Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

2

(8)
Một tuần sau khi sự việc kia xảy ra, không gian phòng tập dường như bị đóng băng bởi một lớp khí lạnh vô hình.

Tương tác giữa Moon Hyeonjun và Choi Hyeonjun hoàn toàn tuân thủ nghiêm túc theo thỏa thuận "Vờ như không có gì" của họ. Hai người vẫn sẽ trao đổi với nhau đôi câu bàn luận chiến thuật, giữ độ ăn ý trong những pha giao tranh tổng, ngồi ăn chung một bàn dù cả hai cách nhau tận hai người ở giữa.

Nhưng tất cả chỉ mang tính hình thức; ánh mắt họ giao nhau không kéo dài quá một giây, khoảng cách luôn được họ duy trì nửa mét, những câu trao đổi thì ngắn gọn đầy súc tích.

Ryu Minseok là người đầu tiên nhận ra điều gì đó không ổn. Có lần, khi đang bàn luận về chiến thuật đi đường với Choi Hyeonjun, cậu nhận thấy đối phương đột nhiên cứng người nếu như mình tiến đến quá gần. Còn khi Moon Hyeonjun xuất hiện, đi ngang qua anh, tai của Choi Hyeonjun sẽ dần chuyển đỏ.

"Hai Hyeonjun đang cãi nhau phải không nhỉ?" Ryu Minseok lén hỏi Lee Minhyung.

Lee Minhyung vừa cắn ống hút vừa lẩm bẩm: "Tớ không biết nữa nhưng dạo gần đây có vẻ tâm trạng thằng Hyeonjun không tốt lắm, đánh rank mắc toàn những lỗi sai cơ bản"

Với tư cách là một người leader, Lee Sanghyeok đương nhiên nhận ra bầu không khí căng thẳng này. Tuy nhiên, anh lựa chọn im lặng xem xét tình hình. Mùa giải mới sắp bắt đầu, áp lực thích nghi giai đoạn đầu dễ dàng khiến cho mâu thuẫn giữa những người đồng đội phát sinh cũng là điều dễ hiểu. Miễn sao nó không ảnh hưởng đến việc tập luyện và thi đấu thì anh muốn để các tuyển thủ tự giải quyết vấn đề cá nhân của mình.

Đối với Choi Hyeonjun, cái gọi là "vấn đề cá nhân" này đang dần biến thành một thảm họa.

Anh điên cuồng tìm kiếm trên mạng "chất ức chế dành cho kỳ động dục", nhưng tại thế giới không có khái niệm về ABO này, tất cả những gì anh tìm được chỉ là các loại thuốc an thần thông thường hoặc một số thực phẩm chức năng làm dịu lo âu. Anh mua và sử dụng với số lượng nhiều gấp ba lần so với khuyến cáo của bác sĩ, đáng buồn rằng kết quả trả về chỉ có ban ngày thì lờ đờ buồn ngủ, ban đêm tiếp tục bị giày vò vì kỳ động dục sắp đến.

Tệ hơn nữa, chu kỳ động dục của anh dường như trở nên rối loạn vì lần phát tình đầu tiên bị kích thích quá đột ngột.

Chu kỳ ban đầu của anh đã vốn khó đoán rồi. Chỉ cần những thay đổi nhỏ về nồng độ pheromone trong không khí, nhiệt độ hoặc đơn giản hơn là áp lực tăng lên cũng có thể kích thích kỳ động dục quen thuộc trong cơ thể.

Một buổi khuya nọ, với đôi mắt đỏ hoe của mình, Choi Hyeonjun truy cập vô một trang web đồ chơi người lớn. Ngón tay anh run rẩy khi cho vào giỏ hàng một vài món đồ chơi có kích thước giống thật nhất, đặt ẩn danh và thanh toán mã hóa.

Ngày hàng được giao đến, anh lén giấu bưu kiện vào áo khoác như một tên trộm, chuồn nhanh về phòng mình. Sau khi khóa cửa, Choi Hyeonjun gục xuống bàn, nhìn chằm chằm hộp bưu kiện chưa được khui tận mười phút đồng hồ.

