Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

2

Nếu không tận mắt chứng kiến, Lưu Diệu Văn khó mà tin được một cậu ấm ngoan ngoãn như Nghiêm Hạo Tường lại có ngày say đến bất tỉnh ở quán bar. Anh cũng không phải là người được cậu ta gọi đến để bảo lãnh. Nghiêm Hạo Tường biết anh đã lên bay đi tham dự show thời trang rồi, cũng chẳng hỏi bao giờ về, cho nên chuyện này vốn chẳng đến tay Lưu Diệu Văn. Chỉ là có người quen của anh tình cờ gặp cậu ta ở quán bar. Ai mà chẳng biết chàng người mẫu điển trai kiêm nam thần của trường có một cậu bạn thanh mai trúc mã quý như mạng học ở trường bên cạnh. Trương Chân Nguyên đúng lúc đi ngang bắt gặp, liền chụp tấm ảnh Nghiêm Hạo Tường bàn gục mặt trên bàn gửi tới coi như ban chút ân tình. Lưu Diệu Văn nhận được tin nhắn lúc vừa xuống máy bay, tay còn kéo chiếc vali đắt tiền, trên người vẫn mặc thiết kế mới nhất, vẫy tay bắt vội một chiếc taxi phi từ ngoại ô vào trung tâm thành phố. Điều khiến anh kinh ngạc hơn cả việc đồng hồ tính cước taxi nhảy lên điên cuồng chính là chuyện Nghiêm Hạo Tường lại vào bar mua say giải sầu khi anh đi vắng. Lần đầu tiên Nghiêm Hạo Tường uống rượu là uống với Lưu Diệu Văn, lần đầu đi club cũng là do anh dẫn đi. Nghiêm Hạo Tường không đi học xa, trường đại học của cậu ta ở ngay bên cạnh trường của Lưu Diệu Văn, đây cũng coi như hoàn thành nguyện vọng của hai người hồi trung học. Lịch học của đại học thoải mái hơn nhiều, trừ những lúc Lưu Diệu Văn bận công việc còn lại thời gian rảnh rỗi, hai người thường hẹn nhau đi ăn hay chơi thể thao. Chẳng bao lâu học sinh cả hai trường đều biết đến cặp trúc mã xứng đôi khiến người ta vừa ghen vừa thích thú, thậm chí có không ít người còn ship họ.

Năm ngoái lúc Nghiêm Hạo Tường thất tình, việc đầu tiên Lưu Diệu Văn làm khi trở về là mở tiệc rượu. Bên ngoài nói là ăn mừng lần đầu đi diễn, nhưng mục đích chủ yếu là để giúp cậu ta chuyển hướng chú ý, quên đi chuyện thất tình. Đó là lần đầu Nghiêm Hạo Tường vào club. Trước đó cậu ta vừa bận yêu đương, vừa bận học hành nên không bén mảng đến mấy chốn như này. Lần này, biết đây là ý tốt của Lưu Diệu Văn, mà cũng coi như tiệc chúc mừng nên cậu cũng không từ chối. Không ai biết rằng, thật ra cậu ta cũng chẳng đau buồn gì lắm. Mặc dù Hầu Tử là người nói chia tay trước, nhưng cậu từ lâu đã mệt mỏi với mối quan hệ này. Vậy nên vài ngày sau, khi người kia nhắn tin và gọi điện tỏ ý muốn quay lại, Nghiêm Hạo Tường chỉ đơn giản bật chế độ im lặng, nhét điện thoại vào túi, rồi nâng chai bia uống cạn cùng một người quen mặt mà chẳng nhớ tên. Lưu Diệu Văn ngồi bên phải cậu ta, nghiêng người tựa vào sofa, một tay đặt lên thành ghế phía sau vai Nghiêm Hạo Tường, tư thế vừa chiếm hữu vừa thân mật. Bên trái Nghiêm Hạo Tường là người bạn cùng ký túc, Mã Gia Kỳ. Đối với nhóm người thường xuyên tụ tập ở đây, hai gương mặt này đều mới. Nhưng khi ba người ngồi chung, ánh mắt trong club có đến chín phần là trôi về phía họ. Khi Lưu Diệu Văn gọi điện nhắc lịch hẹn, Mã Gia Kỳ đang ăn tối với Nghiêm Hạo Tường, lúc đó cũng đã chín giờ. Lưu Diệu Văn có lẽ đã ở club rồi, to giọng át tiếng ồn nói qua điện thoại, nói nếu có bạn thì mang theo. Nghiêm Hạo Tường nhìn Mã Gia Kỳ, trong lòng cảm thấy áy náy khi anh bạn này bị mình kéo đi cả ngày giờ mới được ăn. Cậu nghĩ Lưu Diệu Văn giờ đã kiếm được tiền, mình không tiêu thì phí, liền rủ theo phép lịch sự. Cậu vốn tưởng Mã Gia Kỳ sẽ từ chối lời mời vì ngày mai anh có tiết sớm, lại là môn bắt buộc sẽ ảnh hưởng đến điểm học phần. Mã Gia Kỳ lại là kiểu sinh viên tài chính cẩn trọng, thường xuyên theo thầy làm dự án, còn giành được học bổng, hoàn toàn không có lý do tham dự một buổi tụ tập toàn người lạ. Ai mà ngờ được Mã Gia Kỳ ăn xong bát mì sườn tám tệ Nghiêm Hạo Tường mời, thật sự nhận lời đi theo.

