Day 4
Lee Minhyeong cảm thấy mình buộc phải giải quyết vấn đề hiện tại.
Từ ngày thứ hai sau khi nhìn thấy sự thay đổi trong định hướng của các đề tài, Minhyeong đã nhận ra rằng nếu thực sự không có ai đến cứu, thì để hoàn thành cái gọi là 10 đề tài đó, dù thiên về hướng nào thì mối quan hệ giữa cậu và Geonwoo chắc chắn sẽ không thể quay lại như trước khi dính vào mớ bòng bong này được nữa.
Vì vậy, ngày hôm qua Minhyeong đã tự ý chọn Đề tài 2, cậu đang trốn tránh những tình huống phải đối mặt trực tiếp với Geonwoo để thảo luận về các lựa chọn này. Nhưng rõ ràng Geonwoo đã giận, và với 7 đề tài còn lại, nếu cứ tiếp tục thế này thì không chỉ không nhận được sự phối hợp của Geonwoo mà thậm chí còn có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng hơn, ví dụ như người đi đường giữa cũng sẽ tự tiện đưa ra lựa chọn giống như cậu.
Thế nên, ít nhất là Minhyeong phải kiểm soát được chiều hướng phát triển của mối quan hệ này, không thể để nó tồi tệ thêm.
Lợi thế hiện tại của Minhyeong là mấy tháng gắn bó vừa qua đã khiến cậu hiểu Kim Geonwoo hơn rất nhiều. Chẳng hạn như lúc này, người đi đường giữa trông có vẻ vẫn đang ngủ nhưng bàn tay đang nắm chặt vạt áo trước ngực đã phản bội anh.
"Geonwoo, tỉnh rồi thì dậy đi." Lee Minhyeong nói.
Người bên cạnh không lên tiếng, quyết tâm giả vờ đến cùng.
"Hôm qua lúc bảo đừng nhìn thì không nghe, giờ sao lại không dám nhìn tớ nữa rồi?"
Câu này khiến Kim Geonwoo thực sự không thể giả vờ ngủ tiếp được nữa, anh xoay người lại, đỏ mặt nhìn Lee Minhyeong.
"Minhyeong, xin lỗi..."
"Đợi đã, có câu này, để tớ nói trước." Lee Minhyeong nhìn thẳng vào Kim Geonwoo, không để anh né tránh ánh mắt mình. "Hôm qua tớ đúng là đã tự mình chọn phương án đó, bởi vì tớ sợ."
Kim Geonwoo hơi há miệng, rõ ràng không lường trước được cậu sẽ nói như vậy.
"Tớ sợ sẽ làm hỏng mối quan hệ của hai đứa mình nên tớ muốn tự mình quyết định, như vậy nếu có vấn đề gì xảy ra thì cũng không phải do 'mối quan hệ của chúng ta' gây ra. Nhưng tớ nghĩ đó chính là vấn đề lớn nhất, đây đáng lẽ phải là chuyện của hai người, tớ cần phải tin tưởng cậu hơn." Lee Minhyeong nhìn anh một cách chân thành và nghiêm túc, ánh mắt cậu sâu thẳm lấp lánh.
Kim Geonwoo nhìn lại cậu, gương mặt trông mềm mại, anh im lặng một lát rồi cất giọng khàn khàn: "Như vậy thì tốt, tốt lắm. Nhưng Minhyeong, mình vẫn muốn nói lời xin lỗi..."
"Không đúng, Geonwoo, tất cả những chuyện xảy ra ở đây, bao gồm cả những chuyện sắp tới, đều không phải lỗi của cậu, cũng không phải lỗi của tớ. Chỉ có những kẻ chủ mưu và tham gia vụ bắt cóc này mới là kẻ sai." Lee Minhyeong mỉm cười, "Nếu cậu nhất định phải xin lỗi, thì hãy xin lỗi vì đã chụp lén tớ ở Pop đi."
"Gì chứ, đó là mình đường đường chính chính chụp mà, vả lại rõ ràng là cậu lén ăn vụng tôm viên trước."