Cuối cùng, anh che mặt lại và òa khóc.

Sự xấu hổ và ý chí phải sống đang giằng xé dữ dội bên trong anh, Choi Hyeonjun hạ quyết tâm khui mở gói hàng.

Cường độ đấu tập tăng lên đáng kể vào một tuần trước khi mùa giải chính thức bắt đầu.

Là một đội tuyển nhận về rất nhiều sự kỳ vọng, ban huấn luyện T1 đã xem xét kỹ lưỡng từng trận scrim một. Vấn đề trục top-rừng luôn là điểm nhấn trong các cuộc phân tích mấy ngày qua.

"Doran, em dịch chuyển chậm ba giây" Huấn luyện viên chỉ vào màn hình "Oner đã mở giao tranh rồi nhưng em vẫn còn ở trên top đẩy đường"

Choi Hyeonjun nhìn chằm chằm vào điểm dịch chuyển đến muộn của mình, bụng anh quặn đau. Anh nên nói gì đây? Rằng đột nhiên anh cảm thấy chóng mặt và cơn nóng trong cơ thể suýt nữa khiến anh phải vứt cả chuột?

"Em xin lỗi, em đã đọc sai tình huống" Anh khẽ nói.

Moon Hyeonjun ngối chéo đối diện anh, hai tay cậu đặt trên bàn, các đầu ngón tay trắng bệch. Cậu không nhìn Choi Hyeonjun, mắt đăm đăm hướng vào màn hình rồi vô thức nghiến chặt quai hàm của mình.

"Cả Oner nữa" Huấn luyện viên chuyển hướng sang cậu "Em biết dịch chuyển của Doran chưa hồi chiêu, vì sao vẫn cố rướn mở? Sao không call trước?"

Moon Hyeonjun im lặng vài giây rồi trả lời hai chữ ngắn gọn: "Em vội"

Lee Sanghyeok bình tĩnh lên tiếng:
"Sự phối hợp giữa trục top-rừng thật sự rất cần thời gian để phát triển nhưng hiện tại cái chúng ta không có chính là thời gian. Sau trận đấu ngày mai, hai em nên dành ra một tiếng để luyện tập phối hợp riêng"

Cuối cùng, Choi Hyeonjun cũng cảm nhận được ánh mắt Moon Hyeonjun đặt lên mình, ngắn ngủi, kiềm chế và mang theo một sức nặng khó diễn tả. Anh gật đầu, cổ họng khô khốc.

Buổi scrim chiều hôm đó diễn ra thảm hại hoàn toàn. Kỹ năng của Choi Hyeonjun không tốt, phạm phải một vài sai lầm không đáng có dẫn đến việc bị thua đường nặng nề. Moon Hyeonjun chơi quá hừng, nhiều lần cố gắng dive trụ nhưng đều thất bại. Cả đội đã thua trong buổi đấu tập quan trọng nhất.

Áp suất không khí trong phòng tập thấp đến mức đáng sợ.

"Hôm nay thế là đủ rồi" Huấn luyện viên tháo tai nghe ra, giọng nói lộ rõ vẻ mệt mỏi.

"Mọi người dành ra chút thời gian để bình tĩnh lại, ngày mai chúng ta sẽ xem replay sau. Doran, Oner hai đứa tự ngẫm lại lỗi của bản thân đi"

Các thành viên trong nhóm lần lượt đứng dậy rời khỏi phòng. Choi Hyeonjun thoát trò chơi, tắt máy tính, ngón tay anh đã lạnh ngắt từ lâu. Anh cảm nhận được Moon Hyeonjun vẫn đang ngồi tại chỗ nhưng anh không đủ dũng khí để quay đầu.

Choi Hyeonjun gần như chạy trốn về phòng ký túc xá của mình.

(9)
Ngay khi cửa phòng vừa đóng lại, Choi Hyeonjun lập tức dựa lưng vào cửa rồi trượt xuống ngồi bệt dưới sàn.

