Chapter 1
Tôi luôn nghĩ rằng những người có cơ hội thổ lộ với mối tình đầu của mình là những người may mắn. Dù kết quả có ra sao, việc có thể nói ra những cảm xúc của mình mới là điều quan trọng nhất. Thật không may, tôi lại không có được sự may mắn đó.
Khoác lên mình bộ vest đen, mái tóc rối lên vì suốt một tiếng đồng hồ qua tôi cứ liên tục đưa tay vò tóc hết lần này đến lần khác. Trên khuôn mặt tôi là một nếp cau mày như bám chặt không rời. Tôi cảm thấy buồn nôn. Đúng vậy, đó là từ hoàn hảo nhất để miêu tả trạng thái cảm xúc của tôi lúc này.
"Đừng có đứng ngồi không yên nữa" cha tôi càu nhàu bên cạnh. Tôi lập tức khựng lại, khi nhận ra bản thân lại đang hành hạ mái tóc của mình.
"Nếu mày làm hỏng chuyện này của tao, tao sẽ đích thân hủy diệt mày. Hiểu chưa?"
Tôi gật đầu, tai đỏ lên. "Vâng, thưa cha."
Tôi đưa mắt nhìn về phía Torfun, người chị gái mà tôi yêu quý nhất. Chị đang rạng rỡ. Khuôn mặt chị tỏa sáng, đôi mắt lấp lánh khi đứng giữa hội trường, nắm tay người đàn ông sắp trở thành vị hôn phu của mình — Tonfah. Những người xung quanh đang trêu chọc họ. Một cặp đôi hoàn hảo. Bạn thanh mai trúc mã trở thành người yêu. Hai bác sĩ tương lai. Một cuộc hôn nhân hoàn hảo đến mức khiến mọi người không khỏi ghen tị.
"Phoon, lại đây!" Torfun gọi.
Cổ họng tôi bỗng khô rát. Trái tim tôi như rơi xuống sàn nhà, rỉ máu theo từng bước chân khi tôi tiến về phía họ. Đúng lúc đó, nhẫn đính hôn được mang ra. Tôi đứng đó, ép mình nở một nụ cười gượng gạo. Torfun đang hào hứng nói gì đó với P'Fah, tôi có thể đoán được, nhưng tôi không ngẩng đầu lên. Tôi không thể nhìn P'Fah lúc này. Tôi không thể.
Trao nhẫn.
Tôi cảm thấy choáng váng, ngẩng lên. P'Fah đang nhận chiếc nhẫn lấp lánh từ cha anh. Khi anh quay sang Torfun, ánh mắt anh thoáng chạm vào tôi. Nụ cười dịu dàng quen thuộc xuất hiện trên gương mặt P'Fah, và khoảnh khắc đó khiến tôi vỡ vụn thành từng mảnh. Tôi vội quay mặt đi, mắt nhòe nước, nuốt cảm xúc xuống và cúi đầu khi nhìn cảnh trao nhẫn diễn ra.
Chiếc nhẫn kim cương xinh đẹp nằm trên ngón tay áp út của chị gái tôi như thể nó đã luôn thuộc về chị từ trước đến nay. Khi Torfun nắm tay P'Fah và bắt đầu trượt chiếc nhẫn vào ngón tay anh, tôi bỗng có một sự thôi thúc mãnh liệt muốn hét lên, muốn tát bay tay của họ ra. Một giọt nước mắt lăn xuống má tôi khi một tiếng thở gấp thoát ra khỏi môi. Cả hội trường vỡ òa trong tiếng reo hò chúc mừng.
Torfun cười rạng rỡ rồi quay sang tôi. Nhìn thấy nước mắt của tôi, chị bật cười và kéo tôi vào một cái ôm thật chặt.
"Này. Chị còn chưa cưới đâu, đừng khóc ngay bây giờ chứ. Em trai mít ướt của chị."
