1
(1)
Khi Choi Hyeonjun bước chân vào căn cứ T1, lòng bàn tay anh ướt đẫm mồ hôi. Không phải vì căng thẳng- à mà cũng có căng thẳng thật- phần nhiều đến từ cảm giác khó nói tận sâu bên trong anh. Kể từ khi vô tình xuyên không đến thế giới song song này nửa tháng trước- một nơi không tồn tại ABO, anh đã cố gắng thích nghi với bản thân "bình thường" của mình.
Tuy nhiên, thể chất Omega của anh dường như trở thành một gánh nặng trong suốt hành trình đó, nó cứng đầu bám theo anh đến cái thế giới chẳng có tý pheromone nào tồn tại.
"Hyeonjun, chào mừng em nhé" Huấn luyện viên mỉm cười và vỗ vai anh.
"Ký túc xá đã được sắp xếp xong, mỗi người một phòng. Phòng của em ở cuối tầng hai, bên cạnh là phòng của Hyeonjun"
Choi Hyeonjun ngừng lại giây lát rồi gật đầu. Moon Hyeonjun, cậu em út sinh tháng 12 năm 2002, có vóc dáng cao ráo, ít nói, ánh mắt luôn ánh lên tia dò xét khó tả. Hai người đã gặp nhau vài lần kể từ khi Choi Hyeonjun ký hợp đồng với T1, ấy nhưng mối quan hệ giữa họ vẫn nằm ở mức độ lịch sự và có phần hơi gượng gạo.
"Không vấn đề gì đâu ạ, huấn luyện viên" Choi Hyeonjun gượng cười, cảm giác kỳ lạ trong anh càng dâng trào mạnh mẽ.
Vài ngày kế tiếp, Choi Hyeonjun nỗ lực thích nghi với nhịp độ huấn luyện từ phía T1. Khác với khi anh ở GenG hay HLE, bầu không khí ở T1 gắn kết hơn nhiều, sự tương tác giữa các thành viên trong đội thường xuyên và sâu sắc hơn. Lee Sanghyeok, với vai trò là một vị tiền bối, leader của nhóm, anh dịu dàng và có một khoảng cách nhất định; Lee Minhyung hoạt bát và vui vẻ, rất hay mời mọi người cùng nhau đi ăn uống; Ryu Minseok với sự quan sát nhạy bén và tinh ý, thỉnh thoảng cậu sẽ nhận ra Choi Hyeonjun có một vài biểu hiện bất thường.
"Choi Hyeonjun, anh ổn chứ? Mặt anh đỏ thế?" Nghỉ giữa giờ trong buổi scrim, Ryu Minseok đưa cho anh một chai nước.
Choi Hyeonjun cầm lấy, tay khẽ run run: "Vào môi trường mới nên chắc là anh hơi mệt"
Tất nhiên đây không phải sự thật- thể chất kì lạ của omega đang bắt đầu rục rịch trong thế giới không có chất ức chế này, bất cứ lúc nào anh cũng có thể rơi vào kỳ động dục mất kiểm soát. Tại đây, những khái niệm cơ bản ấy không hề tồn tại và chẳng ai có thể thấu hiểu.
Thỉnh thoảng Moon Hyeonjun lại liếc nhìn anh, ánh mắt mang theo sự tò mò. Choi Hyeonjun không chắc cậu có nhận ra không; dù sao thì họ cũng là "hàng xóm". Đôi khi trằn trọc không ngủ được Choi Hyeonjun lo rằng tiếng ồn sẽ ảnh hưởng đến phòng bên cạnh.
Kỳ động dục bỗng dưng kéo đến mà không hề báo trước.
Một giây trước, Choi Hyeonjun còn đang trong phòng tập xem phân tích trận đấu cùng đồng đội, một giây sau, cảm giác nóng rát quen thuộc đột ngột dâng lên từ sống lưng và nhanh chóng lan ra khắp cơ thể. Anh đứng phắt dậy, chiếc ghế ma sát với sàn nhà tạo ra tiếng rít chói tai.
"Hyeonjun?" Lee Sanghyeok ngước lên nhìn anh.
"Xin lỗi mọi người, em... Em cảm thấy không khỏe lắm, em đi vệ sinh chút" Anh gần như loạng choạng vội vã rời khỏi phòng tập, cảm nhận được ánh mắt của tất cả mọi người đổ dồn nhìn về phía mình.
Ánh đèn hành lang chói sáng hơn bình thường, mỗi bước chân anh đi đều như dẫm trên bông mềm. Tệ hơn, mùi pheromone ngọt ngào bắt đầu tỏa ra không kiểm soát. Người ở thế giới này có ngửi được không? Họ sẽ cảm thấy kì lạ chứ? Họ có nhận ra đây hoàn toàn không phải biểu hiện của một cơn khó chịu bình thường không?
Choi Hyeonjun lao vào phòng, khóa trái cửa rồi ngồi bệt xuống sàn, lưng dựa vào tường. Hơi thở anh trở nên gấp gáp, cảm nhận được các mạch máu bên dưới da mình đang đập mạnh, cảm giác trống rỗng và khao khát quen thuộc ập đến. Anh cắn môi dưới, cố gắng tự làm đau chính mình để giữ tỉnh táo, nhưng bản năng omega vẫn cứ thế nhanh chóng chiếm lấy cơ thể anh.
Không có chất ức chế hay sự trợ giúp từ alpha, anh phải làm sao trong thế giới kỳ lạ này đây?
(2)
Moon Hyeonjun thoáng dừng chân khi bước ngang qua phòng của Choi Hyeonjun, là vì cậu ngửi được một mùi hương thoang thoảng.
