Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 7

Người đàn ông tát vào mặt tôi. Rất mạnh. Má tôi lập tức đỏ lên, mắt cay xè, nhưng tôi vẫn không để nước mắt rơi. Cha tôi tiến sát lại, ánh mắt đầy giận dữ.

"Mày dám phá hỏng thoả thuận của tao à?" Một bàn tay túm cổ áo tôi, vặn mạnh, siết chặt khiến tôi nghẹt thở.

"Ch...cha..." tôi đập vào tay ông, mặt đỏ bừng vì thiếu không khí.

Ông buông tay, đẩy mạnh khiến tôi ngã quỵ xuống đất.

"Tao nhận được email từ trường mày nói mày đủ điều kiện tham gia chương trình trao đổi, tao còn thắc mắc sao mày không đi. Nhưng rồi người của tao báo lại về mấy chuyện mày đang làm." Ông quỳ xuống một gối, nghiến răng. "Mày muốn chiếm TonFah cho riêng mình, đúng không?"

Tôi nhìn thẳng vào mắt ông. "Không được à?"

Cha tôi bóp chặt hai má tôi, đau đến mức gần như bóp nát. "Không được. Tuyệt đối không được. Mày có biết Torfun muốn kết hôn với TonFah trong vòng sáu tháng tới không?"

Tôi khựng lại. "Sao?"

"Sáng nay nó gọi cho tao, nói nó chán London rồi, muốn về Thái hoàn thành phần thực tập còn lại. Nó muốn ổn định cuộc sống với TonFah." Ông lắc đầu. "Tội nghiệp con gái tao. Nó không hề biết thằng em trai vô dụng của nó đang phá hoại mối quan hệ của hai đứa."

"Con... con không tin. Họ không yêu nhau" tôi ngẩng cằm, giọng đầy chống đối.

Cha tôi rút điện thoại ra, đưa cho tôi xem màn hình đang sáng. Đó là nhóm chat của cha tôi, mẹ tôi và Torfun. Không có tôi. Chưa bao giờ có tôi. Họ đang bàn về đám cưới. Tôi giật lấy điện thoại khỏi tay cha, lướt từng dòng tin nhắn. Torfun tham gia rất tích cực, từ việc mua sắm đến chủ đề của ngày trọng đại.

Vài tháng trước, chị cậu còn yêu một người khác... vậy mà bây giờ lại như vậy sao?

Đầu tôi quay cuồng, tôi chớp mắt liên tục, cố hiểu mọi chuyện. Rồi một kết luận hiện lên trong đầu tôi — chị ấy đã không còn trong mối quan hệ kia nữa. Chuyện tình đó đã kết thúc, và bây giờ chị chọn kết hôn với P'Fah theo ý gia đình.

Tôi cảm thấy buồn nôn. Cổ họng khô rát, dạ dày quặn lên, cảm giác buồn nôn ập đến chỉ trong một giây.  Tôi loạng choạng chạy vào nhà vệ sinh, nôn đến kiệt sức. Tôi đã chủ động tỏ tình với P'Fah chỉ để phá vỡ cuộc hôn nhân này, để Torfun được ở bên người mình yêu... nhưng bây giờ...

Tôi không chắc nữa.

Tôi không thể phá hỏng mối quan hệ mà chị mình muốn vun đắp. Thậm chí tôi còn cảm thấy... tức giận với chị.

"Thu dọn đồ đi. Tao sẽ đưa mày ra sân bay." Cha tôi đứng ở cửa. "Tao đã đặt chuyến bay sớm nhất đi Ba Lan. Mày đi ngay hôm nay. Giấy tờ tao sẽ lo. Và đừng quên nói với TonFah là mày mất trí rồi."

Tôi nhợt nhạt như một tờ giấy, gật đầu yếu ớt, ngồi bệt xuống dựa lưng vào tường. Tiếng bước chân của cha vang dội rồi xa dần khi ông rời khỏi. Tôi gọi cho Fun, cần một câu trả lời chắc chắn hơn cho quyết định sai lầm của mình.

"Hey Phoon!" Fun vui vẻ bắt máy.

"Ừ... cha nói chị sắp về Thái?"

"Argh, chị định tạo bất ngờ cho em cơ." Fun vui vẻ cười. "Ừ, chị muốn thực tập ở Thái. Bọn chị cũng đang chuẩn bị đám cưới nữa, nên bận lắm. Tháng sau chị về, em phải giúp chị—"

"Em được nhận vào trương trình học bổng trao đổi một học kỳ ở Ba Lan." Tôi nuốt khan, nhắm mắt khi nước mắt trượt xuống má. "Chắc em sẽ gặp chị vào ngày cưới nhé." Giọng tôi run lên, tôi cố hắng giọng nhưng không thể xua đi cảm giác ngẹn lại trong lòng ngực.

"Ồ, tốt mà." Fun đáp lại. "Nghe này, chị đang vào thư viện rồi, nói chuyện sau nhé?"