Điều đó chỉ khiến tôi càng buồn hơn. Qua vai chị, tôi nhìn thấy P'Fah đang được mọi người chúc mừng. Cách P'Fah di chuyển, cách anh chào hỏi từng người — mọi thứ ở anh đều toát lên sự thanh lịch. Torfun buông tôi ra, véo má tôi rồi quay sang chào hỏi những người khác. Tôi không thể không nhận ra sự tương đồng giữa cặp đôi vừa đính hôn. Có lẽ... họ thật sự thuộc về nhau. Một cặp đôi được sắp đặt hoàn hảo như thể do ông trời định sẵn.
_______
Cuối cùng P'Fah quay sang tôi.
"Phoon."
Anh đặt tay lên đầu tôi, mỉm cười dịu dàng. "Sao em khóc vậy? Nhà mình ở cạnh nhau mà. Sau khi kết hôn em vẫn sẽ gặp chị mình."
Một tảng đá như mắc kẹt trong cổ họng tôi. Tôi nhìn P'Fah, đôi mắt nóng lên vì những giọt nước mắt chưa rơi.
"Không. Em sẽ không gặp hai người nữa. Em không thích làm bóng đèn."
P'Fah nghiêng đầu. "Em sẽ không bao giờ là như vậy. Anh hứa."
"Anh không nên hứa khi chưa suy nghĩ, P'Fah."
Tôi lùi lại. Tay P'Fah rơi xuống bên cạnh. "Chúc mừng anh. Em xin phép đi trước."
P'Fah cau mày. "Phoon, chuyện gì vậy? Em không vui với lễ đính hôn sao?"
"Em vui. Chỉ là em không..."
"Hai người đang nói gì vậy?" Torfun bước tới, mỉm cười. "Em trai nhỏ của chị vẫn buồn à?" Chị lại véo má tôi.
Tôi nghiến chặt hàm. "Em là sinh viên năm nhất đại học rồi. Không phải trẻ con." Tôi nói khá gay gắt, nhưng ngay lập tức hối hận khi thấy nụ cười trên mặt Torfun biến mất.
"Em xin phép."
Tôi bước ngang qua chị và đi lên phòng.
Hơi thở của tôi trở nên gấp gáp khi tôi bước vào phòng mình. Cánh cửa vừa đóng lại sau lưng, tôi đã cảm thấy mọi thứ như đang bóp nghẹt lồng ngực. P'Fah của tôi... mối tình đầu của tôi... vừa mới đính hôn với chị gái của tôi.
"Chết tiệt..." tôi lẩm bẩm, đưa tay vò mạnh mái tóc. Tay còn lại kéo bật hai cúc áo trên cùng của chiếc sơ mi, như thể làm vậy sẽ giúp tôi dễ thở hơn. Nhưng không có gì thay đổi. Không khí vẫn nặng nề như muốn nghiền nát tôi. Cuối cùng tôi quỵ xuống sàn, hai tay che kín mặt. Một tiếng gào nghẹn ngào thoát ra khỏi cổ họng.
Tôi lôi một chai rượu ra khỏi tủ, ngồi bệt xuống sàn, lưng dựa vào cạnh giường rồi uống trực tiếp từ chai. Thời gian trôi qua từng phút một, nhưng không ai đến gõ cửa. Không ai hỏi xem tôi có ổn không. Tôi ngả đầu ra sau, nhìn chằm chằm lên trần nhà. Một nụ cười cay đắng hiện lên trên môi.
_________
"Torfun và Tonfah, chúng ta đã sắp xếp một cuộc đính hôn cho hai con. Gia đình hai bên quen biết nhau rất rõ, hai con cũng đã là bạn từ nhỏ. Vậy tại sao không chính thức ở bên nhau?"
Tôi vẫn nhớ rất rõ khoảnh khắc đó. P'Fah đã nói đồng ý. Và chị tôi — Torfun cũng nói đồng ý. Không ai nhìn tôi. Không ai hỏi tôi nghĩ gì. Không ai tự hỏi tôi cảm thấy thế nào. Tại sao họ phải hỏi chứ? Tôi chỉ là đứa con hoang. Đứa con ngoài giá thú. Nỗi xấu hổ của gia đình. Tại sao cha tôi lại phải chọn tôi cho bất cứ điều gì? Tôi chẳng có giá trị gì cả.
Cánh cửa phòng mở ra. Tôi chớp mắt chậm chạp khi nhìn thấy P'Fah bước vào. P'Fah ngồi xuống bên cạnh tôi trong im lặng, ánh mắt dừng lại ở chai rượu trong tay tôi.