Có gì đó không ổn.

Cảm giác bồn chồn ập đến anh nhanh và dữ dội hơn bình thường, cơn nóng quen thuộc bùng phát từ xương cụt lan nhanh ra khắp cơ thể. Làn da anh trở nên nhạy cảm chưa từng thấy, quần áo chỉ vừa cọ nhẹ thôi đã như có hàng chục dòng điện li ti chạy ngang qua người.

Nhịp thở anh trở nên gấp gáp, pheromone ngọt ngào mất tuôn ra kiểm soát từ tuyến thể. Dù biết rằng người trên thế giới này không thể ngửi thấy pheromone... nhưng lỡ như- lỡ như có ai đó thật sự ngửi được mùi hương kì lạ này thì sao?

Anh vội vàng đứng dậy lôi chiếc hộp giấu sâu bên trong tủ quần áo ra, đôi tay anh run đến nỗi suýt làm rớt nó xuống sàn. Món đồ lạnh lẽo, trơn nhẵn với vẻ ngoài vô cảm. Choi Hyeonjun cắn môi dưới, chuẩn bị làm theo các bước trong tờ hướng dẫn, cảm giác xấu hổ muốn thiêu đốt cả đôi gò má nhưng anh không còn lựa chọn nào khác.

Tuy nhiên, khi đưa món đồ chơi lạnh lẽo đó vào trong cơ thể, Choi Hyeonjun tuyệt vọng nhận ra rằng- nó vô dụng. Hoàn toàn vô dụng.

Sự thèm khát của một omega đang trong kỳ động dục không chỉ dừng lại ở mức độ được thỏa mãn, mà còn là sự vuốt ve dịu dàng đến từ pheromone của alpha, khao khát được đánh dấu và sự ấm áp chân thật đến từ một con người. Những món đồ chơi bằng nhựa và silicon này chẳng mang lại gì cho anh ngoài cảm xúc xa lạ và trống rỗng sâu sắc.

Anh cố gắng chỉnh đến mức cao nhất, đánh lạc hướng bản thân bằng đau đớn nhưng cơ thể cứ theo bản năng mà kháng cự đồ vật này. Cơn hứng tình ngày càng dâng lên khiến lí trí anh vỡ tan vì những ham muốn cháy bỏng. Anh cuộn tròn bản thân trên giường, nước mắt rơi hòa cùng mồ hôi làm ướt đẫm gối đầu.

Đúng lúc đó, bỗng dưng có tiếng gõ cửa.

"Cốc, cốc, cốc"
Nhịp gõ đều đặn với lực vừa phải.

Là Moon Hyeonjun.

Toàn thân Choi Hyeonjun chết lặng, anh thậm chí còn không dám hít thở.

Pheromone của Moon Hyeonjun mang theo hương vị nồng nàn, mát lạnh của gỗ thông, thứ duy nhất mà chỉ có anh trên thế giới này mới có thể ngửi thấy. Mùi hương len lỏi qua khe cửa, mãnh liệt hòa quyện với pheromone ngọt ngào của anh.

Tuyến thể đập nhanh, toàn thân thì đang gào thét, muốn đến gần hơn, muốn được chạm vào và muốn được luồng khí ấy bao bọc. Vào khoảnh khắc cuối cùng, lí trí anh yếu ớt van nài: Đừng mở cửa, hãy để em ấy đi đi.

Choi Hyeonjun nhắm mắt lại, đếm thầm trong đầu.

Ba.
Moon Hyeonjun cau mày đứng ngoài cửa. Cậu thật sự chẳng muốn đến đâu nhưng lời nói của huấn luyện viên, ánh mắt mang theo áp lực của Lee Sanghyeok buộc cậu phải đối mặt với vấn đề. Sự phối hợp của top-rừng quả thật đang rất báo động và cậu thừa biết vấn đề không chỉ nằm ở chiến thuật.