Sự mệt mỏi kéo đến sau một buổi scrim căng thẳng, tay chân cậu nặng trĩu như chì, trong đầu vẫn cứ nghĩ đến những pha mắc lỗi của bản thân- di chuyển sai, giao tranh tổng không đúng thời điểm. Cậu muốn nghỉ ngơi càng sớm càng tốt, đi ngủ là cách tốt nhất để giảm bớt bực bội trong người.
Thế nhưng cái mùi hương này, ngọt ngào thoang thoảng bay trong không khí, tựa như sợi chỉ nhỏ níu chân cậu lại.
Một mùi hương đặc biệt. Chỉ một thoáng rất nhẹ, như hương xoài vừa chín bay tới từ xa, đôi lúc lại giống như mùi hoa quỳnh nở về đêm. Moon Hyeonjun khẽ nhíu mũi, vô thức hít một hơi thật sâu.
Ngọt, ngọt đến mức ngấy cả người, hòa quyện hương sữa beo béo và một mùi vị quyến rũ khó tả thành lời. Mùi hương chui vào khoang mũi khiến yết hầu của cậu vô thức chuyển động.
Mùi hương này... xuất phát từ phòng của Choi Hyeonjun.
Moon Hyeonjun dừng chân đứng trước cửa. Dưới khe cửa thấp thoáng ánh đèn mờ, nguồn gốc của mùi hương ngọt ngào ấy toả ra từ bên trong, càng lúc càng đậm và khó cưỡng. Cổ họng cậu khô khốc, cảm giác nóng ran lạ lùng dâng lên trong cơ thể.
Điều này không bình thường chút nào.
Choi Hyeonjun trông có vẻ không khỏe khi anh ấy rời khỏi phòng tập sáng nay. Liệu có phải anh ấy bị ốm không?
Là đồng đội, việc thể hiện sự quan tâm với nhau là điều hiển nhiên, dù thực tế thì mối quan hệ giữa họ vẫn đang nằm ở mức độ ngượng ngùng. Choi Hyeonjun chỉ mới gia nhập T1 được nửa tháng, trong các buổi scrim, kỹ năng anh dù có chuẩn xác đến đâu đi nữa thì trong những giờ nghỉ ngơi, anh chẳng khác gì một chiếc bóng, im lặng ngồi ngoan trong góc nhỏ và hiếm khi chủ động gia nhập vào cuộc nói chuyện của mọi người.
Moon Hyeonjun có nghe được một số tin đồn giữa anh và đồng đội cũ, những tin đồn ấy bao quanh anh như một lớp sương mù dày đặc.
Moon Hyeonjun lắc đầu, cố gắng xua tan những suy nghĩ không đáng có... và cả mùi hương khó chịu này nữa. Cậu giơ tay lên, các khớp tay gõ nhẹ vào cánh cửa, tạo ra tiếng "cốc cốc" trầm đục.
"Choi Hyeonjun? Anh có sao không?"
Cậu không nhận được câu trả lời nào, chỉ nhận về một mùi hương ngọt ngào như thủy triều dâng dến, bao trùm lấy cậu. Mùi hương lúc này mang theo một chút ẩm ướt, gợi dục, tựa như mồ hôi dính trên cơ thể cũng tựa như... chất dịch nhầy sau khi cao trào. Bụng dưới của Moon Hyeonjun thắt lại, ham muốn nguyên thủy ẩn sâu bên trong cậu bị mùi hương này đánh thức một cách tàn bạo.
Moon Hyeonjun gõ cửa lần nữa, lần này mạnh hơn lần trước:
"Hyung? Em vào nhé?"
Sự im lặng bao trùm, chỉ còn tiếng tim cậu đập nhanh đến mức vang vọng ngay bên tai, cậu thử vặn tay nắm cửa- không khóa.
Cửa vừa mở, mùi hương ngọt ngào ập tới như thác đổ, mạnh mẽ đến nổi khiến cậu choáng váng cả đầu óc. Chỉ có một nguồn sáng duy nhất tỏa ra từ chiếc đèn ngủ ấm áp đặt cạnh đầu giường. Ánh sáng ám muội phát họa lên những đường nét không rõ ràng của đồ vật trong phòng đồng thời hắt lên bóng người đang cuộn tròn run rẩy, khiến thân ảnh ấy nửa sáng nửa tối.
Là Choi Hyeonjun.
Quần áo trên người anh xộc xệch; chiếc áo thun bị anh vò nhàu nhĩ, cổ áo lệch hẳn sang một bên để lộ ra xương quai xanh và bờ vai gầy hồng hào. Quần bị anh kéo xuống tận đùi, lơ lửng trông đầy nguy hiểm.
Người anh cuộn tròn tự ôm lấy chính mình, toàn thân anh run rẩy dữ dội không khác gì chiếc lá cuối thu. Mái tóc rối bời đẫm mồ hôi, cổ và đôi gò má của anh thì ửng đỏ bất thường.
"Hyung"
Trái tim Moon Hyeonjun đột nhiên thắt lại, cơn nóng không rõ nguyên nhân tạm thời bị nỗi lo lắng dập tắt. Cậu nhanh chóng bước tới cạnh anh, ngồi xổm xuống và đưa tay đặt lên trán Choi Hyeonjun.
"Xảy ra chuyện gì? Anh sốt à?"
Trước khi đầu ngón tay kịp chạm vào cái trán đang nóng hôi hổi, cổ tay cậu đổ nhiên bị một bàn tay còn nóng hơn thế nắm chặt, lực nắm mạnh đến nỗi khiến Moon Hyeonjun giật mình.
Choi Hyeonjun ngẩng đầu lên, đôi mắt anh mờ đi vì nước, vô định nhìn vào khoảng không, chẳng còn sự bình tĩnh thường thấy, chỉ còn lại một mớ hỗn độn bị xâm chiếm bởi dục vọng.
