5
Sau khi ra đời, Jeong Jihoon vốn không thích xã giao, nhưng cậu ta buộc phải chấp nhận rằng có những dịp mình nhất định phải xuất hiện. Bữa tiệc hôm nay xem như còn may mắn - cậu ta đến sát giờ, vừa quay đầu đã thấy có người quen có thể ngồi cạnh nhau cùng "chịu trận".
Park Dohyeon từ xa bước về phía Jeong Jihoon. Bộ vest chỉnh tề của cậu vẫn không khác gì trước đây, chỉ là bờ vai dường như còn rộng hơn xưa. Vừa đi, cậu vừa chào hỏi vài gương mặt quen trong công việc, đến gần mới trông thấy Jeong Jihoon. Cậu dừng lại bên cạnh, khẽ mỉm cười.
"Lâu rồi không gặp."
"Lần trước cảm ơn nhé."
"Chuyện nhỏ thôi."
Park Dohyeon kéo ghế ngồi xuống cạnh Jeong Jihoon. Bạn cũ gặp lại, không tránh khỏi trò chuyện vài câu về tình hình gần đây. Khi tiệc sắp bắt đầu, những chỗ trống trên bàn họ cũng nhanh chóng được lấp đầy bởi cả người quen lẫn người lạ. Hai người liền thôi nói chuyện riêng, đồng loạt đổi sang nụ cười xã giao đúng mực.
Họ kẻ tung người hứng với những người cùng bàn, trao đổi vài câu khách sáo nửa thật nửa giả, kèm theo đồ ăn khá ngon và rượu. Thời gian trôi qua lúc nào không hay, bữa tiệc đã đi được nửa chặng.
"Thanh niên các cậu ấy à, công việc, năng lực thì cái gì cũng tốt, chỉ tiếc là tầm nhìn chưa đủ xa. Đời người dài như vậy, tìm một người làm bạn chẳng phải tốt sao?"
Giọng một vị tiền bối vang lên lớn đến mức hơi chói tai. Jeong Jihoon và Park Dohyeon nghe xong, độ cong nơi khóe môi vẫn không hề thay đổi, nhưng trong lòng đều đầy ắp tiếng than thở "lại nữa rồi". Dù là tiệc công việc, nhưng sau vài chén rượu, luôn có những tiền bối thích vượt quá ranh giới lịch sự mà thao thao bất tuyệt. Kiểu người thích tò mò chuyện tình cảm, hôn nhân của người khác lại càng khiến người ta khó chịu.
Jeong Jihoon không nói gì, chỉ nhấp nhẹ ly rượu, giả vờ vô tình để lộ chiếc nhẫn bạc giản dị trên ngón áp út tay trái. Vị tiền bối thấy vậy, lập tức quay sang nhìn Park Dohyeon.
Ngón tay Park Dohyeon trắng trẻo thon dài, không đeo bất cứ món trang sức nào.
"Điều kiện các cậu đặt ra có phải khắt khe quá không? Dohyeon, nói xem nào, cậu muốn tìm kiểu Omega thế nào?"
Jeong Jihoon nheo mắt, cố ý né ánh nhìn cầu cứu mà Park Dohyeon liếc sang, rõ ràng là muốn xem kịch vui. Park Dohyeon hơi bất lực. Jeong Jihoon mở "combat" quá nhanh, còn cậu thì lâu không "ra trận", mấy giây không kịp né tránh đã bị đối phương bắt trúng.
"Anh à, em đã... đính hôn rồi."
"Ồ? Là Omega như thế nào?"
Vị tiền bối tỏ vẻ không tin, rõ ràng cho rằng Park Dohyeon đang lảng tránh, nhìn chằm chằm bắt cậu nói cho rõ. Những người khác cùng bàn cố đùa để chuyển chủ đề, nhưng vị tiền bối đã uống rượu lại cố chấp lạ thường, lẩm bẩm rằng người trẻ bây giờ thiếu thành ý, chỉ hỏi vài câu thôi mà cũng không chịu trả lời nghiêm túc.
"Anh ấy là một người rất dịu dàng, khi cười thì rực rỡ lắm."
