5
"Lãng phí... có ý gì?" - Fushiguro hỏi.
Sukuna cười khẽ, trước khi Fushiguro kịp hỏi thêm, hắn dùng một tay kéo mở vạt áo yukata bên trái của cậu, một tay kéo quần lót của đối phương xuống rồi dùng móng tay xé nát.
Fushiguro giật mình, theo phản xạ muốn đá người nằm trên thân ra nhưng mà động tác của Vua Nguyền lại nhanh hơn... Sukuna há miệng cắn nhẹ vào cổ cậu, tay phải nắm lấy bầu ngực trần của cậu, tay phải vòng qua eo cậu, một lần nữa ấn vào mông của vị thức thần sư.
"A!"
Fushiguro thở hổn hển một hơi, khi định thần lại cậu cắn môi cố nuốt xuống tiếng thở gấp đang dâng lên trong cổ họng. Tuy cậu có thể tự bịt miệng mình, nhưng lại không thể xóa đi cảm giác ấm nóng và đau nhói nơi cổ, trước ngực và dưới mông. Cảm giác ngứa ran kèm theo nóng rát và đau nhức đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của cậu.
Mà đây chỉ mới là khởi đầu. Khi Sukuna ngẩng đầu lên liếm dái tai của Fushiguro, trên lòng bàn tay lại xuất hiện thêm một cái miệng cắn mút núm vú màu hoa anh đào, cảm giác tê ngứa lập tức tăng lên gấp đôi.
"Kêu ra sẽ dễ chịu hơn."
Sukuna khẽ thì thầm bên tai Fushiguro, ôm người vẫn đang giữ im lặng vào lòng, nhưng cơ thể ấy đã run rẩy không ngừng theo những nụ hôn và những cái vuốt ve của hắn : "Ta cho phép em cất tiếng."
Phản ứng của Fushiguro là quay mặt đi cắn chặt môi hơn. Để khiến đầu óc và cơ thể bình tĩnh lại cậu ép mình phải nghĩ đến những vấn đề nghiêm túc.
Làn sương đen tấn công mình đến từ đâu? Nó cùng đền Yozakura-hime có liên quan gì không?
Vì sao Sukuna lại xuất hiện? Itadori đã xảy ra chuyện gì sao?
Phải làm thế nào mới có thể khiến Itadori quay lại? Đánh một trận với Sukuna ư? Hay là...
Chẳng trách tớ luôn cảm thấy đặc biệt thoải mái khi ở bên Fushiguro, vì Fushiguro chính là mẫu người lý tưởng của tớ!
Những lời Itadori nói ban ngày bất chợt xông vào tâm trí Fushiguro. Cậu khựng lại, rồi hình ảnh nụ cười ban ngày của đối phương chồng lên với Sukuna đang hôn mình lúc này, dưới thân ngay lập tức bắn ra.
Sukuna đầu tiên nhận thấy một cảm giác ẩm ướt, sau đó mới phát hiện ra Fushiguro đã xuất tinh, hắn dừng cả tay và miệng lại, ngạc nhiên nói: "Dù cho có là do bị trúng Xuân Trán đi chăng nữa, em cũng dễ bị khiêu khích quá rồi đó."
"Câm miệng!" - Fushiguro quay đầu về phía cửa sổ, má đỏ ửng vì xấu hổ.
"Là do thiếu kiên nhẫn... Không đúng, em hẳn là người rất kiên nhẫn. Vậy nên em vốn trời sinh đã dâm đãng rồi à?"
Sukuna hỏi với vẻ đầy thích thú. Nhưng khi nhận ra Fushiguro cố ý ghim ánh mắt vào một nơi hoàn toàn không nhìn thấy mình, đồng tử hắn khẽ giãn ra rồi chậm rãi nheo lại. Hắn chống người ngồi dậy, trầm giọng nói:
"Thật đúng là phí của trời, Fushiguro Megumi."
"Cút khỏi người ta..."
"Vậy mà lại đi thích loại nhãi con như này, phẩm vị kém thật."