Tôi gật đầu như thể chị ấy có thể nhìn thấy. Cuộc gọi kết thúc. Tôi tựa đầu vào tường, thở dài. Vai tôi sụp xuống. Trong một khoảnh khắc, tôi đã từng mơ P'Fah là của mình... nhưng giấc mơ vốn dĩ chỉ là thứ để tạm quên thực tại.

Đêm đã qua. Ánh sáng ban ngày chói lòa, phơi bày sự thật tàn nhẫn nhất.

________________

"Arthit, tao đã gửi flashcard vào nhóm rồi, mày có thể học từ đó" P'Hill vừa ghi chép vừa nói.

"Arthit, tao không đi ăn trưa đâu, mày cứ đi trước đi" P'Fah nói, tay vẫn lia highlighter nhanh như ánh sáng khi mắt anh lướt qua từng dòng.

"Arthit, chúng ta đi ăn hải sản đi, tao đặt bàn rồi" P'Johan nói, nhưng ánh mắt lại hướng thẳng về phía P'Fah.

P'Arthit nhìn qua nhìn lại giữa ba người bạn, cảm nhận rõ không khí mấy ngày nay có gì đó rất sai. Nhưng lại không ngờ mọi chuyện đi xa đến mức này—không nói chuyện, né tránh nhau, còn bản thân thì bị kẹt ở giữa như một người trung gian bất đắc dĩ. Ánh mắt anh ấy đảo qua giữa P'Hill và P'Fah, cuối cùng dừng lại ở P'Johan—người đang cau có nhìn P'Fah.

"Có ai trong cái bàn này định nói cho tao biết tuần trước đã xảy ra cái quái gì không?" P'Arthit đóng sập quyển sách, giơ tay lên trời nhìn ba người đang giả vờ chăm chú học bài.
" Tại sao ba người không nói chuyện với nhau? Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

P'Hill vừa định mở miệng nói "Không có gì—" thì P'Arthit lập tức cắt ngang

"Nếu mày định nói là 'không có gì' thì tao sẽ giết cả ba đứa ngay tại đây."

Sắc mặt P'Johan càng tối lại "Tao biết ngay mày là cái đồ biến thái mà."

P'Fah vẫn tiếp tục tô highlight trong vỡ, và ai có mắt cũng nhìn ra rằng anh chỉ đang làm trong vô thức mà thôi. Vì sao à? Vì cả trang vở gần như bị tô kín—không phải chỉ chỗ quan trọng, mà là... tất cả. P'Arthit nhìn anh, nhíu mày, rồi đưa ánh mắt dò hỏi sang P'Hill và P'Johan, nhưng hai người chỉ lắc đầu.

Đúng lúc đó, điện thoại rung lên trên bàn. P'Fah thở dài, cầm lên xem tin nhắn. Chỉ trong vài giây, biểu cảm cứng rắn trên gương mặt anh hoàn toàn sụp đổ. Ánh mắt anh dừng lại trên màn hình, như không thể tin vào những gì mình đang đọc. Rồi anh bật dậy, bước đi loạng choạng khiến mọi người giật mình gọi theo, nhưng anh đã rời đi, để lại điện thoại trên bàn. P'Hill cầm lên, đọc tin nhắn. Đó là tin nhắn từ cha của tôi.

Cảm ơn cháu vì tất cả những gì cháu đã giúp đỡ TyPhoon trong suốt thời gian qua. Trường học báo rằng TyPhoon đã nhận được học bổng sang Ba Lan. Chú đang đưa nó ra sân bay, nên từ giờ TonFah không cần phải chịu thêm trách nhiệm gì. Cảm ơn cháu lần nữa.

______________

"Ôi, chúc mừng cho hai người nhé"

Tiếng chúc mừng liên tục vang lên khắp nơi khi P'Fah và Torfun đứng đón khách. Một buổi tiệc tổng duyệt nữa sẽ diễn ra vào ngày mai, mọi thứ trở nên bận rộn và nặng nề hơn đối với họ. Việc giữ nụ cười trên môi dần trở nên khó khăn hơn cả hai từng tưởng tượng.

"Mình chịu hết nổi rồi" Torfun khẽ nói rồi vỗ nhẹ lên lưng P'Fah trước khi rời đi.

"Mày ổn không?" P'Johan bước đến bên cạnh P'Fah "Typhoon đã hạ cánh, Hill và Ter đang đưa em ấy tới đây. Chắc sắp đến nơi rồi."

"Ừ" P'Fah chỉ đáp ngắn gọn rồi nhìn về phía hoàng hôn. P'Johan thở dài, vẫn không bỏ cuộc, hỏi thẳng

"Mày sẽ ổn chứ? Lâu rồi mới gặp lại em ấy. Fah, mày thật sự chắc chắn với cuộc hôn nhân này sao?"

"Hỏi tao câu hỏi đó để làm gì?" P'Fah trả lời rất bình tĩnh "Bọn tao đã đính hôn từ khi tốt nghiệp cấp ba rồi. Bây giờ chỉ là chính thức hóa thôi, hai ngày nữa là tao kết hôn."

