Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

1

Là người bị cha mẹ bỏ rơi từ khi còn học tiểu học và bắt đầu công việc trừ tà từ trung học. Có giáo viên kiêm người giám hộ là chú thuật sư thực lực, bị ghét bỏ, bị đố kỵ và số lần trốn việc đứng đầu trong giới chú thuật - Gojo Satoru. Fushiguro Megumi phải đối mặt với các tình huống nguy hiểm, bất ngờ, khó xử... đủ loại "những điều tồi tệ mà bạn không ngờ tới hoặc không muốn xảy ra nhưng lại xảy ra" nhiều gấp ba lần so với các chú thuật sư cùng tuổi.

Tuy nhiên dù có kinh nghiệm phong phú đến đâu thì tình huống nguy hiểm trước mắt vẫn khiến đầu óc Fushiguro Megumi trống rỗng.

Cậu đang ở trong phòng khách tại một nhà trọ suối nước nóng ở Hakone. Phía sau cậu là cửa sổ gỗ đang mở, ánh trăng chiếu vào soi sáng những tấm chiếu tatami viền xanh cùng bộ chăn ga rách nát ở giữa và chính cậu đang nằm nghiêng trên đó. Fushiguro mặc một bộ yukata màu xanh nhạt do nhà trọ cùng cấp, tuy nhiên vạt áo phía trước lại mở rộng, thắt lưng lỏng lẻo, gấu áo bị túm lại kéo lên đùi. Từ mép cổ áo và gấu áo có thể nhìn thấy từng đoá hoa anh đào đang nở rộ. Những cánh hoa màu hồng mỏng manh nổi bật trên làn da trắng mịn tạo nên một hiệu ứng vô cùng quyến rũ.

Tất nhiên, chỉ riêng việc ăn mặc lôi thôi và trên người xuất hiện những hoa văn kỳ lạ là không đủ để khiến Fushiguro hoảng sợ. Nguyên nhân chính khiến chú thuật sư cấp hai trẻ tuổi phải mở to mắt và cứng đờ toàn thân là do thứ ở ngay phía trước mắt cậu.

"Thật tình... Cảm nhận được luồng khí kì lạ ta mới ra xem thử. Không ngờ lại được chiêm ngưỡng một cảnh tượng hiếm thấy."

Một thanh niên tóc ngắn đứng ở rìa ánh trăng mặc bộ yukata cùng kiểu với Fushiguro. Bàn tay thò ra khỏi áo với những đường hoa văn màu đen vuốt cái cằm cũng được bao phủ bởi những đường đen rồi cất giọng đầy vẻ thích thú.

"Em quả thực là một người đàn ông thú vị, Fushiguro Megumi."

"Sukuna..."

Fushiguro khàn giọng gọi tên chàng trai hay nói đúng hơn là lời nguyền bên trong cơ thể chàng trai ấy. Cậu vốn muốn dùng chú lực để triệu hồi thức thần nhưng ngay khi cánh tay cậu vừa cử động, một làn sóng tê buốt từ bụng dâng lên, cơ thể lập tức trở nên yếu ớt. Những ấn hoa anh đào trên chân và bụng lại càng rực rỡ hơn bao giờ hết.

Để giải thích về sự bất thường của Fushiguro thì phải quay ngược lại thời điểm một tuần trước tại kí túc xá Trường Cao chuyên Chú thuật Tokyo, phòng ngủ riêng của Fushiguro.

"Đợi đợi đợi một chút Itadori, đó là miếng thịt thứ bảy rồi! Đã bảo mỗi người chỉ sáu miếng mà!"

"Phải không? Đây mới là miếng thứ sáu thôi mà."

"Rõ ràng là miếng thứ bảy, tôi đã đếm rồi!"

Kugisaki Nobara dùng đũa chỉ thẳng vào Itadori Yuji ở đầu bàn tròn bên kia rồi quay sang xác nhận với Fushiguro đang ngồi bên phải mình:

"Đúng không Fushiguro, đó là miếng thứ bảy!"

"Đúng là miếng thứ bảy."

Fushiguro bưng bát sứ đựng đậu phụ chiên trả lời, cậu dừng lại hai giây rồi buông thõng vai nói.

"Tuy bây giờ hỏi đã muộn, nhưng tại sao các người lại ăn lẩu trong phòng tôi?"

