Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Day 3

Kim Geonwoo chăm chú nhìn căn phòng trong bóng tối, từ bỏ ý định đi ngủ. Đồ ăn trong căn phòng này yêu cầu họ tự nhấn vào màn hình để nhận, mỗi lần chỉ cung cấp một phần rất nhỏ, đối với cả hai người mà nói thì chỉ ở mức lửng bụng, hương vị cũng chẳng hề ngon. Sau khi hoàn thành đề tài ngày hôm qua, Lee Minhyung nói là muốn kiểm tra kỹ lại căn phòng lần nữa, rồi chạy khắp các góc để nghiên cứu giấy dán tường và sàn nhà, thậm chí còn đạp lên ghế để quan sát trần nhà. Bản thân anh thì hoàn toàn không muốn ăn gì, cứ nằm lì trên giường, dẫn đến việc ngày hôm qua hai người chỉ gọi đồ ăn đúng hai lần.

Hậu quả của hành động này không chỉ là hôm nay họ buộc phải cố gắng kiếm nhiều thức ăn hơn, mà nghiêm trọng hơn là cả hai đã hoàn toàn mất đi khái niệm về thời gian. Ngày hôm trước còn có thể miễn cưỡng ước tính dựa vào khoảng cách giữa các bữa ăn và thời gian ngủ để xem đây là ngày thứ mấy ở thế giới bên ngoài, nhưng dưới tác động của nguồn sáng duy nhất là từ đèn và việc ăn uống không điều độ, họ không biết mình đã ngủ bao nhiêu tiếng, hiện tại là buổi sáng, buổi chiều hay buổi tối.

Đầu óc Kim Geonwoo đôi lúc mơ màng nhắc nhở anh rằng mình thiếu ngủ. Kể từ khi bị nhốt vào căn phòng này, Geonwoo chắc là chưa từng ngủ liên tục quá 2 tiếng, toàn là những giấc ngủ đứt quãng, tỉnh dậy cảm thấy như đang ở trong mơ, chỉ đến khi thấy Lee Minhyeong nằm bên cạnh mới phản ứng lại được đó là hiện thực.

Căn phòng không tắt đèn, Lee Minhyeong mặc chiếc áo thun trắng tinh và quần dài màu xám đậm được cung cấp trong tủ quần áo, cơ thể hơi co lại nằm nghiêng, tóc xõa tung trên mặt và gối. Ngay cả trong giấc ngủ cậu cũng mím chặt môi, vùng da quanh khóe mắt căng lên. Kim Geonwoo nhìn cậu, nhớ lại dáng vẻ tuần trước khi Minhyeong nằm xem TV trên ghế sofa ở phòng khách ký túc xá, cuối cùng bị chương trình TV thôi miên rồi ngủ thiếp đi, vẻ mặt thả lỏng, lười biếng như một chú mèo nhà nằm giữa đệm và gối ôm, cả người trông vô cùng mềm mại.

Đó là chuyện của tuần trước sao? Cảm giác như đã trôi qua rất lâu rồi. Người hâm mộ hay gọi Geonwoo là siêu chiến binh, nếu anh thực sự có năng lực đó, chỉ cần phá tan cánh cửa chết tiệt kia là được rồi.

Rõ ràng là cuối cùng cũng đã thân thiết được hơn với Gumayusi, rõ ràng là hiện tại đã rất quen thuộc rồi, rõ ràng thành tích scrim cũng tốt lên, tại sao vào lúc này lại xảy ra chuyện như này chứ?

Geonwoo đưa tay che mặt, xoa xoa vài cái.

Hơn nữa anh có thể nhìn ra, dù Minhyeong có cố giả vờ như chuyện đang xảy ra chẳng có gì to tát cả, cậu muốn dùng sự nhẫn nại và kiên trì quen thuộc của mình để vượt qua, nhưng ánh mắt cậu vẫn luôn né tránh anh. Thường ngày ngay cả khi anh cố ý khiêu khích cậu hay bày ra những trò đùa tinh nghịch, Lee Minhyeong đều sẽ lập tức đáp trả không chịu thua, hoặc tỏ vẻ rất chê bai khó chịu mà mắng anh.

Nhưng cậu tuyệt đối sẽ không tránh né anh.

