Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

4

Chương 4: Lời thì thầm anh buông, em chẳng thể nào nhớ lại

Không khí ngột ngạt của những ngày cuối hè phả vào những ô cửa kính của trường Trung học Thâm Quyến, mặc cho hệ thống điều hòa vẫn miệt mài giữ cho căn phòng học mát mẻ dễ chịu. Tiếng rầm rì khe khẽ của nó lấp đầy không gian gần như trống trải, hòa lẫn với những tiếng bước chân vang vọng mờ nhạt dần phía cuối hành lang. Xuyên qua những tấm rèm sáo được kéo hờ, ánh nắng vẽ những dải sáng chói chang lên những chiếc bàn học bóng loáng, soi rõ từng hạt bụi li ti đang lười biếng cuộn mình trong vạt nắng.

Tử Du vẫn nán lại phòng Hội học sinh rất lâu sau khi hầu hết mọi người đã ra về. Không gian mang lại cảm giác thân thuộc—những tấm bảng trắng dán đầy giấy nhắc nhở được ghi nắn nót bằng bút dạ xanh, thoang thoảng trong không khí là mùi mực in, và một hộp ghim đầy màu sắc nằm la liệt trên chiếc bàn góc phòng. Một con hạc giấy, có lẽ được ai đó tiện tay gấp trong một cuộc họp tẻ nhạt, chễm chệ đậu trên một xấp tờ rơi chưa dùng đến. Cậu trượt đầu ngón tay dọc theo mép nhẵn của lưng ghế, vờ như đang bận rộn dẫu chẳng có lý do chính đáng nào để tiếp tục nán lại.

Điền Hủ Ninh đang đứng cạnh khung cửa sổ cao, kiểm tra thứ gì đó trên điện thoại trước khi nhét nó vào túi quần. Ánh nắng chiều khắc họa rõ nét bờ vai rộng của anh. Bộ đồng phục mùa hè được anh mặc theo cách mà phần lớn nam sinh trung học hay mặc: chiếc áo polo trắng cộc tay hơi rộng và vạt áo buông thõng thoải mái, chiếc quần âu xanh navy rủ xuống gọn gàng nhưng không hề cứng nhắc, cùng đôi giày thể thao trắng hằn những vết xước mờ nhạt sau những giờ chạy nhảy trên sân bóng. Ngay cả khi cái nắng gắt của Thâm Quyến làm vành tai anh hơi ửng đỏ, anh vẫn toát ra phong thái thong dong, điềm nhiên, như thể các quy tắc hay sự chỉn chu chỉ là thứ yếu, và việc của anh chỉ đơn giản là lướt qua những ngày tháng này.

Và anh từng là cựu Hội phó rồi Hội trưởng Hội học sinh mà lại mang cái dáng vẻ bất cần thế này sao. Tử Du thầm nghĩ. À mà, có lẽ chưa phải là Hội trưởng.

Tuần trước, Điền Hủ Ninh đã gây chấn động toàn trường. Anh từ chức Hội trưởng Hội học sinh ngay trước ngày nhậm chức chính thức, và một vài người bạn thân nhất của anh cũng đồng loạt rút lui theo. Chỉ qua một đêm, gần như toàn bộ ghế trong Ban chấp hành đều bị bỏ trống, đẩy hội vào cảnh rắn mất đầu.

Mặc dù chẳng ai có quyền ngăn cản quyết định của anh hay bạn bè anh, nhưng với cú giật dây tạo ra cơn bão trong toàn trường, hiển nhiên anh đã bị gọi lên văn phòng giáo viên và ăn một bài mắng mỏ vì gây ra sự xáo trộn này.

Nhưng trông anh chẳng có vẻ gì là hối hận mảy may, bằng chứng là lúc này đây, anh đến phòng Hội học sinh mà chẳng có lấy nửa điểm áy náy. Anh thật sự chẳng quan tâm một chút nào, có phải không?

Tử Du hắng giọng nhưng lại ngập ngừng. "Học trưởng... về chuyện của hội," cậu mở lời, khẽ cắn cắn mặt trong má. "Anh có lời khuyên nào cho lính mới không?"

Chân mày Điền Hủ Ninh khẽ nhướng lên, một tia thích thú lướt qua nét mặt. "Đã thấy căng thẳng rồi sao?"

Tử Du hơi cúi đầu, cố giữ giọng thật tự nhiên. "Không căng thẳng ạ. Chỉ là... tò mò thôi."

Khoảng lặng của Điền Hủ Ninh kéo dài đủ lâu để Tử Du tự hỏi liệu mình có lỡ lời điều gì không. Rồi Điền Hủ Ninh lên tiếng, điềm tĩnh và chắc chắn. "Đừng nghĩ ngợi nhiều. Cứ để mọi thứ diễn ra theo nhịp độ tự nhiên của nó."

Tử Du thở hắt ra nhưng vẫn chờ đợi, linh cảm rằng anh vẫn chưa nói hết. Giọng người lớn hơn dịu xuống, trầm ấm đến mức gần như hòa vào tiếng rì rầm của máy điều hòa. "Anh sẽ để mắt đến em."

Câu nói khiến Tử Du chột dạ, hơi nóng nhanh chóng lan từ cổ lên mặt. Cậu bật ra một tiếng cười gượng để che giấu. "Em cũng đâu đến nỗi hết thuốc chữa."

Điền Hủ Ninh hơi nghiêng đầu, một nụ cười tĩnh lặng kéo nhẹ khóe môi. "Hửm? Vậy ra Tử Du không muốn anh làm thế à?"

Tử Du chớp lấy cơ hội để bẻ lái câu chuyện. "Nhưng học trưởng... sao anh vẫn ở đây? Anh đã từ chức rồi mà." Cậu cố pha chút tinh nghịch vào lời nói, dẫu giọng vẫn run run khe khẽ.

Ánh mắt Điền Hủ Ninh trở nên dịu dàng. Anh bước lại gần, vừa đủ để Tử Du nhận ra sự thay đổi tinh tế của vạt nắng vắt trên vai anh. "Sao có thể để Tử Du của chúng ta bơ vơ một mình được, đúng không?"

Trước khi Tử Du kịp phản ứng, Điền Hủ Ninh khẽ kéo nhẹ quai cặp vắt chéo trên vai cậu—một cái kéo đầy trêu ghẹo, vừa đủ để khiến Tử Du vấp lên nửa bước.

"Phải có người chắc chắn rằng em vào đúng phòng, đi đúng hướng, không lơ đễnh trong lúc họp, và quan trọng nhất là... đảm bảo không có ai bắt nạt em," anh nói, âm điệu trêu đùa mượt mà chuyển sang một thứ gì đó gần như là dịu dàng. "Phải cẩn thận đấy, em biết mà."