Cậu đưa tay lên gõ cửa một lần nữa.

Hai.
Choi Hyeonjun cắn mạnh vào cổ tay mình, dùng cơn đau ép bản thân phải tỉnh táo. Dù rất nhẹ nhưng anh vẫn có thể nghe được tiếng thở của Moon Hyeonjun bên ngoài cánh cửa, kỳ động dục làm cho mọi giác quan của anh trở nên nhạy cảm hơn, hơi thở cậu rõ ràng đến mức như đang cận kề bên tai.

Một.
Khi tiếng gõ cửa lần thứ ba vang lên, lí trí của anh cũng theo đó... tan rã.

Choi Hyeonjun bật dậy khỏi giường, làm rơi vãi những món đồ chơi tình dục khắp sàn nhà. Anh thậm chí không nhận ra rằng mình hiện đang bán khỏa thân, khi nãy trong lúc dùng thử mấy món đồ chơi kia, anh đã cởi gần hết quần áo trên người mình.

Lao về phía cửa phòng, anh chợt khựng lại một giây trước khi đưa tay lên chốt cửa.

Thật sự mày muốn làm điều này sao? Mày muốn kéo theo em ấy cùng nhau rơi xuống địa ngục?

Nhưng cơ thể lại thành thật hơn lí trí gấp bội, anh đã giật mạnh cánh cửa ngăn cách kia ra.

Moon Hyeonjun vẫn còn đang giữ nguyên tư thế đưa tay gõ cửa và cả biểu cảm nghiêm túc vì công việc của cậu.

Một giây sau, cậu bị một lực kéo mạnh mẽ lôi thẳng vào trong phòng.

(10)
Cánh cửa phía sau đóng sầm lại. Trước khi Moon Hyeonjun kịp đứng vững, Choi Hyeonjun đã ép cậu lên đấy.

Trong căn phòng mờ tối, tất cả những gì cậu thấy được là đôi mắt rực lửa cùng làn da ửng hồng đẫm mồ hôi của Choi Hyeonjun.

"Hyeonjun hyung, anh..." Lời nói chưa dứt đã bị đôi môi nóng bỏng ngăn chặn lại.

Một nụ hôn bất ngờ, hoàn toàn dựa vào bản năng thôi thúc. Môi Choi Hyeonjun nóng rực và run rẩy, đầu lưỡi mang vị mặn của nước mắt kèm theo đó là vị ngọt của mùi hương nồng nàn, vói vào trong miệng cậu tìm tòi khám phá. Đầu óc Moon Hyeonjun đình trệ vài giây rồi hoàn toàn bị nhấn chìm bởi hương thơm quen thuộc đã giày vò cậu suốt cả tuần.

Cậu cố đẩy anh ra nhưng ngay khi tay cậu chạm vào bờ vai của Choi Hyeonjun, cơ thể anh liền run lên dữ dội. Không phải vì sợ hãi, mà vì anh đang cực kỳ khát tình.

Cơ thể đã phản bội lí trí trước khi cậu kịp suy nghĩ.

Bụng dưới cậu thắt lại, máu dồn hết lên não. Ký ức đêm đó ùa về như thủy triều; những cái ôm không kẽ hở, tiếng rên rỉ ngọt ngào, những cú thúc không kiểm soát,...

Gầm nhẹ một tiếng, Moon Hyeonjun dành lại thế chủ động, cậu siết chặt gáy của Choi Hyeonjun làm sâu thêm nụ hôn bốc đồng này. Lưỡi cậu càn quét trong khuôn miệng nhỏ, mút, cắn, trao đổi nước bọt và cả những tiếng thở hổn hển.

Choi Hyeonjun khẽ rên đầy thỏa mãn, cơ thể mềm nhũn vẫn còn đứng được như hiện tại đều là nhờ Moon Hyeonjun đang đỡ anh tại cửa.