Geonwoo ghét nhìn thấy dáng vẻ Minhyeong phải nhẫn nhịn làm những việc cậu không muốn, anh càng sợ mất đi Minhyeong hơn.

Nhớ Kkakkung quá, Kim Geonwoo nhắm mắt lại, tưởng tượng mình đang dắt chú chó Maltese đi dạo bên bờ biển ở quê nhà, tiếng sỏi cát dưới chân kêu sột soạt, tâm trí anh dần bình tĩnh lại.

Lee Minhyeong tỉnh dậy phát hiện bên cạnh không có người, ngồi dậy thấy Kim Geonwoo đang tập squat trên sàn trước cửa chính, cậu chớp chớp mắt.

"Cậu đang làm gì vậy?"

"Tập thể dục thôi, ở đây thật sự quá nhàm chán, không điện thoại cũng chẳng máy tính." Kim Geonwoo trông có vẻ đã tập được một lúc, trên trán lấm tấm vài dòng mồ hôi.

Lee Minhyeong lắc đầu, bật cười thành tiếng: "Được rồi, được rồi, nhưng giờ chúng ta ăn không có nhiều đâu, cậu đừng có tiêu hao nhiều quá rồi lại tranh đồ ăn của tớ."

Kim Geonwoo đảo mắt một cái, kết thúc bài tập, cầm lấy khăn lông đi vào phòng tắm.

Geonwoo ném bộ quần áo bẩn vừa thay ra vào cái giỏ đã chất sẵn vài bộ, định lát nữa mang đến khoang trao đổi. Hôm qua vì quá chán, anh đã đọc đi đọc lại quy tắc trên màn hình điện tử vài lần. Điểm may mắn hiếm hoi của căn phòng này là không gây khó khăn cho họ trong việc bảo đảm sinh hoạt cơ bản, các nhu yếu phẩm hằng ngày và quần áo cơ bản có thể yêu cầu cung cấp, cũng có thể đổi quần áo bẩn ra ngoài. Nếu không, với thói quen sinh hoạt của họ và mức độ ưa sạch sẽ của Minhyeong, có lẽ trước khi 10 ngày kết thúc, họ đã tự thấy ghê tởm bản thân luôn mất.

Sau khi tắm rửa thay đồ xong, tâm trạng Kim Geonwoo đã tốt hơn nhiều so với lúc suy nghĩ vẩn vơ ban nãy. Anh quay lại trong phòng, thấy Lee Minhyeong đang đứng gần khoang trao đổi như không có chuyện gì, liền hỏi: "Lấy đồ ăn về rồi à?"

"Ừ." Lee Minhyeong lấy ra một khay đồ, đón lấy giỏ đồ bẩn trong tay Kim Geonwoo nhét vào cửa trao đổi. Lúc này, Kim Geonwoo nhìn thấy trong khay ngoài thức ăn và nước uống ra, còn có thứ gì đó khác.

"Minhyeong à, đây là cái gì?" Anh nhìn chằm chằm vào vật hình tròn màu đen, trông như một thiết bị điện tử, một thứ không nên xuất hiện trong căn phòng này.

"À, là đạo cụ cho nhiệm vụ hôm nay." Giọng của Lee Minhyeong nghe có vẻ đang cố bình tĩnh.

Kim Geonwoo khựng lại một chút, bước nhanh đến trước màn hình, nhìn dòng chữ trên đó.

Đề tài hôm nay

Đề tài 1: Đối tượng thí nghiệm B tạo vết thương cho đối tượng thí nghiệm A, dài ít nhất 100mm và sâu 8mm.

Đề tài 2: Đối tượng thí nghiệm A quay video đối tượng thí nghiệm B thủ dâm và xuất tinh, thời lượng không dưới 20 phút.

Bên dưới hiển thị nút Đề tài 2 màu sẫm đã được chọn.

Kim Geonwoo đứng sững tại chỗ, cảm thấy máu dồn lên não, nghĩ đến việc hôm kia vừa mới mất rất nhiều máu, hiện tại anh tức đến mức hơi run rẩy, mắt tối sầm lại.

