Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

2

Ngày hôm sau khi nhận được nhiệm vụ từ Gojo, ba người đã lên chiếc xe đen của Ichiji cùng nhau đến Hakone. Nơi đó cách Trường Cao chuyên Tokyo khoảng ba tiếng lái xe.

Nạn nhân của vụ việc này hiện có bốn người. Ijichi tay cầm vô lăng, nói chuyện với Fushiguro, Itadori và Kugisaki ở ghế sau:

"Nạn nhân đầu tiên là Ida Daisuke, nam, 37 tuổi, luật sư hành nghề tại Tokyo. Ngày 3 tháng 6, thi thể được một người vô gia cư phát hiện tại cửa sau của một quán rượu kiểu Nhật gần nơi cư trú của nạn nhân.

Người thứ hai là Sato Yutaka, nam, 29 tuổi, làm việc tại một cửa hàng takoyaki ở Osaka. Rạng sáng ngày 12 tháng 7 được vợ phát hiện tử vong trong phòng tắm tại nhà riêng.

Nạn nhân thứ ba là Suzuki Gomoto, nam, 41 tuổi, chủ một cửa hàng đồ thủ công mỹ nghệ ở Hakone. Ba tuần trước đã tử vong tại nhà của một người bạn.

Cuối cùng là Otomo Chikashi, năm mươi ba tuổi, doanh nhân đã nghỉ hưu, tuần trước tử vong tại biệt thự ở Hakone."

"Có hai người chết ở Hakone... Vậy nguồn gốc của lời nguyền là ở Hakone sao?" - Itadori vỗ tay hỏi.

Fushiguro nhíu mày nói: "Vẫn chưa chắc chắn được. Trong số các nạn nhân cũng có người sống ở Osaka và Tokyo, chưa chắc điều kiện kích hoạt lời nguyền đã liên quan đến địa điểm. Các nạn nhân có điểm chung nào không ạ?"

"Có."

Ijichi dừng xe trước đèn đỏ và nói: "Bên cạnh thi thể của bốn người đều có bùa hộ mệnh của đền Hakone Yozakura-hime."

"Đền Yozakura-hime? Hình như tôi từng nghe ở đâu đó..." - Kugisaki xoa cằm suy nghĩ.

"Có lẽ đã thấy qua trên tạp chí hoặc truyền hình, đền Yozakura-hime trở thành địa điểm quay phim thần tượng cách đây khoảng ba năm vì trong khuôn viên có một số cây hoa anh đào trăm năm tuổi. Sau đó, gần đây đền lại nổi tiếng nhờ bùa tình duyên cực kỳ linh nghiệm, hiện tại đã trở thành điểm đến mới nổi ở Hakone."

Fushiguro lại nhíu mày nói: "Vậy thì phiền phức rồi."

Itadori nhìn Fushiguro hỏi: "Tại sao lại phiền phức?"

"Những ngôi đền có cây hoa anh đào trăm năm tuổi thường cũng có lịch sử trăm năm. Nói cách khác là đã tích tụ trăm năm oán niệm và việc trở thành địa điểm du lịch đồng nghĩa với việc có nhiều người ra vào đền, điều này sẽ làm tăng độ khó khi sơ tán và phong tỏa thông tin trong quá trình thanh tẩy."

Fushiguro càng nói càng nhíu mày sâu hơn, ánh mắt nghiêm nghị nhìn về phía Ijichi hỏi: "Vị thần chính mà đền Yozakura-hime thờ phụng là ai vậy? Chắc không phải là thần thổ địa chứ ạ?"

"Không phải, là linh hồn cây... không đúng, là linh hồn của những người phụ nữ ở phố hoa." - Ijichi đạp chân ga.

"Rốt cuộc là cây hay là phụ nữ?" - Kugisaki khoanh tay trước ngực, kéo dài cổ hỏi.

"Chính xác mà nói là phụ nữ. Vào thời Edo người dân Hakone vì muốn ngăn cản những phụ nữ phố hoa tự sát do bị đàn ông phản bội không hóa oán tác quái, đã trồng cây anh đào tại khu vực có nhiều người chết nhất và cúng tế định kì. Theo dòng thời gian, những cây hoa anh đào ấy dần trở thành rừng anh đào rồi một ngôi đền được dựng lên. Đó chính là đền Yozakura-hime."

"Bảo sao lại nói là cây..."

Kugisaki ngừng lại một giây, chộp lấy lưng ghế trước mặt hỏi:

"Khoan đã, phụ nữ bị đàn ông phản bội thì làm sao lại phù hộ cho chuyện tình duyên của người khác?"

Ijichi cười đáp: "Lúc tôi đọc cũng rất ngạc nhiên. Phía đền giải thích rằng: chỉ cần có quyết tâm tuyệt đối không phản bội, một lòng một dạ đến cùng thì ngài Yozakura-hime sẽ dẫn lối bạn gặp được người bạn đời định mệnh. Dù không có số liệu khảo sát chính xác, nhưng theo thảo luận trên mạng đa số những người xin bùa hộ mệnh đều tìm được người yêu trong vòng ba tháng đến nửa năm. Mà tỷ lệ kết hôn là một trăm phần trăm."

"Vậy bốn nạn nhân đều đã kết hôn ạ?" - Fushiguro hỏi.

"Đúng vậy. Trừ người ở Osaka ra. Tôi đã sắp xếp thời gian đến thăm địa điểm qua đời của ba người còn lại."