Lời nói của Sukuna khiến sắc mặt Fushiguro lập tức tái nhợt. Gần như theo phản xạ, cậu vung tay định thúc khuỷu để hất kẻ đang đè trên người mình ra.
Sukuna dễ dàng đỡ lấy cú thúc khuỷu của Fushiguro. Ngay giây sau, hắn lật người cậu từ nằm ngửa sang nằm sấp, vặn ngược cánh tay của vị thức thần sư lại rồi nói:
"Không vui à... Không, tuy có chút khó chịu, nhưng cũng thú vị đấy. Dù sao thì, chỉ khi cướp lấy thứ đã được trao cho kẻ khác mới có tính thử thách."
"Ngươi định làm gì?"
"Đừng sợ, ta sẽ không làm hại em, chỉ là mang đến cho thân thể mẫn cảm dâm đãng này của em niềm khoái lạc tương ứng, thứ mà thằng nhãi kia làm không nổi thôi."
"Đừng tùy tiện gọi người khác là dâm... Ha!"
Vai Fushiguro giật nhẹ, một thứ gì đó ẩm ướt mềm mại lướt qua hai cánh mông cậu, áp sát vào khe thịt khép chặt giữa hai chân.
Cùng lúc đó, Sukuna cúi xuống mút dái tai của Fushiguro. Sau khi đầu tai của vị thức thần sư đỏ ửng, hắn cắn nhẹ rồi hôn dọc theo gáy cậu, xé toạc chiếc áo yukata, để lại những vết đỏ trên tấm lưng trắng như ngọc của cậu.
Những dấu ấn ấy cùng với hơi ẩm nóng đang tấn công mông cậu từ cái miệng trên lòng bàn tay của Sukuna đều khiến cơ thể Fushiguro nóng bừng và tê dại. Cậu vặn mình muốn thoát khỏi Sukuna và khỏi thứ cảm giác này, nhưng ngược lại chỉ khiến Vua Nguyền tăng thêm lực cắn hôn và độ sâu của những cái liếm mút. Những ấn ký hình cánh hoa anh đào quấn quanh đùi và bụng cậu cũng càng thêm rực rỡ.
Nhờ "ân huệ" đó, Fushiguro chưa đến hai phút đã lại không còn chút sức lực nào để chống cự, chỉ có thể cắn chặt chăn để ngăn mình bật ra tiếng.
Sukuna nhìn thấy hành động của Fushiguro, nhưng hắn không kéo tấm chăn ra khỏi miệng vị thức thần sư. Thay vào đó, hắn buông tay phải của cậu ra, vòng tay ôm lấy vòng eo hẹp hơn vài phân so với đàn ông bình thường rồi ghé sát sau tai đối phương, thấp giọng hỏi: "Lúc thằng nhãi ôm em ở đền, em có cứng không?"
Fushiguro suýt nữa đã buột miệng phủ nhận, nhưng ngay lập tức nhận ra đó chính là mục đích của Sukuna, vì thế chỉ liếc xéo trừng mắt nhìn hắn.
Sukuna vui vẻ đón nhận ánh mắt của Fushiguro, cái lưỡi trong lòng bàn tay thè ra dài hơn liếm ấn vào thành trong mềm mại của Fushiguro, hắn xòe năm ngón tay vuốt ve phần ngực trên hơi sưng lên của đối phương: "Thằng nhãi đó chắc là chưa phát hiện, mà dù có phát hiện ra nó cũng không hiểu được ý nghĩa trong đó... Phí phạm thật, phải lòng với loại chậm chạp, ngây ngô thế này đúng là quá phí phạm."
Fushiguro cắn chặt nệm hơn, muốn phản bác nhưng lại không thể mở miệng, vì làm vậy chẳng những sẽ thuận theo ý Sukuna mà còn khiến bản thân không kìm được bật ra tiếng.
Những cái vuốt ve lão luyện của Sukuna đối với thân thể chưa từng trải, vốn nhạy cảm lại đang chịu ảnh hưởng bởi thuật thức Xuân Trán của vị thức thần sư thật sự là kích thích quá thể. Bất luận là những ngón tay đang vuốt ve bờ ngực, cái miệng thứ hai đang liếm mút gò mông, hay là hơi thở vờn quanh cổ và bên tai cũng đang từng chút một bào mòn sự tự chủ của Fushiguro.