"Vì cậu có bếp từ mà." - Kugisaki nói một cách hiển nhiên.

"Hơn nữa, nước dùng cá ngừ khô dự trữ sẵn trong tủ lạnh của Fushiguro rất thích hợp để nấu lẩu." - Itadori một tay gắp thịt, một tay giơ ngón cái.

Khoé môi Fushiguro khẽ nhếch lên, cậu đặt bát đũa xuống và nói: "Đó là thứ tôi muốn giữ lại để..."

"Ồ, đang tổ chức tiệc lẩu à."

Một giọng nam trung phù phiếm vang lên từ trên đỉnh đầu ba người. Fushiguro, Itadori và Kugizaki đồng loạt ngước nhìn. Ánh mắt họ chạm phải ánh mắt của Gojo Satoru, người đang đứng cạnh bàn với hai tay đút trong túi.

"Mùi vị không tệ nhỉ."

Gojo cúi xuống ngửi miếng thịt rồi cực kì tự nhiên và nhanh chóng há miệng cắn miếng thịt bò từ trên đũa của Itadori. Phòng ngủ lập tức yên lặng đến mức chỉ còn lại tiếng nước lẩu sôi. Ba người nhìn chằm chằm vào đôi đũa trống không, im lặng suốt năm giây liền mới bật ra tiếng thét.

"Thịt! Thịt của tôi a a a a!" - Kugisaki gào thét.

"Thầy Gojo quá đáng quá! Đó là miếng em đặc biệt để dành ăn cuối cùng mà!" - Itadori vừa khóc vừa tố cáo.

"Đã đủ phiền phức rồi, thầy còn tới làm loạn thêm..." - Fushiguro chống cằm thở dài.

"Phải biết nắm bắt cơ, nếu không sẽ chỉ khiến bản thân mình bị người khác lợi dụng."

Gojo nuốt miếng thịt bò xuống, tựa vào vai Fushiguro.

"Miếng thịt bò đó không phải của Kugisaki hay Itadori mà là của Megumi."

"Của Fushiguro? Tại sao?" - Itadori chớp mắt.

"Vì Megumi chỉ ăn bốn miếng."

Gojo chỉ hai tay trái phải vào Itadori và Kugisaki nói: "Một người ăn bảy miếng, người còn lại chuẩn bị ăn miếng thứ bảy."

Itadori và Kugizaki đều mở to mắt, rồi đồng thời nhìn về phía Fushiguro mà hét lên.

"Fushiguro, xin lỗi! Tớ hoàn toàn không để ý!" - Itadori chắp hai tay lại đập xuống bàn để xin lỗi.

"Cậu ăn ít hơn sao lại không nói! Như vậy chẳng phải khiến tôi trông tham ăn lắm sao!" - Kugisaki đập bàn.

"Vì Megumi tự cho rằng mình lớn hơn một cách không cần thiết nên em ấy nghĩ mình co trách nhiệm phải chăm sóc các em." - Gojo cười khúc khích rồi chọc vào má Fushiguro.

"Không phải. Chỉ là tôi thích ăn konjac hơn thôi."

Fushiguro hất tay Gojo ra, lườm nguýt về phía người thầy đang cười toe toét nói:

"Khoan nói đến cái việc tự cho mình lớn hơn không biết từ đâu mà ra. Thầy Gojo cũng nên có chút ý thức của người làm thầy đi chứ ạ. Cướp đồ ăn của học sinh rồi còn lén lút nhìn trộm bên ngoài cửa có phải là việc một người thầy nên làm không?"

Itadori vỗ tay nói: "Đúng vậy, thầy Gojo đứng ngoài bao lâu rồi? Sao thầy biết Fushiguro ăn mấy miếng thịt?"

"Đoán thôi."

Gojo phất tay rồi lại đút vào túi cười nói:

"Thầy luôn rất có ý thức về vai trò của một người thầy. Vậy nên, ba người các em cuối tuần này đến Hakone một chuyến đi nhé."

"Đi Hakone thì liên quan gì đến ý thức làm thầy?" - Itadori nghiêng đầu hỏi.

"Giảng dạy ngoài trường sao? Cái mà người ta đồn viết là "giáo dục" nhưng đọc là "du lịch" ấy?" - Đôi mắt của Kugisaki sáng lên.

