Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

5

Câu nói của Martin rơi vào không gian, nhẹ nhàng nhưng kiên định. Hắn không hứa hẹn những điều viển vông, hắn chỉ đưa ra một lối thoát. Juhoon không đáp lại bằng lời, nhưng sự căng cứng trong đôi vai cậu cuối cùng cũng sụp đổ. Cậu không lùi lại nữa. Khoảng cách giữa họ giờ đây chỉ còn tính bằng nhịp thở - thứ nhịp điệu hỗn loạn nhưng đồng nhất.

Martin chìa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên như một lời đề nghị thầm lặng rằng hắn sẽ là nơi chứa đựng tất cả những thứ thô ráp và hỗn loạn mà Juhoon hằng lo sợ.

Hơi thở của Juhoon nghẹn lại. "Martin..."

"Bảo tôi dừng lại đi," Martin thì thầm.

Juhoon đã không làm thế. Thay vào đó, cậu thu hẹp khoảng cách giữa họ.

Nụ hôn diễn ra như một cú va chạm trực diện. Mãnh liệt, hụt hơi, và chân thật đến mức tàn nhẫn. Nó chẳng hề có lấy một chút dịu dàng; đó là âm thanh của những năm tháng kìm nén đang bị bẻ đôi. Tay Juhoon túm chặt lấy áo Martin, kéo hắn lại gần như muốn khảm cả hai vào nhau. Những ngón tay Martin giữ chặt gáy Juhoon, trong khi bàn tay kia áp sát vào đường cong vòng eo, cảm nhận rõ rệt sự run rẩy dưới lớp áo.

Chẳng còn sự kiểm soát hoàn hảo nào ở đây cả, chỉ có tiếng mưa bắt đầu nặng hạt trên mái hiên, hơi ấm rực cháy của Martin hòa quyện vào làn da mát lạnh của Juhoon. Họ tựa vào nhau một cách tuyệt vọng, như hai kẻ sắp chết đuối vừa tìm thấy hơi thở đầu tiên sau một quãng đời dài nín nhịn.

Đôi môi Juhoon hé mở, và trong một khoảnh khắc, Martin cảm tưởng như thế giới dưới chân mình đang nghiêng ngả. Mỗi cái chạm, mỗi nhịp dẫn dắt đều giống như một cuộc tranh luận nảy lửa và một lời thú nhận chân thành quyện chặt vào làm một. Tất cả những tâm tư họ từng giấu kín, những rào cản về chủng loài và định kiến, giờ đây cứ thế tràn ra, lấp đầy khoảng trống giữa hai cơ thể đang run rẩy.

Đến khi tách nhau ra, không gian chỉ còn lại tiếng thở dốc hòa vào tiếng mưa. Đôi mắt Juhoon sáng rực dưới ánh đèn mờ - không phải là tia nhìn rình rập của một kẻ săn mồi đang đói khát, mà là sự phản chiếu của một tâm hồn vừa tìm thấy bến đỗ dịu dàng sau hàng thập kỷ lênh đênh.

Giọng Martin trầm thấp. "Còn giận không?"

Juhoon cười, âm thanh hơi run rẩy. "Có, nhưng không phải vì những lý do cũ nữa."

Martin cười tươi. "Tốt, vì dù sao tôi cũng định làm thế mà."

Juhoon đảo mắt, nhưng cậu không hề rời đi. "Tôi không biết mình nói điều này bao nhiêu lần rồi nhưng..." Juhoon khẽ thở dài, giọng nói nhỏ lại, tan vào tiếng mưa rì rào, "Cậu đúng là không thể nào hiểu nổi, Martin."

"Và cậu thì thích những thứ không thể hiểu nổi," Martin nói, lặp lại những lời cậu đã nói trước đó.

Nụ cười của Juhoon trở nên nhỏ bé và chân thật. "Thật không may."

Martin lại nghiêng người tới, chậm rãi và thăm dò, như thể hắn muốn dành cho Juhoon cơ hội cuối cùng để rút lui. Nhưng lần này, Juhoon đã đón lấy hắn ngay ở giữa chừng. Không một chút ngần ngại, cũng chẳng còn bóng dáng của sự phản kháng thường thấy, cậu đón nhận hắn bằng một sự đầu hàng nhẹ nhàng đến nao lòng.

Đó là một sự buông bỏ đầy choáng váng. Cái cảm giác khi người ta trút bỏ toàn bộ giáp trụ sau một cuộc chiến dài đằng đẵng. Giữa tiếng mưa vẫn đều đặn ngoài kia, Juhoon để mình chìm vào hơi ấm rực cháy của Martin, mặc cho thế giới xung quanh có xoay chuyển hay sụp đổ, miễn là ngay lúc này, họ có nhau.

