4
Thật đáng tiếc, cả Kugisaki và Ijichi cũng không tìm thấy gì đặc biệt. Họ có tìm thấy một hoặc hai nơi có mật độ chú lực tương đối cao nhưng điều đó cũng nằm trong phạm vi bình thường. Đừng nói là chú linh, ngay cả tàn uế chú lực cũng không tìm thấy.
Tuy vậy, để thận trọng bốn người không rời khỏi đền ngay mà đợi đến sau khi mặt trời lặn mới xuống núi. Sau đó họ lên xe đến nhà trọ suối nước nóng nằm trên ngọn đồi lân cận.
Nhà trọ trăm năm tuổi vừa hoàn tất đợt trùng tu cách đây không lâu. Công trình gỗ chủ đạo vừa mang vẻ cổ kính, vừa vững chãi và gọn gàng. Từ cổng lớn dẫn vào khu nhà chính là con đường rải sỏi, hai bên đứng sừng sững những hàng tùng bách cùng tuổi với nhà trọ. Các phòng nghỉ và khu suối nước nóng ngoài trời được xây men theo sườn núi, trông như một chốn bí cảnh ẩn mình.
Chủ nhà trọ mặc kimono nâu dẫn bốn người đến căn phòng nhìn ra thung lũng. Thứ chờ đón họ không phải một phòng bốn người mà là bốn phòng đơn riêng biệt. Mỗi phòng ước chừng có thể ngủ ít nhất ba người.
Đến giờ dùng bữa tối, bốn người lại được dẫn vào một sảnh đãi khách không có người ngoài. Từng món ăn được bưng lên nối tiếp không dứt: bít tết bò Wagyu, hàu chiên giòn, tôm hùm áp lửa, lẩu cua... Vô số cao lương mỹ vị, từ nguyên liệu đến cách chế biến đều xa hoa đến mức khiến người ta không khỏi xuýt xoa.
"Wow, đây là đãi ngộ dành cho chú thuật sư đặc cấp sao?" - Itadori tròn mắt nhìn bàn ăn dài kín mít các món, hỏi.
"Không, chắc là chủ nhà trọ còn nợ tiền thầy Gojo thôi." - Kugisaki vừa nói vừa rút thịt cua khỏi càng.
"Chủ nhân của nhà trọ này và con trai từng được chú thuật sư cứu." - Fushiguro nâng bát canh cá viên, nhấp một ngụm rồi nói tiếp: "Vì vậy mỗi khi chú thuật sư hoặc người liên quan từ Cao chuyên đến lưu trú, chủ nhà trọ đều nâng cấp cả phòng lẫn bữa ăn."
"Ra vậy..."
Itadori khẽ gật đầu, im lặng một lúc rồi nói nhỏ: "Cũng có những chú thuật sư có thể cứu được người khác nhỉ."
Tay Fushiguro đang cầm bát bỗng khựng lại. Trong đầu cậu hiện lên những thi thể biến dạng trong trại giáo dưỡng thiếu niên, vụ việc rạp chiếu phim mà gần đây mới hỏi được từ Ijichi, cùng nhiệm vụ cầu Yasohachi vừa qua. Ánh mắt trầm xuống, cậu đặt bát canh xuống rồi đấm một cái lên đầu Itadori.
Itadori giật mình ôm đầu kêu lên: "Fushiguro, sao cậu lại đánh tớ!"
"Cậu đang nói cái gì vậy? Đương nhiên là cungx có chú thuật sư cứu được người chứ. Ít nhất thì cậu đã từng cứu tớ, các anh chị khóa trên, còn cả đứa trẻ đi lạc nữa, không phải sao?"
Fushiguro cầm lại bát, nhìn những viên cá nổi nửa chìm nửa nổi trong canh rồi nói tiếp:
"Dĩ nhiên cũng sẽ có lúc thất bại thậm chí liên lụy đến người vô tội, nhưng sự thật có người đã được cứu nhờ cậu thì sẽ không thay đổi. Đừng quên điều đó!"
Itadori chậm rãi mở to mắt, nhìn chằm chằm gương mặt nghiêng đầy vẻ bất mãn của Fushiguro một lúc lâu, rồi đột ngột quăng đũa xuống và lao tới ôm chầm lấy cậu.
"I... Itadori, cậu làm cái gì vậy! Canh sẽ đổ mất, sắp đổ ra rồi kìa!"
"Fushiguro, cảm ơn cậu đã cứu tớ! Tớ sẽ cố gắng hết sức! Cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ lần này và cứu được nhiều người hơn nữa nhé!"
"Buông tôi ra đi..."
Trong lúc Fushiguro cố hết sức giữ thăng bằng, canh cá tuy có văng vài giọt lên mặt bàn nhưng phần lớn vẫn yên ổn nằm trong bát.
Còn Itadori, sau khi trút hết cảm xúc kích động cũng ngoan ngoãn quay về ngồi trên đệm, rồi với khí thế kinh người quét sạch bàn tiệc, vừa ăn vừa hô hào: "Ngày mai phải tiếp tục cố gắng, mau chóng tìm ra nguồn gốc của lời nguyền!". Sau đó rời khỏi phòng tiệc.