"Nhưng mà Fah——"

P' Johan vẫn muốn nói thêm nhưng P'Fah đã cắt ngang, "Không có nhưng nhị gì cả. Dạo này mày cằn nhằn tao nhiều quá rồi đấy." Anh cố trêu đùa làm dịu bầu không khí "Sao? Công việc ở công ty không làm khó mày nữa rồi à?"

"Hill và Arthit đã bỏ cuộc với mày rồi. Tao cũng vậy... gần như là thế." P'Johan gãi sau gáy "Nhưng mà... tao không thể. Tao muốn mày được hạnh phúc, Fah"

"Tao sẽ hạnh phúc mà" P'Fah mỉm cười, nhưng ngay khi quay đi, nụ cười đó biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại trách nhiệm và một vở kịch giả vờ.

—————

Ngày hôm đó, P'Fah đã lái xe như điên đến sân bay, nhưng vẫn không kịp gặp tôi. Khi anh đến nơi thì tôi đã check-in thủ tục xong rồi. Anh chỉ gặp cha của tôi, người đang cực kỳ vui vẻ, liên tục khen con trai mình. Torfun cũng tỏ ra vui mừng cho tôi. Bạn bè, gia đình, tất cả mọi người đều vui... chỉ có anh là không. Cái kết đột ngột cho mối quan hệ giữa chúng tôi—nếu có thể gọi là mối quan hệ—khiến P'Fah day dứt hơn những gì anh muốn thừa nhận.

Hôm đó, cả hai chỉ nhắn với nhau đúng một lần.

Từ Typhoon: Phoon xin lỗi vì tất cả. Làm ơn hãy tha thứ cho những rắc rối em đã gây ra. Cuối cùng em cũng tỉnh táo lại rồi. Mong anh luôn hạnh phúc, P'Fah.

P'Fah cũng chỉ đáp lại một câu: chúc em thượng lộ bình an.

Chỉ một tin nhắn duy nhất, trước khi tôi đổi sim ở Ba Lan và biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời P'Fah suốt một năm. Ban đầu chỉ là sáu tháng, nhưng tôi đã gia hạn thành một năm. Bạn bè của tôi thì ghét P'Fah đến mức nếu hỏi xin số điện thoại của tôi, chẳng khác nào tự nhảy từ tầng cao nhất của khoa y xuống.  Mà bản thân anh cũng không muốn tự dằn vặt thêm nữa. Và thế là mọi chuyện kết thúc như thế.

Và hôm nay, sau một khoảng thời gian dài như vô tận, chúng tôi sẽ gặp lại nhau.

.
.
.

Tôi bước xuống xe, trước mắt là một khu resort ven biển, ánh hoàng hôn nhuộm cả không gian thành màu cam rực rỡ. Sự yên bình ấy lại khiến tim tôi rối loạn. Đám cưới... chị của tôi sắp kết hôn với P'Fah.

Tôi siết chặt tay cầm vali, kéo đi từng bước. P'Hill và Ter liên tục hỏi tôi có ổn không, nhưng câu trả lời duy nhất mà tôi có thể đáp là "Tất nhiên rồi", không hơn không kém.

Hàng dừa đung đưa, tiếng cười vang lên từ một góc xa của khu nghỉ dưỡng. Buổi tiệc tổng duyệt đang diễn ra náo nhiệt, nhưng ở con đường vườn yên tĩnh được thắp sáng bằng đèn lồng và trang trí bằng hoa này, tôi lại cảm thấy như có ai bóp nghẹt cổ mình.

"Meow—" Ter nhìn tôi lo lắng khi thấy tôi dừng lại.

"Hai người có thể đi trước được không? Mình cần một chút thời gian. Bạn mình cũng sắp đến rồi, mình sẽ vào cùng cậu ấy."

P'Hill và Ter nhìn nhau, "Cậu có muốn mình ở lại cùng cậu không?" Ter do dự hỏi, nhưng tôi lắc đầu.

"Mình muốn ở một mình. Mình sẽ vào ngay thôi." Tôi cố gượng cười. Khi họ rời đi, chân tôi run lên, "Ổn thôi. Đã một năm rồi. Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Mình cũng sẽ ổn thôi." Tôi tự động viên chính mình.

Và rồi ...
Tôi cảm nhận được ...
Ánh nhìn quen thuộc ấy...

Không cần quay lại, tôi biết nó, như một phản xạ đã khắc sâu vào cơ thể. Tôi chậm rãi, có chủ ý, từ từ quay đầu lại... Ánh mắt tôi nâng lên, khựng lại nữa giây như sợ phải đối diện với thứ mình sắp nhìn thấy. Và rồi —— P'Fah đứng cách tôi vài bước. Gầy hơn, ánh mắt nặng nề hơn. Ánh nhìn của chúng tôi chạm nhau, tôi lập tức đứng thẳng, khoanh tay trước ngực để che đi sự căng thẳng.

"P'Fah..." tôi chào khẽ, hơi thở gấp gáp.

P'Fah mặc một chiếc sơ mi sáng màu, gọn gàng, tay áo xắn lên—rõ ràng rồi, anh là chú rể.

