Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

one

"𝘊𝘢𝘶𝘴𝘦 𝘢𝘭𝘭 𝘐 𝘯𝘦𝘦𝘥 (𝘢𝘭𝘭 𝘐 𝘯𝘦𝘦𝘥 𝘪𝘴 𝘭𝘰𝘷𝘦)

𝘐𝘴 𝘢 𝘣𝘦𝘢𝘶𝘵𝘺 𝘢𝘯𝘥 𝘢 𝘣𝘦𝘢𝘵

𝘞𝘩𝘰 𝘤𝘢𝘯 𝘮𝘢𝘬𝘦 𝘮𝘺 𝘭𝘪𝘧𝘦 𝘤𝘰𝘮𝘱𝘭𝘦𝘵𝘦."

Khi Juhoon gặp Martin lần đầu tiên, hắn đang dựa người vào tủ đựng đồ, tai nghe bật to đến mức cả hành lang như rung lên theo âm nhạc của hắn. Sổ tay của hẳn được mở ra, những nét vẽ nguệch ngoạc và giai điệu nửa vời chi chít trên trang giấy như một cơn bão không thể kiểm soát. Trông hắn thật luộm thuộm, mái đầu nhuộm một nửa rũ xuống trước mắt, quần jeans rách gối và đôi giày thể thao sờn cũ trông như đã tồn tại hàng thập kỷ.

Juhoon bước xuống hành lang như thể cậu nằm trong một bức tranh chưa được ai chiêm ngưỡng. Bình tĩnh, chín chắn, đôi mắt nâu dịu dàng quan sát lối đi với một sự tập trung yên ắng, tóc xoã xuống vừa đủ che vầng trán. Cậu ôm một chồng sách trên tay, cẩn thận để không làm rơi quyển nào. Và khi cậu nhìn thấy Martin, âm thanh xung quanh họ như chậm lại, hành lang thu hẹp chỉ còn lại khoảng cách giữa hai người.

"Hey," Juhoon nói thật đơn giản, gần như ngại ngùng. Không đánh giá. Không cầu kỳ. Chỉ là một lời chào, nhưng bằng một cách nào đó, lại làm tâm trí Martin tĩnh lặng lại theo cách chẳng ai có thể làm được.

Martin chớp mắt. Hắn đã quen với đủ loại phản ứng rồi, những tiếng cười, sự trêu chọc hay cả những lời tán thưởng. Nhưng chưa bao giờ là thứ này, chưa bao giờ là sự bình tĩnh, kiên nhẫn, chưa bao giờ có một ai đứng ở đó, nhìn hắn như thể hắn không phải là một mớ bòng bong, mà là một kiệt tác đang đợi được thành hình.

"Uh... hey," Martin đáp lại, giọng hơi vỡ ra, một sự run rẩy hiếm hoi trong sự hỗn độn đầy tự tin trong hắn.

Chỉ là một lời chào đơn giản, nhưng nó vương vấn ở lại, lơ lửng trong không trung như một nốt đệm nhẹ của một bài hát ồn ào, một sự tương tác nhỏ xíu nhưng lại khiến Martin rung rinh theo cách tuyệt vời nhất. Hành lang ấy, vốn dĩ chỉ là khung cảnh nhoè đi giữa những dãy tủ và âm thanh nói cười, dường như yên lặng hơn ngay sau câu chào ấy. Juhoon rời đi, sự hiện diện của cậu để lại một mảng ấm áp dịu dàng trong không khí, và Martin không thể ngừng dõi theo sau cậu, tim đập rộn ràng như một nhịp beat không ổn định.

Cấp ba vẫn tiếp tục với sự pha trộn giữa yên ắng và ồn ào của nó. Vào ngày đầu tiên hai người nói chuyện, Martin cứ bứt rứt không yên, và ngực hắn rung lên với sự xao xuyến mà hắn chưa hiểu rõ. Nhiều ngày sau, lần gặp thứ hai đến mà chẳng ai ngờ trước.

Đó là sau bữa trưa, hành lang trường đã im lặng trở lại khi học sinh trở về lớp. Martin đang nghịch cuốn sổ giữa hai tay mình, tai nghe tròng quanh cổ, tự lầm bầm những lời hát chưa rõ nghĩa. Hắn cố gắng để tỏ vẻ như mình không quan tâm đến những người qua lại, nhưng câu từ cứ mắc nghẹn trong cổ họng hắn.