Nhưng điều chí mạng nhất vẫn là...
"Giá mà có thể dùng thân thể nguyên bản thì tốt biết mấy."
Sukuna như thể đã đoán được tâm tư của Fushiguro, ghé sát bên tai cậu và nói ra sự thật mà vị thức thần sư vô cùng muốn phủ nhận: "Dùng thân thể của thằng nhóc này để ôm em, cứ thấy như đang làm lợi cho nó vậy."
"Câm miệng..."
Fushiguro nghe thấy giọng nói của chính mình, rồi mới nhận ra mình đã nhả tấm nệm ra. Cậu vội vàng muốn cắn lại nó, nhưng Sukuna đã nhanh hơn một bước, đưa ngón tay vào miệng cậu.
... Khoan đã, tay?
Fushiguro chết lặng. Hậu môn cậu vẫn đang bị Sukuna liếm mút, mà lòng bàn tay của đối phương vẫn đang áp vào ngực cậu. Theo lý mà nói, hắn không thể có tay để nhét vào miệng mình... vậy thì tại sao...
Trong truyền thuyết, Ryomen Sukuna vốn là dị hình có bốn tay và hai mặt.
"Không có nguyên thân thì cứ tạm dùng cái này trước đi."
Sukuna dùng chú lực để tạo thành cánh tay thứ tư nắm lấy dương vật bán cương của Fushiguro. Hắn cúi đầu cắn nhẹ vào gáy người kia, đồng thời kích thích các điểm mẫn cảm cả trên lẫn dưới cơ thể cậu.
Đôi mắt của Fushiguro lập tức ngấn lệ, cậu lại một lần nữa vặn hông giãy giụa, nhưng trước ưu thế về thể lực, số lượng và chú lực, cậu không những không thể hất tay và miệng của Sukuna ra, mà ngược lại còn bị hắn vuốt ve đến mức toàn thân nóng bừng.
"Không... ư! Dừng, dừng... ưm ô... chỗ đó... không muốn... ha!"
Fushiguro run rẩy đôi môi, bật ra tiếng rên khẽ. Kỹ thuật của Sukuna, nhiệt độ cơ thể của Itadori quấn lấy cậu như rắn, siết quanh thân thể. Ngọt ngào và đau đớn xoắn lại thành một khối, mài mòn chút lý trí ít ỏi còn sót lại của vị thức thần sư.
"Không phải không muốn mà là vẫn muốn đúng không?" - Sukuna véo nặn núm vú của Fushiguro cười nói - "Chỗ này và cả dưới kia vừa căng vừa vểnh lên."
"Mới không... không..."
Miệng của Fushiguro đột nhiên bị Sukuna bịt lại, cùng lúc đó cảm giác mềm mại và ẩm ướt bên trong hậu môn cũng biến mất. Ngay giây sau, khi lòng bàn tay ấn lên đôi môi, một cái miệng mở ra thè chiếc lưỡi đỏ cạy mở miệng cậu.
Gần như cùng lúc Sukuna há miệng ngậm lấy môi lưỡi Fushiguro, ngón tay của Vua Nguyền cũng luồn vào cái lỗ giữa hai mông của vị thức thần sư. Đầu ngón tay với lớp chai mỏng đẩy tách lớp thịt đã ướt át bởi nước bọt, từng nhịp từng nhịp cọ miết lên thành thịt mềm mại bên trong.
Điều đó khiến Fushiguro theo bản năng bò về phía trước, nhưng bàn tay đè trên miệng đã ngăn cản ý định ấy. Cái miệng của Sukuna dán sát lấy môi cậu, lưỡi móc liếm khắp khoang miệng và hàm răng, dùng nụ hôn sâu ẩm nóng nuốt chửng từng chút sức lực của vị thức thần sư.
Đồng thời, bàn tay của Sukuna đặt trên ngực và giữa hai chân Fushiguro vẫn tiếp tục vuốt ve người bên dưới. Những động chạm gần như có thể gọi là dịu dàng ấy đã làm giảm đi đáng kể cảm giác khó chịu từ những ngón tay xâm nhập phía sau.