Đôi môi căng mọng, ẩm ướt của anh hé mở, hơi thở nặng nhọc, đứt quãng phả ra từ bên trong, để lộ những chiếc răng trắng đều tăm tắp và chiếc lưỡi nhỏ mềm mại.
"Cứu... Cứu anh đi..." Giọng anh hổn hển, khàn đặc, mang theo tiếng nức nở không thể nguôi ngoai, tựa như những chiếc lông vũ cạ vào màng nhĩ cậu.
Moon Hyeonjun cố gắng rút tay về nhưng lực nắm của Choi Hyeonjun chặt đến bất ngờ. Bàn tay anh nóng hổi, lòng bàn tay thì ướt át và trơn trượt đang siết chặt cổ tay cậu, các đầu ngón tay vô thức bấu vào da thịt.
Điều khiến cậu càng sôi máu hơn là khi Choi Hyeonjun ngày càng sáp tới gần, mùi hương ngọt ngào ấy hoàn toàn áp đảo cậu.
Mà, không chỉ mùi hương ấy, cậu còn có thể cảm nhận được độ ẩm từ những giọt mồ hôi li ti trên làn da anh, hơi thở nóng ẩm và khao khát bỏng cháy trong ánh mắt ấy có thể thiêu đốt cả một con người.
"Em đi gọi bác sĩ, anh đợi chút-" Giọng Moon Hyeonjun cũng khàn đi, cậu biết lí trí của mình đang dần bị bào mòn từng chút một.
"Không!" Choi Hyeonjun lắc đầu kịch liệt, tay còn lại của anh nắm lấy cổ áo Moon Hyeonjun kéo mạnh, ánh mắt vô định lóe lên sự tuyệt vọng.
"Không thể... Không thể để người khác biết..."
(3)
Lực kéo mạnh đến nổi cậu súyt ngã đè lên người Choi Hyeonjun, khoảng cách cả hai ngay lập tức bị thu hẹp đến mức có thể nghe thấy tiếng thở của nhau.
Hương thơm ngọt ngào, quyến rũ tỏa ra từ Choi Hyeonjun tiến thẳng vào phổi Moon Hyeonjun, chạy loạn khắp nơi trong cơ thể cậu. Moon Hyeonjun cảm giác như mình vừa uống một ly rượu mạnh, cơ thể cậu phản ứng trước khi não bộ kịp loading- máu trong người cậu dồn hết vào nơi đang từ từ thức tỉnh nào đấy.
Choi Hyeonjun hoàn toàn hành động theo bản năng, anh chuyển từ việc đang nắm áo sang vòng tay ôm lấy cổ người em trai, áp đôi má nóng hổi của mình vào chiếc cổ mát lạnh của Moon Hyeonjun, cọ xát một cách thiếu kiên nhẫn và phát ra những tiếng rên rỉ nhỏ như mèo.
Anh quấn lấy cậu như một loài dây leo, xuyên qua lớp ảo mỏng Moon Hyeonjun có thể cảm nhận được cơ thế ấy đang nóng bừng lên, vòng eo mềm mại của anh và... vật căng cứng đang cọ vào cơ thể cậu.
"Hyeonjung hyung, anh..."
Lí trí cuối cùng của Moon Hyeonjun như muốn tan vỡ giữa những tiếng nức nở. Bàn tay cậu không thể kìm được đưa lên vuốt ve tấm lưng ướt đẫm mồ hôi của người đối diện. Cậu cảm nhận được làn da mịn màng và ấm nóng, tựa như có dòng dung nham đang chảy cuộn trào bên dưới.
Choi Hyeonjun run lên khi bị chạm vào, giọng anh ngày càng lớn, cứ thút tha thút thít như vậy. Anh ngửa đầu ra sau, đôi mắt ướt đẫm van nài nhìn Moon Hyeonjun, đôi môi hé mở phát ra những âm thanh đầy xấu hổ. Dường như đã vượt quá mức không thể chịu đựng được nữa, anh áp môi mình lên cằm Moon Hyeonjun.
Một cái chạm nhẹ nhưng lại như tia lửa làm bùng cháy cả một chảo dầu.
Moon Hyeonjun hoàn toàn mất lí trí.
Cậu khẽ gầm gừ trong cổ họng, đột ngột tiến tới hôn mạnh lên môi của Choi Hyeonjun, cảm nhận đôi môi mềm mại và nóng bỏng hơn cả trong tưởng tượng, trên ấy mang theo mùi vị của nước mắt và vị ngọt ngào khó tả.
Choi Hyeonjun giật mình kinh ngạc và rồi anh phản ứng đáp lại như một người sắp chết vớ được cọng dây thừng cứu mạng.
Anh hôn theo bản năng chỉ bảo, đầy vụng về. Anh cắn, mút, luồn lưỡi mình vào chơi đùa cùng đầu lưỡi của Moon Hyeonjun, hương thơm ngọt ngào bùng nổ giữa khoảng trống khi môi lưỡi quấn quýt.
Moon Hyeonjun thô bạo kéo chiếc áo thun vướng víu trở trên người anh, tiếng vải bị xé toạc vang lên rõ rệt trong căn phòng yên tĩnh.
Làn da hồng hào dần được lộ rõ dưới ánh đèn mờ ảo; lồng ngực mảnh mai nhưng săn chắc, hai núm vú đỏ mọng cương cứng, run rẩy đáng thương trong không khí. Moon Hyeonjun cúi đầu ngậm lấy một bên núm vú vào miệng và dùng đầu lưỡi chà xát nó cực mạnh.
"A...!"
Choi Hyeonjun ưỡn người lên, những ngón tay luồn vào mái tóc ngắn của Moon Hyeonjun bấu chặt, không rõ là đang muốn đẩy hay muốn kéo cậu lại gần. Hai chân anh quấn ngang eo Moon Hyeonjun, ma sát vào người cậu một cách sốt ruột.