Fushiguro theo sau Itadori, đứng trước cửa phòng chúc Itadori, Kugisaki và Ijichi ngủ ngon. Sau khi vào phòng, cậu tắm rửa thay yukata rồi chui vào chăn nhắm mắt ngủ.
Fushiguro là người ngủ rất nông nhưng có lẽ do đã ăn no lại liên tục trong trạng thái cảnh giác suốt nửa ngày nên vừa nằm xuống không lâu cậu đã chìm vào giấc ngủ. Ý thức tan chảy trong biển đen cho đến khi tiếng cười nói ồn ào truyền vào tai.
Cậu mở mắt trong tiếng cười ấy, chống tay ngồi dậy nhìn về phía cánh cửa kéo vẽ lá phong đỏ trước mặt. Thoạt đầu cậu sững người rồi chợt nhớ ra nơi này là kĩ viện Ari-akaya, nơi ở của cậu sau khi bị cha mẹ bán vào phố hoa từ năm năm tuổi.
Ari-akaya với tư cách là kỹ viện có bề dày lâu đời nhất và danh tiếng lớn nhất trong khu phố hoa, lại còn sở hữu một hoa khôi xinh đẹp bậc nhất là cậu, thì việc càng về đêm càng náo nhiệt là điều đương nhiên.
"Chị ***, ngài Yoshibayashi đã tới."
Giọng trẻ con non nớt vang lên ngoài cánh cửa giấy kéo. Cậu đổi từ tư thế ngồi sang quỳ, vuốt phẳng bộ kimono lộng lẫy điểm hoa anh đào, chỉnh lại trâm cài và mái tóc rồi cất tiếng về phía cánh cửa:
"Cho vào đi."
Cánh cửa kéo vẽ lá phong đỏ mở ra, một thanh niên có vết sẹo dài ngang mặt bước nhanh vào phòng. Chưa kịp để cửa khép lại, người đó đã ôm chầm lấy cậu.
"Ngài nóng vội quá." - Cậu bật cười khẽ.
"Ta đã đợi nàng quá lâu."
Thanh niên siết chặt vòng tay, hai tay nôn nóng gỡ bỏ chiếc đai lưng hoa lệ, cởi xuống bộ kimono tinh xảo nhưng nặng nề rồi vuốt ve thân thể trắng nõn phía dưới.
Cậu mặc cho đối phương hành động, khẽ rên một tiếng khi bàn tay kia chạm tới đùi. Ánh mắt vô tình lướt qua tấm gương đồng đặt chéo phía trước và trong gương cậu nhìn thấy...
Một gương mặt rõ ràng không thuộc về mình.
Fushiguro đột ngột mở to mắt nhìn làn sương đen đang lơ lửng phía trên mình. Chưa kịp để não bộ ra lệnh, cơ thể đã theo phản xạ vung nắm đấm về phía màn sương.
Khói đen tách sang hai bên, không cho Fushiguro cơ hội tung ra đòn thứ hai mà đã lao thẳng về phía cửa sổ, tan biến dưới ánh trăng sáng.
Fushiguro lật người định triệu hồi Nue đuổi theo nhưng vừa mới vận chuyển chú lực, bụng đã bùng lên một cơn nóng rát. Ngay sau đó toàn thân đột ngột mất sức ngã quỵ trở lại trên đệm.
Bị trúng chiêu trước khi tỉnh lại sao?
Fushiguro nghiến răng cố gắng phớt lờ luồng nhiệt và cảm giác mềm nhũn để gượng dậy. Thế nhưng càng cố thúc đẩy cơ bắp hay chú lực, nhiệt độ trong cơ thể lại càng tăng cao. Cùng với sự lan tỏa của hơi nóng, cảm giác uể oải nhanh chóng chuyển thành tê dại, khiến cậu không kìm được mà co người lại kéo chặt vạt áo yukata.
Và khi kéo ra, Fushiguro mới phát hiện ra rằng bụng và đùi của mình có thêm một vòng hoa anh đào. Những đường hoa anh đào màu hồng in trên làn da hơi trắng dưới ánh trăng trông đặc biệt yêu mị.
Sau đó, trước khi Fushiguro kịp phản ứng, tiếng đóng cửa đã vang lên. Ai đó bước vào phòng, thô lỗ kéo cánh cửa ngăn cách lối vào và phòng ngủ rồi bước lên tấm tatami chìm trong bóng tối.
Fushiguro nhận ra người đến là Itadori qua dáng người nhưng ngay khi người đó lên tiếng cậu đã biết mình đoán sai.
"Thật tình... cảm nhận được luồng khí kì lạ nên mới ra xem thử, không ngờ lại được chiêm ngưỡng cảnh tượng hiếm thấy."
Giọng nói trầm, hờ hững nhưng đầy uy quyền của Sukuna vang vọng trong căn phòng đơn. Hắn nhìn chằm chằm vào Fushiguro Megumi, xoa cằm và nói:
"Em thật là một người đàn ông không hề nhàm chán, Fushiguro Megumi."