Tử Du nín thở, nhịp tim tăng tốc. Cậu ngước lên nhìn thẳng vào mắt Điền Hủ Ninh một thoáng rồi hừ nhẹ, cố gắng lấy lại sự dạn dĩ. "Em không phải con nít, dám chắc là em không cần mấy cái đó đâu. Em nghĩ là anh chỉ đang chán thôi."

Tiếng cười khẽ của Điền Hủ Ninh vang vọng trong không gian nhỏ hẹp. "Chà, điều đó cũng đúng." Anh buông tay khỏi quai cặp, nhưng hơi ấm từ cái chạm ấy vẫn vương vấn trong tâm trí Tử Du lâu hơn mức cần thiết.

Sự tĩnh lặng lại bao trùm, êm đềm và không chút vội vã, chỉ bị phá vỡ bởi những tiếng xì xầm xa xăm ngoài hành lang. Tử Du chuyển trọng tâm cơ thể, thầm ước có thêm một cái cớ nào đó để giữ Điền Hủ Ninh lại trò chuyện. Nhưng rồi, cậu lại lầm bầm, "Về thôi ạ," và quay người hướng ra cửa.

Điền Hủ Ninh ở lại, tiện miệng nhắc đến lớp học thêm và giờ tự học, để Tử Du ra về một mình. Nắng chiều muộn rót thứ ánh sáng vàng óng nhuộm kín dãy hành lang, những dãy tủ đồ đổ những chiếc bóng dài in xuống mặt sàn. Khóe môi Tử Du bất giác cong lên thành một nụ cười mờ nhạt, lời hứa của Điền Hủ Ninh và cái kéo quai cặp hờ hững kia cứ âm thầm tua đi tua lại trong lồng ngực cậu.

Trước đó trong lớp, tờ đăng ký câu lạc bộ đã được truyền tay nhau, căn phòng râm ran tiếng ngòi bút sột soạt và những lời thì thầm. Tử Du đang để ngòi bút lơ lửng trên ô Câu lạc bộ Âm nhạc, trong đầu vẽ ra những buổi chiều muộn tĩnh lặng gảy những hợp âm trên cây guitar mượn tạm, hay ngồi nghe ai đó luyện đàn piano—những điều thật đơn giản, thân thuộc và an toàn. Rồi, một nữ sinh ngồi cách cậu vài dãy bàn rướn người tới thì thầm với cô bạn bên cạnh rằng năm nay Điền Hủ Ninh đã gia nhập Câu lạc bộ Khoa học Máy tính.

Câu nói ấy như một chiếc móc câu ghim chặt vào lồng ngực Tử Du. Trước khi kịp do dự, cậu dùng bút gạch bỏ chữ "Âm nhạc" và khoanh tròn vào ô "Khoa học Máy tính".

Hiên Thừa lập tức chú ý thấy sự thay đổi đường đột ấy. Cậu rướn người tới, thì thầm với âm lượng nhỏ nhất có thể để Ngưu Tại Tại ngồi cách đó hai ghế không nghe được, nếu không thì bọn họ sẽ bị nhai đi nhai lại cái chuyện này đến hết ngày mất.

"Khoan—thật đấy à? Bọn mình đã định cùng nhau vào câu lạc bộ Âm nhạc mà."

Tử Du vẫn cúi gằm mặt, hai tai nóng bừng. "Suỵt... Chỉ một năm thôi," cậu rít lên đáp trả.

Hiên Thừa nhíu mày. "Cậu thậm chí còn chẳng thích code. Cái câu lạc bộ đó toàn dây nhợ với mấy dàn máy cũ rích."

Tử Du phẩy tay nhè nhẹ trước ngực—như muốn gạt đi sự lo lắng của bạn—và thì thầm, "Không sao, không sao mà. Tuổi trẻ thì nên thử thách những điều mới mẻ chứ."

Hiên Thừa nhìn chằm chằm vào cậu, nửa bối rối, nửa muốn gõ cho cậu một cú vào gáy vì cái lý do vớ vẩn ấy. Cậu nheo mắt nhưng chẳng nói thêm lời nào, đẩy tờ đăng ký lên phía trước cùng một tiếng thở hắt ra bao hàm vạn lời muốn nói.

Phòng không gian của Câu lạc bộ Khoa học Máy tính đặc quánh mùi linh kiện điện tử: mùi ngai ngái của mỏ hàn chì, mùi bụi ngầm ngập phả ra từ sau những chiếc quạt tản nhiệt, tiếng lách cách gõ phím đều đặn, và ánh sáng lạnh lẽo từ những dãy màn hình chi chít các dòng mã lệnh. Dây cáp bò lổn nhổn trên mặt bàn, vài sợi vắt vẻo qua lưng ghế, số khác cuộn tròn nằm ngoan ngoãn chờ tới lượt. Tấm bảng trắng nhỏ dựng phía trước chằng chịt những sơ đồ thuật toán, lưu đồ và lịch phân công nhiệm vụ: "Thiết kế web cơ bản," "Workshop logic game," "Ngày sửa chữa phần cứng."

Tử Du lách người bước vào, trái tim bất giác đập lỡ một nhịp khi phát hiện Điền Hủ Ninh đang thong thả tựa hông vào mép bàn. Tay áo xắn cao để lộ cẳng tay săn chắc, anh chăm chú quan sát một thành viên đang gỡ lỗi code. Cảm nhận được ánh nhìn, Hủ Ninh liếc mắt sang. Trong một tíc tắc, đôi mắt anh hơi mở to—thoáng vẻ ngạc nhiên chân thật khi thấy cậu đứng ngay trước bậu cửa. Rồi anh mỉm cười, cuộn dây điện vẫn nắm gọn trong tay, biểu cảm rạng rỡ như thể việc bắt gặp Tử Du ở đây là điều tuyệt vời nhất trần đời.

"Em sao?" Giọng Hủ Ninh bật ra, pha chút thích thú xen lẫn tia khó tin.

Tử Du khẽ nuốt nước bọt, cất bước tiến lại gần. Điền Hủ Ninh nhướng một bên mày, khóe môi vương ý cười: "Em tham gia vì anh à?" Giọng anh mang ý trêu chọc nhưng không hề cợt nhả.

Tử Du hơi nhăn mặt, hơi nóng lại không yên phận mà bốc lên hai má. "Bớt vô sỉ lại đi," cậu lầm bầm, nhưng nụ cười phản chủ lại lén lút trèo lên khóe môi.

Chẳng ai thốt nên lời, nhưng niềm vui nhỏ bé, bừng sáng ấy vẫn đang lập lòe, sưởi ấm không gian giữa hai người.

Hủ Ninh bước tới gần cậu hơn, đưa mắt lướt qua chương trình đang chạy trên màn hình gần nhất. "Thế, trình độ của em đến đâu rồi? Đã từng gõ dòng code nào chưa?"

Tử Du hừ mũi. "Chưa ạ. Nhưng ít nhất em có thể cài game mà không làm sập máy."