Jeong Jihoon lập tức quay phắt đầu sang. Anh không ngờ Park Dohyeon lại thật sự trả lời, thay vì giả vờ không nghe hoặc nói bừa cho qua. Cuối cùng cũng được đáp lại, vị tiền bối lập tức hứng thú hẳn lên, mặc kệ ánh mắt ngầm trách của những người xung quanh, tiếp tục truy hỏi đầy phấn khởi.
"Hai cậu quen nhau qua công việc à?"
"Không, bọn em quen nhau từ thời cấp ba."
"Ôi, tình yêu thuần khiết nhỉ! Thế sao cậu lại thích người ta?"
"Em cũng không rõ nữa... Hồi nhỏ em giống như con nhím, nhưng anh ấy không bị em dọa chạy mất. Có lẽ là vì thế chăng?"
Dù Park Dohyeon chỉ lựa chọn trả lời những câu hỏi không đau không ngứa, nhưng vị tiền bối cố tình gây chuyện kia cũng dễ xoa dịu. Nghe đã tai rồi thì tự mình chuyển sang chủ đề khác, quay sang bắt lấy người vừa nãy định ngăn cản ông ta mà tiếp tục một vòng bắt bẻ mới.
Jeong Jihoon cúi đầu ăn, tranh thủ cười trộm, bị Park Dohyeon tinh mắt liếc thấy. Cậu cũng cúi đầu theo, lén trừng Jeong Jihoon, dùng khuỷu tay huých mấy cái trách cậu ta thấy chết không cứu.
Jeong Jihoon nhịn cười, nghiêng người ghé sát Park Dohyeon nói nhỏ:
"Ở mấy chỗ thế này, rõ ràng đeo tạm cái nhẫn giả là tiện hơn nhiều, anh đúng là thụt lùi rồi."
"Thứ đeo ở ngón áp út của anh chưa bao giờ dùng đồ giả. Em chẳng phải cũng vậy sao?"
"Cũng phải... Nhưng em nhớ trước đây anh đâu có trả lời nghiêm túc thế này."
"Trước đây anh thấy mấy câu hỏi đó không cần trả lời nghiêm túc."
"Em nhớ có lần có người hỏi anh thích ngoại hình thế nào, cậu đáp tóc dài tới eo; có lần hỏi thích tính cách ra sao, anh bảo phải nóng nảy đanh đá; có lần hỏi thích giới tính gì, anh còn trả lời Omega thì cái gì cũng được..."
"...Em nhớ kỹ quá đấy."
"Tất nhiên rồi, để còn kể cho Siwoo hyung nghe chứ!"
"Anh ấy sẽ không tin đâu."
"Thời điểm đặc biệt thì chưa chắc nhé!"
"Em không thấy ngại à? Phá đám người ta yêu đương, không sợ bị tự hại mình saochết sao?"
"Yên tâm đi, em chỉ nói đùa thôi mà!"
Hai năm ở Trung Quốc, hai năm bị Son Siwoo chặn liên lạc, Park Dohyeon chỉ có thể nhờ cậy những người bạn này, mới từ kẽ tay họ mà rò rỉ được chút ít tin tức về người mình thương. Tiền bạc chỉ có thể bù đắp một phần sự cảm kích và áy náy của cậu với họ. Cậu biết họ không thực sự tham tiền của mình, chỉ là dùng cách "tống tiền" ấy để bày tỏ sự bất lực trước hai kẻ miệng cứng đến mức khiến người ta hận sắt không thành thép.
"Anh biết. Chỉ là anh đột nhiên cảm thấy, bất cứ lời nào cũng có thể truyền đến tai anh ấy. Dù xác suất rất nhỏ, anh cũng không muốn anh ấy nghe rồi lại không vui."
Người nói ra có thể vô tâm, nhưng người nghe thì luôn hữu ý. Những năm qua Park Dohyeon đã phải học bài học này theo cách đau đớn: lời nói mang theo ý nghĩa một khi đã thốt ra khỏi miệng, sớm muộn gì cũng sẽ biến thành hình dạng ngoài dự liệu mà quay ngược lại đâm vào chính mình.