"Hey," Giọng Juhoon lại cất lên, nhẹ nhàng, có tính toán, như một nốt nhạc ngân lên đủ lâu để vọng lại.

Martin ngẩng đầu, nghĩ rằng cậu lại chỉ đi ngang qua thôi. Nhưng Juhoon dừng lại, để chồng sách tựa vào ngực mình, và chờ đợi. Không vội vàng, không đòi hỏi được chú ý, chỉ lặng lẽ hiện diện. 

"Cậu... viết ư?" Juhoon hỏi, hất đầu tới cuốn sổ.

Martin xoay cuốn sổ trong tay mình, giọng hơi trêu chọc. "Yeah, đại loại vậy. Cậu không hiểu được đâu."

Thay vì cười lớn, chễ giễu hay quay đi như những người khác, Juhoon chỉ nghiêng đầu, đôi mắt nâu dịu dàng tỏ rõ sự tò mò kín đáo.

"Cho tớ thử đi." Cậu đáp, nhỏ như một lời thì thầm, nhưng điều gì đó trong tông giọng của cậu khiến Martin khựng lại.

Martin ngần ngừ, nửa trông đợi rằng đó là một câu châm chọc. Chưa ai từng quan tâm tới việc đọc những gì hắn viết. Chưa ai từng chậm lại vừa đủ để thật sự nhìn hắn. Nhưng Juhoon chỉ kiên nhẫn chờ đợi.

Với một cái nhún vai, Martin giở cuốn sổ ra, hơi chần chừ, ngón tay sượt qua những trang giấy.

"Nó lộn xộn lắm. Một nửa trong số ấy còn chưa đúng vần." Hắn lẩm nhẩm.

Juhoon nghiêng lại gần hơn một cách cẩn thận, gần như là tôn kính, như thể những nét bút nguệch ngoạc trên trang giấy thật mỏng manh và quý giá.

"Không nhất thiết phải có vần điệu đâu," cậu khẽ nói. "Chỉ cần có ý nghĩa gì đó thôi. Và tớ cảm nhận được rằng chúng đã có rồi này."

Câu nói ấy chạm vào lòng Martin một cách thật khác biệt. Không hề đánh giá, cũng chẳng háo thắng hay tỏ vẻ. Chúng chỉ... là sự công nhận. Nhìn rõ hắn. Và ngay lập tức, tiếng động của hành lang, tiếng cười nói xung quanh, tiếng cửa tủ va vào nhau, tiếng chuông trường từ đằng xa dần mờ đi, chỉ để lại hai người bọn họ.

Trong một khoảnh khắc thật dài, chẳng ai lên tiếng. Martin muốn gạt nó qua một bên, muốn rời đi và hành xử như thể chẳng có gì vừa thay đổi, nhưng hắn không làm được. Hắn thấy mình như bị trọng lực đưa đẩy, như thể có một bàn tay đang đặt lên ngực hắn mà chẳng cần chạm vào.

"Tớ không biết có ai.." Martin mở lời, giọng kéo dài một chút.

Hắn không thể nói cho hết câu. Không phải vì không còn từ nào để nói, mà vì hắn chưa từng gặp ai quan tâm như vậy. Một sự quan tâm không đánh giá, không kỳ vọng.

"Vậy hãy để tớ làm người đầu tiên nhé." Juhoon nói thật nhẹ nhàng, một nụ cười thật khẽ vụt qua trên đôi môi cậu.

Martin chớp mắt, hơi bất ngờ. Chưa ai từng nói vậy với hắn cả. Chưa ai từng nhìn thấy cơn bão trong lòng hắn và nói với hắn rằng nó thật đẹp. Và lần đầu tiên, hắn nhận ra mình muốn Juhoon ở lại tới nhường nào.

Juhoon dịu dàng đóng cuốn sổ lại, tay cậu sượt qua tay hắn khi cậu đặt cuốn sổ xuống. Không ai buông tay, sự tiếp xúc ấy vương vấn lại, ấm áp và náo động.

"Cậu viết tiếp nhé." Juhoon nói thật khẽ khàng. "Tớ muốn xem những câu từ này dẫn tới đâu."