Nụ hôn di chuyển từ môi xuống cằm rồi đến cái cổ xinh đẹp, Choi Hyeonjun ngửa đầu ra sau, để lộ ra yết hầu nhạy cảm. Môi Moon Hyeonjun đặt lên đấy, cảm nhận được sự sống đang đập mạnh mẽ. Bàn tay cậu cũng không nhàn rỗi, thô bạo xoa lên tấm lưng trần của Choi Hyeonjun, những đầu ngón tay chạy dọc theo xương sống, chạm vào lớp mồ hôi mỏng trên da.

"Lên giường đi..." Choi Hyeonjun hổn hển nói với chất giọng khàn đặc.

"Không" Moon Hyeonjun từ chối, cậu xoay người anh lại, để anh đưa mặt về phía cửa còn mình thì đè lên anh từ đằng sau.

Ngực Choi Hyeonjun áp lên cánh cửa lạnh lẽo trong khi lưng đang được lồng ngực ấm nóng của Moon Hyeonjun ôm chặt. Sự kích thích về đối lập nhiệt độ khiến toàn thân anh phát run. Bàn tay Moon Hyeonjun luồn qua cánh tay, thô bạo nắn bóp hai điểm gồ trên ngực, khiến nhũ hoa vốn đã cương cứng càng trở nên ửng đỏ, sưng tấy và nhạy cảm.

"A.... Không..." Choi Hyeonjun theo bản năng muốn xoay người nhưng hành động này chỉ khiến cơ thể họ cọ xát vào nhau hơn.

Bàn tay còn lại của Moon Hyeonjun trượt xuống bên dưới, dễ dàng chạm vào khu vực đã ướt đẫm. Nơi đó của Choi Hyeonjun trở nên bừa bộn từ lâu, âm đạo anh co rút liên tục, dịch thể trong suốt không ngừng chảy xuống hai bên đùi.

"Ướt nhẹp rồi..." Tone giọng của Moon Hyeonjun trầm hơn thường ngày "Em chỉ vừa mới vào"

"Làm ơn..." Một câu cũng không thể nói trọn vẹn, anh chỉ có thể van xin đứt quãng. Thân thể anh nóng bừng khao khát được thỏa mãn, lí trí thì đã tan biến từ đời nào.

Moon Hyeonjun không để anh đợi lâu. Cậu thô bạo kéo quần xuống, dương vật cương lên của cậu bật ra ngoài, bên trên đầu nấm đã xuất hiện chất dịch nam tính. Cậu thậm chí không cần nới lỏng giúp anh, cơ thể Choi Hyeonjun đã đủ ướt để tiếp nhận cậu.

Cứ vậy, cậu nhắm thẳng và đâm mạnh vào.

"A!" Moon Hyeonjun nhanh chóng bịt đi tiếng kêu của Choi Hyeonjun, chỉ còn lại tiếng vang của cánh cửa khi bị lực mạnh tác động lên.

Bên trong anh chật chội, nóng bỏng và trơn trượt, vách thịt như vật thể sống, nó lập tức tham lam hút lấy kẻ xâm nhập. Moon Hyeonjun thở hổn hển, cậu tạm ngừng vài giây để lấy lại nhịp thở của mình.

Sau đấy, cậu bắt đầu chuyển động.

Góc độ xâm nhập từ phía sau thật sự rất sâu, mỗi một cú thúc đều chạm thẳng vào điểm G nhạy cảm nhất. Chân Choi Hyeonjun run đến nỗi anh hầu như không thể đứng vững được nữa, hoàn toàn nhờ vào cánh tay của Moon Hyeonjun đang ôm eo mình để giữ thăng bằng.

Cánh cửa phát ra những tiếng kẽo kẹt theo từng cú thúc, âm thanh ngày càng vang vọng to hơn trong căn phòng tĩnh lặng.

(11)
"Chậm... Cửa... Tiếng..." Choi Hyeonjun khó nhọc thốt ra vài từ sau những kẽ tay.

Moon Hyeonjun khẽ cười, giọng nói pha chút trêu chọc: "Anh sợ bị nghe thấy hả?"

