4
"Siwoo hyung, tại sao em lại không được?"
"Không được cái gì cơ?"
"Anh chơi với nhiều Alpha như thế, vậy còn em thì sao?"
"Dohyeon bé con à, giờ em nên lo học hành cho nghiêm túc đi, nói mấy chuyện này còn sớm lắm đó."
"Em với anh chỉ cách nhau có hai tuổi thôi mà!"
"Cách hai tuổi là khác nhiều lắm đấy. Ví dụ như em vẫn mặc đồng phục, còn anh thì không."
"Hyung!"
"Dohyeon à, so với tuổi tác, điều quan trọng hơn là: nếu em không thích anh, thì đừng tùy tiện trêu chọc anh."
"Ai nói em không thích? Em thích hyung, thích Son Siwoo."
Đó là độ tuổi mà Park Dohyeon rất dễ dàng bước vào cái bẫy Son Siwoo giăng sẵn.
Lần đầu tiên Park Dohyeon còn non nớt cưỡng hôn Son Siwoo, hoàn toàn dựa vào một khoảnh khắc không cam lòng và chút can đảm bộc phát. Kết quả vì quá mạnh mà đụng vào răng đối phương. Ngay lúc đó Park Dohyeon hoảng hốt nghĩ mình nên lùi lại xem Son Siwoo có bị đau không, nhưng lại sợ anh nhân cơ hội chạy mất, nên dứt khoát giữ chặt hai tay anh, áp môi lên môi anh mà vụng về cọ xát, muốn nhanh chóng khiến anh quên đi cơn đau vừa rồi, nhưng hoàn toàn không biết phải làm thế nào cho đúng.
Ngay từ đầu đã bị đau, Son Siwoo giật mình, cảm thấy Park Dohyeon giống như một chú chó lớn mất kiểm soát, nhưng tim lại đập nhanh một cách khó hiểu. Anh mặc cho cậu đâm sầm loạn xạ một lúc, định hơi lùi lại đổi sang tư thế bớt khó chịu rồi tiếp tục. Ai ngờ Alpha trẻ tuổi nhạy cảm lại cho rằng mình bị từ chối, pheromone ngang ngược lập tức bùng lên như gai nhọn tấn công.
"Đau!... Do... Dohyeon!"
"Xin lỗi!"
"Gan lớn thật đấy, Park Dohyeon."
Nghe tiếng phản kháng cứng rắn bị ép ra từ kẽ răng của Son Siwoo, Park Dohyeon mới bừng tỉnh khỏi cơn bốc đồng, hoảng sợ lùi lại mấy bước liền, cho đến khi "rầm" một tiếng đập lưng vào tường mới thở dốc dừng lại. Pheromone Alpha vốn sắc bén cũng nhuốm màu áy náy.
Son Siwoo bị phản ứng kịch liệt ấy chọc cười. Anh cười đến mức má và tai Park Dohyeon dần dần đỏ bừng vì xấu hổ, chỉ có thể lí nhí xin lỗi.
Son Siwoo không để tâm những lời xin lỗi ấy. Thứ anh để ý chỉ là mùi pheromone của Alpha lúc này nghe đặc biệt đáng thương.
"Siwoo hyung, xin lỗi, em..."
"Em đừng động đậy, anh sẽ tha cho."
Park Dohyeon ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Trước mặt là Omega đang tiến lại gần, sau lưng là bức tường cứng rắn. Cậu chỉ có thể đứng im, để mặc Son Siwoo khẽ nhón chân, nâng mặt mình lên.
Khoảng cách quá gần khiến Park Dohyeon căng thẳng đến mức không dám chớp mắt. Lần đầu tiên Alpha nhìn rõ hàng mi dày như chiếc chổi nhỏ của Omega, cào vào tim cậu ngứa ngáy.
Trong khoảnh khắc hít sâu, môi răng chạm nhau truyền đến nhiệt độ cơ thể, hơi thở và pheromone của người kia. Tim Park Dohyeon đập điên cuồng, cậu không dám cử động. Thật ra cậu rất, rất muốn tiến gần Son Siwoo thêm một chút nữa, nhưng lại không biết phải làm sao.
Hóa ra pheromone Omega luôn giấu kín lại có mùi ngọt cay như vậy. Dù chỉ tỏa ra một chút xíu, cũng đủ để tưởng tượng dư vị phía sau nhất định mang theo hương rượu nồng đậm.
"Dohyeon, Dohyeon, nhớ thở... Em nhẹ nhàng thôi là được, hiểu không?"