Martin thở nhẹ ra, nhưng lòng thắt lại, trái tim loạn nhịp. Hắn gật đầu, chỉ một cái gật khẽ tới khó nhận ra, nhưng vậy là đủ. Sự công nhận nhỏ nhoi đó là một lời hứa, một sự trói buộc. Và dù không nhận ra, hắn thấy mình ngoan ngoãn nghe theo sự hiện diện của một thứ hắn chưa hiểu hết, để sự bình tĩnh của Juhoon ổn định tâm trí hắn như một nơi trú ẩn giữa bão giông.

Khi tiếng chuông vang lên, báo hiệu kết thúc giờ nghỉ trưa, Juhoon không vội rời đi. Thay vào đó, cậu cười với Martin, nhỏ nhẹ và thật kiên nhẫn. "Gặp cậu sau nha?"

Martin gật đầu, một sự ấm áp hiếm hoi len lỏi trong lồng ngực hắn. "Ừ.. Gặp cậu sau."

Khi Juhoon bước xuống hành lang, Martin vẫn dõi theo cậu, đột nhiên nhận ra rằng thế giới này thật trống trải làm sao khi không có Juhoon bên cạnh, rằng mỗi nhịp beat, lời hát, hay những suy nghĩ lộn xộn của hắn cần Juhoon để trở nên có ý nghĩa.

Và trong một khoảng lặng thoáng qua đó, Martin hiểu một điều mà trước giờ hắn không dám nghĩ tới: rằng sự hiện diện của ai đó có thể ồn ào hơn cả âm nhạc, vững chãi hơn bất cứ sân khấu nào, và phấn khích hơn cả chính sự hỗn loạn trong lòng hắn. 

Sau lần tương tác đầu tiên ấy, có điều gì đó đã thay đổi. Nó không ồn ào, không theo cái cách sẽ khiến người khác nhận ra, nhưng với Martin và Juhoon, nó trở nên thật quý giá. Phòng âm nhạc cũ kĩ, nơi từng là chỗ để Martin gào thét sự hỗn loạn của mình và test thử những con beat, giờ trở thành chốn dừng chân của riêng hai người họ.

Nó bắt đầu với một cử chỉ ngần ngại.

Một buổi chiều nọ, Martin huých vai Juhoon và lẩm bẩm, "Cậu có muốn nghe thử cái này không? Nó chưa hoàn thiện đâu."

Juhoon nghiêng đầu, đôi mắt nâu nhẹ nhàng ánh lên vẻ tò mò, và cậu gật khẽ. Sự công nhận nhỏ nhoi ấy là quá đủ. Và Martin bật một đoạn beat mà hắn đã làm hàng tuần trời. Nó thô ráp, nặng nề hơn phong cách thường thấy của hắn, tiếng bass dội lên như nhịp tim đập chẳng biết cách chậm lại.

Juhoon nghiêng lại gần hơn, mắt nhíu lại vì tập trung. Khi nhịp beat rơi xuống, căn phòng như chao đảo xung quanh họ. Không gian đặc quánh lại, gần như có thể chạm tay vào. Hơi thở Juhoon khẽ nghẹn lại, gần như không thể nghe thấy, nhưng Martin có thể nghe được. Cảm nhận được.

"Nghe có lực đấy." Juhoon dịu dàng nói, mắt vẫn dán vào màn hình.

"Nhưng đoạn drop này.. cảm giác vội quá. Cậu để nó thở một chút đi, để khoảng lặng chạm vào trước khi đoạn beat quay lại. Người ta cần không gian để cảm nhận."

Martin nuốt khan. "Không gian? Khoảng lặng á? Cậu muốn tớ... dừng lại ư?"

"Không phải dừng lại," Juhoon đáp lời, ngón tay lướt nhẹ trên dạng sóng âm hiện trên màn hình. "Chuyển nhịp. Để sự căng thẳng đọng lại, rồi mới giải phóng nó. Hãy tin nó. Đừng lấp đầy mọi thứ bằng tiếng ồn."