Nhân vật chính của buổi tiệc này.

"Chào mừng em trở về"

Giọng P'Fah bình tĩnh, nhưng tôi không thể giả vờ bình thản như anh. Tôi hít sâu vài hơi, rồi mới mở miệng

"Chúc mừng anh, P'Fah—"

"Bé cưng của tôi!"

Một cánh tay bất ngờ khoác lên vai tôi.

"Tôi biết cậu sẽ đợi tôi mà. Kẹt xe kinh khủng luôn! Với lại tài xế cứ hỏi xin số tôi mãi—oh hi!"

Cậu trai quay sang P'Fah, ánh mắt lướt từ đầu đến chân.

"Anh chắc là chú rể rồi nhỉ? Tôi là Ohm Krit, bạn của Typhoon."

Tôi cười gượng khi P'Fah vẫn im lặng, chỉ nhìn chằm chằm Ohm.

"P'Fah, đây là bạn em—Ohm. Cậu ấy đến từ Emmary, rất muốn trải nghiệm đám cưới ở Thái nên... em mời cậu ấy luôn. Em có xin phép Torfun rồi."

Tôi dừng lại khi P'Fah chỉ gật đầu, quay đi và ra hiệu chúng tôi đi theo. Ohm liếc qua lại giữa tôi và Tonfah, khóe môi nhếch lên.

Trò chơi bắt đầu.

Tôi cố giữ khoảng cách, và người bạn mà tôi đưa đến đã giúp đỡ rất nhiều trong chuyện đó. Tôi thấy may vì có Ohm ở đây. Trong buổi tiệc tổng duyệt, tôi luôn cúi đầu, đóng vai một người em trai hoàn hảo. Tôi cười nói với tất cả mọi người, và cố gắng tỏ ra thoải mái nhất có thể. North, Ter và Dao có cố hỏi về cảm xúc mà tôi chôn giấu, nhưng tôi luôn tìm cách lãng tránh.

"Em là một rắc rối mà, mọi người không biết sao?" Ohm thật biết cách khiến tôi bị phân tâm. Cậu ấy chơi poker với P'Johan và P'Hill, thắng liên tục, làm không khí trở nên bớt căng thẳng.

"À khoan, mọi người không biết nhỉ. Nhưng Typhoon thì biết đó"

P'Fah nhìn về phía khung cảnh náo nhiệt ấy, anh thấy cảnh Ohm ôm tôi, hôn lên đỉnh đầu tôi khi thắng bài lần nữa.

"Váy của mình vẫn chưa được giao đến nữa. Mình lo quá. Trời ơi—" Torfun đang than phiền với P'Fah. Nhưng tâm trí và ánh mắt anh lại liên tục hướng về tôi và cách tôi đang cười với Ohm.

"Anh đi ngủ trước đây." P'Fah quay người về phía phòng mình. "Sáng mai trước sự kiện anh sẽ đi lấy váy cho em. Anh hứa."

Torfun nhìn theo anh rời đi, thở dài, rồi cũng quay về phòng mình.

—————

P'Fah có một kế hoạch. Anh muốn biết liệu tôi có còn ổn khi ở gần anh hay không, liệu mọi thứ có thể quay lại như trước đây hay không. Dù sao thì anh cũng sắp kết hôn với chị của tôi. Vì vậy, sáng hôm sau anh cố tình ra ngoài, bắt gặp tôi đang đứng một mình với chiếc máy ảnh, chụp lại khung cảnh khu vườn.

"Anh đi lấy váy cho Fun. Đi cùng anh không?"

P'Fah nói bình tĩnh. Tôi khựng lại, nhìn sang anh. Trong ánh mắt của chúng tôi là hàng ngàn điều chưa nói thành lời, nhưng tôi chọn cúi mắt xuống.

"Cũng đã lâu rồi. Trước ngày cưới, chúng ta nên nói chuyện một chút."

"P'Fah, em nghĩ chúng ta không nên—"

"Xem như anh xin em" P'Fah nói khẽ.

Tôi đưa tay ra sau cổ, lo lắng. Cuối cùng tôi cũng gật đầu. Tim P'Fah khẽ rung lên khi anh bước lại gần tôi.

Nhưng đúng lúc đó, Ohm xuất hiện, nắm lấy cánh tay tôi.

"Tôi đi cùng được không?"

Cậu ấy hỏi, ánh mắt lấp lánh, nụ cười đẹp đến mức tôi cũng bất giác cười theo. Tay P'Fah khẽ run lên. Anh muốn tách bọn tôi ra ngay lập tức, chen vào giữa hai người, ép cả hai buông tay ra.

"Bọn anh chỉ đi lấy váy cho Fun rồi về thôi" anh nói chắc nịch. "Cậu sẽ cảm thấy chán đấy."

Ohm lắc đầu, ngẩng cằm. "Tôi không chán đâu. Tôi rất thích ở cạnh Phoon."

Tôi bật cười. "Đừng tâng bốc nữa. Mình không giúp cậu làm bài đâu."