"Sukuna..."
Fushiguro khẽ kêu lên bằng giọng nhỏ, muốn giơ tay gọi Ngọc Khuyển đến phòng thủ và đánh thức những người khác, nhưng cảm giác tê buốt lan ra từ bụng nhanh chóng làm tan rã chú lực, thậm chí khiến đầu cậu choáng váng trong chốc lát.
Và khi Fushiguro lấy lại ý thức, Sukuna đã đứng bên cạnh, nhìn chằm chằm vào cậu với vẻ mặt thích thú.
"Bản thân thuật thức này không hiếm thấy, nhưng phương thức hoạt động và cấu tạo chú lực... Thú vị, thú vị."
Sukuna vui vẻ gật đầu, nhận thấy động tác tay của Fushiguro, nghiêng đầu mỉm cười: "Tốt nhất là đừng làm gì cả, nếu không động dục sẽ càng nghiêm trọng hơn."
"Động dục?" - Fushiguro ngẩn người.
"Các chú thuật sư hiện nay đã không còn nhận ra Xuân Trán nữa sao?"
Ánh mắt của Sukuna dừng lại trên dấu ấn hình hoa anh đào ở gốc đùi Fushiguro: "Đây là chú linh thao thuật của một thuật thức cấp thấp, tác dụng của nó là khiến chú linh nảy sinh tình yêu với người thi triển, từ đó hạ thấp cảnh giác để mặc người thi triển thao túng. Tuy nhiên, do phương pháp ứng dụng và tác dụng phụ, hầu hết các chú thuật sư dù có thể cũng sẽ không sử dụng thuật thức này. Nhưng các ông chủ phố hoa lại sẵn lòng chi trả nhiều tiền để thuê người nguyền rủa sản phẩm của họ."
"Có ý gì?"
"Phương pháp thi triển Xuân Trán là giao cấu cùng chú linh, vì thuật thức này sẽ cưỡng chế kích thích dục vọng của chú linh cùng thuật sư."
Sukuna ngồi xổm xuống, đưa tay chạm vào chân Fushiguro đang bị quấn quanh bởi những bông hoa anh đào, nói:
"Giống như em lúc này vậy."
Toàn thân Fushiguro khẽ run lên. Hơi ấm và xúc cảm từ đầu ngón tay của Sukuna khắc lên thần kinh cậu rõ ràng hơn gấp mấy lần so với bình thường, nó kéo theo cảm giác tê dại khiến đại não như ngừng hoạt động, làm bàn tay vừa kết xong ấn Thoát Thố của cậu cũng phải buông lỏng.
"Tuy nhiên với trình độ của em, cho dù trúng phải Xuân Trán thì hẳn cũng có thể dễ dàng giải chú."
Lòng bàn tay của Sukuna tiếp tục hướng về phía trước vén vạt áo yukata lên nắm lấy mông Fushiguro qua lớp quần lót tam giác, vừa vuốt ve một cách dâm dục vừa nói chuyện với giọng điệu không chút cảm xúc nào:
"Vấn đề là đối phương không chỉ yểm bùa lên thân thể em mà còn can thiệp vào cả linh hồn."
Fushiguro suýt nữa thì bật ra tiếng thở dốc, cậu vội vàng nghiến răng cố giữ chặt sợi dây lý trí đang lung lay, cố gắng nói ra từng chữ: "Thả... thả ta ra."
"Chú linh có khả năng can thiệp vào linh hồn thực sự hiếm có."
Sukuna rụt tay lại, đứng dậy và nhìn những ấn chú hình hoa anh đào đang lan rộng khắp cơ thể Fushiguro.
"Nếu không biết hình dạng linh hồn, em không thể giải trừ lời nguyền đã giáng xuống linh hồn đó. Nhưng ta thì khác. Em có cần ta giúp không?"
"Không cần..."
Fushiguro kiên quyết từ chối, cảm thấy ngọn lửa trong người lại bùng lên dữ dội. Nắm chặt chăn, cậu cố gắng giữ cho đầu óc không suy nghĩ lung tung, hỏi: "Làm sao... làm sao mà ngươi ra ngoài được?"
"Hỏi chuyện này làm gì? Gọi thằng quỷ nhỏ đó ra à? Nhưng bây giờ mà đổi lại đối với em không tốt lắm đâu."
"Có tốt hay không... Ư!"
Fushiguro mở to mắt, vì Sukuna đột nhiên cúi xuống hôn lên môi cậu. Đôi môi ấm áp và lưỡi của Vua Nguyền cùng với luồng chú lực mạnh mẽ của hắn tràn vào miệng cậu. Sự run rẩy vì sợ hãi và sự say mê của nụ hôn sâu cùng nhau trói buộc cơ thể cậu.
Sukuna hôn gần một phút mới ngẩng đầu lên nhìn thức thần sư đang thất thần, má ửng hồng, khóe miệng chảy nước dãi. Hắn vươn tay nâng cằm đối phương lên và nói: "Phong cảnh này để cho thằng nhãi kia thì lãng phí quá."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net