Martin nghe theo cậu. Khi đoạn beat vang lên lần nữa, hắn cảm thấy nhịp điệu trong lồng ngực mình chậm lại, bản năng điều chỉnh theo những chỉ dẫn rất khẽ. Hắn liếc nhìn Juhoon, nhận ra cách môi cậu khẽ mím lại khi tập trung, cách những ngón tay lơ lửng trên bàn phím mà không chạm xuống, chỉ dẫn sự chú ý mà không hề gượng ép.

"Cho tớ biết cậu sẽ thay đổi điều gì đi," Martin thì thầm, nghiêng người lại gần đến mức tay áo họ khẽ chạm vào nhau. "Tớ tin vào tai nghe của cậu." 

Câu nói bật ra thật tự nhiên và chân thành. 

"Thử chồng thêm synth ở đoạn này," Juhoon gợi ý. "Nó sẽ cân bằng phần bass, làm đoạn drop đánh mạnh hơn mà không lấn át verse."

Martin gật đầu, những ngón tay lướt nhanh trên phím, chỉnh sửa đúng những gì Juhoon vừa chỉ. 

Tay họ chạm nhau một lần. 

Rồi một lần nữa. 

Rồi dừng lại lâu hơn. 

Không ai nhắc đến điều đó. 

Khi đoạn beat phát lại, trau chuốt và mượt mà hơn, Juhoon khẽ thở ra. 

"Đúng rồi," cậu thì thầm. "Đó mới là phiên bản nghe giống cậu."

Martin khựng lại giữa câu rap, lồng ngực siết chặt. Mọi thôi thúc hỗn loạn, mọi câu từ bốc đồng, mọi ý tưởng điên rồ, khi được định hình qua đôi tay dịu dàng của Juhoon, đều trở thành điều gì đó phi thường. Và mỗi khi Juhoon chạm nhẹ vào vai hắn, nghiêng người lại gần để chỉ ra một nhịp beat hay một vần điệu, Martin nghe theo như một bản năng. Hắn để bản thân nghiêng mình về phía cậu, để lần đầu tiên có ai đó giữ hắn vững vàng lại.

-

Giờ điều ấy đã trở thành một nghi thức.

Mỗi ngày sau giờ học, Martin sẽ kéo lê laptop trên mặt bàn cũ nát, tai nghe tròng quanh cổ, ngón tay sẵn sàng lướt trên mặt phím với sự chuẩn bị. Và Juhoon sẽ ngồi ngoan trên chiếc ghế cạnh hắn, mở sổ ra, tay cầm bút, và nhìn Martin như thể hắn là điều lôi cuốn nhất trên thế giới, mà trong tâm trí ồn ào, hỗn loạn của Martin, cậu cũng luôn như vậy.

Hắn sẽ bật những đoạn beat vẫn còn lộn xộn, ca từ chưa hoàn chỉnh, lời hát nghe như những nét bút nguệch ngoạc trên giấy. Và Juhoon sẽ lắng nghe, thật sự lắng nghe chúng. Cậu sẽ nghiêng đầu để bắt lấy từng sắc thái, ngân nga theo những giai điệu, thi thoảng lại gõ tay lên bàn như thể điều đó giúp âm nhạc của Martin dễ thở hơn. Juhoon không hề phán xét hay chỉ trích một cách thậm tệ. Cậu chỉ đơn giản trao đi sự hiện diện, sự dẫn dắt, và một điểm tựa lặng lẽ đủ để chàng rapper có thể trút hết bản thân mình ra mà không cần kìm nén.

Đôi khi Martin sẽ dừng lại, nhíu mày và hỏi, "Cái này liệu nghe có nghĩa không vậy?"

Và Juhoon sẽ cười thật dịu dàng, nghiêng người lại gần để chỉ ra những khoảnh khắc nhỏ nhưng hiệu quả, những khoảng ngắt, những cảm xúc thô ráp trong một câu hát, cách nhịp beat rung lên như nhịp tim.

"Có chứ," cậu nói. "Nó thật sống động mà. Đừng giấu điều ấy khỏi thế giới."

Những khoảnh khắc ấy, giản dị và tĩnh lặng, dần trở thành nền móng của một điều gì đó mà cả hai chưa từng gọi tên. Năng lượng hỗn loạn của Martin và sự điềm tĩnh của Juhoon đan vào nhau, tạo thành một nhịp điệu vượt lên trên cả âm nhạc. Đó là sự tin tưởng. Là sự quan tâm. Là lời trấn an rằng dù bên ngoài phòng nhạc có điều gì xảy ra đi chăng nữa, thì ở đây, trong nghi thức quen thuộc này, họ vẫn nương tựa vào nhau.