Câu trả lời đổi lấy một tiếng cười trầm khẽ từ đối phương. Cuộc trò chuyện cứ thế tự nhiên trượt sang chủ đề game—những thể loại yêu thích, mấy con boss biết gian lận, những giải đấu khiến người ta phải thức trắng đêm. Tiếng rì rầm đều đặn của điều hòa và âm thanh lách cách gõ phím bao bọc lấy họ, tạo thành một nhịp điệu tĩnh tại, êm đềm.

Câu lạc bộ này không chỉ toàn là viết code: đôi khi họ học cách sửa chữa phần cứng, thiết kế vài tựa game đơn giản, làm web, có khi lại tự tổ chức các cuộc thi nhỏ với nhau, hoặc tọc mạch lắp ráp một con robot cơ bản. Bừa bộn, ngập ngụa trong dây nhợ và những màn thử-sai, nhưng lại vô cùng sống động.

Hủ Ninh hất cằm về phía một màn hình đang hiển thị đoạn mã thiết kế web đơn giản: các thẻ HTML, bộ chọn CSS. "Em có biết cái này hoạt động thế nào không?" anh hỏi. Tim Tử Du đánh thịch một cái khi bàn tay Hủ Ninh chỉ lên màn hình, chất giọng dịu dàng, ân cần hướng dẫn. Tử Du cúi sát vào; ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt Hủ Ninh, soi rõ đường nét chú tâm tuyệt mĩ, và cả cách lọn tóc rủ xuống trán mỗi khi anh rướn người.

Tử Du lắc đầu. "Biết sương sương thôi ạ—chỉ là vài thứ học trên lớp." Cậu liếc qua đoạn code. "Nhưng em cũng hiểu sơ sơ về logic nhờ mấy bận mày mò mod game hay thiết kế map." Nụ cười của Hủ Ninh càng trở nên dịu dàng hơn khi nghe thấy điều đó.

Chợt, một học sinh lớp dưới đứng gần đó lên tiếng: "Học trưởng, anh xem giúp em đoạn này được không? Phản ứng va chạm cứ báo lỗi hoài." Hủ Ninh ậm ừ đáp lời rồi tiến lại gần nam sinh nọ.

Từ chỗ ngồi của mình, Tử Du lặng lẽ quan sát cách anh tận tình chỉ dạy cho người khác—sự ngưỡng mộ phủ ngập từng nét mặt cậu, cho đến khi cậu giật mình tự chấn chỉnh và vội vã quay đi nhìn chằm chằm vào màn hình.

Nhưng trong lúc Hủ Ninh giảng giải, học sinh lớp dưới lấy cớ gỡ lỗi để xúm xít quanh anh ngày một đông. Tử Du để ý thấy cách họ nán lại, cười rộ lên trước những câu đùa nhỏ nhặt nhất của anh, rõ ràng là họ bị thu hút bởi anh nhiều hơn là mấy dòng code bị lỗi kia. Tử Du nhận ra bản thân mình cũng chẳng khá khẩm hơn họ là bao, cậu bất lực khúc khích tự giễu chính mình.

Tiếng điều hòa vẫn ro ro chạy trên đỉnh đầu, vẽ nên một giai điệu nền nhẹ nhàng cho những tiếng trò chuyện và tiếng gõ phím lách cách. Đâu đó bên ngoài sân xi măng, tiếng bóng rổ nện xuống mặt đất vọng lại đứt quãng, nhưng ở trong này, sự hiện diện của Điền Hủ Ninh dường như đã lấp đầy cả căn phòng. Và bằng một cách nào đó, Tử Du cảm thấy cái quyết định gạch bỏ dòng chữ để điền tên mình vào tờ đăng ký hôm trước hoàn toàn không phải là một điều ngu ngốc.

Căn tin ồn ào, náo nhiệt—tiếng khay inox va lanh canh, tiếng chân ghế ma sát vệt dài xuống nền gạch, và hàng trăm cuộc trò chuyện đan chéo vào nhau tạo thành một mớ tạp âm hỗn loạn. Hơi nước bốc lên nghi ngút từ các quầy phục vụ, mang theo mùi thơm phức của cơm nóng và xì dầu.

Tử Du ngồi lọt thỏm giữa Hiên Thừa và Ngưu Tại Tại ở một chiếc bàn trong góc, bát cơm mới vơi đi một nửa đã bị đẩy sang một bên. Đối diện họ, Điền Hủ Ninh cùng hai người bạn—Thường Hoa Sâm và Triển Hiên—vừa sáp nhập vào bàn, lập tức thu hút vô số ánh nhìn tò mò từ những học sinh lân cận. Sự giao thoa giữa hai nhóm bạn dần trở nên quen thuộc trong suốt tuần qua, một nhịp điệu tĩnh lặng len lỏi vào nếp sinh hoạt thường nhật như thể nó vốn dĩ phải thế, dẫu vậy chiếc bàn này vẫn có vẻ quá chật chội trước sự chú ý khổng lồ mà Hủ Ninh mang lại.

Triển Hiên phủi hạt cơm dính trên tay áo rồi nheo mắt cười. "Thế nào, cuộc sống năm nhất ra sao rồi, Tử Du? Vẫn nghĩ đi học chỉ toàn là chơi game với giờ nghỉ trưa à?"

Ngưu Tại Tại hừ mũi. "Anh tự đi mà lo cho mình ấy, anh trai. Bài tập của tụi em đã bắt đầu chất thành núi rồi đây này." Cậu ta thở dài sườn sượt rồi buông đũa xuống khay đánh cạch một tiếng. "Thanh xuân của bọn em đi đâu về đâu rồi? Game gủng và chuyện yêu đương đâu hết rồi?"

Hiên Thừa bật cười nén lại, lắc đầu. "Cậu than vãn nghe hệt như một ông già bi đát vậy, dù chúng ta mới đi được chưa tới nửa học kỳ."

Hoa Sâm nhướng mày cười khẩy. "Thanh xuân chẳng tự nhiên biến mất chỉ vì mấy em có bài tập về nhà đâu. Là do mấy đứa lười thôi."

Tử Du đảo mắt giữa những người họ, giấu nụ cười khúc khích sau mép cốc nước. Bàn ăn rộn rã một thứ năng lượng thoải mái, những câu trêu đùa tự nhiên trôi qua tiếng lanh canh bát đĩa và tiếng ồn ào khắp căn tin. Trong một chốc, cậu có cảm giác như thể họ đã ngồi ăn cùng nhau thế này từ rất nhiều năm về trước.

Tiếng cười khẽ của Hủ Ninh bật lên giữa mớ hỗn độn—trầm thấp, không vội vã—và Tử Du cảm thấy âm thanh ấy đọng lại thật ấm áp, gần gũi, như một bí mật mà lẽ ra cậu không được phép phát giác.