"Quen rồi sao... không, không thể quen được!"
Fushiguro cup mi mắt tự thôi miên chính mình siết chặt cơ mông phía sau để tạo ra cảm giác đau nhằm ngăn Sukuna tiến thêm. Thế nhưng nỗ lực ấy chỉ đổi lại chưa đến hai giây tạm dừng, rồi ngay sau đó là một cú xâm nhập còn mãnh liệt hơn.
Nhưng đó chưa phải là điểm chí mạng nhất. Điểm chí mạng nhất chính là đầu ngón tay của Sukuna ấn trực tiếp vào điểm nhạy cảm của Fushiguro và một cảm giác sung sướng như điện giật lập tức ập lên đầu vị thức thần sư khiến cậu mất ý thức trong giây lát.
"Ở đây à?"
Sukuna cười nhẹ, liên tục ấn vào cùng một điểm, cảm giác những thớ cơ bao quanh ngón tay chuyển từ trạng thái kháng cự trở thành mềm lại, rồi co thắt từng nhịp theo chuyển động nơi đầu ngón.
Cảnh vật trước mắt Fushiguro bắt đầu mờ đi. Cậu không nhận ra thứ nóng rực bùng lên dưới những ngón tay của Sukuna là gì, vừa cảm thấy sợ hãi lại vừa theo bản năng muốn xoa dịu cơn ngứa ngáy ấy. Cậu có cảm giác cả cơ thể lẫn ý thức mình đều sắp tan chảy bởi nhiệt độ của người kia.
Sukuna buông tha cái miệng cùng dương vật của Fushiguro, tăng số ngón tay lên thành hai ngón, hắn một mặt đẩy rút những ngón tay một mặt dùng ba bàn tay còn lại vuốt ve vòng eo của thiếu niên dưới thân. Đùi và đôi môi ướt át áp sát lấy cậu, hắn tựa vào bên cổ đối phương trầm giọng nói: "Sướng lắm đúng không, Fushiguro Megumi."
"Kì... kì lạ quá..."
Fushiguro lẩm bẩm bằng giọng run rẩy, túm chặt tấm nệm mơ hồ nói: "Hỏng mất... a, sẽ hỏng mất... dừng tay..."
"Ta cho phép em tan vỡ trước mặt ta."
Sukuna hôn lên gáy Fushiguro, hắn rút các ngón tay ra rồi nâng dương vật của mình lên áp sát vào lỗ hoa ướt át của vị thức thần sư, thẳng lưng chậm rãi đẩy vào.
Cảm giác căng tức khiến Fushiguro hoàn hồn theo phản xạ muốn bò về phía trước để thoát ra. Nhưng những bàn tay mang chú văn đen đang giữ chặt cằm, eo và đùi cậu không cho phép. Cậu đan hai tay vào nhau định triệu hồi Ngọc Khuyển nhưng trước khi kịp kết thành ấn, một luồng nhiệt nỏng rực đã dâng lên nơi bụng dưới.
"Em vẫn chưa giải được chú đâu."
Sukuna nhìn vị thức thần sư mềm nhũn trong một giây vì thuật thức vừa bị kích hoạt, hắn nghiêng người về trước nói:
"Yên tâm đi, tạm không bàn đến "ta", nhưng ta chắc chắn em có thể "chấp nhận" thằng nhãi này."
Ba chữ "thằng nhóc này" lần nữa nhắc Fushiguro rằng chủ nhân nguyên bản của thân thể đang lấp đầy cậu lúc này là ai. Tình cảm đã tích tụ bấy lâu cùng cảm giác tội lỗi vì làm hoen ố người ấy đồng loạt dâng lên, khiến cậu không thể nhúc nhích.
Sukuna nhận ra sự cứng đờ của Fushiguro, rất nhanh đã đoán được nguyên nhân khiến cảm xúc của cậu thay đổi. Hắn nhướng một bên mày, nói: "Khó chịu à... Ta vốn định từ từ hưởng thụ, nhưng vẫn nên nhanh chóng khiến em quên thằng nhóc đó đi thì hơn."