Anh đến mà chẳng uống bao nhiêu, chỉ ngồi im lặng, vẻ ngoài lạnh lùng, không ai dám bắt chuyện. Nghiêm Hạo Tường lờ mờ nhận ra, lòng cảm thấy hơi áy náy, uống hết một chai liền quay sang mời rượu: "Đừng khách khí, này là bạn thân tôi làm người mẫu nổi tiếng bao, uống thêm chút nữa đi." Chưa nói hết đã bị Lưu Diệu Văn ôm siết vào lòng, kẹp cổ mắng là đồ bội bạc. Trương Chân Nguyên nhìn đám con gái mắt dính chặt vào ba người kia, cảm thấy mình trở thành người vô hình, ngứa ngáy không chịu nổi, bèn gào lên đề nghị chơi trò. Tưởng Mã Gia Kỳ sẽ tiếp tục yên lặng, đột nhiên anh lại mở miệng đề nghị chơi trò chỉ được trả lời "Có". Nghiêm Hạo Tường lập tức hưởng ứng. Đừng nhìn cậu ta ngoan ngoãn, thật ra cậu ta rất chịu chơi, lại có tí cồn trong người, chỉ sau vài câu đã làm Mã Gia Kỳ câm nín chịu thua. Lưu Diệu Văn vốn ưa mạo hiểm, im lặng nhìn hồi lâu đã ngứa nghề, cũng phấn khích muốn tham gia. Nghiêm Hạo Tường khui chai bia thứ hai, cậu không thích rượu mạnh, so với vị đắng chát của rượu, cậu lại càng thích cảm giác kích thích của khí CO₂ trong cổ họng. Sau khi hớp một ngụm bia lớn, cậu ta mỉm cười rồi nhìn chằm chằm vào Lưu Diệu Văn hỏi thẳng:

"Vậy cậu có phải thích tôi không?"

Trương Chân Nguyên và Mã Gia Kỳ, hai người ngồi hàng đầu "ăn dưa" đều trợn trắng mắt, không nói nên lời. Bọn họ vốn tưởng kiểu câu hỏi sẽ là "Tao có phải bố mày không" hoặc "Mày có thích ăn sh*t không?", mấy câu hỏi mang tính công kích kiểu vậy, ai lại nhảy thẳng vào vấn đề tình cảm như đang tán tỉnh nhau như thế này?

Bàn tay của Lưu Diệu Văn đang cầm cốc bỗng siết chặt, anh im lặng hai giây rồi đáp:

"Đúng."