'Ý cậu là gì? Cậu nghĩ những chuyện như này có thể tự mình tùy tiện lựa chọn sao? Nghĩ rằng chỉ cần bản thân mình hy sinh là được sao? Cậu đã bao giờ hỏi tôi nghĩ thế nào chưa? Cậu có thực sự xem tôi là bạn không?'

"Geonwoo? Geonwoo, cậu ngồi xuống trước đi."

Giọng của Lee Minhyeong trầm như đang ở dưới đáy biển, Geonwoo lắc đầu, đột nhiên cảm thấy mất hết sức lực. Anh vốn muốn trút hết cơn giận lên Minhyeong, nhưng giờ đã thay đổi ý định.

'Nếu cậu đã nhất quyết như vậy thì để tôi xem Lee Minhyeong cậu rốt cuộc có thể làm đến mức nào.'

Kim Geonwoo không nói một lời đi về phía cửa, cầm lấy máy quay, khi xoay người thì huých vào vai Lee Minhyeong một cái nhưng cũng không hề dừng lại hay xin lỗi. Khi Geonwoo đi về trước TV để đọc hướng dẫn, anh có thể cảm nhận được ánh mắt của Minhyeong đang đâm vào lưng mình.

"Cậu đang tức giận cái gì chứ? Mục đích chính của chúng ta không phải là để sớm được về sao? Bây giờ là ngày thứ ba rồi, nếu cứu viện mãi không đến, chúng ta chỉ có thể dựa vào chính mình tranh thủ hoàn thành những nhiệm vụ này mới có thể thoát ra được." Giọng điệu của Lee Minhyeong rất nghiêm túc, giọng trầm xuống, nghe giống như tông giọng cậu hay dùng khi trả lời phỏng vấn sau khi thi đấu thất bại, cậu chưa bao giờ dùng giọng điệu này nói chuyện với Kim Geonwoo, "Thành tích trước đó của chúng ta rất tệ, lỗi của tớ rất lớn, các trận đấu về sau không thể để xảy ra nhiều lỗi, MSI năm nay..."

Lúc này Kim Geonwoo cuối cùng cũng không nhịn được nữa, trực tiếp ngắt lời cậu: "Vậy thì nhanh lên, kết thúc nhanh đi."

Lee Minhyeong hít sâu một hơi, đi vào nhà vệ sinh. Kim Geonwoo đang nghĩ có phải định mệnh mang Lee Minhyeong đến HLE đã dùng hết phần lớn may mắn rồi không, để cho mọi chuyện giờ đây lại trở nên như thế này?

Geonwoo mân mê chiếc máy quay trên tay, yêu cầu của đề tài là phải do đối tượng thí nghiệm A tiến hành quay phim, cũng có nghĩa là anh phải cầm thiết bị chĩa vào Lee Minhhyeong để quay ít nhất 20 phút. Cấu tạo máy quay thì rất đơn giản, anh chỉ cần nhấn ghi hình, zoom, dừng lại là được.

Video quay xong liệu có bị phát tán lên mạng không?

Khi Lee Minhyeong đầy chính nghĩa tự mình chọn lựa chọn này, có từng nghĩ nếu video này bị rò rỉ sẽ gây ra đòn giáng hủy diệt hơn nữa cho chính mình và đội tuyển không? Kim Geonwoo cảm thấy suy nghĩ của mình bắt đầu mất kiểm soát, có lẽ đã bị cái nơi quỷ quái này ảnh hưởng rồi. Anh thật sự rất muốn tận miệng hỏi Lee Minhyeong, phá vỡ sự bình lặng giả tạo trên bề ngoài này.

Kéo chiếc ghế đến dưới chân giường, đối diện trực tiếp với chính giữa giường. Kim Geonwoo ngồi xuống, đặt máy quay lên đầu gối, khẽ rung chân, chờ đợi 'nhân vật chính' của cuốn băng vào vị trí.

Lee Minhyeong lần này khi leo lên giường có vẻ lúng túng hơn hôm qua. Không mặc quần áo, chỉ khoác một chiếc áo choàng tắm. Cậu tháo kính đặt lên tủ đầu giường, làm công tác chuẩn bị tâm lý một lúc, trong suốt thời gian đó Kim Geonwoo chỉ nhìn cậu chằm chằm.