-

Juhoon không nhớ lần cuối cùng mình ngủ là khi nào. Là cái cảm giác thật sự chìm vào giấc nồng trong nhiều giờ liên tục ấy. Cậu ngồi dậy và ngay lập tức tỉnh táo hoàn toàn bởi cơn đau nhói chạy dọc sống lưng. Cậu nhìn sang bên trái và thấy Martin đang nằm dài một cách bất cẩn, chân tay vung vẩy khắp mọi hướng ngoại trừ cánh tay phải đang đặt ngay trên eo Juhoon.

Juhoon cố xoay người tìm một tư thế thoải mái nhưng cái lưng đau nhức vẫn biểu tình dai dẳng. Cậu thậm chí chẳng buồn liếc nhìn mình trong chiếc gương đặt cạnh giường của Martin. Cậu thừa biết trông mình lúc này chẳng khác gì vừa bị một con thú dữ vồ lấy, khắp cổ, ngực và đùi chắc chắn là những dấu vết bầm tím cùng vết cắn không thương tiếc.

Mà theo một cách nào đó, đúng là vậy thật.

Cái thói quen cắn người chết tiệt của bọn người sói. Cái sức bền chết tiệt của bọn người sói.

Dù vậy, bản năng của một sinh viên ưu tú vẫn chiến thắng. Juhoon nghiến răng đứng dậy, cậu còn một tiết về Bán hàng và Phân phối trong vòng nửa tiếng nữa.

Đến lúc Martin thức dậy để chuẩn bị cho tiết học của chính mình thì Juhoon đã đi rồi. Hắn lười biếng bước vào bếp sau khi đã tắm rửa và thay đồ xong.

Có một túi máu nhóm A+ đã uống dở, một hộp đựng cơm thịt bò xào đã sạch trơn, và chiếc tủ lạnh dán kín những tờ giấy nhớ từ những tháng ngày sống chung của họ. Có những tờ là lời nhắc nhở: "Đừng có ăn đồ thừa của tôi nữa!"; một số là những câu đùa nhạt nhẽo về lũ đỉa hút máu mà Martin cố tình viết để trêu chọc Juhoon. Nhưng cũng có những tờ... chỉ đơn giản là về họ, về những thỏa thuận ngầm và những thói quen đã âm thầm thành hình.

Martin chộp lấy một cây bút và một tờ giấy nhớ mới.

Em hay bĩu môi khi ngủ lắm, trông yêu cực. Anh sẽ in mấy tấm ảnh đó ra sau khi tan học nhé. - M

Hắn dán nó gần góc trên cùng, ngay cạnh một tờ có vẻ như vừa được viết ngày hôm nay với nội dung: Em có làm cho anh ít cơm chiên kim chi. Em chưa bao giờ ăn món đó nhưng em đã cố làm theo công thức trên mạng. Em không cho thêm muối vì lúc nào em cũng lỡ tay cho quá nhiều, anh tự nêm nếm cho vừa miệng nhé. Cho em biết vị nó thế nào nữa. - J ♡

Một tờ giấy nhớ khác thu hút sự chú ý của hắn, chắc chắn là mới được viết hôm nay.

Đừng giả vờ như chúng ta chỉ là bạn cùng phòng nữa nhé. - J

Martin chớp mắt rồi mỉm cười, một nụ cười thoải mái và không chút phòng bị. Hắn để mặc cho Juhoon hỏi về điều này sau khi họ hôn nhau và, ừm, làm vài việc khác nữa. Hắn cầm bút và viết thêm vào bên dưới:

Cuối cùng cũng chịu nói. - M

Martin đứng lặng hồi lâu, đôi mắt hổ phách dán chặt vào mớ giấy nhớ lộn xộn - cuốn biên niên sử thầm lặng ghi dấu mọi sự đổi thay và cả những gì vẫn vẹn nguyên giữa họ. Những tờ giấy khẽ rung rinh trong làn gió sớm thổi qua cửa sổ mở toang. Sắc hồng neon rực rỡ của Martin đan xen với sắc đen trầm mặc của Juhoon - tập giấy mà chính tay Martin đã háo hức mua tặng ngay khi bắt gặp chúng trong hiệu sách, chỉ vì hắn nghĩ chúng "rất giống cậu".

Ngoài kia, giữa những vệt mực viết vội và những chiếc ly uống dở, guồng quay của thế giới siêu nhiên vẫn lặng lẽ vận hành với tất cả sự tàn khốc và định kiến của nó. Nhưng lần đầu tiên trong đời, cả hai đều không còn cảm thấy mình đang phải gồng mình chống lại nó nữa.

Bởi vì trong căn phòng nhỏ này, họ đã tạo ra một thế giới của riêng mình - một thế giới không cần sự kiểm soát hoàn hảo, chỉ cần có nhau.

END.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net