Lúc đó, Park Dohyeon vẫn hằn học cắn nhẹ lên môi dưới của Son Siwoo, trong lòng chỉ nghĩ rằng anh hiểu rõ cách khiêu khích và dẫn dắt thuần thục như vậy, chắc chắn đã từng chơi đùa với không biết bao nhiêu Alpha. Nhưng về sau, từ phản ứng của Son Siwoo, Park Dohyeon mới hiểu ra rằng anh chỉ vì lớn tuổi hơn một chút mà cố giữ thể diện, giả vờ như mình rất rành mà thôi.
Điều Park Dohyeon không biết là, so với việc giả vờ hiểu biết, Son Siwoo sợ việc không thể đón nhận trọn vẹn dũng khí mà cậu khó khăn lắm mới gom góp được hơn. Nụ hôn không chút kỹ thuật ấy, sự thân mật giống như trò cắn nhau hơn là hôn, được Son Siwoo lén giấu trong tim. Mỗi khi Park Dohyeon không ở bên, trong những khoảnh khắc dày vò ấy, anh lại đem nó ra như uống rượu độc để giải khát.
Mỗi lần uống, Son Siwoo lại nhớ Park Dohyeon thêm một phần.
Ví dụ như lúc này đây, sau một đêm ồn ào cuối cùng cũng được ở một mình, nụ hôn khẽ chạm trước khi Park Dohyeon rời đi giống như mồi lửa của kỳ phát tình, khiến Son Siwoo trong chớp mắt như bị ném vào đống lửa rực cháy.
Son Siwoo cố gắng chống đỡ, vào bếp nuốt thuốc ức chế, rồi tìm đến chiếc ghế mềm trong phòng khách nằm xuống nhắm mắt nghỉ một lúc. Nhưng anh bất lực nhận ra pheromone của mình vẫn tiếp tục tản ra, cơ thể vẫn chưa có dấu hiệu bình tĩnh lại.
Cổ áo, xương quai xanh, ngực cho đến bụng - đầu ngón tay Son Siwoo run nhẹ khi cởi từng cúc áo sơ mi. Những động tác tinh tế vốn làm rất dễ dàng, lúc này lại khiến anh bực bội đến mức muốn trực tiếp giật tung cho xong. Thắt lưng thì tháo ra nhanh gọn, kéo khóa quần, khoảnh khắc ấy giống như anh cũng buông lỏng một sợi dây thần kinh đang căng chặt trong đầu. Nhắm mắt lại, anh chỉ nhớ đến hình ảnh Park Dohyeon hôn mình.
Park Dohyeon cực kỳ giỏi hôn - cọ xát, cắn nhẹ, liếm, mút, quấn lấy - cậu luôn cẩn thận quan sát hôn ở đâu, làm động tác nào thì Son Siwoo phản ứng mạnh nhất, thích nhất, rồi lại táo bạo thay đổi cách trêu chọc, cho đến khi anh bị hôn đến quên cả hô hấp.
Omega vốn có cơ thể nhạy cảm, khi được Alpha ôm trọn trong tay, mọi phản ứng đều trở nên rõ ràng hơn. Park Dohyeon thường cố ý dừng lại ở thời khắc then chốt, thưởng thức dáng vẻ run rẩy vì khoái cảm của anh, cho đến khi Son Siwoo mơ màng mở mắt trừng cậu, cậu mới tiếp tục.
Đó chính là Park Dohyeon - dính người, dai dẳng và tham lam như một con rắn.
Từ khi Park Dohyeon bất ngờ trở về nước làm rối loạn nhịp sống của mình, Son Siwoo đã rất lâu rồi không thực sự giải tỏa dục vọng. Anh vốn định từ từ, nhưng trạng thái gần giống kỳ phát tình cùng cơ thể khao khát của Omega cuối cùng vẫn khiến anh mất kiểm soát. Trong đầu vang lên tiếng thở khàn khàn từng bị dục vọng thấm đẫm của Park Dohyeon, rồi lại chợt nhớ đến âm thanh cậu hít sâu mùi hương trên cổ tay mình trong xe... Trong khoảnh khắc ấy, đầu óc anh trống rỗng.
Sau khi dục vọng và xung động dần lắng xuống, Son Siwoo ngẩn người nhìn trần nhà một lúc lâu mới có sức thu dọn quần áo lộn xộn, ném vào máy giặt, rồi chán nản lao vào phòng tắm xả nước. Trong dòng nước chảy, anh lại một lần nữa rơi vào vòng xoáy tự ghét bỏ chính mình.