"Này, tôi đâu có tệ vậy." Ohm bĩu môi rồi thì thầm, "Nhưng thật sự là cậu không định giúp tôi à, pretty boy?"

Đến đây thì P'Fah không chịu nổi nữa. Anh ho mạnh một tiếng, làm cả hai giật mình.

"Chúng ta nên đi thôi."

Anh quay lưng bước đi, lẩm bẩm khó chịu khi nghe tiếng bước chân phía sau—Ohm rõ ràng sẽ đi cùng.

"Rồi Typhoon khóc—"
"Mình không có—"
"Có, rồi tôi tìm thấy cậu ấy ở cách đó hai con phố. Typhoon bị lạc."

Ohm cười lớn, kể lại một trong những câu chuyện ở Ba Lan.

"Trông cậu ấy như một con mèo nhỏ đáng thương vậy. Rồi cậu ấy lao vào ôm tôi, ôm chặt đến nghẹt thở. Như phim luôn—"

"Mình ghét cậu thật đấy—"

"Nhưng cậu biết, cậu yêu tôi mà, đúng không?"

"Đến rồi." Tonfah tắt máy xe, tay siết chặt vô lăng. Anh bước xuống mà không nói thêm lời nào. Lông mày nhíu lại, vai căng cứng, miệng đắng chát. Anh cảm thấy thật sự muốn giết ai đó lúc này.

"Phoon, nhìn kìa!"

P'Fah nhìn theo khi hai người chúng tôi chạy vụt qua anh, cười đùa thoải mái. Ohm nắm tay tôi, kéo tôi vào cửa hàng kẹo. Cả hai cười rạng rỡ, mua một đống đồ. P'Fah siết chặt tay thành nắm đấm, quay mặt đi.

"P'Fah, anh có muốn ăn không?" Ohm đưa kẹo ra.

"Tôi không thích đồ ngọt—" P'Fah còn chưa nói hết câu thì Ohm đã tự nhét viên kẹo vào miệng mình, nhún vai thản nhiên, rồi kéo tôi đi về phía cửa hàng nơi chung tôi định lấy váy của Torfun.

Nói ngắn gọn, P'Fah không có nổi một khoảnh khắc riêng nào để nói chuyện với tôi. Và thêm một điều nữa—anh ghét Ohm Krit đến tận xương tủy.

____________

P'Hill đứng bên hồ bơi, nhìn chằm chằm xuống mặt nước. Ter đã đi ngủ, nhưng P'Hill vẫn ở lại. Chờ đợi. Anh ấy biết P'Fah đã đi cùng tôi. Anh ấy cũng thấy rõ suốt buổi tiệc tổng duyệt thứ hai, bạn mình đã mất tập trung như thế nào. Anh ấy biết P'Fah cần một nơi để trút ra. Và P'Hill đã đúng.

P'Fah bước đến hồ bơi để tìm một chút yên tĩnh, nhưng khựng lại khi thấy P'Hill đang đứng đó, bình tĩnh và vững vàng. Có điều gì đó trong anh chợt thay đổi. Trái tim anh như bùng lên thứ cảm xúc nào đó, những cảm xúc dâng lên dữ dội như một cơn sóng thần đập vào bờ.

"Rồi sao nữa?"

P'Hill bước lên một bước, nghiêng đầu hỏi. P'Fah nhìn anh ấy, rồi chỉ trong chớp mắt, anh ôm chặt lấy P'Hill, siết mạnh.

"Vậy là tệ đến mức này à?"

P'Fah không nói gì. Anh chỉ ôm bạn mình, để mặc bản thân bật khóc, nức nở.

"Tao lạc lối rồi, Hill... tao thật sự lạc lối rồi."

"Mày muốn gì, Fah?" P'Hill nhẹ nhàng vỗ đầu anh khi P'Fah buông ra.

"Fah. Đây là chuyện cả đời, mày biết mà. Mày muốn gì?"

"Tao muốn... tao..." P'Fah dụi mắt, khẽ rên lên, rồi quỳ xuống.

"Tao không thể. Torfun... Typhoon... tao không thể làm vậy với họ. Trước đây tao đã không làm được, và bây giờ... tao cũng không thể—"

"Vậy thì sao? Mày sẽ buông tay à?" P'Hill hỏi thẳng. "Mày còn không chịu nổi khi thấy bạn của em ấy—Ohm—ở bên cạnh em ấy, Fah. Tao thấy hết rồi. Mày nghĩ mình thật sự buông được sao?"

"Tao—" Hàm P'Fah siết chặt khi anh thở ra qua kẽ răng. Bàn tay bên cạnh khẽ co lại rồi buông ra.

"Em trai bé bỏng của chị!" Giọng Torfun vang lên. Chị đang say, ôm chặt lấy tôi. "Chị yêu em nhất trên đời luôn" chị ấy cười nói.

P'Fah ngẩng đầu, nhìn thấy Torfun, Ohm và tôi đang đứng ở ban công, vừa uống rượu vừa cười nói. Torfun cười rạng rỡ, còn tôi thì đảo mắt trước những lời Ohm nói. P'Fah quay lại nhìn P'Hill. Câu trả lời đã quá rõ ràng. Anh khẽ gật đầu—rất nhẹ, như thể đó là thứ duy nhất giữ anh đứng vững.