Anh nghi ngờ bản thân uống nhiều quá rồi, bằng không sao lại say đến sinh ra ảo giác kiểu này, chẳng còn nhớ tên khốn nào đưa anh cốc rượu bảo hôm nay không say không về. Tửu lượng của anh rất tốt, đạt đến trình độ ngàn chén không say, giờ đúng là tự vả mặt. Lý trí giữ không nổi lời nói, câu "Cậu có muốn tôi làm bạn trai cậu không?" cứ thế bật ra. Nghiêm Hạo Tường lại uống thêm một ngụm, mắt đảo quanh, cuối cùng dừng lại ở chiếc vòng trên cổ tay Lưu Diệu Văn, đang giữ ly rượu. Từ lúc bước chân vào giới thời trang, anh thường xuyên đeo phụ kiện, sưu tầm đủ loại từ bình dân đến hàng xa xỉ, sau này thương hiệu còn gửi tặng rất nhiều. Nhưng chiếc vòng tay Nghiêm Hạo Tường tặng từ năm ngoái chưa từng được tháo xuống. Cậu ta không thể nhận nhầm, bởi quà tặng của Nghiêm Hạo Tường chỉ có hai loại: một là qua loa đối phó, hai là kỹ tính chọn lựa. Chiếc vòng đó do cậu cất công đặt của một thương hiệu thủ công ít người biết của Đức, từ khâu thiết kế đến chế tác mất nửa năm. Giá thành cao nhưng đổi lại chất lượng tuyệt hảo, tỉ mỉ, sắc nét. Đến lúc được hỏi có muốn khắc chữ không, nghĩ tới nghĩ lui vẫn thấy vừa phô trương vừa sến, nên không khắc. Vì vậy Lưu Diệu Văn vẫn không biết đó chiếc vòng tay độc nhất vô nhị. Nhưng anh thích đến mức hầu như cả năm không tháo, thậm chí khi được hỏi thương hiệu cũng chỉ nói là "Được tặng, không biết hãng nào", chỉ để khiến món quà của Nghiêm Hạo Tường đặc biệt hơn chút. 15 năm là bạn thân, trải qua 15 cái sinh nhật với nhau, quà gì Nghiêm Hạo Tường tặng, Lưu Diệu Văn đều nhớ. Ví dụ như năm mười tuổi Nghiêm Hạo Tường tặng anh một quả bóng rổ, thoải mãn sở thích đánh bóng của anh, mười lăm tuổi là bùa may mắn Nghiêm Hạo Tường cất công mang từ nước ngoài về, mẹ Lưu Diệu Văn còn đùa là bà còn chưa từng nhận được món quà ý nghĩa như vậy bao giờ. Năm nay là đôi giày Lưu Diệu Văn đang mang, nước hoa trên người anh cũng là món quà năm kia.

Nghiêm Hạo Tường chưa bao giờ tặng ai khác nước hoa. Mùi hương là thứ riêng tư mang tính cá nhân. Cậu không thích nhận nước hoa làm quà nên cũng không tặng ai nước hoa. Nhưng Lưu Diệu Văn thì khác, anh ta là thẳng nam, ba ngày trước sinh nhật còn từng chọc chỉ có con gái mới dùng nước hoa. Nghiêm Hạo Tường lúc đó vừa đảo mắt vừa nghĩ: "Ai thèm quan tâm, dù sao cậu là Lưu Diệu Văn, tôi tặng gì cậu cũng phải dùng" Và từ đó, trên người Lưu Diệu Văn vẫn luôn chỉ có mùi hương cam quýt ấy, như kiểu động vật đánh dấu lãnh địa bằng mùi hương. Những câu kiểu "Tôi có phải là chồng cậu không?" hay "Cậu có phải vợ tôi không?" đến lúc này dễ chấp nhận hơn nhiều. Khi Trương Chân Nguyên cảm thấy tối nay anh đã chứng kiến đủ thứ chuyện động trời rồi, tính bỏ đi chơi với nhóm khác, nào ngờ đúng lúc đó nghe Mã Gia Kỳ hỏi: "Đường khách là gì?". Tone giọng trầm ấm nam tính của Lưu Diệu Văn xuyên qua tiếng nhạc ồn ào, câu hỏi bằng phương ngữ địa phương:

"Cậu có phải là đường khách của tôi không?"