Hiên Thừa chống tay lên bàn, hất cằm về phía nhóm của Hủ Ninh. "Còn các anh thì sao, học trưởng? Năm ba thực sự thế nào ạ? Ai cũng bảo năm ba là địa ngục, nó có tệ đến mức đó không?"

Hoa Sâm liếc mắt nhìn Triển Hiên, khẽ bật ra một tiếng cười xót xa. "Cũng chẳng khác địa ngục là mấy. Năm ba cơ bản là cắm đầu vào Cao khảo 24/7. Sáng kiểm tra, tối ôn tập, cách tuần lại thi thử một lần. Ngay cả cuối tuần cũng chẳng được tự do—em không nhồi nhét kiến thức thì cũng là tranh thủ ngủ bù."

Triển Hiên nhai dở miếng cơm, bồi thêm: "Tới tầm mùa đông là giáo viên sẽ bắt đầu dí sát gáy ép tụi này chọn trường đại học. Cả nửa thời gian là mấy em phải nhắm mắt chọn những ngành mà bản thân còn chẳng chắc chắn, chỉ để không bị rớt đài thôi."

Cả bàn bỗng chìm vào khoảng lặng. Sức nặng từ những lời nói ấy đè bẹp tâm trí đám học sinh lớp dưới. Tử Du vô thức nhìn chằm chằm vào đôi đũa của mình, rùng mình mường tượng ra những xấp đề thi bất tận và những đêm thức trắng.

Cậu hắng giọng, ngước nhìn Hủ Ninh. "Vậy... còn anh thì sao, học trưởng? Anh muốn làm gì sau khi tốt nghiệp?"

Câu hỏi khơi lên một tia sáng chớp nhoáng trong mắt Hủ Ninh—ngạc nhiên, hoặc có lẽ là thích thú. Anh giữ ánh mắt Tử Du lâu hơn một nhịp tim trước khi điềm tĩnh đáp: "Anh nghĩ... sau khi tốt nghiệp, anh sẽ thi vào trường y."

Tử Du chớp mắt. "Anh muốn làm bác sĩ sao?" Cậu hỏi, hoàn toàn sửng sốt. Cậu đinh ninh rằng anh sẽ xoay quanh những dòng code và mạch điện cơ.

"Ừm." Ánh mắt Hủ Ninh dịu lại. "Nghe có vẻ hơi ngốc, nhưng... anh nghĩ mình sẽ làm tốt."

"Ngốc á?" Triển Hiên phá lên cười. "Lời này mà thốt ra từ miệng mày sao?" anh lắc đầu. "Mày không thi vào trường y thì còn định làm cái quái gì nữa?"

Hoa Sâm nhếch mép. "Chẳng phải mày đã dành trọn hai năm ở câu lạc bộ Khoa học Sinh học sao? Bọn tao còn cá là mày sẽ bám dính lấy nó cơ. Sao tự dưng năm nay lại đổi gió sang Khoa học Máy tính thế?"

Hủ Ninh khẽ nhún vai, gắp thêm một miếng thịt gà. "Trực giác của tao luôn luôn chuẩn xác."

Hai thằng bạn thân lập tức la ó phản đối, toe toét cười.

Sự ồn ào vô tình che lấp việc Hiên Thừa đột ngột quay sang Tử Du. "Nhắc đến chuyện thay đổi vào phút chót," cậu thì thầm đủ lớn cho cả bàn cùng nghe, "lại làm tớ nhớ đến một ai đó đã bùng câu lạc bộ Âm nhạc để lao vào Khoa học Máy tính dù chẳng biết bẻ đôi một dòng code nào."

Vài cái đầu đồng loạt quay ngoắt về phía Tử Du. Ngay cả miệng của Ngưu Tại Tại cũng rớt thành chữ O.

Hai tai Tử Du đỏ lựng lên. Cậu suýt làm rơi cả đũa. "Hiên Thừa—!" Cậu rít lên cái tên ấy, miệng lầm bầm một câu chửi thề nhỏ xíu khiến vài người phải nén cười.

Ánh mắt Hủ Ninh trượt về phía cậu, tĩnh tại và không thể nắm bắt. Rồi, thật chậm rãi, anh ậm ừ—một âm thanh trầm khẽ mang đầy ý vị—và khóe môi cong lên thành một nụ cười trêu chọc.

Bụng Tử Du quặn lên lộn nhào. Cậu ngoảnh mặt đi, lúng túng vớ lấy chai nước. "Nói chung thì," cậu vội vàng lấp liếm, cố ép giọng mình nghe thật rạng rỡ, "Mấy anh định đăng ký trường nào vậy?"

Hoa Sâm đáp trước, nhe răng cười. "Y Nam Kinh là nguyện vọng một. Y Thâm Quyến là nguyện vọng hai."

"Tao cũng thế," Triển Hiên nối gót.

Tử Du lơ đãng gật đầu, rồi sực nhớ ra mình vẫn chưa hỏi nguyện vọng của Hủ Ninh. Trước khi cậu kịp mở miệng, Hoa Sâm đã nhanh nhảu đáp thay. "Thằng Hủ Ninh nhắm Y Bắc Kinh đầu tiên, Quảng Châu thứ hai."

"Bắc Kinh á?" Giọng Tử Du vút lên cao hơn dự định. Cậu sửng sốt quay sang nhìn Hủ Ninh.

Đũa của Hủ Ninh khựng lại giữa không trung. "Ngành anh muốn học thì ở Bắc Kinh là đào tạo tốt nhất," anh điềm đạm nói.

Tử Du không kiểm soát được cái bĩu môi nhỏ xíu đang trĩu nặng trên khóe môi mình. Ý nghĩ về khoảng cách địa lý ấy—cách biệt cả chiều dài đất nước để đến tận phương Bắc—đè nặng trong lồng ngực. Cậu lén nhìn Hủ Ninh qua hàng mi, cố gắng không để lộ quá nhiều tâm tư.

Thế nhưng Hủ Ninh vẫn nhận ra. Đôi đũa của anh khựng lại vừa đủ lâu để rướn người tới, gõ nhẹ vào mép khay của Tử Du—thật nhẹ nhàng, tình cờ, như thể anh chỉ đang đẩy nó cho ngay ngắn lại. Nhưng khi Tử Du ngước lên, biểu cảm của anh đã dịu đi một cách tinh tế vô ngần, một tia trấn an phảng phất trong đáy mắt, nhưng anh không hề buông thêm một lời nào.

Xung quanh họ, tiếng ồn ào của căn tin vẫn tiếp diễn—học sinh cười đùa, bát đũa lanh canh—nhưng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, khoảng cách giữa hai người như xích lại gần hơn một chút, và tương lai dường như cũng đang rình rập hiển hiện gần hơn một chút.