"Quên cái... a!"
Hai mắt Fushiguro bất chợt mở to, Sukuna một hơi đâm thẳng vào sâu bên trong Fushiguro. Cơn đau căng trướng cùng khoái cảm tê dại do tuyến tiền liệt bị chèn ép như thiêu đốt não bộ khiến đầu óc cậu trống rỗng.
Khi Sukuna rút dương vật ra rồi nhanh chóng đâm vào lại, cơn đau và cảm giác tê dại gần như tăng lên gấp đôi. Fushiguro vặn người cố gắng thoát khỏi những cú thúc mạnh phía sau, nhưng chỉ lại nhận được một cú thúc thứ ba càng nhanh hơn nữa.
Sau lần thứ ba là lần thứ tư, thứ năm, thứ sáu... rồi là vô số lần chiếm lấy. Sukuna chính xác nghiền ép vào điểm nhạy cảm của Fushiguro khiến cơn đau dần dịu đi trong khi cảm giác tê dại lại dâng lên ngày càng mãnh liệt. Và khi số lần hai người giao nhau tích lũy đến con số hai chữ số, chỉ còn lại niềm khoái cảm thuần túy.
"Ưm...ha, ha! Không muốn...ưm a, sắp bắn...a a..."
Fushiguro nằm sấp trên nệm kêu la bừa bãi, dương vật của cậu không thể chịu nổi khoái cảm và xuất tinh lần thứ hai. Những dấu ấn hoa anh đào quấn quanh eo và đùi dần phai mờ, thành thịt bên trong bởi vì cơn cực khoái mà co thắt cắn mút gậy thịt của Vua Nguyền.
"Âm thanh tuyệt diệu thật... kêu to hơn nữa, buông thả hơn nữa đi!"
Sukuna cười khẽ, rút nửa thân người ra rồi lại mạnh mẽ đẩy mở lối đi chật hẹp đang siết chặt vì cao trào. Hắn ấn mạnh quy đầu vào tận nơi sâu nhất bên trong cơ thể đối phương.
Đôi mắt Fushiguro lập tức mất tiêu cự, khoái cảm trào dâng như thác lũ. Cậu vừa như muốn trốn chạy vừa như vô thức đón nhận mà uốn éo eo hông, bởi cảm giác tràn đầy phía sau khiến hơi thở cậu dồn dập không ngừng.
"Tốt lắm, Fushiguro Megumi, chính là như vậy!"
Sukuna cười lớn, kéo nửa thân trên của Fushiguro lên. Quỳ giữa hai đầu gối đang dang rộng của đối phương, hắn dồn lực ở eo và hông liên tiếp thúc vào điểm sâu bên trong của vị thức thần sư, đồng thời hôn lên sau tai cậu, nói:
"Ngẩng đầu lên, nhìn cho rõ phía trước."
Fushiguro máy móc ngước nhìn lên và thấy một chàng trai trẻ tóc đen đang đối diện mình trong chiếc gương toàn thân.
Chàng trai trẻ ấy bị bốn cánh tay mang chú văn đen ôm trọn, đai lưng yukata trên người lỏng lẻo, vạt áo hai bên mở toang tuột xuống khỏi vai. Trên làn da trần lộ ra chi chít những dấu hôn, đầu ngực màu hoa anh đào dựng lên rõ rệt, vòng eo dẻo dai như báo bị hai cánh tay mang những chú văn đen siết chặt. Dương vật rũ xuống ướt đẫm tinh dịch, khuôn mặt thanh tú vốn luôn toát lên vẻ lạnh nhạt giờ đây đỏ ửng, đôi môi hé mở cong thành một đường nét phác họa thành một nụ cười ngọt ngào.
Rồi khi Fushiguro nhận ra chàng trai trẻ ấy là mình, nụ cười của cậu lập tức biến thành nỗi kinh hoàng.
"Không cần phải sợ."
Bốn cánh tay của Sukuna đồng thời ôm lấy Fushiguro, nhìn chằm chằm vào vị thức thần sư sắc mặt tái nhợt trong gương rồi nói: "Cảnh tượng này đêm nay... ta sẽ không chia sẻ với bất kỳ ai."