Hai năm trước rời đi quá vội vàng, đến trước khi lên máy bay Park Dohyeon mới nhắn cho Son Siwoo, hứa rằng đến khách sạn an toàn sẽ báo bình an, và muốn nghiêm túc nói chuyện về chuyện giữa hai người. Ai ngờ Son Siwoo vừa kết thúc kỳ phát tình, mệt đến kiệt sức, mắt còn lim dim mà chẳng chút do dự - việc đầu tiên sau khi tỉnh lại chính là chặn Park Dohyeon.
Mãi đến khi xuống máy bay Park Dohyeon mới phát hiện mình như bước vào một tấm màn cách ly với thế giới. Dù muốn cầu cứu hay báo bình an, tin nhắn thế nào cũng không gửi đi được. Đợi đến khi cậu xoay xở giải quyết xong vấn đề liên lạc giữa lúc tất bật thích nghi với cuộc sống mới, mới phát hiện Son Siwoo đã hoàn toàn cắt đứt mình ra khỏi đời anh.
Omega luôn mỉm cười nhìn cậu, từng chứng kiến cậu ở những lúc tốt đẹp nhất, chật vật nhất, xấu hổ nhất hay điên cuồng nhất - giờ đây từ chối ngoái đầu nhìn lại Alpha từng thuộc về mình, cũng từ chối mọi tiếp xúc.
Park Dohyeon biết, đó là quả báo cho những lời cay nghiệt cậu từng nói với Son Siwoo, vòng một vòng rồi tự đâm thủng tim mình.
May mắn thay, bạn bè của Park Dohyeon không quay lưng. Dù có đôi lời phàn nàn về quyết định của cậu, sau một hồi giằng co vẫn mềm lòng mang đến rất nhiều tin tức về Son Siwoo: khi anh ốm, khi anh vui, khi có sở thích mới, khi thỉnh thoảng chán nản bực bội... Thỉnh thoảng dường như thoáng qua chút nhớ nhung đối với Alpha từng thuộc về mình, nhưng lại giống như đã hoàn toàn quên cậu.
Chắp vá trái phải, Park Dohyeon vẫn có thể từ những mảnh tin tức rời rạc hiểu đại khái cuộc sống của Son Siwoo. Đôi khi còn mượn danh Han Wangho, Choi Hyeonjun hoặc Jeong Jihoon để gửi chút quà.
Có lẽ Son Siwoo thật ra biết nguồn gốc những món quà ấy, nhưng anh chưa từng từ chối - vậy đã đủ khiến Park Dohyeon thấy mãn nguyện.
Trong lúc nâng chén đổi ly, bữa tiệc chẳng biết từ khi nào đã đi đến hồi kết. Park Dohyeon và Jeong Jihoon đều đã uống rượu, quyết định gọi xe rời đi. Park Dohyeon vừa định mở ứng dụng gọi xe, màn hình điện thoại bỗng sáng lên - ngoài dự liệu, Son Siwoo chủ động gửi cho cậu mấy tin nhắn liền.
Tay Park Dohyeon còn nhanh hơn cả não, lập tức ấn mở.
"Dohyeon, áo khoác của cậu quên ở chỗ tôi, khi nào đến lấy?"
"Tối nay được không?"
"Đang bận à? Sao không trả lời?"
"Đang tăng ca sao? Tan làm thì nhắn tôi một tiếng nhé!"
"Park Dohyeon, áo khoác cậu không định lấy nữa à?"
"Chiếc áo này giờ là của tôi rồi."
"Sao vẫn dùng cùng một loại nước hoa thế? Park Dohyeon đúng là người nhàm chán."
"Nước hoa cậu xịt nhạt thế thì thà đừng xịt còn hơn! Mùi pheromone của tôi còn đậm hơn cả nước hoa!"
"Park Dohyeon! Bản lĩnh giả chết của cậu vẫn là hạng nhất nhỉ!"
"Cậu về nước là để trả thù tôi đúng không? Lộ đuôi rồi nhé!"
"Chết tiệt tôi gửi mấy cái này làm gì vậy..."
"Chết tiệt sao tôi không tìm được chỗ thu hồi tin nhắn..."
"Dohyeon, xin lỗi, tôi hơi khó chịu, nên mấy cái ở trên cậu cứ coi như chưa thấy."
"Đừng để ý tôi."