Dần dần, điều đó trở thành một thỏa thuận không lời: đây là không gian của họ, thời gian của họ, nhịp điệu lặng yên của họ giữa cơn hỗn loạn của những năm cấp ba và áp lực ngày một nặng nề từ thế giới bên ngoài. Và với Martin, không tràng pháo tay, không ánh đèn sân khấu hay sự công nhận nào có thể thay thế được điều đó.

-

Điều ấy xảy ra vào thứ Năm, một ngày mà sự kiệt sức rỉ ra từ những đường khâu của thế giới đang dần mở rộng của Martin.

Hắn đã ở trong garage studio suốt sáu tiếng liền với bạn bè vây quanh cùng những ý kiến chẳng thực sự có ý nghĩa với hắn, nhưng vẫn bám lấy như gai nhỏ cắm dưới da. Khi  hắn rời đi, đầu hắn là một cơn bão đặc quánh những giọng nói, những nhịp beat, những deadline, tin nhắn từ những người đột nhiên cư xử như thể họ luôn tin tưởng vào hắn ngay từ đầu.

Martin đẩy cửa phòng nhạc, mong đợi sự tĩnh lặng quen thuộc mà hắn vẫn tìm thấy ở đó.

Juhoon đang ngồi cạnh cửa sổ, cuốn sổ đặt mở trên đùi. Vẻ mặt dịu dàng khẽ nâng lên khi cậu nhìn thấy hắn.

"Cậu đến muộn," Juhoon nói nhẹ nhàng, nhưng trong giọng không hề có sự trách móc. Nó giống như một sự thật được nói ra, một chút lo lắng mềm mại ngụy trang dưới lớp quan sát vu vơ của cậu.

Martin thả chiếc cặp xách xuống một cách quá nặng nề. Nó đáp xuống sàn với một tiếng động sắc bén hơn thường thấy.

"Yeah, tớ biết." hắn lầm bầm, tay xoa gáy. "Session ở studio kéo dài quá."

Juhoon đóng sổ lại. "Cậu không nhắn cho tớ."

"Tớ bận quá."

Một khoảng lặng.

"Dạo này cậu luôn thật bận bịu." Juhoon nói, giọng nhẹ tênh, chắc chắn như mọi khi, nhưng ẩn sau đó là một điều gì thật lạ lẫm. Gần như là một khoảng cách.

Martin chế giễu một cách phòng vệ. "Cái đó là vấn đề à?"

Juhoon chớp mắt, giật mình bởi sự căng thẳng đột ngột. Cậu vén tóc ra sau tai, một thói quen cậu chỉ làm khi bản thân thấy không chắc chắn. "Không, tớ chỉ... tớ thấy lo lắng khi cậu cứ biến mất như thế."

"Tớ không sao," Martin gắt lên. "Tớ không cần-"

Hắn ngăn bản thân mình lại quá muộn màng.

Hắn không có ý đó, không phải theo cách hắn vừa nói ra.

Nhưng hậu quả của việc ấy đã âm thầm len lỏi vào giữa không gian. Juhoon hơi thẳng người lại, không phải vì cảm thấy bị xúc phạm hay giận dữ, chỉ là... sự tổn thương. Một thay đổi rất nhỏ, gần như không thể nhận ra trong tư thế của cậu, như thể một điều gì đó mong manh vừa khép mình lại, gấp vào bên trong.

"Tớ chưa bao giờ nói rằng cậu cần gì cả," cậu đáp lời một cách nhẹ nhàng. "Tớ chỉ nghĩ là cậu sẽ muốn ai đó quan tâm."

Martin thở hắt ra, sắc lẹm, bực bội với chính bản thân mình nhưng chẳng thể kìm nén. "Giờ thì ai cũng quan tâm," hắn lẩm bẩm một cách cọc cằn. "Ai cũng muốn một điều gì đó. Ai cũng theo dõi. Và tớ chẳng biết phải đối mặt với tất cả những thứ ấy như thế nào cả. Và rồi cậu-"

"Tớ á?" Juhoon hỏi thật khẽ.