Bàn tay Moon Hyeonjun trượt lên trượt xuống trên tấm lưng trơn nhẵn mỗ hôi, rồi cậu với tay vào bên trong cạp quần vốn đã lỏng lẽo, nắn bóp bờ mông đẫy đà, tròn trịa. Đột nhiên cậu chạm đến một nơi cực kì dính nhớp- đó không hẳn chỉ là mồ hôi của anh.
Ngón tay Moon Hyeonjun lướt dọc theo khe hở kín đáo ấy, cảm nhận được sức nóng và độ ẩm bất thường, thậm chí cậu có thể cảm nhận được nơi đó đang co giãn mất kiểm soát, ngày càng tiết ra nhiều dịch thể hơn, thấm ướt quần lót và dây một chút lên quần bên ngoài của anh.
Sự ẩm ướt kì lạ đầy kích thích này càng làm tăng thêm ham muốn của Moon Hyeonjun.
Cậu gỡ bỏ hết những vật cản cuối cùng trên người anh, để lộ ra cơ thể nguyên thủy nhất, cơ thể ấy đang run lên một cách đầy quyến rũ. Choi Hyeonjun xấu hổ cố gắng khép chân lại nhưng Moon Hyeonjun đã mạnh tay tách chúng ra hai bên.
Dưới ánh đèn bàn nơi riêng tư của anh hoàn toàn lộ diện. Nơi ấy ướt đẫm, lối vào đỏ rục liên tục đóng mở, chất dịch nhầy bên trong đang không ngừng chảy xuống khe hở, để lại những vệt nước sẫm màu trên thảm tối.
Mùi hương ngọt ngào nồng nặc dâng lên trong không khí.
Mắt Moon Hyeonjun đỏ ngầu. Cậu nhanh chóng lột bỏ quần áo, giải thoát cho dương vật đã căng cứng của mình, dịch trắng rỉ ra từ đầu nấm. Cậu đặt dương vật ngay cửa mình ẩm ướt, trơn trượt, cảm nhận rõ cơn co thắt dữ dội và lực hút mạnh mẽ từ nơi ấy.
"Hyung..." Giọng nói của Moon Hyeonjun đã khàn đặc, cậu hôn lên những giọt nước mắt đang chớm rơi xuống của Choi Hyeonjun.
"Nhìn em này"
Ánh nhìn vô định của anh dần có tiêu cự. Đôi mắt vốn luôn mang vẻ xa cách và dè chừng, giờ đây chỉ còn lại sự lệ thuộc, nỗi khao khát tình dục và một chút yếu đuối sắp sụp đổ.
Moon Hyeonjun hạ thấp hông và thúc mạnh vào.
"Aaa...!!!" Choi Hyeonjun phát ra một tiếng rên ngắn, toàn thân anh căng lên như con tôm, móng tay cắm sâu vào vai Moon Hyeonjun.
Bên trong truyền đến một loại cảm giác căng tức khó tả, tựa như một cái hang mềm mại, có sức sống siết chặt và hút lấy cậu một cách tham lam.
(4)
Moon Hyeonjun ngừng lại một chút, để cả hai dần thích nghi với cảm giác mãnh liệt khi được lấp đầy. Sau đó, cậu bắt đầu chuyển động.
Ban đầu đó chỉ là những cú thúc chậm rãi đầy dè dặt nhưng rồi cũng rất nhanh chóng mất đi sự kiểm soát khi vòng eo của Choi Hyeonjun uốn éo trong vô thức theo từng nhịp nhấp hông. Xen lẫn giữa những động tác là tiếng rên rỉ ngọt ngào, tiếp thêm sức cho cuộc tấn công điên cuồng này.
Âm thanh xác thịt va chạm, tiếng nước lép nhép, tiếng kẽo kẹt của chân giường, hơi thở nặng nhọc cùng với những tiếng rên khẽ khàng tạo nên một bản giao hưởng mập mờ. Mùi pheromone ngọt ngào quyện cùng mùi mồ hôi và dục vọng, trở thành chất kích tình mạnh nhất.
Choi Hyeonjun liên tục bị đẩy về phía trước, ý thức anh dao động thất thường. Cơ thể omega trong cơn khát tình mong được đánh dấu và chiếm hữu hoàn toàn. Mỗi một cú thúc đều sâu đến cực điểm, Moon Hyeonjun chính xác chạm đến điểm nhạy cảm trong cơ thể anh, truyền vào não anh những làn sóng khoái cảm, tê giật.
Anh khóc nức nở không thể kiểm soát, chỉ biết vô thức rên rỉ ngắt quãng, đôi chân tách ra hai bên rũ xuống quấn ngang eo Moon Hyeonjun, các đầu ngón chân cũng đã co quắp lại.
"Chậm... Chậm lại một chút.... A.... Hyeonjun... Moon Hyeonjun..."
Những câu từ lẩm bẩm không rõ nghĩa, giọng nói nghẹn ngào vờn bên tai. Tiếng gọi ấy, đầy đủ tên của cậu như một chất xúc tác khiến Moon Hyeonjun cúi xuống hôn anh đầy mãnh liệt, nuốt chửng những tiếng rên rỉ gợi tình, trong khi những cú thúc bên dưới ngày càng trở nên hung dữ hơn bao giờ hết.
Một tay cậu giữ lấy vòng eo thon thả của Choi Hyeonjun giữ anh ở yên vị trí, tay còn lại thì vuốt ve, nắn bóp dương vật đang cương cứng của anh. Cảm giác sung sướng đến từ hai phía như muốn nhấn chìm Choi Hyeonjun. Cơ thể anh run rẩy dữ dội, bên trong co thắt và phun ra một dòng tinh dịch giữa hai vùng bụng đang áp sát vào nhau.
Trong dư vị cao trào, anh cảm nhận được dương vật đang chôn bên trong mình run lên vài lần, một dòng chất lỏng bắn sâu vào bên trong, lắp đầy anh hoàn toàn.