Thay vì giảm nhẹ động tác, cậu lại tăng thêm lực và tốc độ, mỗi một lần đều rút ra hoàn toàn rồi lại đâm vào sâu khít, tạo ra thêm nhiều âm thanh tình thú ẩm ướt.

"Đã sợ thì đừng rên to vậy chứ" Cậu thì thầm vào tai Choi Hyeonjun, hơi thở nóng ấm phả trên vành tai nhạy cảm của anh.

Choi Hyeonjun cắn môi dưới, cố gắng kìm nén tiếng rên rỉ nhưng cơ thể anh phản ứng quá chân thật đối với từng cú thúc của Moon Hyeonjun. Dương vật của anh bắt đầu tiết ra chất dịch trong suốt, bắn ra tung toé thành những vòng cung mỗi khi bị xâm phạm.

Bàn tay Moon Hyeonjun trượt từ ngực anh xuống, nắm lấy bộ phận sinh dục đang nóng như lửa kia, bắt đầu vuốt ve theo động tác ra vào phía đằng sau. Cảm giác sung sướng khi bị tấn công từ cả hai hướng làm cho tầm nhìn của Choi Hyeonjun trở nên trắng xóa, anh không thể kìm chế được những tiếng nức nở rên rỉ đang trốn thoát giữa những kẽ tay.

"Haa.... Hyeonjun... Moon Hyeonjun..." Anh vô thức gọi tên người kia, như đang cầu cứu lại như đang van xin cho anh nhiều hơn nữa.

Âm thanh mong manh ấy khơi dậy chút kiềm chế cuối cùng của Moon Hyeonjun. Cậu buông tay mình ra khỏi miệng anh. Thay vào đó là nắm cằm anh xoay lại, trao anh một nụ hôn mãnh liệt. Những cú thúc mạnh mẽ ngày càng dữ dội hơn khiến Choi Hyeonjun muốn chết đi dưới thân cậu.

Cao trào ập đến. Choi Hyeonjun căng người như một cung tên, co giật dữ dội, một dòng tinh dịch trắng đục phun ra từ dương vật, bắn tung tóe lên cánh cửa và bụng dưới của anh. Moon Hyeonjun vì sự thắt chặt từ âm đạo khi đạt khoái cảm mà bị kích thích, cậu khẽ gầm gừ, thúc thêm vài cú nữa trước khi xuất tinh.

Tinh dịch lắp đầy cửa mình anh, vào tận sâu bên trong cơ thể. Choi Hyeonjun thở một hơi đầy thỏa mãn, cơ thể anh rụng rời.

Moon Hyeonjun ôm chặt lấy anh, ngực hai người áp sát vào nhau, mỗi người đều cảm nhận được nhịp tim đang đập thình thịch của đối phương. Mồ hôi hòa quyện khiến cả hai trở nên dính nhớp khó chịu.

Nhưng lần này, không có một dấu hiệu nào cho thấy kỳ động dục sẽ kết thúc.

Moon Hyeonjun chậm rãi rời đi, mang theo một lượng lớn tinh dịch rơi xuống. Cậu bế Choi Hyeonjun gần như đã bất tỉnh lên giường.

Đột nhiên cậu chợt ngừng mọi động tác.

Từ giường đến sàn nhà đều rải rác các loại đồ chơi tình dục đủ kích cỡ, cả những sợi dây thừng trói buộc kì lạ, cậu còn nhìn thấy một quả trứng rung vẫn còn đang hoạt động.

Sắc mặt Moon Hyeonjun lập tức tối sầm.
Cậu ném Choi Hyeonjun lên chiếc giường mềm mại một cách thô bạo, lực đạo khiến anh rên rỉ và ngây ngốc mở mắt.

"Cái gì đây?" Moon Hyeonjun lạnh lùng hỏi. Cậu cầm lên một cây dương vật giả với kích cỡ lớn, đung đưa trước mặt Choi Hyeonjun.