Martin nhìn cậu, và lần đầu tiên, hắn thấy một điều gì đó thật xa lạ trong mắt Juhoon, không phải sự bình tĩnh, cũng không phải sự chắc chắn.

Mà là sự sợ hãi.

Sợ rằng mình đã vượt quá giới hạn.

Sợ rằng mình sẽ đánh mất hắn.

Sợ rằng mình quá nhiều, hay tệ hơn, là không đủ.

"Cậu cũng là một phần của điều ấy." Martin nói trước khi hắn kịp ngăn bản thân mình, giọng đầy sự phẫn nộ.

"Tớ đến đây và cậu muốn tớ cho cậu xem mọi thứ, mọi đoạn beat, mọi suy nghĩ. Cậu có biết chuyện đấy vất vả với tớ thế nào không? Cậu nghĩ là tớ có thể cứ gạt bỏ mọi sự hỗn loạn ấy ngay từ giây phút tớ bước vào à?"

Yên lặng.

Ngón tay Juhoon bấu chặt quanh cuốn sổ một cách vô thức. Trang giấy khẽ nhàu lại dưới bàn tay cậu.

"Tớ tưởng căn phòng này sẽ là nơi cậu có thể thở được," cậu thì thầm. "Với tớ."

Trái tim Martin xoắn xuýt lại dữ dội.

"Tớ không có ý đó."

"Tớ biết." Juhoon nói, giọng nhẹ nhàng hơn theo cái cách người ta thường làm khi cố gắng nén lại một nỗi đau. "Nhưng tớ vẫn cảm thấy như thế."

Juhoon chậm rãi đóng cuốn sổ lại, thật cẩn thận, như thể tiếng đóng sổ sẽ làm vỡ tan tành điều gì đó giữa hai người bọn họ.

"Cậu không nợ tớ âm nhạc của cậu," Juhoon khẽ cất lời. "Cậu cũng không nợ tớ thời gian của cậu. Tớ không cố lấy đi bất cứ thứ gì từ cậu cả."

Martin thấy cổ họng mình nghẹn lại.

Hắn muốn nói rằng cậu không giống bọn họ.

Hắn muốn nói rằng tớ tìm kiếm cậu ngay từ giây phút tớ bước vào.

Hắn muốn nói rằng cậu là người đầu tiên chẳng đòi hỏi gì cả và điều ấy doạ tớ sợ hơn cả những người làm điều đó.

Nhưng những câu chữ rối hết lại, kẹt đằng sau cái tôi và sự tự ti và nỗi sợ để lộ sự yếu đuối.

Thay vào đó, hắn im lặng.

"Có lẽ tớ nên cho cậu chút khoảng cách," Juhoon lẩm bẩm. "Cho tới khi những tiếng ồn ấy dịu lại."

Ngực Martin siết chặt lại đầy đau đớn. "Không- khoan đã-"

Nhưng Juhoon đã đứng dậy rời đi, chậm rãi và miễn cưỡng, mọi cử chỉ đều thật cẩn thận, như thể cậu đang kéo mình ra khỏi một vết thương chứ không phải một căn phòng.

Cậu tiến tới lối ra và dừng chân, tay đặt trên khung cửa.

"Cậu không cần mở lòng với tớ." Juhoon nói mà không quay đầu lại.

Và rồi cậu rời đi thật lặng lẽ, như cái cách cậu làm mọi thứ.

Martin đứng một mình trong căn phòng lờ mờ sáng, không gian vẫn còn hơi ấm của Juhoon từ trước đó.

Và lần đầu tiên sau một thời gian rất dài, sự im lặng không còn xoa dịu hắn nữa.

Nó khiến hắn ngạt thở.

Những ngón tay hắn run lên khi cuối cùng hắn cũng thì thầm vào căn phòng trống, giọng vỡ ra như có điều gì đó đang nứt gãy.

"Đừng đi mà."

Nhưng Juhoon không còn ở đó để nghe nữa.

-

Trận cãi nhau đã làm vỡ nát một điều gì đó giữa hai người họ.