"Tại sao em lại uống rượu?" P'Fah hỏi. Tôi quay mặt đi.
"Nói chuyện với anh đi, Phoon. Làm ơn. Anh đã làm gì sai sao? Em không thích anh ở bên Torfun à? Anh sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt. Anh hứa."
"Anh có yêu chị ấy không?" Tôi hỏi, mắt vẫn dán vào bức tường trước mặt.
P'Fah ngập ngừng. "Anh... bọn anh là bạn. Trước khi gia đình đề nghị chuyện này anh chưa từng nghĩ về cô ấy theo cách đó." P'Fah khẽ hắng giọng "Nhưng điều đó không có nghĩa là sau này anh sẽ không yêu cô ấy."
Tôi bật cười khô khốc. "Anh nghĩ yêu ai đó dễ vậy sao? Nếu sau này anh yêu người khác thì sao? Nếu chị ấy yêu người khác thì sao? Chuyện gì sẽ xảy ra?"
P'Fah cau mày. "Điều đó sẽ không xảy ra với anh. Nhưng nếu cô ấy yêu người khác, anh sẽ hủy hôn."
"Thật tử tế" tôi nói, giọng mỉa mai. "Thật dễ chấp nhận." Một giọt nước mắt trượt xuống má tôi. "P'Fah... tại sao anh không để em ghét anh? Tại sao anh lại như vậy?"
"Vì sao em muốn ghét anh?" P'Fah dịch lại gần hơn, đầu gối chúng tôi chạm vào nhau. "Anh không hiểu, Phoon. Anh biết em có thể cảm thấy hơi khó xử, nhưng em sẽ không bao giờ là người thừa. Vì trời ơi — đó là chị em và anh."
Tôi nhìn P'Fah. Gương mặt P'Fah ở rất gần. Hơi thở của chúng tôi gần như hòa vào nhau. Và trong một khoảnh khắc mất hết lý trí, tôi đã nghiêng người về phía trước và hôn P'Fah.
Người kia lập tức cứng người. Anh đứng yên như thể vừa quên mất cách thở. Tôi lùi lại, hàng mi run rẩy khi nhìn lên P'Fah. P'Fah cũng đứng yên, ánh mắt anh lướt qua tôi với một biểu cảm xa lạ, như thể đây là lần đầu tiên anh thật sự nhìn thấy tôi trong đời.
Nhưng tôi như vẫn còn trong cơn mê, bị rượu và cảm xúc kéo đi, lại cúi xuống hôn P'Fah lần nữa, hai tay ôm lấy gương mặt anh. Sự thiếu kinh nghiệm khiến cử động của tôi vụng về. Nếu lúc đó tôi còn tỉnh táo, có lẽ đã chết vì xấu hổ. Nhưng môi P'Fah mềm... và cảm giác đó khiến tim tôi đập loạn.
Đột nhiên P'Fah nắm lấy vai tôi và đẩy tôi ra một cách mạnh mẽ.
"Em đang làm cái quái gì vậy?" P'Fah trừng mắt.
Tôi thở hổn hển. "Em... P'Fah—"
P'Fah đột ngột đứng bật dậy. "Chuyện giữa hai chúng ta..." Anh nói gần như gằn từng chữ, chỉ vào khoảng không giữa hai người chúng tôi. "Nó chưa từng xảy ra. Hiểu chưa?"
___________
Đó là cách tôi nhớ về bầu trời của mình. Tức giận. Tổn thương. Bối rối. Và một mớ hỗn loạn của tất cả những cảm xúc đó. Sau ngày hôm đó, P'Fah rời khỏi tôi và không gặp lại tôi suốt một năm trời.
Tôi bắt đầu sống buông thả. Torfun không còn ở đó để ngăn tôi lại. Chị đã sang Mỹ để hoàn thành bằng y khoa của mình. Tất nhiên là chị có học bổng — chị luôn là học sinh xuất sắc nhất. Còn P'Fah thì ở lại trong nước vì cha anh là hiệu trưởng của trường đại học mà anh theo học.