"Fah, đừng—"

"Ngủ ngon, Hill."

Nói xong, anh quay lưng bỏ đi.

Đêm đó, tôi say khướt, và như một sai lầm "kinh điển" của những nhân vật đang tuyệt vọng, tôi bước nhầm vào phòng của P'Fah thay vì phòng mình. P'Fah lúc này cũng đang uống rượu, ngẩng đầu lên khi tôi loạng choạng bước vào trong bóng tối, vô tình làm rơi một gói snack trên bàn.

"Thật luôn đấy à?" P'Fah đảo mắt, ngẩng lên trần như đang than trời.

Tôi bĩu môi rồi trèo lên giường, bò đến chỗ anh. P'Fah nhìn tôi với vẻ buồn cười khi tôi dụi người vào ôm lấy anh. Nhưng cảm giác ấm áp đó lập tức biến mất, thay vào là một cơn lạnh buốt khi tôi lẩm bẩm:

"Ohm... Ohm Krit... cậu ấm thật đấy. Cậu là cái lò sưởi à?"

P'Fah như nổi điên. Trong đầu anh chỉ hiện lên hình ảnh tôi ôm ấp một người con trai khác. So với cảnh đó, P'Fah thà tự thiêu còn hơn.

"Phoon, là anh" anh nói giọng lè nhè, cáu kỉnh, rồi đẩy tôi nằm ngửa xuống giường.

"Không phải Ohm Krit của em!"

Tôi bật cười. "Thiệt tình.. mình luôn biết cậu là người hài hước nhất. Minh thích cậu lắm."

Và giống như cuộc đời anh, mọi thứ sụp đổ ngay khoảnh khắc đó khi P'Fah kéo tôi lại gần mình, khiến tôi giật mình kêu lên trước khi bị nhấc lên, cơ thể nhỏ bé bị ép nằm trên người anh.

"Em thích Ohm đúng không?"

Giọng P'Fah nồng mùi chiếm hữu, hoàn toàn không còn sự dịu dàng nào.

"Em quên anh nhanh vậy sao?"

Tôi chớp mắt, mắt mở to nhìn P'Fah.

"Anh không phải... Ohm."

Tôi lắp bắp, cố gắng rời khỏi giường nhưng khẽ rên lên khi P'Fah kéo tôi lại.

"P'Fah... thả em ra... làm ơn..."

P'Fah đặt tay ra sau gáy tôi, kéo tôi lại gần hơn. Hơi thở của cả hai hòa vào nhau. P'Fah muốn buông hết mọi kiềm chế, muốn hôn tôi... nhưng anh vẫn cố giữ lại. Tôi cũng chẳng khá hơn. Một tay tôi đặt lên ngực P'Fah, nắm chặt áo anh, không biết nên đẩy ra... hay kéo lại gần hơn.

Cuối cùng, P'Fah ngả đầu ra sau, nhẹ nhàng nâng khuôn mặt tôi lên để trán cả hai chạm vào nhau.

"Làm ơn nói với anh là em ổn đi... làm ơn" P'Fah thì thầm trong im lặng. "Làm ơn hãy nói cho anh nghe tại sao anh muốn buông em ra... nhưng lại không làm được. Anh muốn em hạnh phúc... nhưng rồi lại trở nên ích kỷ. Anh muốn em hạnh phúc... chỉ khi ở bên anh thôi." Giọng của anh vỡ ra ở những từ cuối cùng, một giọt nước mắt trượt xuống khóe mắt.

"P'Fah... em muốn anh được hạnh phúc. Đừng lo cho em nữa." Tôi cũng đang khóc, nước mắt thấm vào áo P'Fah. "Làm ơn hãy hạnh phúc. Đó là tất cả những gì em muốn." Tôi đưa tay ôm lấy anh, siết chặt trong một cái ôm.

P'Fah ôm lại tôi, hít sâu mùi hương quen thuộc đó. Chúng tôi cứ như vậy... rồi thiếp đi lúc nào không hay, cho đến khi bị đánh thức bởi tiếng đập cửa dồn dập. P'Fah khẽ đọng đậy, tôi cũng lầm bầm khó chịu. Cả hai khựng lại, nhìn nhau.

Tôi lập tức lăn xuống giường, vội vàng kiểm tra lại quần áo của mình. P'Fah cũng mở to mắt, luống cuống vuốt lại chiếc áo như thể có nếp nhăn vô hình.

"Chết tiệt. Mau, vào nhà tắm trốn đi!" P'Fah nói nhanh rồi bước ra mở cửa.

Người đứng ngoài là một phụ nữ đang hoảng loạn—mẹ của P'Fah.

"Mẹ, có chuyện gì vậy?" anh hỏi, giọng đầy cảnh giác.