Hai ngày sau sự cố ấy, Juhoon đã tránh mặt hắn. Cậu không trả lời tin nhắn của Martin, cậu quanh quẩn ở những hành lang khác, và cậu mỉm cười thật lịch sự nhưng không bao giờ ở lại gần quanh hắn. Martin ban đầu cố giữ khoảng cách, tự nhủ với bản thân rằng mình xứng đáng với điều ấy vì chính hắn là người tức giận trước, và để cơn giận dữ ấy chiếm lấy mình, nhưng sự biến mất của Juhoon đè lên hắn một cách nặng nề hơn bất cứ spotlight nào.

Martin thấy bản thân ở phòng âm nhạc một buổi tối nọ, một mình, đeo tai nghe, cố gắng xây lại một đoạn beat hắn vừa thu âm vài ngày trước. Hắn bật đi bật lại nó, chỉnh sửa, chồng lớp, xoá đi, lặp lại. Nhưng chẳng có gì nghe lọt tai cả. Mọi nốt nhạc cảm giác thật trống rỗng. Mọi giai điệu đều lệch nhịp. Mọi từ ngữ đều vụng về. Thứ năng lượng thô ráp, trước đây từng tuôn ra một cách thật tự nhiên, giờ cảm giác thật gượng ép và vụn vỡ. Martin đập mạnh tay xuống một cách bức bối, làm dây cáp và sổ tay văng tán loạn.

"Chết tiệt," hắn lẩm bẩm, giọng khô khốc, như nghẹn lại bởi thứ bất lực mà hắn nhất quyết không chịu thừa nhận thành lời.

Rồi hắn nhớ ra cách Juhoon đã luôn ở đó. Sự điềm tĩnh giữa cơn hỗn loạn của hắn, thứ trọng lực dịu dàng đã định hình không chỉ âm nhạc của hắn, mà còn nhiều hơn thế. Một làn sóng nhớ nhung ập qua người hắn. Martin khao khát sự kiên nhẫn mềm mại ấy, nụ cười lặng lẽ khiến mọi thứ bỗng trở nên có thể, sự hiện diện không đòi hỏi, không phán xét, chỉ đơn giản giữ hắn vững lại trong khi vẫn để hắn được là chính mình.

Hắn khao khát điều đó theo một cách vừa đáng sợ vừa không thể chối bỏ. Lồng ngực hắn nhức nhối bởi khoảng trống chỉ xuất hiện khi bạn nhận ra mình đã cố gắng một mình gánh cả thế giới, và thất bại khi thiếu đi người duy nhất thật sự hiểu mình.

Martin ngồi đó tưởng như hàng giờ, nhìn chằm chằm vào mớ dây rối và những trang sổ nguệch ngoạc, tua lại từng lần chạm khẽ, từng khoảnh khắc vụng trộm, từng lời Juhoon từng thì thầm bên tai hắn. Sự thật cuối cùng cũng ập đến trọn vẹn: hắn không thể làm bất kỳ điều gì trong số này, không thể ồn ào, hỗn loạn, rực rỡ, hay thậm chí là chính mình, nếu thiếu đi sự vững vàng của Juhoon.

Và tệ hơn là, hắn đã để sự bức bối và cái tôi đẩy Juhoon ra xa, trong khi tất cả những gì hắn muốn làm là đưa cậu lại gần, chứ không phải xa hơn nữa.

Đến ngày thứ ba, sự vắng mặt ấy trở nên không thể chịu nổi. Martin ngủ không tròn giấc, ăn không ra bữa, thậm chí chẳng thể tập trung vào những đoạn beat mới thu. Mỗi góc trường, mỗi hành lang, mỗi tiếng cười vọng lại đều nhắc hắn rằng hắn đã từng xem sự ủng hộ lặng lẽ ấy là điều hiển nhiên như thế nào.

Cuối cùng, nuốt nghẹn nơi cổ họng, Martin cầm lấy điện thoại. Những ngón tay run rẩy lướt đến cái tên hắn thuộc nằm lòng. Hắn gõ một tin nhắn đơn giản, trần trụi và tuyệt vọng:

"Hey, tớ xin lỗi vì tất cả mọi thứ. Mình có thể nói chuyện không?"

Hắn nhìn chằm chằm vào dòng chữ rất lâu, rồi nhấn gửi trước khi lòng kiêu hãnh kịp chen vào lần nữa.

