng là điều Lưu Diệu Văn thích nhất, đó là đối với bạn bè luôn thẳng thắn. Biết gì nói nấy, nghĩ gì nói đó, cũng không ngại nói mấy lời ngọt ngào, nhất là với Lưu Diệu Văn, bạn thân nhất của mình. Cậu ta thành thật đến mức gần như kể hết mọi chuyện, không giấu giếm điều gì.
"Sau này tôi có thể thường xuyên tìm cậu chơi hơn rồi."
Nghiêm Hạo Tường vứt điện thoại sang một bên, bắt đầu than thở:
"Học kiểu này tôi mệt muốn chết, cứ đà này không điên thì cũng ngu."
Nghiêm Hạo Tường bắt đầu mở miệng khiến không khí sau đó khá thoải mái. Hai người trút sạch những ấm ức hai năm qua chưa kịp nói, những câu chuyện chưa kịp giãi bày. Ăn đến cuối, Lưu Diệu Văn mặt đỏ bừng gào lên với Nghiêm Hạo Tường:
"Cậu có biết không, vì bữa ăn hôm nay của cậu mà tôi lỡ hẹn với con gái nhà người ta còn lãng phí hai vé phim nữa!"
Nghiêm Hạo Tường nhét miếng sách bò mà Lưu Diệu Văn vừa trụng vào miệng, má phồng lên, hoàn toàn không để ý phép tắc bàn ăn, suýt thì phun nước miếng lên mặt anh:
"Làm sao nào? Tôi còn không quan trọng bằng một cô gái à? Cô ta có đẹp bằng tôi không? Phim gì đó? Tôi mời cậu xem lại được chưa?"
Thực ra Lưu Diệu Văn còn chẳng biết phim tên gì, vé cũng chưa kịp lấy. Khi mua chỉ tiện tay chọn đại một bộ phim tình cảm mà anh nghĩ con gái chắc sẽ thích. Lúc này lấy điện thoại ra xem mới phát hiện rạp chiếu phim nằm ngay trung tâm thương mại bên cạnh, còn nửa tiếng nữa mới chiếu. Hai người bàn với nhau dù chẳng ai hứng thú với mấy bộ phim tình cảm, nhưng không xem thì phí tiền, bèn quyết định tìm chỗ nghỉ một lát, coi như tiêu khiển sau bữa ăn.
Nghiêm Hạo Tường hào phóng thanh toán tiền lẩu, quay người nhón chân ôm vai Lưu Diệu Văn, hào sảng nói:
"Hôm nay coi như anh đây làm 'bạn gái' của cậu, bồi cậu đi xem phim nhé!"
Thấy Nghiêm Hạo Tường phải kiễng chân khoác vai khá vất vả, Lưu Diệu Văn bật cười, giũ cánh tay nhỏ đặt trên vai mình xuống, rồi tự khoác tay lên vai cậu ta nói:
"Được thôi 'bạn gái' đi nào!"
Dù đã no đến mức muốn ói sau bữa lẩu, Lưu Diệu Văn vẫn làm đủ nghi thức, mua hẳn combo cặp đôi 68 tệ, lúc thanh toán vẫn luôn khoác vai Nghiêm Hạo Tường. Thu ngân nhìn hai người, biểu cảm biến đổi liên tục giữa ngạc nhiên, bối rối, nghi hoặc, không chắc chắn, cuối cùng hỏi họ có vé xem phim không để được giảm giá.
Nghiêm Hạo Tường đưa vé ra. Sau đó hai người ôm túi bắp rang đã giảm giá còn 48 tệ cùng coca, không hiểu vì sao chị thu ngân vẻ mặt lại dùng ánh mắt long lanh, bao nhiêu cảm động đều vẽ lên mặt, nghẹn ngào chúc phúc cho họ.
Sau khi xem xong phim, hai người cuối cùng cũng hiểu ra. Nghiêm Hạo Tường ôm túi bắp rang mới ăn chưa tới một phần ba, đứng cùng Lưu Diệu Văn trước cửa rạp nhìn nhau, quyết định đời này sẽ không bao giờ bước chân vào rạp phim này nữa.
Nghiêm Hạo Tường cúi đầu nhìn bắp rang đã thấy xui xẻo, trực tiếp nhét vào lòng Lưu Diệu Văn, kéo "chú cún lớn" còn đang hoang mang cực độ chạy trối chết xuống thang cuốn, miệng không quên chế nhạo:
"Cậu tán gái kiểu gì thế hả? Dắt con gái đi xem phim đam mỹ. Đúng là cậu mà, Lưu Diệu Văn."
Khi đó, Nghiêm Hạo Tường và Lưu Diệu Văn vẫn là hai thằng trai thẳng chính hiệu. Bạn gái cũ của xinh đẹp Lưu Diệu Văn nhiều đến mức đủ lập nguyên đội cổ vũ. Dù mối tình đầu của Nghiêm Hạo Tường còn chưa kịp xuất hiện, nhưng tính hướng thì rất rõ ràng. Chưa đầy nửa tháng sau, cậu ta đã yêu đơn phương cô giáo dạy tiếng anh của mình, mỗi ngày nhắn cho Lưu Diệu Văn cả trăm tin, trong đó tám mươi tin là về cô giáo Dư — người được cậu ta miêu tả là đẹp đến mức chim sa cá lặn.
Vậy nên khi Nghiêm Hạo Tường nói với Lưu Diệu Văn rằng mình yêu đương, Lưu Diệu Văn không tránh khỏi nghĩ đến một kịch bản cẩu huyết kiểu học sinh cấp ba làm "tiểu tam", dụ dỗ giáo viên, chen chân vào hôn nhân người khác.