"Mẹ không biết. Chỉ còn vài tiếng nữa là đến lễ cưới, mà Torfun biến mất rồi. Typhoon cũng không thấy đâu. Người ta nói Torfun có người yêu... và Typhoon đã giúp con bé bỏ trốn."

Bà run rẩy nói liên hồi. P'Fah lập tức kéo bà vào trong phòng, để bà ngồi xuống giường.

"Mọi người đã đến hết rồi. Nếu Fun thật sự bỏ trốn... chúng ta sẽ không còn mặt mũi nào nhìn ai nữa."

"Typhoon không liên quan đến chuyện này—"

"Làm sao con biết—"

"Vì em ấy đang ở trong phòng tắm của con."

P'Fah buột miệng nói,  rồi hối hận ngay khi thấy ánh mắt mẹ mình sắc lạnh. Tôi—người nghe lén từ nãy giờ—từ từ bước ra, cúi đầu.

"Mẹ... tụi con uống say. Phoon ngủ lại trong phòng con, mà con cũng không còn sức đưa em ấy về phòng khác."

Mẹ anh vẫn không tin. "Vậy còn Torfun thì sao? Giờ phải làm sao đây?"

"Con sẽ gọi cho chị ấy... xin phép."

Tôi vội cầm điện thoại trên bàn, mở màn hình... và khựng lại khi nhìn thấy tin nhắn từ Torfun—được gửi từ vài giờ trước. Thế giới của tôi như nghiêng đi khi đọc từng chữ, lặp đi lặp lại trong đầu. P'Fah cũng bước đến, đọc tin nhắn cùng tôi, nhưng gương mặt anh không lộ ra chút cảm xúc nào.

Cùng lúc đó, cha của P'Fah và cha của tôi bước vào phòng. Họ cầm lấy điện thoại từ tay P'Fah... và đọc tin nhắn.

Phoon,

Chị là một người chị ích kỷ. Hãy tha thứ cho chị... nhưng chị muốn nhờ em một chuyện, Phoon.

Chị đã yêu một người khác. Chị đã yêu anh ấy từ rất lâu rồi, nhưng vẫn luôn kìm nén bản thân vì mối quan hệ giữa gia đình mình và gia đình Fah. Chị không muốn giữa hai bên nảy sinh bất kỳ rạn nứt nào... nhưng chị không thể nữa. Chị không thể tiếp tục phản bội trái tim mình.

Xin em hãy thay chị kết hôn với Fah, và giữ gìn sự cân bằng mà hai gia đình mong muốn. Chị muốn rời đi. Chị muốn sống cuộc đời của mình mà không phải hối tiếc. Nếu chị kết hôn với Fah trong khi trái tim đã thuộc về người khác... đó sẽ là điều khiến chị hối hận nhất cả đời.

Chị hy vọng một ngày nào đó, em và mọi người có thể tha thứ cho chị.

Torfun.

_______________

Tôi thắt cà vạt, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào gương. Không gian im lặng đến ngột ngạt. Ter đang giúp tôi chỉnh lại trang phục. Dao thì trang điểm, còn North thì đi qua đi lại, gãi đầu, không biết nên nói gì vào lúc này.

Mọi người đều dè dặt xung quanh cặp đôi vừa được công bố. Bạn bè cũng không biết có nên chúc mừng đám cưới hay không. Tiếng gõ cửa khiến cả ba người giật mình, nhưng tôi vẫn ngồi yên—tôi biết rất rõ người đứng ngoài là ai.

"Anh muốn nói chuyện với Typhoon. Chỉ bọn anh." P'Fah nói thẳng. Bạn bè không nói gì, lặng lẽ rời đi. "Em biết chuyện Fun có người yêu rồi đúng không?"

Tôi cúi đầu. "Em biết. Nhưng khi chị ấy đồng ý kết hôn và tham gia cùng để chuẩn bị mọi thứ... em nghĩ chị ấy đã chia tay rồi."

P'Fah bật cười chua chát. "Vậy nên... khi em nghĩ chị mình đang yêu người khác, em đã cố quyến rũ anh? Giả vờ tỏ tình với anh? Chỉ để anh suy nghĩ lại về quyết định kết hôn với chị em? Em muốn chị mình rút lui an toàn khỏi chuyện này... đúng không?"

Tôi ngẩng lên, gương mặt tái nhợt. "Em biết mình đã làm gì. Nhưng em không hề giả vờ tỏ tình với anh. Em thật sự thích anh." Tôi đứng dậy, đối diện P'Fah—người đang nhìn tôi đầy phòng bị. "Chỉ là em chưa từng nói ra vì—"

"Vì anh là hôn phu của chị em à? Em hôn anh ngay trong ngày đính hôn của anh đấy!"

"Và em đã hối hận đến mức nào anh biết không? Vì sau đó anh còn không thèm nhìn em nữa! Điều đó giết chết em... nên em mới nói dối là em yêu người khác!" Tôi nói một hơi không ngừng. "Anh có hiểu em đã ngu ngốc đến mức nào vì anh không, P'Fah?"

"Vậy tại sao em không nói thẳng là em thích anh, và Fun đang hẹn hò với người khác."