Khoảnh khắc ấy, cả thế giới quanh anh chỉ còn một màu trắng xóa.
Moon Hyeonjun đè trên người anh, ngực hai người dán sát khiến cả hai cảm nhận rõ ràng nhịp tim đang đập dồn dập của đối phương. Mồ hôi, chất dịch từ cơ thể hòa quyện vào nhau tạo nên một mảng dính nhớp.
Nhưng ham muốn của anh vẫn chưa chấm dứt. Trong chốc lát, với bộ phận mềm nhũn trong cơ thể và hương thơm ngọt ngào trong không khí đã lập tức khơi dậy cơn khát tình của Choi Hyeonjun.
Anh vô thức co thắt, cọ xát với người nằm bên trên mình.
Moon Hyeonjun thở hắt ra, cơn hứng tình bắt đầu có dấu hiệu tiếp tục. Cậu rút khỏi anh, mang ra theo một chút chất dịch trắng đục, lật người anh lại đổi tư thế.
"Mình sang chỗ khác đi" Cậu nhìn quanh phòng ký túc xá "Đến phòng em, bên ấy máy lạnh mát hơn"
Cậu gần như vừa bế vừa kéo Choi Hyeonjun vẫn còn đang ngơ ngác sang phòng bên cạnh. Cánh cửa bị đá sập mạnh vào, trong căn phòng rộng rãi hơn, tiếp tục một vòng chinh phạt ái tình đầy phóng túng.
Đêm còn dài, mùi hương ngọt ngào vẫn còn vương trong không khí.
(5)
Sáng hôm sau, ánh mặt trời đánh thức Choi Hyeonjun tỉnh dậy.
Rèm cửa chưa được kéo kín, một tia sáng xuyên qua khe cửa lọt vào trong căn phòng, đáp nhẹ lên mí mắt anh. Lông mi anh khẽ run, miễn cưỡng kéo tấm rèm sang một chút.
Những ký ức ùa về như thủy triều kéo đến.
Cơn nóng không thể kiểm soát, mùi pheromone ngọt ngào, dáng vẻ loạng choạng chạy trốn khỏi phòng tập, nỗi tuyệt vọng khi ngã vào căn phòng của chính mình...
Rồi có tiếng gõ cửa, gương mặt của Moon Hyeonjun, hình ảnh anh khốn khổ phản chiếu trong đôi mắt của cậu,...
Những cái chạm, những nụ hôn, bị xé rách và thâm nhập, đau đớn xen lẫn sung sướng, cả cơ thể được mở rộng, được lắp đầy.
Một đêm tình nồng cháy, thay đổi đủ loại tư thế, đạt cực khoái vô số lần, mồ hôi trộn lẫn với dịch thể, thấm đẫm ga giường và thảm dưới thân cả hai.
Sắc mặt Choi Hyeonjun lập tức không còn một giọt máu, tựa như một người đã chết rồi. Anh nhắm mắt lại, hy vọng đây chỉ là cơn ác mộng nực cười nhưng những cảm giác trong cơ thể đã tàn nhẫn phá tan ảo tưởng của anh.
Toàn thân như bị xé tan thành từng mảnh, khắp nơi đau nhứt, đặc biệt là vùng thắt lưng và nơi khó nói nào đấy. Âm đạo âm ỉ, sưng tấy nhắc nhở anh về cuộc mây mưa mãnh liệt tối hôm qua. Bên dưới nhớp nháp, chất dịch đã khô khiến da anh dính chặt vào ga giường.
Mùi pheromone đã phai đi đáng kể nhưng vẫn còn chút thoang thoảng hòa cùng mùi gỗ thông lạnh lẽo thuộc về Moon Hyeonjun cùng một chút mùi tanh đặc trưng sau ân ái.
Anh cứng đờ người, chậm chạp quay đầu sang một bên.
Moon Hyeonjun nằm bên cạnh đang quay lưng về phía anh, dường như vẫn chưa tỉnh giấc. Chăn che mỗi phần eo của cậu, lộ ra nửa thân trên vạm vỡ. Trên làn da rám nắng của cậu có vài vết cào rõ rệt, đây là những dấu vết do chính anh gây ra trong trận làm tình mãnh liệt ấy. Thậm chí còn có một vài vết răng đã chuyển tím trên vai và cổ của cậu.
Choi Hyeonjun vội vàng che miệng, chặn đi tiếng thở gấp suýt bật ra của mình. Dạ dày anh quặn lại, cùng với đấy là sự xấu hổ, hối hận và hoảng loạn, thậm chí anh không dám nghĩ sâu hơn về sau này.
Xong rồi. Mọi thứ toang hết rồi.
Đây là thế giới "bình thường", không có khái niệm ABO, không có pheromone cũng chẳng có kỳ động dục, anh phải giải thích tất cả mọi chuyện như thế nào đây?
Nói đột nhiên mình "bị ốm"... rồi lăn lộn trên giường với đồng đội cả đêm?
Moon Hyeonjun sẽ nghĩ sao về anh? Một gã trai hư đi quyến rũ đồng đội? Nếu cả đội phát hiện, anh sẽ bị xử lí như thế nào? Những lời đồn vớ vẩn ngoài kia, chẳng phải sẽ càng trở nên nghiêm trọng hơn sao?
Anh phải đi. Trước khi Moon Hyeonjun tỉnh dậy, trước khi tất cả mọi người thức giấc.
Choi Hyeonjun nghiến răng chịu đựng từng cơn đau nhứt, cẩn thận chống người ngồi dậy. Mỗi một cử động nhỏ cũng khiến những vùng đang bị thương tổn kêu gào, đôi chân anh run rẩy đến mức không thể đứng dậy được.