"Áo tôi sẽ nhờ Jihoon trả lại cho cậu sau."
Nửa tiếng sau, Park Dohyeon xách theo một túi thuốc, thuận lợi đến dưới chung cư của Son Siwoo.
Suốt dọc đường Park Dohyeon không ngừng gọi điện, nhưng Son Siwoo sống chết không bắt máy. Không rõ là cố ý, hay do cơ thể khó chịu nên không nghe thấy. Park Dohyeon có chút hối hận vì mấy ngày nay đã không quan tâm anh nhiều hơn. Rõ ràng lần trước tạm biệt đã biết kỳ phát tình của anh sắp đến, vậy mà vì sợ bị anh ghét nên không dám hỏi thêm. Trong khi Son Siwoo vốn rất thiếu nhạy cảm với tình trạng cơ thể mình - điều đó Park Dohyeon luôn là người rõ nhất.
Cậu lục trong tủ giày, tìm được chìa khóa dự phòng từ đôi giày cũ.
Tiếng "cạch" khẽ vang lên, cửa chính được mở ra.
Dù đã gần nửa đêm, toàn bộ đèn trong căn hộ của Son Siwoo vẫn sáng. Park Dohyeon nhớ anh từng nói rằng hễ tắt đèn là sẽ cảm thấy mình thật sự chỉ còn lại một mình, nên dù tốn điện cũng chẳng bao giờ thích tắt. Chìa khóa của Son Siwoo bị anh tiện tay ném trên chiếc tủ đơn giản ở lối vào. Trước kia, chiếc áo khoác thường bị quăng cùng chùm chìa khóa lên mặt tủ, giờ lại được treo lệch lạc, tùy tiện trên giá áo bên cạnh. Ở góc tủ đặt một lọ tinh dầu cắm que khuếch tán nhỏ, chất lỏng trong chai gần như cạn đáy, nhưng trong không khí vẫn còn phảng phất tàn hương.
Mùi rêu ẩm ướt, trong lành khiến người bước vào căn hộ như đi giữa cơn mưa phùn, theo sau là chút ngọt thanh của cam quýt, rồi tiếp đến là một loại hương cay nồng không rõ tên phá vỡ mọi trói buộc.
Park Dohyeon cảm thấy mùi hương này quen thuộc đến lạ.
Alpha cố ý thu lại pheromone của mình, bước chân nhẹ nhàng tiến vào trong. Mọi bày trí trong căn hộ vừa quen thuộc vừa xa lạ với cậu. Trong lòng bỗng dấy lên cảm xúc kích động của nhiều năm trước - khi cuối cùng cũng được Omega mình thầm thích mời vào nhà - nhưng ngay sau đó lại trào lên chút chua xót khó tả, bởi những dấu vết hai người từng cùng chung sống sau hôn nhân nay đã không còn lại chút nào.
Đặt túi thuốc trong tay xuống bàn phòng khách, Park Dohyeon mới bắt đầu tìm người. Căn hộ không nhiều phòng, cậu nhanh chóng tìm được phòng của Son Siwoo.
Cửa phòng Son Siwoo cứ thế mở toang, không hề đề phòng Park Dohyeon.
Park Dohyeon nhìn thấy Son Siwoo ôm chặt một khối vải nhăn nhúm. Dù đã vo thành một cục, với một Omega đang khao khát được ôm ấp, nó rõ ràng quá nhỏ, không đủ để lấp đầy khoảng trống. Son Siwoo vùi cả mũi lẫn môi vào đống vải ấy, cố sức hít lấy mùi hương bên trong, như đang nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
Hiếm khi thấy Son Siwoo yếu đuối như vậy, khóe mắt còn vương ánh lệ, khiến Park Dohyeon không khỏi thất thần.
Cậu có chút lúng túng, đưa tay nới lỏng một cúc áo cổ. Pheromone của Omega trong phòng còn phát hiện sự tồn tại của Alpha ngoài cửa sớm hơn cả chủ nhân của nó, chủ động ào về phía cậu, khẩn thiết như muốn bám lấy khúc gỗ trôi mà mình khao khát bấy lâu.
Park Dohyeon không do dự nữa, bước một chân vào trong.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net