Buổi chiều ở thư viện vô cùng yên tĩnh, tiếng điều hòa chạy ro ro êm ái trên những kệ sách xếp ngay ngắn. Tử Du ngồi cùng Hủ Ninh và Hoa Sâm ở một chiếc bàn trong góc, vở bài tập mở ra trước mặt nhưng hầu như chẳng ai ngó ngàng tới. Hoa Sâm lơ đãng lật một trang trong cuốn bài tập sinh học, những sơ đồ cấu trúc tế bào nhòe đi khi cậu ngước lên nhìn Tử Du. "Hội học sinh sắp có buổi định hướng rồi đúng không? Chẳng phải em đang bận rộn lắm sao?"

Tử Du chớp mắt, thoáng chút bối rối trước khi hờ hững đáp lại. "À, chuyện đó ư? Tụi em đã quyết định rồi. Tổ chức ở Đại Bằng ạ."

Chiếc bút chì trên tay Hủ Ninh tuột đi. "Đại Bằng?" Giọng anh vọt lên quãng tám, vang dội quá mức cho phép trong thư viện tĩnh lặng. Vài học sinh khác bực dọc ngẩng đầu lên nhìn.

Cuốn sách của Hoa Sâm phang một cú đánh bộp vào cánh tay Hủ Ninh. "Bé cái mồm lại, thằng điên này."

Mắt Tử Du mở to; cậu hoàn toàn không lường trước được phản ứng này. Hủ Ninh chồm lại gần, hạ giọng nhưng vẫn lộ rõ vẻ cấp bách. "Khoan đã—ngoại khóa ngoài trường à? Qua đêm sao?"

Tử Du ngập ngừng gật đầu. "Tận hai ngày... em nghĩ thế."

Hủ Ninh há miệng rồi lại ngậm lại, kìm nén cơn xúc động muốn hét lên lần nữa. Cái liếc mắt rực lửa của Hoa Sâm đã ghim chặt anh tại chỗ, khiến anh đành lầm bầm càu nhàu, hậm hực lật bừa một trang sách như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Làn sương mờ của buổi chiều muộn vẫn bám riết lấy họ khi ba người lục tục quay về lớp học, tiếng kim loại lạch cạch của cánh cửa vang lên giữa những bức tường dán đầy bích chương cổ động tinh thần thi Cao khảo đã úa màu. Trên bàn học la liệt những cuốn sách giáo khoa mở dở, và mùi phấn viết mờ nhạt phảng phất trong không khí hầm hập. Một vài học sinh chúi mũi vào đống vở ghi chép cạnh cửa sổ, nắng hắt xuống mặt sàn tạo thành những ô vuông vỡ vụn.

Hoa Sâm thả mình xuống ghế kèm theo một tiếng rên rỉ đầy kịch tính, chân ghế rít lên chói tai trên nền gạch. Cặp xách trượt khỏi vai cậu và rớt cái thịch xuống mặt bàn, làm mớ bút bi kêu lạch cạch.

"Hôm nay nó làm tao mất mặt chết đi được ở thư viện," cậu càu nhàu, day day thái dương như thể ký ức ấy khiến cậu đau đớn về mặt thể xác. "Hét lớn đến mức làm bà thủ thư tỉnh cả ngủ."

Triển Hiên đang vắt vẻo trên bàn, hừ mũi nhìn Hủ Ninh, "Mừng là mày chưa bị nó sút cho trận nào. Lần trước học chung, tao chỉ hắt xì thôi mà bị nó đá thẳng vào ống quyển. Thử tưởng tượng mà xem—tao chỉ hắt xì thôi đấy. Nó là quỷ dữ đấy."

Hoa Sâm thở phì phì, khoanh tay lại. "Rõ ràng là nó chẳng hề biết Hội học sinh có buổi định hướng ngoại khóa. Ở tận Đại Bằng."

Chiếc ghế của Triển Hiên kêu cọt kẹt khi anh nhoài người về phía trước, chống khuỷu tay lên đầu gối, "Khoan—mày thực sự không biết vụ đó hả?" anh tò mò vặn hỏi.

Hủ Ninh vuốt ngược tóc ra sau, vò rối tung cả lên. "Bọn tao lúc nào cũng tổ chức huấn luyện trong khuôn viên trường," anh nói, giọng điệu pha lẫn sự hoài nghi. "Nếu muốn ra ngoài, họ có thể dùng luôn cái Trung tâm Thanh thiếu niên ngay bên kia đường mà."

Triển Hiên nhăn mặt. "Tao thà ngủ mẹ trên sàn lớp còn hơn là ở đó."

"Qua đêm ư? Tận hai ngày?" Tiếng hừ mũi của Hủ Ninh vừa mang ý cười cợt, vừa nồng nặc sự bực tức. "Nơi xa nhất mà hội từng đi là Viên Sơn. Nếu thích nước thì có cái hồ ở Nam Sơn đấy thôi. Cớ cái quái gì lại là Đại Bằng chứ?"

"Trên núi thì vừa lạnh vừa trơn trượt," Hoa Sâm chỉ ra vấn đề, chống cằm lên tay.

"Thế mày nghĩ cả một cái bờ biển thì không à?" Hủ Ninh lập tức vặc lại, không thể tin nổi. Anh trượt dài trên ghế, chống khuỷu tay xuống bàn, miệng lầm bầm càu nhàu. "Tao không nên rút khỏi hội học sinh mới phải..."

Căn phòng vang lên tiếng xì xào rì rầm của những học sinh đang lật mở tài liệu. Bên ngoài cửa sổ mở toang, tiếng ai đó đang tâng bóng dưới sân thể dục thỉnh thoảng lại vọng vào. Triển Hiên và Hoa Sâm trao nhau một ánh nhìn đầy hiểu ý—vừa buồn cười vừa pha chút đồng cảm—trong khi Hủ Ninh cứ thẫn thờ nhìn chằm chằm vào những vân gỗ trên mặt bàn, trông như thể toàn bộ sức nặng của ngọn núi Đại Bằng đang giáng thẳng xuống vai anh vậy.

Trường Trung học Thâm Quyến hiếm khi phê chuẩn những chuyến đi ngoại khóa dài ngày. Đa số các chương trình đào tạo kỹ năng lãnh đạo đều gói gọn trong khuôn viên trường, nhưng năm nay, ban chấp hành lại muốn làm điều gì đó "đáng nhớ." Bọn họ đã chơi lớn, bao trọn Khu Trại trải nghiệm Thanh thiếu niên nằm trên bờ Vịnh Đại Bằng—cách rìa đông thành phố tận hai giờ lái xe.

Đoàn xe buýt chầm chậm lăn bánh rồi đỗ lại dưới những tán thông cao vút của khu trại, gió biển mặn mòi thổi vào từ Vịnh Đại Bằng cuộn theo mùi gỗ ấm nồng phơi mình dưới nắng. Tử Du bước xuống xe cùng các thành viên hội học sinh, lớp sỏi dưới giày thể thao kêu lạo xạo. Ngay trước mắt họ—những căn nhà gỗ thấp bé nằm rải rác quanh các bãi cỏ rộng, một khu vận động vượt chướng ngại vật bằng dây thừng lấp ló sau rặng cây, và phía xa xa hơn nữa là một dải đại dương lấp lánh ánh bạc.