Lần cuối cùng Son Siwoo và Park Dohyeon cùng trải qua kỳ phát tình là ngày họ ly hôn.
Từ khi kỳ phát tình đó kết thúc đến lúc Park Dohyeon lên đường sang Trung Quốc cũng chỉ vỏn vẹn nửa tháng. Nhưng quãng thời gian ấy quá hỗn loạn, quá đau đớn, đến mức đầu óc Son Siwoo tự động mở cơ chế phòng vệ; ký ức về ly hôn và những trận cãi vã lớn đều trở nên mơ hồ.
Anh nhớ mình vốn định nhẹ nhàng khuyên Park Dohyeon đặt sự nghiệp lên hàng đầu, vốn định chờ vài năm khi công việc của cả hai ổn định hơn rồi cùng quyết định sẽ sống ở đâu, vốn định nói rằng mình thật sự rất yêu cậu... Ngay cả hai chữ "ly hôn", ban đầu anh cũng dự định thành thật nói rằng chỉ là vì cần thủ tục để xin trợ cấp kỳ phát tình của Omega mà thôi.
Nhưng không hiểu sao, thứ tự thảo luận giữa họ lại rối tung lên. Park Dohyeon vừa nghe đến "ly hôn" liền trở thành con nhím điên cuồng hơn cả thuở thiếu niên, những lời khó nghe theo sự sụp đổ của cậu liên tiếp tuôn ra. Còn Son Siwoo khi ấy cũng chưa đủ trưởng thành để đón nhận sự bất an của cậu, ngược lại còn nói ra rất nhiều lời tàn nhẫn trái với lòng mình.
Thế nên kết quả cuối cùng là: cả hai đều đã suy nghĩ rất nhiều cho cuộc hôn nhân này, nhưng điều duy nhất khớp với kế hoạch của Son Siwoo lại chỉ có hai chữ ly hôn.
Dù đã ly hôn, Park Dohyeon vẫn ở bên Son Siwoo trong kỳ phát tình cuối cùng trước khi ra nước ngoài. Trong khoảng thời gian ấy, những cử chỉ của cậu mạnh mẽ và quyết liệt hơn trước, cũng quấn quýt hơn trước. Son Siwoo từng nghĩ mình sẽ chết trên giường vì cậu, nhưng nghĩ kỹ lại, anh cảm thấy việc Park Dohyeon khi ấy có thể nhẫn nhịn không bóp chết mình, đã là vô cùng dịu dàng rồi.
Dù hiện tại đã cảnh còn người mất, Son Siwoo vẫn không thể trơ tráo mà thản nhiên tiếp nhận sự tốt đẹp của Park Dohyeon.
Họ nên cách nhau càng xa càng tốt.
Son Siwoo lặp đi lặp lại câu ấy với chính mình.
Sau khi tắm nước lạnh xong, anh cảm thấy tỉnh táo hơn nhiều. Dọn dẹp gọn gàng rồi, anh lấy nhiệt kế tai đo nhiệt độ, phát hiện thân nhiệt vẫn cao hơn bình thường. Tuy cảm nhận được cơn đau đầu và chóng mặt do nhiệt độ tăng, nhưng vẫn chưa đến mức không chịu nổi - có lẽ thuốc ức chế đang phát huy tác dụng.
Anh còn đặc biệt kiểm tra lại tủ thuốc, phát hiện lượng thuốc ức chế còn lại rất ít, chắc là lần trước kết thúc kỳ phát tình quên bổ sung. Son Siwoo không quên nhắn tin cho Han Wangho, nhắc cậu ấy chú ý cơ thể, đừng như mình lần trước quên mua thêm thuốc, phải tự nghĩ cách chịu đựng cho đến khi bạn bè rảnh mang đến giúp.
Nghĩ đến đây, Son Siwoo chợt nhớ đến nụ cười của Park Dohyeon trước khi rời đi.
Nhưng... dù sao kỳ phát tình cũng rất khó chịu, nếu hỏi Park Dohyeon thì sao...
Đó là một ý nghĩ tồi tệ.
Son Siwoo dùng sức lắc đầu. Lý trí nói với anh rằng anh không nên lợi dụng Park Dohyeon, còn cơ thể hơi nóng lại cảnh báo rằng nếu nghĩ thêm nữa, mọi thứ sẽ mất kiểm soát.
Anh cố gắng gạt bỏ ý nghĩ hèn nhát ấy, nhưng lại quên rằng, mỗi khi đối diện Park Dohyeon, anh chưa bao giờ là người dễ giữ được lý trí.
Đặc biệt là khi anh không nỡ xóa vết đánh dấu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net