Choi Hyeonjun mặt cắt không còn giọt máu. Anh muốn giải thích rằng những món đồ chơi này chỉ để đối phó với kỳ động dục của omega nhưng cổ họng anh nghẹn lại, không thể thốt ra được lời nào.

"Anh dùng mấy thứ này khi không có em à?" Giọng Moon Hyeonjun ngày càng nhỏ chứng minh cho sự nguy hiểm đang đến thật gần.

Một cảm xúc kì lạ đang trào dâng trong lồng ngực cậu. Giận dữ, ghen tuông, hay là cảm thấy bị phản bội? Cậu không thể phân biệt được.

Tất cả những gì cậu biết là ngay khi nhìn thấy mấy món đồ chơi này, cậu muốn phá hủy chúng, cả luôn cái người vừa dùng chúng thủ dâm trước khi mình đến.

"Nói" Moon Hyeonjun nắm chặt cằm Choi Hyeonjun, lặc gần như muốn nghiền nát xương hàm của anh.

"Anh..." Choi Hyeonjun khó khăn mở miệng "Anh chỉ là... Cần..."

"Cần gì?" Moon Hyeonjun ngắt lời, ánh mắt sắc như dao.

"Cần đụ? Cần sung sướng? Vậy là không có em, anh dùng mấy thứ này để thủ dâm đúng không?"

Món đồ trên tay bị cậu quăng mạnh xuống đất vang lên một tiếng trầm đục.

"Hay..."  Moon Hyeonjun nghiêng người đến, đầu mũi cả hai gần như chạm vào nhau "Anh cũng từng thế này khi ở đội cũ, hửm?"

Lời nói như món vũ khí kịch độc, chuẩn xác đâm trúng vết thương đau đớn nhất của Choi Hyeonjun.

Trong thế giới ABO trước đây, để tình trạng sức khỏe không gây ảnh hưởng đến đội, anh phải sống dựa vào chất ức chế và việc đánh dấu tạm thời từ đồng đội cũ. Còn tại thế giới này, những người đồng đội ấy thậm chí còn là những người bạn thân thiết nhất của anh.

Các tin đồn, những lời xì xào bàn tán đầy ác ý rằng anh bán thân để có được vị trí hiện tại, giờ đây chúng phát ra từ miệng của Moon Hyeonjun, giọng điệu chất vấn đầy sự nghi ngờ không hề che giấu.

Đôi mắt Choi Hyeonjun đỏ hoe, không còn là vì dục vọng, chỉ còn lại sự nhục nhã và tức giận.

"Em nghĩ sao?" Anh nghe chính mình lạnh nhạt nói "Em nghĩ anh vào được GenG hay HLE đều là vì những thủ đoạn đó à?"

Đồng tử Moon Hyeonjun co lại đột ngột. Cậu biết mình đã nói sai nhưng vì cơn nóng giận và ghen tuông đã lấn át lí trí của cậu.

"Thế chứng minh đi" Với chất giọng khàn đi vì ân ái, cậu tàn nhẫn nói:

"Chứng minh cho em thấy anh không giống với những lời đồn đoán đó"

(12)
Cuộc làm tình sau đó không hề có sự dịu dàng, thuần túy chỉ có chiếm hữu và trừng phạt.

Moon Hyeonjun lật Choi Hyeonjun lại, để anh quỳ trên giường nhổng mông lên cao. Tư thế khiến Choi Hyeonjun run rẩy vì xấu hổ, nhưng điều làm anh sợ hãi hơn chính là hành động tiếp theo của Moon Hyeonjun.

Không hề có màn dạo đầu, không một chút bôi trơn. Mặc dù cơ thể Choi Hyeonjun có thể tiết ra dịch thể hỗ trợ giao hợp nhưng vì trận làm tình trước đó đã khiến cho âm đạo anh sưng đỏ, Moon Hyeonjun mặc kệ tất cả, cứ vậy mà trực tiếp tiến vào.

"A—!" Choi Hyeonjun cuộn người lại vì đau, hai tay anh nắm chặt ga trải giường.