Tôi bỏ học, chơi với những người không nên chơi, làm mọi thứ như thể muốn tự hủy hoại bản thân. Hút thuốc. Uống rượu. Đánh nhau vì những chuyện vô nghĩa. Nói những điều không nên nói. Tôi không còn về nhà nữa. Không ai quan tâm đến đứa con hoang. Torfun đã đi. P'Fah cũng từ chối thừa nhận sự tồn tại của tôi. Mọi thứ đều trở nên vô vọng.
Và rồi một ngày, cha tôi quyết định rằng ông đã chịu đựng đủ rồi. Mọi chuyện không hề khá hơn, nên cha của tôi cuối cùng đã làm điều mà ông cho là cần phải làm. Vì Torfun không còn ở đây nữa, ông chỉ còn một người duy nhất để nhờ giúp đỡ. Nếu tôi biết trước cha mình đang sắp đặt điều gì cho chính tôi, có lẽ tôi đã bỏ chạy và không bao giờ quay lại. Nhưng vấn đề là tôi lúc này không còn quan tâm cuộc đời mình sẽ đi về đâu nữa. Tôi cũng chẳng quan tâm cha tôi quyết định đưa tôi đến nơi nào. Tôi chỉ biết cha tôi muốn tống khứ tôi đi.
Vì vậy tôi đã tham gia kỳ thi đầu vào của một trường đại học ở rất xa. Một phần vì tôi cũng muốn thoát khỏi những phương pháp tàn nhẫn của cha mình và ánh mắt buộc tội của mẹ kế. Và cuối cùng... tôi thật sự đậu vào đó.
"Tao sẽ thỉnh thoảng cho người của tao đến kiểm tra mày" cha tôi tiếp tục nói bằng giọng lạnh lẽo. "Nếu họ báo cáo bất cứ điều gì bất thường, tao sẽ đích thân đến dạy mày một bài học. Mày đã gây đủ rắc rối cho tao ở thành phố này rồi. Tao đã mất khách hàng vì hành vi của mày. Tao sẽ không chấp nhận chuyện đó xảy ra nữa đâu."
Như thể tôi quan tâm điều đó vậy.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Tôi sẽ bỏ trốn. Tôi sẽ kiếm đủ tiền rồi bỏ trốn khỏi gia đình này. Tôi sẽ không còn bị cha đánh đập nữa, sẽ không còn phải nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của mẹ kế hay nghe những lời cay nghiệt về thân phận của mình. Tôi sẽ không làm Torfun tổn thương. Tôi sẽ không... phải gặp P'Fah nữa. Nhưng có lẽ như vậy lại tốt hơn.
Chiếc xe dừng lại.
Tôi vẫn cúi đầu nhìn xuống đất khi bước ra khỏi xe. Cha tôi đi vòng sang đứng bên cạnh.
"Chào cháu, Tonfah."
Tim tôi như ngừng đập.
Rồi ngay lập tức đập loạn xạ.
Tôi ngẩng đầu lên, mắt mở to khi nhìn thấy người đang bước về phía chúng tôi. P'Fah đang mặc đồng phục sinh viên, dáng vẻ vẫn điềm tĩnh và chỉnh tề như cũ. Cổ họng tôi nghẹn lại khi nhận ra. Tôi nhìn quanh. Đây là đâu? Trường đại học này ở đâu? Tôi không nhớ. Suốt một năm qua, tôi đã sống trong mơ hồ đến mức chẳng còn phân biệt được điều gì nữa.
"Chú" P'Fah chào với một nụ cười lịch sự. Anh khẽ gật đầu với tôi khi ánh mắt lướt qua.
"Chào mừng."
Má tôi nóng lên. Tôi cúi đầu thấp xuống, siết chặt dây đeo chiếc túi trên vai. Trong đầu tôi lúc này chỉ còn lại hình ảnh ánh mắt bị phản bội của P'Fah ngày hôm đó — ánh mắt kinh hoàng khi tôi hôn anh. Tôi lắc đầu, cố gắng xua đi ký ức đó rồi theo cha tôi bước vào tòa nhà.