Cuối cùng Lee Minhyeong gật đầu, Kim Geonwoo nhấn nút ghi hình, điều chỉnh khoảng cách ống kính một chút. Anh nhìn Lee Minhyeong trong màn hình LCD của máy quay, nằm ở vị trí chính giữa, chiếm ba phần tư khung hình, cậu cắn môi cởi bỏ quần lót. Động tác của cậu không hề có chút thẩm mỹ nào, chỉ tùy tiện cởi ra như thay quần áo bình thường, nhưng người đi đường giữa lại cảm thấy lồng ngực hơi thắt lại.

Geonwoo cố định vị trí máy quay rồi dùng tay giữ lấy, sau đó ngẩng đầu lên, so với hình ảnh ảo trong màn hình, người thật rõ ràng thu hút hơn.

Lee Minhyeong rõ ràng vẫn đang né tránh ánh mắt của anh, cậu nhìn chằm chằm vào ga giường dưới thân, đổ dầu bôi trơn vào tay mình, sau đó dùng đôi tay ngày hôm qua vừa chăm sóc dương vật của Kim Geonwoo chạm lên cơ quan sinh dục của chính mình. Cậu nén lại một tiếng rên rỉ, môi dưới cắn chặt hơn, lòng bàn tay bắt đầu chuyển động lên xuống.

Kim Geonwoo thậm chí còn không muốn chớp mắt, động tác của Lee Minhyeong, mái tóc rối bời, đôi môi sắp cắn đến chảy máu, đôi gò má đỏ bừng, cùng việc phơi bày tất cả đặt trước mặt anh để anh nhìn, bấy nhiêu đó đủ để khiến Geonwoo hưng phấn.

Geonwoo nhìn Lee Minhyeong nhắm hờ mắt, tay phải máy móc lặp lại động tác, tay trái vô thức đặt lên đùi mình xoa nắn theo bản năng. Ánh mắt anh hướng lên trên, áo choàng tắm đang mở, bụng dưới cậu căng cứng, run rẩy theo chuyển động của tay. Lên cao hơn nữa là khuôn ngực hơi nhô lên. Vài tháng trước khi cùng nhau tập luyện, họ còn trêu chọc nhau là cơ ngực luyện tập rất đẹp, còn hiện tại, khuôn ngực và đầu nhũ cậu ẩn hiện sau lớp áo choàng tắm nhìn không rõ lắm. Khi Lee Minhyeong dần dần đắm chìm, sắc hồng từ ngực cậu lan dần lên trên, cổ cũng bị nhuộm đỏ, yết hầu cậu nhấp nhô chuyển động vì nuốt nước bọt sinh lý.

Biểu cảm của cậu lúc này, Kim Geonwoo chưa bao giờ thấy, cũng chưa từng mơ thấy hay tưởng tượng qua. Tình cảm của anh dành cho Minhyeong bị chính anh khóa lại ở mức 'bạn tốt 02line', hoặc có thể sâu hơn một chút là 'bạn thân'. Geonwoo không có nhiều bạn trong giới Liên Minh, hầu hết là đồng đội cũ, đối với người mà anh đã dõi theo từ bốn năm trước này, việc có thể trở thành đồng đội và bạn bè như hiện tại đã là điều cực kỳ may mắn.

Geonwoo chưa từng nghĩ đến, hoặc hễ ý nghĩ vừa nhen nhóm sẽ bị chính mình dập tắt, đó chính là một mối quan hệ khác với hai chữ 'bạn bè', mối quan hệ trộn lẫn với đủ loại dục vọng.

Thế nhưng khi nhìn thấy Lee Minhyeong cố kiềm chế dục vọng, nén lại tiếng rên, để nhu cầu hiện rõ lên mặt, những ý nghĩ đó của anh lại bắt đầu mọc lên như cỏ dại sau mưa, không kịp dập tắt và nhổ bỏ.

Lee Minhyeong xoa nắn phần đầu dương vật của mình, dầu bôi trơn và tinh dịch phản chiếu ánh sáng dâm mỹ trên đó và trên những ngón tay cậu.