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, anh nín thở và di chuyển thật chậm rãi, cố gắng rời khỏi chiếc giường bừa bộn, đầy ắp vết tích này mà không làm phiền người còn lại.
Ngay khi chân vừa chạm đất, anh nghe thấy tiếng vải cọ xát cùng một giọng nói trầm khàn mang theo chút lười biếng đặc trưng khi vừa tỉnh ngủ:
"Dậy rồi à?"
Choi Hyeonjun chết lặng, máu trong người anh đông cứng. Anh vẫn giữ nguyên tư thế nửa đứng nửa ngồi, lưng quay về phía Moon Hyeonjun, đến quay đầu anh cũng không dám.
Sự tĩnh lặng bao trùm, bầu không khí nhanh chóng trở nên nặng nề. Vài giây sau có tiếng sột soạt khẽ vang lên, Moon Hyeonjun đang ngồi dậy, khóe mắt anh có thể nhìn thấy tấm chăn vắt ngang eo cậu trượt xuống.
"Cứ xem như... chưa từng có chuyện gì xảy ra đi"
Giọng nói của Moon Hyeonjun vang lên. So với khi nãy thì tỉnh táo hơn không ít nhưng lại lạnh lùng đến lạ, tựa như mặt nước giữa ngày đông, không chút cảm xúc nào.
Choi Hyeonjun chết lặng, tim anh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹn. Anh chậm rãi quay đầu.
Moon Hyeonjun ngồi trên giường, lưng tựa vào đầu giường, nửa thân trên trần trụi chỉ với một cái chăn chắn ngang eo.
Ánh nắng ban mai làm tô vẽ lên những đường nét cơ bắp săn chắc cùng với biểu cảm phức tạp xuất hiện trên gương mặt cậu. Lông mày cậu hơi nhíu, đôi môi mím chặt, ánh mắt lộ rõ vẻ bối rối, còn có một điều gì đó tối tăm sâu thẳm mà Choi Hyeonjun không thể nắm bắt. Cậu tránh ánh mắt của Choi Hyeonjun và nhìn ra ngoài cửa sổ.
Câu đó nghĩa là gì? Tình một đêm? Một tai nạn? Thế sau đấy thì sao?
"Hiện tại anh rời đi được rồi" Moon Hyeonjun nói thêm, giọng điệu của cậu vẫn bình tĩnh nhưng xen lẫn trong ấy một vẻ khinh miệt không thể che giấu.
(6)
Như một nhát dao sắc bén đâm vào trong tim Choi Hyeonjun, theo sau đó là nỗi uất ức tức giận.
Anh biết chính anh là người mất kiểm soát trước. Níu giữ Moon Hyeonjun ở lại, bám lấy cậu như một con thú đang động dục cũng là anh. Moon Hyeonjun có thể xem là "nạn nhân" theo một nghĩa nào đó, cậu bị cuốn vào tình thế nực cười này chỉ vì pheromone và bản năng của anh.
Nhưng... cắt đứt gọn gàng như vậy, muốn nhanh chóng xóa bỏ không dấu vết, như thể những nồng nàn đêm qua, những cái ôm siết chặt, những va chạm mất kiểm soát, khoảnh khắc anh gọi tên cậu tất cả chỉ là sai lầm, một vết dơ cần bị xóa sạch.
Thái độ thờ ơ ấy khiến Choi Hyeonjun cảm thấy xấu hổ và khó chịu hơn bất cứ lời trách móc nào.
Anh nhớ đến những tin đồn vây quanh mình trong khoảng thời gian khi anh còn ở GenG và HLE. Người ta nói anh dùng cơ thể để leo lên, quan hệ với đồng đội để có được cơ hội... Moon Hyeonjun có tin những tin đồn ấy không? Trong mắt cậu ấy, mình có phải là người sẽ ngủ với bất kì ai rồi dễ dàng bị đuổi đi như vậy?
Nỗi cay đắng và cảm giác nhục nhã dâng lên, cuốn trôi hết lí trí của anh.
Anh nghe thấy chính mình nói với chất giọng run run, mang theo sự mỉa mai mà chính anh cũng không nhận ra:
"Muốn anh rời đi à?"
Cuối cùng Moon Hyeonjun cũng chịu nhìn anh, trong mắt lóe lên gì đó- giống như là ngạc nhiên, lại như bị tổn thương đôi chút thế nhưng ngay lập tức bị sự thờ ơ che khuất.
"Không thì sao? Còn muốn đi ăn sáng chung với nhau à?"
Câu nói triệt để châm ngòi cơn tức giận của Choi Hyeonjun. Anh siết chặt nắm tay, móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay, dùng cơn đau ép mình thẳng tấm lưng vẫn còn rã rời.
Anh xoay người đối diện với Moon Hyeonjun, mặc dù quần áo chẳng còn nguyên vẹn, nhăn nhúm, luộm thuộm nhưng đôi mắt anh sáng rực một cách đáng kinh ngạc, mang theo tâm thế liều chết đến cùng.
"Mới có một đêm mà đã chịu không nổi rồi à?" Lời nói như kim tẩm độc, bật ra khỏi môi anh.
Moon Hyeonjun lập tức biến sắc. Cậu đột ngột hất chăn và đứng dậy, động tác đó vô tình để lộ ra những vết ướt sẫm màu đáng ngờ trên tấm ga giường. Moon Hyeonjun với đôi chân dài cao ráo, không mặc gì đứng dưới ánh nắng buổi sáng, thân hình vạm vỡ dầy vết cào càng làm tăng thêm vẻ hoang dã của cậu.
Cậu bước đến, khoảng cách giữa cả hai nhanh chóng bị thu hẹp, Choi Hyeonjun thậm chí còn cảm nhận được hơi nóng và áp lực được tỏa ra từ cậu.
"Anh có biết mình đang nói gì không?" Giọng nói trầm thấp mang theo tia guy hiểm rình rập.