"Vâng. Căn hộ của em ấy ở ngay đối diện căn hộ của cháu" P'Fah đang nói. "Đừng lo. Cháu sẽ để mắt đến em ấy. Chú có muốn uống gì không? Cháu có thể gọi—"
"Không" cha tôi cắt ngang. "Chú còn việc phải làm. Cảm ơn cháu đã giúp chú, Fah." Người đàn ông liếc tôi với ánh mắt đầy khinh thường. "Chú giao gánh nặng này cho cháu. Chú xin lỗi trước vì những phiền toái nếu có trong tương lai."
"Đừng lo, chú." P'Fah nhìn thẳng vào mắt tôi. "Cháu sẽ đảm bảo giữ em ấy trong tầm kiểm soát."
Tôi nghiến răng, trừng mắt nhìn P'Fah. "Em không phải con chó dại cần bị 'kiểm soát'."
P'Fah nhướng mày.
"Im đi. Đừng có làm mọi thứ trở nện tệ hơn nữa." Ánh mắt sắc lạnh của cha khiến tôi lập tức im lặng. "Tao đi đây. Đồ của mày ở trong đó. Nếu mày dám làm điều gì sai ở đây... thì cầu trời đi, Phoon. Tao nói thật đấy." Ông thì thầm câu cuối rồi quay sang P'Fah với nụ cười giả tạo. "Cảm ơn cháu lần nữa. Chú đi trước."
"Cháu có cần tiễn chú không—"
"Không cần đâu cháu" người đàn ông phẩy tay. "Chỉ cần trông chừng cái 'của nợ' này giúp chú là được."
Sau khi liếc tôi một lần cuối như lời cảnh cáo, ông rời đi.
Tôi quay sang P'Fah, hàm siết chặt, mặt đỏ bừng vì tức giận. P'Fah đang đứng đó, khoanh tay trước ngực.
"Anh không cần phải làm theo mấy chỉ thị đó đâu" tôi nói. "Suốt một năm qua anh đã nói rất rõ rằng anh không muốn liên quan gì đến em. Vậy hãy cứ giữ nguyên như vậy."
Ánh mắt P'Fah lóe lên. "Phoon không định xin lỗi vì hành động đó sao? Anh nghĩ đó sẽ là điều đầu tiên em làm."
Tôi quay mặt đi với một nụ cười cay đắng. "Xin lỗi" tôi nói với giọng đầy mỉa mai. "Hài lòng chưa?"
Tôi mở cửa căn hộ của mình. Nhưng cả thế giới như chao đảo trong một giây khi P'Fah bước đến phía sau tôi. Cơ thể anh gần như bao trùm lấy tôi, hơi thở ấm áp chạm vào cổ tôi khi P'Fah đưa tay đóng cửa lại.
"Giờ thì sao nữa?" Tôi cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
"Torfun đang lo lắng cho em—"
"Vậy nên với tư cách là một vị hôn phu tốt..." tôi cắt ngang, quay lại đối diện với anh. "Anh định giả vờ quan tâm sao? Vậy thì cứ nói dối chị ấy thêm lần nữa và nói rằng mọi thứ đều ổn."
P'Fah đặt tay lên tường ngay bên cạnh mặt tôi. Tư thế đó đáng lẽ phải mang tính đe dọa, cảnh cáo... nhưng tất cả những gì tôi cảm thấy lại là nhịp tim mình rung lên.
"Anh sẽ không chịu đựng cho những trò vô nghĩa của em, Phoon" P'Fah nói chậm rãi. "Anh không phải cha em. Và cũng không phải Torfun."
Tôi nuốt khan, miệng khô khốc. Một tiếng bực bội nhỏ bật ra khỏi cổ họng. Tôi đẩy P'Fah ra, bước vào căn hộ và đóng sầm cửa lại.
Tôi có thể khóa P'Fah ở bên ngoài về mặt thể xác. Nhưng trong đầu... tất cả những gì tôi nghe thấy và cảm nhận được vẫn là P'Fah.
Đầu gối tôi mềm nhũn... tôi trượt xuống sàn, lưng tựa vào cánh cửa.
Đó sẽ là một đêm dài...
Một năm dài...
Một quãng đời đại học dài...
Hoặc thậm chí...
một cuộc đời dài...
Đối với tôi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net