"Em không thể! Được chưa? Em thật sự không thể!" Tôi thở dốc, bị cảm xúc nhấn chìm. "Em yêu anh đơn phương... nên dưới cái cớ giúp chị mình, em cố tiến về phía anh. Nhưng trái với lý trí, tất cả những gì em làm chỉ càng đẩy anh rời xa em hơn. Anh ghét em. Anh khao khát em—đúng—nhưng anh lại ghét chính cảm xúc đó. Em nhìn thấy hết. Em thấy anh giằng xé như thế nào... và em ghét bản thân vì đã khiến anh như vậy."

"Vậy mà em vẫn không nói sự thật. Anh đã có thể tìm ra cách. Chúng ta đã có thể..." P'Fah bước lại gần. "Và bây giờ chúng ta ở đây. Chúng ta sắp kết hôn, Phoon. Em có hiểu điều đó không?"

Cằm tôi run lên. "Em chưa bao giờ muốn ép anh vào mối quan hệ ràng buộc này... em xin lỗi."

Ánh mắt P'Fah dịu lại. Anh nâng cằm tôi, xoay mặt lại đối diện mình. "Anh đang nói là... mặc cho tất cả sự chống cự, sự tính toán hay những cuộc tranh luận trong đầu—khi phải tự đóng vai vừa là nạn nhân, vừa là người chứng kiến, vừa là luật sư biện hộ cho chính mình—thì cuối cùng... chúng ta vẫn ở đây. Bên nhau. Anh và em."

"Anh... không còn ghét em nữa sao?" Tôi nhìn anh, đầy yếu đuối.

"Anh chưa từng ghét em." P'Fah khẽ nói. "Chưa từng như thế, bé con."

____________

P'Hill che mặt lại bằng hai tay, trong khi P'Johan chăm chú quan sát cảnh trước mắt. P'Arthit thì cười toe, Ter huých nhẹ North, còn Dao thì giả vờ như không quen ai trong số họ.

"Cậu ổn chứ?" North quay sang hỏi Ohm—người đang ăn dâu tây, và tận hưởng ánh nắng.

"Tôi á?" Ohm chớp mắt. "Quá ổn luôn!"

"Thật à?" North ho nhẹ. "Typhoon đang kết hôn cùng P'Fah đó. Cậu không buồn sao?"

Ohm nhíu mày. "Sao tôi phải buồn?"

"Vì cậu thích cậu ấy mà? Cậu từng nói rồi còn gì?" Ter chen vào từ phía sau.

"Ừ, có thích." Ohm cười khẽ. "À... mấy cậu hiểu nhầm rồi. Tôi biết chuyện của Typhoon và P'Fah từ trước, nên mới cố tình chọc cho ông bác sĩ kia phát điên lên để anh ta chịu hành động cho đàng hoàng thôi. Với lại, tôi có bạn trai rồi. Typhoon cũng gặp rồi."

"Và mọi người rồi cũng sẽ gặp thôi." Một giọng trầm vang lên từ phía sau cắt ngang nhóm đang tám chuyện. Tất cả ngẩng đầu nhìn người đàn ông đó, rồi lại tiếp tục việc của mình.

"Vậy là cuối cùng em cũng khiến họ kết hôn với nhau rồi à?"

"Gần xong rồi." Ohm nhún vai. "Chỉ còn chút nữa thôi, Phoon sẽ bước vào lễ đường. Hai chị em ngốc đó cứ hy sinh vì hạnh phúc của nhau. Fun sợ Phoon sẽ chịu khổ nếu cô ấy không cưới P'Fah, còn Typhoon thì cũng vậy."

"Vậy nên em chuốc say họ, nói cho Fun biết tình cảm của Phoon, rồi giúp cô ấy bỏ trốn để đến với người mình yêu?"

"Em là thiên tài mà. Đúng không, Jimmy?" Ohm nháy mắt.

Jimmy lắc đầu. "Em đúng là hết thuốc chữa rồi. Kế hoạch đó có thể phản tác dụng đấy."

"Nhưng nó đã không xảy ra. Thế là đủ." Ohm mỉm cười khi thấy tôi bắt đầu bước về phía P'Fah.

"Em thật sự đã thành công trong việc đưa họ đến với nhau..." Jimmy lắc đầu, cười nhẹ.

"Em là một 'rắc rối' mà, anh không biết à?" Ohm cười nhếch, đan tay mình với tay Jimmy khi cả hai cùng nhìn cặp đôi đang trao lời thề nguyện.

The End.

📌Ghi chú của tác giả: Chưa chỉnh sửa lại nên có thể còn lỗi. Làm ơn đừng ghét mình nếu bạn không thích cái kết này nhé. Mình đã cố gắng hết sức rồi :(
Hẹn gặp lại ở AU mới.

🌱: Đây là lần đầu Cỏ dịch chuyện, nếu có sai sót gì mí bồ hãy cmt để góp ý nha. Nhưng hãy nhẹ nhàng thôi nhá, tui chỉ là cọng cỏ mà thôi ý🥺

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net