Kích hoạt lại được chế độ cãi cọ của Kim Geonwoo, Lee Minhyeong thầm thở phào nhẹ nhõm. Thực ra vẫn chưa giải quyết được hết mọi vấn đề, chỉ là trong tình cảnh hiện tại, cứ đi bước nào hay bước nấy đã.
Họ lần lượt xuống giường vệ sinh cá nhân và ăn uống. Cả hai đều thống nhất rằng vào ngày thứ tư mà cứu viện vẫn chưa tới, khả năng lớn nhất để họ thoát ra ngoài là hoàn thành 10 đề tài rồi cầu nguyện kẻ bắt cóc sẽ giữ đúng lời hứa, vì vậy ưu tiên hoàn thành đề tài hơn là trì hoãn. Sau khi ăn xong, đề tài của ngày hôm đó vẫn chưa xuất hiện trên TV, Kim Geonwoo chán nản lại nằm vật ra giường.
"Geonwoo, chúng mình chơi Liên Minh Huyền Thoại đi." Lee Minhyeong cũng ngồi lại lên giường, tựa vào đầu giường đầy hứng khởi.
"Cậu lú lẫn rồi à? Ở đây làm gì có máy tính, cũng không có mạng." Kim Geonwoo nhìn cậu với vẻ khó tin.
"Chúng mình có thể nói miệng mà, cứ coi như chúng mình vô tình gặp nhau khi đánh xếp hạng đơn đi. Đến đây nhanh lên, cậu chọn trước đi."
Kim Geonwoo thở dài một hơi thật to, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo: "Được rồi, mình chọn Azir."
"Chúng mình đều ở bên đội đỏ, tớ ở lứa pick thứ hai, vậy tớ pick Varus."
"Sao chúng mình lại cùng một đội?"
"Ở đây mà cũng muốn nhắm vào tớ sao, đừng quá đáng thế chứ tuyển thủ Zeka."
"... Thế sao không chọn Aphelios?"
"Aphelios bây giờ chắc không có cửa ra sân nhỉ?"
"Varus cũng suốt ngày nằm trên bảng cấm mà."
"Thôi đừng lôi thôi nữa, bắt đầu rồi đấy. Bên tớ là cùng với Braum đối đầu với Sivir và Karma... Đi đường gian nan đây."
"Đường đôi thì đừng than vãn nhiều thế, đối thủ của mình là Anivia đấy."
"Lúc level 3 rừng đã xuống gank Gumayusi rồi, may mà dùng Flash chạy thoát được."
"Anivia thực sự rất phiền phức, đáng lẽ nên ngoan ngoãn đi hỗ trợ hoặc đường trên đi."
"Lần này rừng tới thì không may mắn thế nữa, chỉ kịp đổi mạng với Karma thôi. Haiz Karma đúng là con tướng rác rưởi mà, nhưng rừng nhà mình đâu rồi?"
"Con rồng này chúng ta phải ra trước, ah tường băng chặn mất Varus rồi, may mà chiêu cuối của tôi đã cứu cậu ấy."
Trận chiến qua lời kể của họ cũng không mấy suôn sẻ giống như nhiều trận xếp hạng đơn khác, nhưng cả hai đều từ chối nhấn đầu hàng. Cuối cùng, hai người tranh cãi xem rốt cuộc là ai đã cướp được Baron.
"Dĩ nhiên là Gumayusi cướp được rồi, cậu cũng từng nếm trải rồi mà, khả năng tính toán sát thương của tớ tuyệt lắm đấy."
"Không phải lúc nào cũng hiệu quả đâu, lần này là mình dùng E lao vào cướp được mà."
Họ tranh cãi vô nghĩa như những đứa trẻ, tựa vào đầu giường, vai chạm nhẹ vào nhau nhưng không ai né ra. Lúc này Lee Minhyeong đã quên mất sự thật rằng mình đang bị nhốt trong căn phòng không có cửa sổ này, cứ ngỡ đây chỉ là một trận xếp hạng đơn bình thường vào một buổi chiều không có lịch thi đấu tại phòng tập.