Tân Hội trưởng—người mới chỉ đắc cử hơn một tháng sau đơn từ chức đột ngột của Hủ Ninh—đứng trên bục điều phối, tay lăm lăm tấm bìa kẹp tài liệu. Giọng cậu ta khá dõng dạc khi phổ biến lịch trình, dù cho cử chỉ thi thoảng lại lộ ra nét gượng gạo, như thể bản thân vẫn đang phải gồng mình học cách sắm tròn vai. Dẫu vậy, các thành viên cũng dần thích nghi với cậu ta, những cuộc trò chuyện đã trôi chảy hơn, bớt đi những khoảng lặng gượng ép.

Buổi chiều trôi qua với một loạt các trò chơi xây dựng tinh thần đồng đội: một bài tập ngã người về phía sau trên thảm cỏ, thử thách thắt nút dây dưới bóng thông râm mát, và một trò chơi tiếp sức vượt "bãi mìn", nơi cả nhóm phải vượt qua chướng ngại vật trong khi những thành viên bị bịt mắt hoàn toàn phải phụ thuộc vào những tiếng la hét chỉ đường của đồng đội. Lẫn giữa những tiếng cười đùa và những cú vấp ngã thỉnh thoảng xảy ra, các thành viên trong hội cũng tranh thủ thảo luận về hội chợ văn hóa Tết Trung thu sắp tới—việc bố trí gian hàng, lên kịch bản tiết mục và phương án kiểm soát đám đông. Mục đích của chuyến dã ngoại này đã rõ rành rành: gắn kết các cá nhân, rèn giũa kỹ năng giao tiếp và nhắc nhở mọi người rằng họ vẫn là một tập thể vững mạnh bất chấp những xáo trộn vừa qua.

Khi chạng vạng buông xuống, những ngọn đèn lồng dọc khu trại được thắp sáng leo lét, và tất cả mọi người tụ tập quanh đống lửa trại. Ngọn lửa bập bùng vươn cao lên nền trời sẫm tối, hắt thứ ánh sáng ấm áp lên những gương mặt thân quen. Dòng suy nghĩ của Tử Du chợt trôi dạt—cậu mường tượng cảnh Hủ Ninh ở đây, hiên ngang đứng trước ngọn lửa, buông những lời hướng dẫn điềm tĩnh pha lẫn những câu khích lệ trêu đùa. Hình ảnh ấy khiến lồng ngực cậu đau nhói với một mớ cảm xúc hỗn độn giữa khát khao và thương mến.

Một tiếng thì thầm nho nhỏ kéo cậu về thực tại. Hai nữ sinh đứng cách đó vài mét đang chúi đầu vào nhau.

"Điền Hủ Ninh... ở đây sao?" một cô gái lầm bầm, mắt mở to.

"Không thể nào..." cô bạn kia đáp lời, tay che miệng, giọng điệu vẫn khe khẽ nhưng chứa đầy sự sửng sốt.

"Suỵt—nói nhỏ thôi. Ai cũng biết mối quan hệ giữa anh ấy và ban chấp hành hiện tại chẳng tốt đẹp gì mà," cô bạn thì thào.

Tim Tử Du đập chệch một nhịp. Các anh chị khóa trên đứng gần đó dường như cũng đánh hơi thấy chuyện này, một bầu không khí căng thẳng mơ hồ bắt đầu len lỏi vào vòng tròn. Cậu nửa ngờ vực lời đồn đại, nửa lại khấp khởi mong nó là sự thật. Và dù cố kìm nén, một nụ cười vẫn lén lút bò lên khóe môi cậu.

Đêm buông xuống, sau khi hoạt động cuối cùng kết thúc và ngọn lửa tàn lụi chỉ còn lại những cục than hồng rực, đám học sinh nối đuôi nhau quay về phòng. Khu ký túc xá bằng gỗ của trại khá đơn sơ nhưng tươm tất—những chiếc giường tầng kê sát tường, và một bóng đèn hắt ra thứ ánh sáng vàng ấm áp. Tử Du cầm chiếc điện thoại cậu cắm sạc trong phòng lên, nhanh chóng gõ một tin nhắn gửi cho Hủ Ninh. Họ thường không nhắn tin nhiều vì ngày nào cũng giáp mặt nhau ở trường—nhưng đêm nay, Tử Du không thể cưỡng lại được.

"Học trưởng... anh đang ở Đại Bằng thật sao?" cậu gõ vội. "Sao anh không đến chỗ lửa trại hay tham gia trò chơi?"

Tin nhắn phản hồi đến rất nhanh.

"Không muốn làm phiền ai cả. Đứng từ xa quan sát thôi. Lời hứa đã được thực hiện."

Cậu ngập ngừng, rồi lại gõ phím, một nụ cười tinh quái mờ nhạt treo trên khóe môi.

"Anh chỉ muốn đi biển, trốn học thôi đúng không?"

Dấu ba chấm nhấp nháy trên màn hình một lúc trước khi dòng tin nhắn của Hủ Ninh gửi tới.

"Biển cũng không phải là một cái cớ tồi," anh viết. "Nhưng đó không phải là toàn bộ lý do."

Tử Du hơi nín thở trước ẩn ý trong câu nói ấy, hơi nóng lại râm ran dưới da. Rồi một tin nhắn khác lại đến, vững vàng và vô cùng dịu dàng:

"Mọi chuyện sẽ suôn sẻ thôi. Ngủ đi, Tử Du."

Một lúc lâu sau, Tử Du chỉ nằm yên đó, màn hình điện thoại vẫn sáng le lói trong màn đêm. Cậu đọc đi đọc lại những dòng chữ ấy... một lần... hai lần... rồi ba lần, khóe miệng không thể nào giấu nổi nụ cười rạng rỡ. Những âm thanh ồn ào của khu trại bên ngoài dần chìm vào tĩnh lặng, nhưng cậu vẫn chẳng lỡ đặt chiếc điện thoại xuống.

Buổi chạy bộ sáng hôm sau cuốn cả khu trại vào một luồng gió biển mặn mòi và se lạnh. Rạng đông dát những vệt sáng mỏng tang lên bờ biển Đại Bằng, in bóng những rặng thông gầy guộc trải dài trên con đường rải sỏi. Tử Du lẹt đẹt tụt lại tít phía cuối đoàn, hơi thở đã bắt đầu đứt quãng hỗn hển—chưa bao giờ chạy bộ là môn thể thao được cậu yêu thích. Tiếng trò chuyện rôm rả của tốp đi trước dần nhòe đi trong tiếng sóng vỗ xa xăm, quyện cùng tiếng hải âu kêu râm ran trên đỉnh đầu.