Chỉ có Mã Gia Kỳ và Nghiêm Hạo Tường ngồi gần là nghe rõ. Mã Gia Kỳ không phải người Trùng Khánh, anh chỉ thấy trên mặt Nghiêm Hạo Tường hiện lên chút ngại ngùng rồi chuyển đỏ, mà chẳng hiểu vì sao. Nghiêm Hạo Tường quay lại cười gượng, rồi quay sang nhìn Lưu Diệu Văn cười đến run người, dùng khuỷu tay huých vào eo Lưu Diệu Văn bảo giải thích. 

"Đường khách nghĩa là vợ."

Lưu Diệu Văn uống hết cốc rượu, anh ngửa đầu ra sau, yết hầu chuyển động dưới ánh đèn nhấp nháy, trông chẳng hề vô hại như nụ cười của anh. Trò chơi kết thúc khi Nghiêm Hạo Tường đỏ mặt nói "Đúng". Sau đó còn lém lỉnh, bảo: "Chúng ta đừng tự hại nhau vậy được không~" khiến ai cũng bật cười. Lưu Diệu Văn không ép nữa, tối nay đã đủ hời rồi, anh cầm chai bia từ tay Nghiêm Hạo Tường, uống từ đúng chỗ cậu ta chạm môi, rồi giục cậu ta về sớm nghỉ ngơi. Nghiêm Hạo Tường lúc đó mới chợt nhớ không chỉ có Mã Gia Kỳ có tiết sớm mà cậu cũng có. Mặc dù môn đó không quan trọng nhưng thầy rất coi trọng điểm danh. Một buổi vắng cũng đủ khiến Nghiêm Hạo Tường mất điểm bằng hai câu hỏi trắc nghiệm trong bài kiểm tra cuối kỳ. Tuần trước còn suýt trễ không kịp ăn sáng, nên nhắn cho Lưu Diệu Văn than khổ. Không ngờ cậu ta trả lời ngay, còn rủ ăn sáng. Khi đó cậu còn thắc mắc sao cái đứa chuyên cú đêm như Lưu Diệu Văn lại dậy sớm thế, hóa ra cũng có lớp. Hai người tan học liền đến ăn mì ở quán quen thời cấp hai. Không ngờ Lưu Diệu Văn với bộ não cá vàng lại nhớ được cậu có lớp sớm. Nghiêm Hạo Tường vỗ đùi anh bạn tốt, khen "Không hổ là con trai ngoan của ta", rồi cùng Mã Gia Kỳ đi mất, không ngoái đầu nhìn lại. Lưu Diệu Văn nhìn hai cái bóng xa dần, nụ cười trên môi cũng dần tắt. Chỗ trống bên cạnh rất nhanh có người thay thế. Hôm nay anh là nhân trung tâm, dĩ nhiên không thể bị bỏ mặc. Mấy cô gái bàn bên đã quan sát anh một lúc lâu, cuối cùng cũng có cơ hội ngồi gần anh. Mỹ nhân váy hai dây thân hình nóng bỏng vừa ngồi xuống, Lưu Diệu Văn liền rút tay khỏi lưng ghế. Cô quét mắt nhìn anh, cuối cùng dừng lại trên chiếc vòng tay, mở đầu câu chuyện: "Thiết kế đặc biệt quá, anh mua ở đâu vậy?" Lưu Diệu Văn mỉm cười, nhưng ai cũng nhìn ra một lớp xa cách, không thân thiện như trước. Anh nâng chai bia lạnh trên tay, rồi nhấp một ngụm, một giọt lạnh lẽo lăn xuống cổ, chảy theo xương quai xanh rồi biến mất sau cổ áo, khiến cổ họng cô gái khô khốc. Cô thầm nghĩ:'Bạn mình quả là tuyệt vời, kéo mình tham gia buổi gặp gỡ này." Hai năm lăn lộn ở đây, với nhan sắc của mình, cô đã tiếp xúc đủ loại đàn ông, nhưng đây là lần đầu tiên có người sở hữu hormone khiến cô choáng ngợp đến không thở nổi thế này. Cô còn đang mơ màng thì nghe thấy giọng người đó khẽ đáp:

"Là của người tôi thầm yêu tặng."

tbc

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net