Ijichi nhấn ga và nói: "Hôm nay chúng ta sẽ đi điều tra đền Yozakura-hime trước, nhưng nơi đó hiện đang là địa điểm nổi tiếng và có rất nhiều người đến cúng bái. Xin hãy chuẩn bị tâm lý."


Lời cảnh báo của Ijichi quả thật không hề quá. Đền Yozakura-hime rõ ràng nằm ở lưng chừng núi, vậy mà từ dưới chân núi đã có thể thấy thấp thoáng dòng người và xe cộ tấp nập. Cho đến khi đặt chân lên trăm bậc thang đá dẫn lên đền thì gần như bậc nào cũng có dấu chân người qua lại.

Cổng vào đã như vậy, bên trong đền thờ thì càng không cần phải nói. Trên con đường đá lát đầy khách du lịch qua lại, các vu nữ mặc hakama màu anh đào bận rộn chạy tới chạy lui. Tiếng chụp ảnh, lời cầu nguyện và tiếng chuông vang vọng giữa cây cối và các tòa nhà, tạo nên một bầu không khí sôi động và sùng kính kỳ diệu.

"Wow, đông người thật."

Itadori đứng trước cổng tori, đưa tay che trán, nhón chân nhìn đám đông dày đặc và nói: "Mật độ này... cảm giác như chỉ cần sơ sẩy là bị cuốn đi mất. Tiếp theo chúng ta phải làm gì?"

"Đi một vòng quanh đền thờ trước rồi mua vài lá bùa tình duyên..."

Fushiguro kéo dài âm cuối nhìn về phía đình gỗ mái nhọn ở xa xa nơi hàng người dài đang xếp hàng, đôi mắt xanh thẫm hiện lên vẻ bối rối.

"Cậu đang nhìn gì vậy?" - Itadori đến gần hỏi Fushiguro.

"Nhà rửa tay đó có vẻ hơi kỳ lạ."

Fushiguro dùng đầu ngón tay chỉ vào đình gỗ và nói: "Thông thường bên dưới chỉ có hồ nước và gáo gỗ để người đến thăm rửa tay nhưng ở đó lại có thêm bàn, thùng nước trà và cốc giấy."

"Đó là thiết kế độc đáo của đền Yozakura-hime."

Ijichi vừa lướt màn hình máy tính bảng vừa giải thích: "Quy trình cúng bái tại đền Yozakura-hime khác với các đền thờ thông thường. Trước tiên phải rửa sạch tay tại nhà rửa tay, sau đó dùng cốc giấy đựng trà anh đào loại trà mà cậu Fushiguro thấy trong thùng nước. Đi dọc con đường dẫn đến điện chính, bỏ tiền vào hộp công đức, nói lời thề với Yozakura-hime và cuối cùng là uống trà anh đào, đưa một sợi tóc cùng cốc rỗng cho vu nữ đốt, vỗ tay rồi cúi đầu thì mới được mua bùa hộ mệnh."

"Vậy để tiết kiệm thời gian thì chúng ta sẽ chia thành hai nhóm!"

Kugisaki chỉ vào mình với vẻ mặt hào hứng nói: "Tôi đi mua bùa hộ mệnh còn Itadori, Fushiguro và anh Ijichi đi một vòng quanh đền!"

"Cậu đang phấn khích vì cái gì vậy..."

"Xin lỗi, điều đó không được."

Ijichi ngắt lời câu hỏi của Fushiguro, xoay máy tính bảng về phía Kugisaki và chỉ vào mục "giới hạn mua bùa hộ mệnh" trên trang web chính thức của đền Yozakura-hime và nói:

"Các loại bùa hộ mệnh khác thì tạm thời bỏ qua nhưng bùa hộ mệnh của đền Yozakura-hime chỉ bán cho nam giới."

Sau khi giữ tư thế ngón tay chỉ vào ngực và nhìn chằm chằm vào chiếc máy tính bảng trong tay Ijichi suốt mười giây, Kugisaki ngửa đầu lên trời và gào thét giận dữ:

"Ngôi đền quỷ quái này là cái gì vậy! Phân biệt giới tính! Đóng cửa, thiêu rụi, cho nổ tung luôn đi, aaaaaa..."

"Kugisaki, hét như vậy sẽ bị trời phạt đấy." - Fushiguro bình tĩnh nhắc nhở.

"Đúng rồi! Nếu cậu muốn bùa tình duyên thì tớ có thể cho cậu, dù sao tớ cũng không có hứng thú với tình yêu." - Itadori giơ tay lên an ủi.

Kugisaki khẽ giật khóe miệng, đấm một cú vào đầu Itadori.

"Đau, đau quá..."

"Ai cần lòng thương hại của cậu chứ! Tôi, Kugisaki Nobara, dù không cần bùa tình yêu cũng chắc chắn sẽ có bạn trai trước cậu!"

"Tớ đã nói rồi tớ không có hứng thú với việc yêu đương, nếu muốn thì Kugisaki cứ..."

"Câm mồm! Đồ nhóc con có trí tuệ chỉ như đứa trẻ sáu tuổi, đồ nhà quê, đồ hổ cơ bắp! Chẳng hiểu gì về tâm tư mỏng manh của thiếu nữ cả!"

"Á á á đừng lấy búa ra, chết mất! Thật sự chết mất! Fushiguro cứu tớ!"

"Hai người các cậu... đừng có đùa giỡn trước cổng tori nữa."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net