Trong một khoảnh khắc, thế giới xung quanh dường như bị lột trần, chỉ còn quẩn quanh hương vị mặn chát của biển cả, tiếng gót giày nện nhịp nhàng lên sỏi đá và cái mùi ngai ngái đặc trưng của đại dương. Tử Du bước chậm lại, cố gắng điều chỉnh nhịp thở, để cho luồng không khí ban mai đánh thức buồng phổi đang căng tức của mình. Giữa lúc tâm trí cậu vẫn đang bận rộn tua đi tua lại đoạn tin nhắn đêm qua, thì ngay sau một khúc cua, một hình bóng quen thuộc chợt lọt vào tầm mắt—bờ vai rộng lớn, hai tay đút sâu vào túi áo khoác, lẳng lặng đứng đợi bên rìa đường.

Điền Hủ Ninh.

Cảnh tượng ấy tước đoạt nhịp thở của Tử Du theo một cách mà bộ môn chạy bộ vĩnh viễn chẳng thể nào làm được. Cậu chớp mắt, và một nụ cười nhỏ bé, bất lực đã tự giác trèo lên khóe môi trước cả khi cậu kịp nhận thức. Ngay sau đó, hai bóng người nữa lù lù xuất hiện xa xa trên đường chạy—một Thường Hoa Sâm với đôi mắt sáng rực, tràn trề năng lượng đến mức đáng ghét vào cái giờ oái oăm này, cùng một Triển Hiên tóc tai bù xù, gật gù chạy trong trạng thái mộng du nửa tỉnh nửa mê. Tử Du suýt chút nữa thì vấp ngã, ngạc nhiên tột độ khi thấy sự hiện diện của bọn họ ở đây.

Khi cả nhóm sáp lại gần nhau trên đường chạy, Hoa Sâm buông một tiếng rên rỉ đầy kịch tính. "Mày biết cảm giác lúc này giống gì không? Giống như bọn tao đang bị dí súng vào đầu ép ra đây vậy."

Hủ Ninh đảo mắt nhìn trời. "Tao đâu có mướn hai đứa mày vác xác theo. Là hai đứa mày tự nguyện—với tinh thần sục sôi cống hiến cho các hoạt động thanh niên cơ mà, nhớ không?"

"Câu đầu tiên thốt ra khỏi miệng mày sáng sớm nay đã nặc mùi xạo chó rồi," Hoa Sâm lập tức bật lại, thành công khơi ra một tiếng bật cười nhỏ từ Tử Du. Tiếng cười vô tình vuột ra trước khi cậu kịp đưa tay bưng miệng, và Hủ Ninh đã kịp bắt lấy nó, khóe môi anh khẽ nhếch lên đầy hài lòng.

Bọn họ tiếp tục chạy, đội hình lúc giãn ra lúc lại co cụm trên con đường ngoằn ngoèo. Triển Hiên tà tà điều chỉnh nhịp độ, đôi mắt ngái ngủ của anh hơi nheo lại khi bắt quả tang những cái liếc nhìn đầy tinh tế mà Hủ Ninh ném về phía sau—vừa vặn đủ để kiểm tra xem Tử Du có theo kịp hay không. Khi hai vành tai Tử Du bắt đầu ửng hồng dưới sự săn sóc thầm lặng ấy, Triển Hiên nhếch mép.

"Mày biết đấy," anh cất giọng ngân nga, âm lượng cố tình chĩa về phía Hoa Sâm, "tao khá là ưng chuyện này nha. Thằng Hủ Ninh có vẻ trưởng thành hơn chút rồi—nhìn nó mà xem, thực sự biết quan tâm đến người khác rồi đấy."

Hoa Sâm phá lên cười sằng sặc, nhanh chóng nhảy vào hùa theo cậu bạn. "Cảm giác cứ như đang trơ mắt nhìn con trai cưng của mình bị người ta nẫng mất vậy," cậu trêu chọc, vỗ một cú rõ kêu lên lưng Hủ Ninh.

Lần này Hủ Ninh thậm chí còn chẳng buồn thanh minh, cứ thế dung túng cho lũ bạn tha hồ đùa cợt. Nếu cái giá của việc để cho bọn nó nhây cợt là anh có thể nghe thấy tiếng cười êm ái và những tiếng khúc khích nhỏ nhẹ của Tử Du, thì nhận vài cú đập thô bạo thế này cũng hoàn toàn xứng đáng.

Xa hơn trên đường chạy, một vài thành viên cộm cán của hội học sinh đang vừa chạy vừa rầm rì, những lời thì thầm của họ gần như bị gió thổi bay.

"Sao Điền Hủ Ninh lại ở đây?" một người càu nhàu.

"Cậu ta... đang thanh tra chúng ta à?" một người khác thì thầm.

"Rõ ràng rồi. Cậu ta đâu có tin tưởng tân Hội trưởng," người nữa đáp trả.

"Cảm giác là thế. Cậu ta có bao giờ tin tụi mình đâu," người thứ tư chen vào. "Cậu ta đang giám sát xem chúng ta làm ăn thế nào—như thể bọn mình là lũ phế vật nếu không có cậu ta vậy."

Những lời bàn tán ấy bị nuốt chửng bởi tiếng giày ma sát trên lớp sỏi, nhưng sự căng thẳng vẫn phảng phất trong không khí, giống như một dòng chảy ngầm nằm ẩn bên dưới buổi chạy bộ buổi sáng tươi sáng này.

Trời ngả dần về chiều, khu trại chìm vào vẻ tĩnh mịch nguyên sơ. Gió biển thổi tới mang theo cái lạnh se sắt, cuộn lấy vị mặn mòi của đại dương và hương thông ngai ngái luồn qua những tàn tro xám ngoét của đêm lửa trại. Nhóm của Hủ Ninh nán lại mạn rìa bãi đỗ xe buýt. Vẫn khoác trên người bộ đồ chạy bộ ban sáng, họ rầm rì trò chuyện bằng những chất giọng trầm thấp.

Thấy Tử Du cất bước tiến lại gần, Hủ Ninh đưa tay khẽ vẫy, một cử chỉ tự nhiên và tùy hứng. "Bọn tao về trước nhé," anh nói, âm điệu dịu dàng nhưng lại vương vấn chút luyến tiếc khó giấu. Triển Hiên toét miệng cười hì hì, đưa tay lên trán phóng cho Tử Du một kiểu chào quân đội đầy trêu chọc, trong khi Hoa Sâm há miệng ngáp một cái rõ to khiến cả đám không nhịn được mà bật cười.