Nhưng màn hình TV đột ngột xuất hiện dòng chữ mới đã phá vỡ khung cảnh đó, cả hai cùng quay đầu nhìn. Lee Minhyeong nghĩ, rốt cuộc thì vẫn phải đối mặt thôi.
Họ đi tới trước màn hình, đề tài mới nằm ở trên đó:
Đề tài hôm nay
Đề tài 1: Đối tượng thí nghiệm B để lại vết thương trên người Đối tượng thí nghiệm A, dài ít nhất 100mm và sâu 8mm.
Đề tài 2: Đối tượng thí nghiệm B dùng miệng để lấy tinh dịch của Đối tượng thí nghiệm A, Đối tượng thí nghiệm B mặc đạo cụ được chỉ định.
Lee Minhyeong nghẹn lại một chút, đây lại là một trải nghiệm cậu chưa từng thử qua, não cậu vô thức tưởng tượng ra cảnh có thể xuất hiện ở Đề tài 2, cũng như khoảnh khắc Kim Geonwoo ra lệnh một cách lạnh lùng khác thường.
Kim Geonwoo lên tiếng trước, giọng điệu rất thận trọng như thể đã diễn tập trước trong đầu.
"Chúng mình chọn Đề tài 1 đi, khoan hãy phản bác mình, Minhyeong. Hôm qua mình đã suy nghĩ kỹ rồi, cái số 1 này thực ra đâu có nói rõ vết thương phải ở chỗ nào đâu? Thế nên chúng mình hoàn toàn có thể tránh phần tay và cánh tay mà. Dù sao bây giờ cũng chỉ ở trong căn phòng này, chẳng có chỗ nào cần đi lại nhiều, cũng có thể dưỡng thương."
Lee Minhyeong thực sự đang cố tự thuyết phục chính mình. Cậu hơi do dự, không phải cậu không dám thử Đề tài 2, nhưng hôm nay cậu vừa mới thẳng thắn nói với Geonwoo rằng mình cần phải tin tưởng anh hơn, mà Geonwoo cũng không phải đưa ra quyết định trong lúc bốc đồng, có lẽ hôm nay nên...
"Được rồi." Lee Minhyeong nói, "Nhưng nếu sau này lại có những lựa chọn Đề tài 1 tệ hại hơn, chúng ta nhất định sẽ không chọn nó nữa."
Kim Geonwoo trông có vẻ rất vui, hoàn toàn không giống một người sắp bị rạch một nhát dao lên người. Họ bắt đầu thảo luận dựa trên phần giới thiệu các bước của Đề tài 2 để xem đặt vết thương này ở đâu là ảnh hưởng ít nhất, cuối cùng xác định là ở mặt ngoài đùi trái (trước hết tay và cánh tay là tuyệt đối cấm, tiếp theo phải tránh những bộ phận ở thân trên dễ gây xuất huyết lớn, vả lại lớp cơ và mỡ ở bắp chân cũng không dày bằng đùi).
Kim Geonwoo ướm thử vài cái lên đùi mình, Lee Minhyeong nhớ lại video quay khi cậu mới đến CampOne, lúc đó họ đang thảo luận về chủ đề bánh Hamburger, còn cầm con dao nhỏ đùa rằng "Giả dụ như bây giờ nếu có người dùng dao ép thì sẽ ăn mấy cái", con dao đó giờ đây nhìn lại giống như một điềm báo xui xẻo treo lơ lửng. Sau này tuyệt đối sẽ không làm mấy trò như vậy nữa.
Minhyeong nhấn nút, khoang trao đổi kêu lạch cạch đưa đến những đạo cụ để thực hiện. Cậu bước tới lấy khay, một con dao phẫu thuật nhỏ nhắn màu bạc nằm ngay chính giữa trong bao bì nhựa, phản chiếu ánh sáng đầy ác ý.