"Mình... mình đang làm gì vậy... mình đã làm gì thế này?"
"Chỉ đơn thuần là đắm chìm trong chuyện giao hợp mà thôi."
Sukuna nâng một tay lên, xoay mặt Fushiguro về phía mình, vừa kiêu ngạo lại vừa dịu dàng nói: "Vì đối tượng là ta, trầm mê cũng là điều khó tránh khỏi."
Fushiguro mở to mắt nhìn Sukuna tiến lại gần, nhẹ nhàng hôn lên môi cậu.
Sukuna cứ thế vừa mút hôn môi lưỡi Fushiguro, cảm nhận chàng trai trong lòng khẽ run lên, dần mềm ra và nóng lên theo nụ hôn của mình. Hắn đặt cậu trở lại nệm, hai tay giữ chặt bàn tay đối phương, hai tay khác nắm lấy eo vị thức thần sư, chậm rãi mà triệt để tiến vào rồi rút ra.
Đôi mắt Fushiguro ướt đẫm, chịu đựng những chuyển động ra vào từ phía sau. Cậu không thể khống chế nổi đôi môi cứ liên tục phát ra những tiếng thở dốc kéo dài, cũng không có cách nào ngăn chặn hậu huyệt co lại và siết lấy mỗi khi Sukuna tiến vào sâu hơn. Dương vật giữa hai chân cậu lắc lư theo từng nhịp chuyển động xâm nhập từ phía sau, trong cơn khoái cảm đang gặm nhấm tâm trí từng chút một cứng lên.
"Không, không muốn, nhanh quá... Ha a! Đừng liếm... Cứ thế này sẽ...lại sẽ...a a..."
Tiếng thở dốc của Fushiguro hoà lẫn với nhịp điệu dồn dập phía sau. Tình cảm tích tụ lâu dài bị kìm nén bấy lâu cùng với dục vọng bị đè nén không thể thỏa mãn đồng thời đều được giải toả trong trải nghiệm quá mức kích thích đối với một thiếu niên còn thiếu kinh nghiệm, đồng thời cũng khiến người trong cuộc vô cùng xấu hổ.
Vì bị người mình thích xâm nhập nên không thể kìm nén mà khao khát nhiều hơn, nhưng cũng vì cơ thể ấy đang bị người khác khống chế nên lại càng không thể mở miệng đòi hỏi. Fushiguro bị kẹt giữa hai ý niệm ấy, khoái cảm thể xác càng mãnh liệt, tinh thần lại càng bị giày vò.
"Đừng nghĩ ngợi gì cả."
Sukuna che mắt Fushiguro lại, giọng nói gần như dịu dàng: "Quên hết mọi thứ đi, chỉ cần theo đuổi khoái cảm... ta cho phép em."
Fushiguro định lắc đầu từ chối, nhưng Sukuna đã dùng cái miệng trên lòng bàn tay hắn nuốt trọn dương vật cậu. Lại thêm một cú đẩy sâu nữa đã hoàn toàn lấp đầy hậu huyệt. Luồng chú lực chảy vào từ hai phía khiến dấu ấn hoa anh đào trên bụng cậu trở nên rực rỡ hơn, khoái cảm nhanh chóng lấn át mọi sự phản kháng của cậu. Quy đầu bắt đầu tiết ra tinh dịch, hậu huyệt cũng vô thức hút lấy dương vật của Vua Nguyền.
"Không sai, chính là như thế."
Sukuna cười khẽ, đè thiếu niên đang bị dục vọng cuốn lấy xuống. Hắn sử dụng cây gậy thịt giữa hai chân lẫn cái miệng nơi lòng bàn tay để kích thích, liếm mút không ngừng cho đến khi đối phương run râỷ toàn thân mà đạt tới cao trào.
Hắn buông tay khỏi đôi mắt của Fushiguro, vuốt ve gò má đang ngẩn ngơ sau cao trào của vị thức thần sư, vui vẻ nhếch môi cười nói:
"Đêm nay còn dài lắm, cứ tận hưởng hết mình đi, Fushiguro Megumi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net