Tử Du đứng lặng yên, đưa mắt dán chặt vào bóng lưng ba người họ đang xa dần về phía bãi đỗ xe của khách sạn. Những cái bóng đổ dài in hằn trên nền cát trắng phau rồi dần khuất lấp. Chẳng bao lâu sau, buổi định hướng của hội học sinh cũng chính thức hạ màn. Từng tốp học sinh nối đuôi nhau lên xe buýt rời đi, trả lại cho khu trại sự trống trải tĩnh liêu—chỉ còn sót lại tiếng sóng vỗ rì rào vọng lại từ phía xa xăm.

Hồi tưởng — Đêm trước ngày đến Đại Bằng

Thực ra, ngay từ tối hôm trước, nhóm chat của ba người họ đã rục rịch hé lộ chuyện này. Triển Hiên bâng quơ hỏi Hủ Ninh nghĩ gì về buổi định hướng. Hủ Ninh, sau trọn một ngày đi lại vật vã, bồn chồn ở trường, cuối cùng cũng chịu buông lời thú nhận:

Triển Hiên: "Thế... mày nghĩ sao về vụ đi cắm trại của hội năm nay?"

Triển Hiên: "Mà này Điền Hủ Ninh, tao chịu hết nổi cái cảnh mày cứ đi ra đi vào như hồn ma vất vưởng từ lúc tan học rồi đấy. Có gì thì nôn ra mau."

Hủ Ninh: "...chỉ đang nghĩ về cái hội trại đó thôi."

Hoa Sâm: "lol, sợ mấy nhóc tì chơi kéo co sai tư thế à?"

Hủ Ninh ngập ngừng một lúc lâu trước khi gõ phím.

Hủ Ninh: "Không. Là thằng Lưu Trình. Tao lo nó lại giở thói cũ..."

Hủ Ninh: "trước đây tao đã từng thấy nó bắt tụi năm nhất đi chạy vặt mấy việc đếch liên quan gì đến hội rồi. Cầm chắc cái trại này cũng không nên biến thành sàn diễn để nó thị uy quyền lực..."

Hủ Ninh: "và tệ hơn là lôi kéo cả tân Hội trưởng hùa theo."

Triển Hiên: "Ahh, cái thằng khốn đó đúng là giang sơn dễ đổi bản tính khó dời."

Hoa Sâm: "Thế mắc mớ gì mày ngồi đây stress như thể mày vẫn đang đội vương miện Hội trưởng thế?"

Hủ Ninh: "phải có ai đó để mắt tới chứ."

Khung chat chìm vào câm lặng một chốc, trước khi Hủ Ninh tung đòn chốt hạ:

Hủ Ninh: "Bỏ đi. Tao sẽ đi theo."

Triển Hiên: "Mày đùa tao à."

Hoa Sâm: "khoan, CÁI QUÁI GÌ CƠ?"

Triển Hiên: "?? Anh bạn, mày đang giỡn mặt hả?!"

Hoa Sâm: "Chẳng phải mày nằng nặc từ chức để thoát kiếp làm bảo mẫu sao?"

Triển Hiên: "Ông nội ơi, ông nghỉ rồi. Làm quái gì có chuyện cứ thế mà vác xác đến phá bĩnh chuyến đi của người ta được."

Khung chat lại rơi vào khoảng không tĩnh lặng, Hủ Ninh hoàn toàn lặn mất tăm. Nhưng bức ảnh chụp màn hình mà anh ném vào ngay sau đó—rõ mồn một là một biên lai đặt phòng khách sạn—đã khiến cả hai thằng bạn thân phải văng tục.

Hủ Ninh: "tao book phòng ở cái khách sạn gần đó rồi."

Hoa Sâm: "MÀY— PHÒNG SUITE?? TÊN ĐIÊN ĐIỀN HỦ NINH kia mày đã bao giờ học cách viết hai chữ 'khiêm tốn' chưa hả?!"

Triển Hiên: "lol mày làm Hoa Hoa phải chửi thề luôn rồi kìa"

Triển Hiên: "nhưng nói nghiêm túc, thằng khốn này! lmao."

Triển Hiên: "Chắc bọn tao cũng phải xách đít đi thôi. Đâu thể bỏ mặc mày tự rước họa vào thân được."

Hoa Sâm: "..."

Hoa Sâm: "Được rồi, chốt kèo."

Hủ Ninh: "lol. Yêu hai đứa mày nhất. mang nhiều đồ ăn vặt vào nhé."

Hoa Sâm: "@#$%^&*(đã kiểm duyệt)*@#$%^&"

Sảnh khách sạn thoang thoảng mùi biển mặn và mùi gỗ đánh bóng, những ô cửa sổ hắt vạt nắng chiều rực rỡ xuống mặt sàn lát gạch. Hủ Ninh giao thẻ căn cước tại quầy lễ tân, trong khi Hoa Sâm và Triển Hiên đứng lởn vởn phía sau, cố nhịn cười.

"Phòng suite..." Hoa Sâm lầm bầm trong miệng, huých cùi chỏ vào sườn Triển Hiên. "Khiêm tốn, quá sức khiêm tốn."

Triển Hiên cười khẩy. "Lần sau có khi mày nên đeo luôn cái băng rôn ghi 'Tôi hoàn toàn không theo dõi hội học sinh' đi."

Hủ Ninh không thèm cắn câu, chỉ lẳng lặng ký giấy tờ rồi nhận thẻ phòng. Nhưng khóe môi anh giật giật, gần như là đang mỉm cười.

Khi họ bước về phía thang máy, Hoa Sâm nghiêng người nói nhỏ với Triển Hiên, "Quá lộ liễu."

Triển Hiên nhếch mép, ánh mắt lướt về phía Hủ Ninh đang đi trước một bước—đôi vai anh giờ đây đã thả lỏng hơn rất nhiều, một nụ cười mờ nhạt đậu trên khóe môi khi anh kiểm tra thẻ phòng. Hôm qua Hoa Sâm đã thấy anh đi đi lại lại, bồn chồn và im lặng, nhưng giờ thì... giờ trông anh gần như vô lo vô nghĩ.

"Mới hôm qua thằng chả còn đi đi lại lại như muốn đục thủng cả sàn nhà," Hoa Sâm thì thầm. "Thế quái nào mà giờ đã như hoa mặt trời rồi?"

Triển Hiên bật cười khúc khích. "Nó còn chẳng thèm giả vờ là vì hội trại hay vì thằng Lưu Trình nữa kìa."

"Tao đến đây để đảm bảo buổi định hướng diễn ra đúng nghĩa của nó," Hủ Ninh lên tiếng, nhưng Hoa Sâm chỉ nhe răng cười, như thể anh chưa từng bị cậu bạn nhìn thấu đến từng tâm can.

Tiếng ậm ừ đầy hàm ý của Triển Hiên lấp đầy khoảng không giữa ba người. "Chắc rồi. Đó là lý do duy nhất cơ đấy."

Hủ Ninh bơ đẹp hai người bạn, nhưng cái nhún vai nhè nhẹ và đường cong mỏng manh trên khóe môi đã tố cáo anh tất cả.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net