Không mất nhiều thời gian. Chỉ vài phút sau, màn hình sáng lên: "Ừ. Qua đây đi."

Hắn gần như chạy đến nhà Juhoon ngay lập tức, vội khoác áo và quơ lấy balo, tim đập nhanh hơn bất kỳ nhịp beat nào hắn từng tạo ra.

Khi Juhoon mở cửa, Martin khựng lại trong thoáng chốc. Không phải vì hắn không biết phải nói gì, mà vì hắn không nhận ra mình đã nhớ Juhoon đến mức nào cho đến giây phút ấy. Juhoon trông nhỏ bé, mệt mỏi, vẫn ngọt ngào theo cách rất riêng của cậu, và có điều gì đó trong Martin bỗng vỡ òa.

"Tớ xin lỗi," Martin cất lời, giọng khẽ run rẩy. "Tớ không nên nổi nóng. Tớ không nên... cư xử như thể cậu không quan trọng."

Juhoon không đáp ngay. Cậu chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt mềm mại, kiên nhẫn, khiến Martin vừa cảm thấy được thấu hiểu, vừa thấy mình như bị lột trần.

Có điều gì đó trong Martin chùng xuống.

Trước khi Juhoon kịp nói gì, hắn khép lại khoảng cách giữa hai người và vòng tay ôm lấy Juhoon, một cái ôm thật chặt tới gần như tuyệt vọng. Với chiều cao của mình, Martin phải cúi người xuống, vai khẽ cong lại như che chở khi siết lấy Juhoon trước ngực mình.

Và Juhoon vừa vặn trong vòng tay hắn một cách thật hoàn hảo, như thể cậu sinh ra để lấp đầy khoảng trống ngay dưới cằm hắn, như thể vóc dáng nhỏ hơn ấy được tạo ra để được ôm lấy, được giữ vững và chở che. Martin vùi mặt vào vai cậu, hít vào mùi hương dầu gội cam quýt nhè nhẹ hòa với mùi vải cũ quen thuộc mà hắn đã khao khát suốt mấy ngày qua mà không dám thừa nhận.

Juhoon khựng lại một thoáng vì bất ngờ trước sự mãnh liệt ấy, rồi tan chảy vào cái ôm. Tay cậu đặt lên lưng Martin, giữ hắn bình tĩnh lại, để hắn trút hết những căng thẳng đã mang theo.

"Tớ nhớ cậu," Martin thì thầm vào hõm cổ Juhoon, giọng nghẹn lại và run rẩy. " Tớ thật sự... thật sự rất nhớ cậu."

Sự chênh lệch chiều cao khiến cái ôm trở nên dịu dàng đến lạ, cái cách Martin cao lớn bao trùm lấy Juhoon nhưng ôm cậu như một điều gì đó mong manh, quý giá; còn Juhoon, nhỏ bé hơn, tựa nhẹ vào hắn nhưng lại là điểm tựa vững chắc nhất hắn từng có.

Cuối cùng Juhoon cũng lên tiếng, giọng vùi vào lồng ngực Martin.
"Cậu nên nói điều đó sớm hơn."

"Tớ biết," Martin thừa nhận, giọng trầm xuống như một lời thì thầm. "Tớ không thể làm gì nên hồn nếu thiếu cậu."

Juhoon khẽ mỉm cười, ngón tay cái vuốt nhẹ mu bàn tay hắn.

"Vậy thì đừng làm một mình. Để tớ giúp nhé" cậu nói một cách thật dịu dàng.

Khi họ khẽ tách ra, trán tựa vào nhau, Martin thở ra, cảm thấy một phần gánh nặng được nhấc khỏi vai mình.

Lần đầu tiên sau nhiều tuần, có lẽ nhiều tháng, Martin lại cảm thấy như được là chính mình, như thể sự hỗn loạn và bình yên cuối cùng cũng tìm được điểm cân bằng.

Họ đứng đó thêm một lúc, vẫn quấn lấy nhau trong dư âm lặng lẽ của cái ôm, âu yếm và vững vàng, cả hai đều biết mà không cần nói ra rằng chẳng có điều gì đã vỡ mà không thể hàn gắn. Và cứ thế, họ làm hòa với nhau rồi.


to be continued...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net