"Là xử lý những công việc mà thầy Gojo không hứng thú đúng không ạ?"

Fushiguro nhíu mày, mặt nghiêm túc nói: "Công việc của mình mời thầy tự mình hoàn thành đi ạ, đừng có ý đồ khác với Itadori và Kugisaki."

"Rèn luyện học sinh cũng là công việc của thầy mà. Vậy nếu thầy không được có ý đồ với Yuji và Nobara, thì có nghĩa là thầy có thể có ý đồ khác với em hả?" - Gojo cười hỏi.

"Thầy làm thế còn ít ạ? Ở Hakone..."

"Em đi!"

Itadori đột nhiên giơ tay, nhìn Gojo thẳng lưng nói: "Mặc dù không biết phải làm gì, nhưng em sẽ cố gắng hết sức!"

"Tốt lắm! Người trẻ tuổi phải dũng cảm đối mặt với những điều chưa biết."

Gojo vỗ tay với Itadori, sau đó nhìn về phía Kugisaki hỏi: "Nữ sinh Nobara thì sao? Có thể ở nhà trọ suối nước nóng đấy."

"Tác dụng của suối nước nóng là gì?" - Kugisaki hỏi với vẻ mặt nghiêm túc.

"Dưỡng ẩm da và thúc đẩy lưu thông máu."

"Đi thôi!" - Kugisaki nắm chặt tay nói.

"Vậy là đủ ba người rồi. Thầy sẽ bảo Ichiji đặt phòng, chi tiết nhiệm vụ các em hãy hỏi cậu ấy sau khi lên đường nhé."

Gojo đang nhắn tin trên điện thoại, liếc thấy khuôn mặt phiền muộn của Fushiguro mới nghiêng đầu cười nói:

"Yên tâm đi, thầy không phải là một cấp trên bảo thủ, ngu ngốc, hèn nhát và thiển cận. Thầy sẽ không giao cho các em những nhiệm vụ chết người đâu."

"Nhưng cũng không phải là một nhiệm vụ dễ dàng, phải không ạ?" - Fushiguro trầm giọng nói.

"Tất nhiên rồi! Dễ quá thì không có hiệu quả giáo dục đâu."

Gojo dừng lại hai giây, đột nhiên cúi người nhìn chằm chằm vào Fushiguro ở cự ly gần và nói:

"Đừng lúc nào cũng chỉ lo lắng cho người khác. Hãy dành chút sự chú ý cho bản thân, ích kỉ, vụ lợi và tự đại một chút đi."

"Em không có. Hơn nữa ích kỷ, vụ lợi, tự đại đâu phải là những từ ngữ hay ho gì."

"Đối với Megumi thì đúng là vậy."

Gojo chống thẳng người ngồi dậy, đi vài bước về phía cửa phòng rồi dừng lại quay đầu nói:

"À, thầy muốn bánh bao Hakone và bánh bao suối nước nóng Hakone no Tsuki nhân hoa cải. Trước khi về Tokyo nhớ mua cho thầy mỗi loại một hộp nhé, mà đừng mua sớm quá sẽ hỏng đấy."

"Đã muốn ăn thì đừng đẩy nhiệm vụ..."

Fushiguro quay đầu phản đối, nhưng bóng dáng của Gojo đã biến mất khỏi phòng ngủ từ lâu. Cậu chỉ có thể nhíu mày chuyển tầm nhìn về lại chiếc bàn tròn.

...... Rồi cậu ấy phát hiện trong bát mình có thêm hai bó konjac.

"Vậy là chúng ta huề nhau rồi nhé." - Kugisaki, một trong những người đã cho Fushiguro konjac, vừa nhai thịt viên gà vừa nói.

"Tớ sẽ không ăn konjac nữa, tất cả đều nhường cho cậu xin hãy tha thứ cho tớ vì đã ăn thịt của cậu!" - Itadori, người thứ hai đưa konjac cho Fushiguro lại chắp hai tay cúi đầu thành khẩn nói.

Fushiguro ngẩn người một lúc sau đó vô thức nhếch môi, cậu gắp sợi konjac trong bát lên và nói:

"Đồ ngốc, người ăn thịt là thầy Gojo chứ không phải cậu."

***

Đào cái hố đã, đợi xong Sương Sớm thì mình sẽ lấp từ từ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net