Nghiêm Hạo Tường mở miệng nói không phải, mắt nhìn chằm chằm Lưu Diệu Văn:
"Tôi đang hẹn hò Hầu tử."
Không phải yêu người và thú gì đâu. "Hầu tử" là biệt danh của một bạn học cùng lớp cũ với Nghiêm Hạo Tường. Nam sinh này theo đuổi Hạo Tường gần một năm, đến khi cậu nghỉ học để ôn thi TOEFL mới chịu bỏ cuộc. Giờ Nghiêm Hạo Tường không ra nước ngoài nữa, quay lại trường, người kia lại tiếp tục bám riết.
Trước kỳ thi một tháng, lúc ấy hai người còn rảnh rỗi ngồi nói chuyện, Nghiêm Hạo Tường còn từng phân tích rất nghiêm túc với Lưu Diệu Văn rằng mình thẳng lắm, đời này tuyệt đối không thể yêu con trai. Vậy mà mới một tháng trôi qua đã thành thế này. Nội tâm Lưu Diệu Văn lúc này thật phức tạp, không tránh khỏi cảm thấy như bị phản bội.
Dù khá bất ngờ, Lưu Diệu Văn vẫn rất bao dung với mấy chuyện yêu đương đồng giới này. Sau khi mất một lúc để tiêu hóa mớ thông tin, anh lại hỏi một câu:
"Vậy sao cậu không đi tìm bạn trai mình, lại chạy đến tìm tôi?"
Nghiêm Hạo Tường cười khẩy, kiễng chân ghé sát mặt lại gần. Lưu Diệu Văn thậm chí còn nghe thấy tiếng thét bị kìm lại trong cổ họng của mấy cô gái vừa đi ngang. Tay cậu vẫn đang ôm eo nhỏ của Nghiêm Hạo Tường, cảm giác còn vừa tay hơn bất kỳ bạn gái nào cậu từng ôm. Trong mắt người ngoài, hai người rõ ràng thân mật một cách mập mờ. Nhưng lời Nghiêm Hạo Tường nói ra lại rất cảm lạnh:
"Cậu ấy sợ thi không tốt, tâm trạng sụp đổ nên không cho tôi đến tìm. Tôi ở một mình lại hay nghĩ nhiều, nên tới tìm cậu."
"Hầu Tử" khác với mấy đứa học kém như Lưu Diệu Văn, kiểu nước đến chân mới nhảy. Người kia là học bá chính hiệu, dân kỹ thuật, còn được xếp hạng trong kỳ thi toàn thành phố. Lưu Diệu Văn còn chưa kịp nói gì thì tiếng chuông điện thoại của Nghiêm Hạo Tường đã cắt ngang. Cậu vỗ vỗ cánh tay Lưu Diệu Văn đang đặt trên eo mình, lùi lại nửa bước, lấy điện thoại ra. Còn chưa bắt máy, Lưu Diệu Văn đã thấy trên mặt cậu hiện lên một chuỗi biểu cảm hiếm thấy, thật khó mà phân biệt giữa yêu thích, mong chờ, sợ hãi hay khẩn thiết, cái nào nhiều hơn.
Đầu dây bên kia là Hầu tử, vừa ra khỏi phòng thi, nói là làm bài không tốt. Nghiêm Hạo Tường lập tức hỏi có muốn cậu ta đến không, bị từ chối xong mới chịu thôi. Còn Lưu Diệu Văn đứng ngay bên cạnh, bị bơ toàn tập, thật sự rất muốn đấm cho cậu ta một trận.
Hôm đó, Nghiêm Hạo Tường mời Lưu Diệu Văn ăn ở một nhà hàng Tây. Dù một phần không đến hai nghìn tệ một đĩa, nhưng một phần bò bít tết cũng là thứ Lưu Diệu Văn bình thường không nỡ ăn. Mang tiếng là đi nhậu, nhưng thực tế hai người gọi toàn cocktail nồng độ thấp, lại còn có mùi bạc hà, thứ Lưu Diệu Văn ghét nhất.
Gia giáo nhà Nghiêm Hạo Tường rất nghiêm. Ngoài giờ học thì hoặc là làm bài, hoặc là học thêm. Hoạt động ngoại khóa nghèo nàn đến mức đáng sợ. Lần uống rượu này, Lưu Diệu Văn đoán cũng là lần đầu của cậu ta, nên gọi cho cậu một ly mojito cho biết mùi.
Uống chưa được hai ngụm, Nghiêm Hạo Tường đã kêu choáng đầu, khó uống, đẩy ly sang trước mặt Lưu Diệu Văn, giống như vô số lần trước, miệng còn nói:
"Đừng lãng phí, Văn ca tửu lượng tốt mà."
Đây dĩ nhiên không phải lần đầu Lưu Diệu Văn uống rượu. Trường anh quản rất nghiêm, hai tuần mới được nghỉ một ngày, nhưng một đám học sinh vừa dốt vừa lười thì không thể ngoan ngoãn được. Trốn học, đi bar là chuyện thường như cơm bữa với Lưu Diệu Văn, người quảng giao chơi được, chịu được. Rượu đỏ, rượu trắng, hay cocktail, ba năm nay anh đều đã thử đủ.
Anh chưa từng nói với Nghiêm Hạo Tường, dù anh thích sự thẳng thắn ở cậu, nhưng bản thân anh, từ trước đến nay, lại chưa bao giờ là một người thật sự thẳng thắn.
tbc
Được rồi, tui khum chịu được con cún ngược anh nó. Nên nà: "Triệu hạt mưa không hạt nào rơi nhầm chỗ, trăm ngả ngang dọc cún quẹo vào friendzone."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net