Choi Hyeonjun dùng ánh mắt kiên định ngước lên nhìn cậu, kệ cho trái tim đang đập thình thịch nơi lồng ngực:
"Anh nói gì sai sao? Nếu em chỉ nghĩ đây là tình một đêm thì ít ra cũng nên cư xử cho chuyên nghiệp vào. Vội vàng muốn đuổi anh đi như vậy... sợ anh phát hiện ra điều gì à? Hay..."
Anh cố ý dừng lại, đầu lưỡi nếm được vị tanh nhè nhẹ của máu. Trong vô thức, anh đã cắn rách niêm mạc:
"Em rất để ý? Sợ đến nỗi không dám đối mặt à?"
Đôi mắt Moon Hyeonjun tối sầm, như biển đen trước khi cơn bão kéo đến. Cậu nhìn chằm chằm Choi Hyeonjun, ánh mắt như lưỡi dao, tựa như muốn xé rách da thịt của anh ra để xem bên trong chứa những gì.
Ngực cậu phập phồng, hơi thở trở nên nặng nề.
Những cảnh tượng mãnh liệt của đêm qua chợt ùa về không kiểm soát- đôi mắt ửng hồng của người đàn anh nằm dưới, tiếng rên rỉ đầy mật ngọt, những cái ôm siết chặt và ánh mắt đờ đẫn của anh mỗi khi lên đỉnh...
"Choi Hyeonjun" Cậu gọi từng chữ tên đối phương, giọng khàn đi.
"Em hỏi lại, anh có biết mình đang nói gì không?"
"Đương nhiên là anh biết"
Khoé mắt Choi Hyeonjun nóng lên nhưng anh vẫn cố gắng kìm nén lại.
"Ý anh là, nếu em chỉ xem như đây là một tai nạn sai lầm thì ít nhất cũng đừng hành xử như trẻ con bị dọa thế chứ? Người trưởng thành cứ thẳng thắn với nhau thôi, bắt tay một cái thừa nhận tối qua hai tụi mình bốc đồng, rồi coi như xong chuyện, đường ai nấy đi chẳng phải sao? Dáng vẻ vội vàng phủi sạch ấy của em chỉ khiến anh cảm thấy..."
"Thấy gì?"
Moon Hyeonjun cắt ngang lời anh. Tiếp tục tiến thêm một bước, cả hai gần như đã áp sát lại với nhau.
Mùi hương lạnh lẽo của cậu bao bọc lấy Choi Hyeonjun, hòa lẫn với mùi hương ngọt ngào còn vương vấn, không khí bỗng dưng căng thẳng kì lạ.
"Anh cảm thấy...." Choi Hyeonjun nuốt nước bọt, giọng trầm hơn bình thường nhưng câu chữ vẫn rõ ràng "Em sợ những gì xảy ra đêm qua hơn cả anh. Em khó chấp nhận những chuyện ấy"
Câu nói như một cây kim, đâm thủng vào lớp màng bọc ngụy trang được cậu tạo ra. Đồng tử Moon Hyeonjun hơi co lại.
Quả thực cậu đã sợ hãi, cậu sợ cảm giác mất kiểm soát hôm qua, sợ mùi hương ngọt ngào và dáng vẻ dễ dàng cướp đi lí trí cậu của Choi Hyeonjun. Cậu sợ khi phải nghĩ đến những hậu quả không lường trước được từ chuyện này, và hơn thế nữa... là sự chiếm hữu kì lạ bị cưỡng ép đánh thức từ sâu trong tâm hồn.
Nhìn Choi Hyeonjun lúc này, cơ thể tràn ngập dấu vết cậu để lại, ánh mắt vừa quật cường vừa mong manh của anh, cậu không hề cảm thấy ghê tởm chút nào. Thậm chí, cậu còn muốn đẩy anh lên giường và dùng những hành động mạnh mẽ hơn để bịt miệng anh lại, khiến anh khóc lóc và gọi tên cậu.
Chính suy nghĩ này khiến cậu sợ hãi chính mình.
(7)
Sự im lặng kéo dài giữa hai người, không khí đặc quánh dư vị tình ái chưa tan. Cuối cùng, Moon Hyeonjun bật ra một tiếng cười khẩy, không hề có chút ý cười nào bên trong, chỉ toàn là sự bực bội và khinh bỉ bản thân.
"Được rồi" Cậu lùi một bước, xoay người nhặt quần áo trên sàn, đưa lưng về phía Choi Hyeonjun.
"Vậy cứ như anh nói. Tối qua chỉ là một tai nạn, tụi mình không nhớ gì hết. Vẫn là đồng đội, nên cứ cư xử với nhau như bình thường đi" Nhanh chóng mặc quần áo vào, giọng điệu lạnh lùng hơn thường ngày.
"Giờ thì vui lòng ra khỏi phòng em"
"Phòng em?" Choi Hyeonjun vô thức lặp lại, lúc này anh mới muộn màng nhìn xung quanh.
Phong cách trang trí tối giản và góc cạnh hơn, đủ loại poster khác nhau được treo trên tường, trên bàn cũng toàn những món đồ khác lạ... Đây không phải là phòng của anh. Vậy nên, ý của Moon Hyeonjun khi nãy, bảo anh rời đi, là rời khỏi căn phòng này, chứ không phải... rời T1.
Sự xấu hổ ngượng ngùng kéo đến, mặt anh đỏ bừng, vệt đỏ lan đến tận mang tai. Nghĩ lại những lời trách móc đối phương tự cho là đúng khi nãy của mình thật nực cười. Trông anh chẳng khác gì một tên hề cả.