Không chút do dự, Moon Hyeonjun bắt đầu di chuyển một cách điên cuồng. Mỗi một cú thúc đều mang theo sự trừng phạt, lực mạnh đến nổi khung giường đụng vào thành tường vang lên những tiếng lộc cộc.

Một tay cậu bóp mông Choi Hyeonjun, để lại vết tay tím bầm trên làn da trắng mịn, tay còn lại nắm lấy tóc Choi Hyeonjun, ép buộc anh phải ngẩng đầu.

"Nhìn" Giọng Moon Hyeonjun vang lên từ phía sau đầy nặng nhọc "Nhìn vào gương đi"

Choi Hyeonjun buộc phải nhìn vào chiếc gương toàn thân trên bức tường phía đối diện, một nơi trong căn phòng mà anh ít khi để ý tới.

Giờ đây, hình ảnh của họ hiện lên trong gương rõ rệt: anh quỳ gối trên giường, bờ mông lắc lư vì những cú va chạm, biểu cảm anh méo mó pha trộn giữa sung sướng và đau đớn; phía sau anh là phần thân trên trần trụi, cơ bắp căng cứng của Moon Hyeonjun, mồ hôi cậu chảy dọc theo đường thắt lưng, gương mặt thể hiện sự chiếm hữu dữ tợn.

"Thấy bản thân mình trong gương không?" Moon Hyeonjun hạ giọng nhưng lực đẩy không hề giảm xuống "Nhìn xem anh bây giờ như thế nào"

Choi Hyeonjun nhắm mắt lại nhưng bàn tay đang nắm chặt tóc anh của Moon Hyeonjun không cho phép anh làm điều đó. Anh chỉ có thể đối diện với bản thân trong gương, một cơ thể tả tơi đầy gợi dục đang khuất phục trước đồng đội của mình.

Cơn khoái cảm méo mó vì xấu hổ kéo đến, nước mắt anh hòa với mồ hôi rơi xuống ga trải giường.

Dường như Moon Hyeonjun bị những giọt nước mắt của anh kích thích, hành động của cậu trở nên mạnh bạo hơn. Cậu cúi xuống cắn vào gáy Choi Hyeonjun, không phải đánh dấu, chỉ là để lại ở nơi đó một dấu răng rớm máu.

"Nhớ kĩ" Cậu thì thầm bên tai anh "Chỉ có em mới có thể khiến anh trở nên như thế này"

"Mấy món đồ nhựa kia" Đi kèm theo là một cú thúc mạnh "Không xứng đụng vào anh"

Choi Hyeonjun không nói được gì nữa, việc anh làm hiện tại chỉ có thể thốt ra những tiếng nức nở đứt quãng. Cơn cực khoái quen thuộc lại kéo đến, lần này gần như lên đỉnh trong đau đớn, thành trong co thắt siết chặt nhưng chỉ có một ít chất lỏng rỉ ra từ đầu dương vật. Anh không thể xuất tinh.

Moon Hyeonjun bắn vào bên trong anh, tinh dịch của cậu như muốn thiêu đốt anh từ trong ra ngoài.

Sau khi cuộc làm tình kết thúc, Moon Hyeonjun rút ra và nhìn người đang nằm gục trên giường như một con búp bê tình dục. Khắp lưng anh, mông và nơi giữa hai chân đầy vết bầm và bấy nhầy những vệt tinh dịch đã khô.

Cơn giận qua đi, một cảm giác hối hận và hoảng loạn chiếm đóng. Cậu đã làm cái quái gì vậy?

Moon Hyeonjun đứng bên giường, nhìn đôi vai khẽ run của Choi Hyeonjun. Cậu muốn đưa tay chạm vào anh nhưng lại không dám.

Căn phòng chỉ còn tiếng thở nặng nề của hai người và thứ mùi nồng đậm sau cuộc hoan ái vẫn chưa tan đi.

Ngoài cửa sổ, bầu trời tối đen như mực.
Ngày mai, mùa giải chính thức bắt đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net