Lồng ngực Minhyeong không ngừng phập phồng, trông có vẻ sắp lên đỉnh rồi. Kim Geonwoo liếc qua thời gian ghi hình trên màn hình, lên tiếng bằng một giọng nói bình tĩnh đến mức chính anh cũng thấy ngạc nhiên:

"Minhyeong, còn năm phút, cố nhịn thêm một chút nữa."

Lee Minhyeong đang chìm đắm trong thế giới riêng của mình thì bỗng giật mình, bong bóng tưởng tượng đang bao bọc lấy cậu đã vỡ tan. Rõ ràng giọng nam hơi lạnh lùng này khiến Minhyeong lập tức nhận ra cậu không ở đây một mình. Những việc lẽ ra cậu phải giấu làm, lại đang bị người khác nhìn. Leê Minhyeong phát ra một tiếng nức nở.

"...Đừng... đừng nhìn nữa, Geonwoo..."

Kim Geonwoo đóng đinh ánh mắt lên mặt Lee Minhyeong. Lee Minhyeong nghẹn ngào, khống chế tốc độ tay chậm lại một chút, cằm không tự chủ được mà hếch lên hướng về phía Kim Geonwoo từng chút từng chút một.

Cậu vẫn nhắm mắt, điều này khiến Kim Geonwoo hơi thất vọng. Người đi đường giữa nhìn thời gian, một lần nữa lên tiếng.

"Minhyeong, thời gian đến rồi, nhìn mình, có thể kết thúc rồi."

Lee Minhyeong trông cũng có chút rối loạn, cậu nghe thấy chỉ thị thì theo bản năng mà tuân theo, lòng bàn tay gia tăng tốc độ chuyển động, cậu vô thức mở mắt ra, ngay lập tức bị ánh mắt đã chờ đợi sẵn của Kim Geonwoo bắt được.

Lee Minhyeong mở to đôi mắt không còn kính che chắn, tất cả mọi cảm xúc đều lộ ra qua đôi mắt đó. Ánh đèn trần phản chiếu qua làn nước bên khoé mắt khiến cả khuôn mặt cậu trông như đang phát sáng một cách kỳ lạ.

Ngay khoảnh khắc thấy Kim Geonwoo đang nhìn mình, Minhyeong đạt đỉnh, tinh dịch bắn ra tung tóe. Cả người cậu ngay lập tức nhũn ra, ngả ra phía sau ngã ra giường, đùi cậu vẫn hơi run rẩy, nửa thân trên vẫn hơi phập phồng.

Kim Geonwoo nghĩ đến việc mình chưa từng thấy dáng vẻ của Lee Minhyeong khi khóc.

Geonwoo kết thúc ghi hình, tắt máy quay. Lúc này lý trí lại dần chiếm lấy đại não, anh bắt đầu thầm mắng bản thân rốt cuộc ban nãy đã làm cái gì, bản thân việc làm chuyện này đã khiến Minhyeong chịu áp lực rất lớn, vậy mà anh còn đổ thêm dầu vào lửa.

Hơn nữa Geonwoo hiện tại cũng lúng túng không kém, ở đây chỉ có một phòng, anh không biết nên tiến lên chăm sóc Minhyeong hay là trốn vào nhà vệ sinh để tránh đi. Anh nhanh chóng đặt máy quay vào khoang trao đổi, nhấn gọi thêm đồ ăn, rồi vào nhà tắm lấy khăn mang ra.

Lee Minhyeong vẫn giữ tư thế ban nãy nằm trên giường, chưa kéo áo choàng tắm lại, dương vật đã mềm xuống rũ xuống giữa hai đùi, cậu nhắm mắt cố gắng bình ổn hơi thở của mình.

Kim Geonwoo do dự một chút, quỳ một gối bên cạnh giường, nhẹ nhàng đặt chiếc khăn lên tay Lee Minhyeong: "Minhyeong, nhớ lau dọn một chút."

Lee Minhyeong gật đầu nhẹ đến mức khó nhận ra. Kim Geonwoo không nói thêm gì, đột nhiên cảm thấy ngại ngùng không dám nhìn cậu nữa. Anh xoay người trốn ngược vào trong nhà tắm, bởi vì Kim Geonwoo nhận ra mình đã cương rồi.

Ngày thứ ba – Tích luỹ 30 điểm

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net