Moon Hyeonjun dường như cũng nhận ra có sự hiểu lầm gì đó ở đây. Ngừng lại động tác thay quần áo, cơ bắp sau lưng hơi căng lên nhưng cậu vẫn không có ý định quay người lại. Thay vào đó, cậu cứng nhắc nói:
"Hôm qua anh kéo em vào phòng, rồi... giữa chừng anh thấy nóng nên tụi mình mới sang đây, vì máy lạnh bên này mát hơn"
Với lời giải thích này, thay vì làm giảm bớt sự khó xử, nó càng khiến cho không khí trở nên ngột ngạt. Gián tiếp nhắc họ nhớ về những chi tiết đêm qua, việc họ lăn từ giường này sang giường khác, những khoảnh khắc hỗn loạn và nóng bỏng.
Choi Hyeonjun hít một hơi thật sâu, cố nén cảm xúc đang nghẹn lại trong cổ họng. Anh cúi đầu lặng lẽ nhặt quần áo vương vãi trên sàn nhà, chiếc áo thun rách tươm, quần thì nhăn nhúm và... anh có chút không muốn nhìn thẳng, chiếc quần lót ướt nhẹp, không thể mặc được nữa rồi. Anh bối rối vò nó thành một cục giấu trong tay.
Mỗi một lần mặc thêm một món đồ giống như một lần nhớ lại đêm qua đã xảy ra những gì.
Vải áo thô ráp cọ lên núm vú sưng đỏ của anh khiến nó tê buốt và nhứt nhối. Khi kéo quần lên, vô tình đụng đến dương vật sưng tấy, lỗ nhỏ ướt át làm anh không kìm được mà rên khẽ, đầu gối mềm nhũn suýt nữa khuỵu xuống. Ký ức cơ thể về việc bị xâm chiến, lập đầy bằng dòng tinh dịch nóng bỏng trỗi dậy sau từng chuyển động nhỏ. Sau khi mặc xong bộ quần áo chẳng che được cơ thể bao nhiêu, anh tiến đến cửa phòng, tay đặt trên nắm cửa lạnh lẽo. Anh dừng vài giây, rồi cất tiếng nói, giọng anh khàn đặc vì một đêm gào thét:
"Moon Hyeonjun"
"Hửm?" Một tiếng đáp khẽ vang lên từ phía sau.
"Đêm qua... Xin lỗi em" Choi Hyeonjun nhìn chăm chăm vào các họa tiết trên cánh cửa, nói nhỏ "Là lỗi của anh. Em nói đúng, tụi mình cứ vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra"
Anh không đủ can đảm để đợi nghe câu trả lời từ cậu, mà anh cũng không chắc điều mình muốn nghe là gì. Anh vặn tay nắm, lẻn ra ngoài và nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Cạch.
Thế giới chia làm hai.
Hành lang vắng tanh, yên tĩnh đến nỗi anh có thể nghe thấy tiếng tim đập nhanh và tiếng bước chân vội vã của mình. Ánh nắng chiếu vào cửa sổ nơi cuối hành lang, chói chang và lóa mắt. Choi Hyeonjun dựa vào tường, đợi chờ sự khó chịu lắng xuống rồi nhanh chóng trở về phòng của mình.
Anh đóng cửa và khóa lại. Tựa người vào cánh cửa lạnh lẽo ấy, anh cảm thấy toàn bộ sức lực của mình đã cạn kiệt. Từ từ trượt ngồi, Choi Hyeonjun vùi mặt vào hai đầu gối, tự mình ôm lấy mình.
Mọi chuyện đã kết thúc. Một tai nạn hoang đường xảy ra khi anh mất kiểm soát.
Moon Hyeonjun nói đúng, vờ như không có gì xảy ra mới là tốt nhất. Trở lại phòng tập, họ vẫn là những người đồng đội, vẫn là cặp top-rừng cần sự phối hợp ăn ý, là người quen gật đầu chào nhau mỗi lần gặp mặt. Những hơi thở nóng bỏng, quấn quýt lấy nhau, hay dịch thể nhớp nháp, nước mắt không kìm được tuông rơi... Tất cả nên được chôn vùi trong căn phòng tối đen ngày hôm qua.
Nhưng rồi một vấn đề thực tế, đáng sợ hơn lập tức hiện lên trong đầu, khiến toàn thân anh lạnh toát.
Thể chất omega của anh.. là một bug trong thế giới này, một cái bug không thể sửa chữa.
Đêm qua chỉ là kỳ động dục đầu tiên; không có chất ức chế, không có đánh dấu của alpha. Rồi những lần hai, lần ba,... lần sau sẽ càng khó khăn hơn lần trước.
Anh nên làm gì đây? Liệu anh có lại bất ngờ tiếp tục kéo Moon Hyeonjun vào chuyện này? Hay nên đi tìm người khác? Hay... cố gắng chịu đựng một mình trong đau đớn, bất chấp rủi ro sẽ bị phát hiện và đem đi thí nghiệm như một con quái vật?
Trong thế giới xa lạ, không một ai hiểu bí mật anh đang mang, vốn dĩ ngay từ đầu, anh đã được định sẵn sẽ cô độc đi trên sợi dây mỏng manh này. Nhưng giờ đây, bên dưới sợi dây ấy, không còn là một khoảng không trống rỗng nữa. Anh đã kéo theo một người rơi vào vũng lầy hỗn loạn này với mình.
Choi Hyeonjun run rẩy ôm lấy cơ thể, cố nén tiếng khóc nức nở nơi cổ họng. Ánh nắng xuyên qua rèm cửa, chiếu lên cổ chân trần của anh, ở đó hằn lên dấu tay xanh tím, là vết tích Moon Hyeonjun để lại tối hôm qua.
Như một xiềng xích vô hình, một dấu ấn bỏng rát, nhắc nhở anh rằng có một số việc, một khi đã xảy ra rồi thì không thể nào quay đầu được nữa.
Không thể vờ như chúng chưa từng tồn tại.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net