Lee Minhyeong đột nhiên nảy sinh một sự căng thẳng chưa từng có, cảm giác này không giống với tâm trạng khi cậu tự mình gặp phải những chuyện tồi tệ trước đây. Vừa nghĩ đến việc phải để lại một vết thương chắc chắn sẽ thành sẹo trên làn da trắng trẻo mịn màng của Kim Geonwoo, một cơn buồn nôn bỗng dâng lên từ dạ dày. Cậu quay lưng về phía Geonwoo để xem chỉ dẫn thao tác, không được, không thể ở đây mà còn căng thẳng hơn cả người sắp bị rạch được.
Kim Geonwoo ngồi trên ghế, trông thực sự không có vẻ gì là căng thẳng. Thấy Lee Minhyeong quay lại, cậu cởi quần ra. Được rồi, Lee Minhyeong nghĩ, bây giờ họ đã quen với việc cởi quần trước mặt nhau rồi.
Lee Minhyeong quỳ xuống sàn cạnh chiếc ghế, dùng bút đánh dấu hai điểm trên mặt ngoài đùi trái của Kim Geonwoo, vừa đúng 10cm; lại xé bao bì, đánh một dấu cực nhỏ trên con dao phẫu thuật.
Cậu ngẩng đầu lên, thấy Kim Geonwoo đang cúi đầu chăm chú nhìn động tác của cậu, phần tóc trước trán rủ xuống, trông rất vô tội.
Hai tay Lee Minhyeong lúc này lạnh toát, ở đây cũng chẳng có túi sưởi tay như vẫn được phát trước mỗi trận đấu. Đốt ngón tay cậu chạm vào da đùi Kim Geonwoo, cảm thấy người anh nóng như lửa đốt.
"Cậu có muốn nắm lấy cái gì không, chắc là sẽ đau lắm đấy."
Kim Geonwoo từ chối, nhưng Lee Minhyeong vẫn cố nhét một gói khăn giấy vào tay anh. Cậu lấy miếng bông tẩm cồn ra, một lần nữa sát trùng trên da Kim Geonwoo, mùi hắc nồng khiến cậu nhíu mày.
Sau khi cồn khô đi, cậu cầm con dao phẫu thuật bằng tay phải, thân dao nhẹ tênh, lưỡi dao sắc lẹm. Sau khi hít một hơi thật sâu, Lee Minhyeong lại nhìn Kim Geonwoo một cái, ánh mắt người đi đường giữa cũng nhìn lại cậu rất bình tĩnh, đầy tin tưởng.
Cậu nín thở, để lưỡi dao đặt nghiêng trên điểm đánh dấu, cẩn thận đâm xuống.
Tốc độ lưỡi dao rạch mở da rất nhanh, lớp da bề mặt lập tức tách sang hai bên, Lee Minhyeong nghiến răng để lưỡi dao tiếp tục đâm sâu xuống, cảm nhận khoảng vài milimet đã chạm tới lớp mỡ dưới da mềm. Máu nhanh chóng trào ra, rỉ từ mép vết thương. Cậu cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, nhưng vẫn cố khống chế tay phải để nó không run rẩy.
Tiếp theo là di chuyển toàn bộ lưỡi dao đến điểm đánh dấu còn lại, trong đầu Lee Minhyeong lóe lên video "Healing Restaurant' mà cậu quay vài tuần trước, lúc đó cậu phải học cách xử lý bít tết, sau khi làm chín thì dùng dao cắt miếng thịt bò tái, phần thịt bên trong vẫn còn màu đỏ tươi. Nhưng trong căn bếp có ánh đèn ấm áp và người dì thân thiện, còn ở đây chỉ có mùi tanh sắt ngày càng đậm đặc.
Tập trung vào, Lee Minhyeong. Lưỡi dao đã cắt mở được hơn một nửa lớp da và cơ, toàn bộ quá trình hầu như không gặp trở ngại. Cậu đoán Geonwoo cũng đang nín thở hoặc nắm chặt nắm đấm, nhưng cậu không thể phân tâm để nhìn anh. Vết thương dài 10cm khiến da thịt hơi lật ra, mép vết thương ửng đỏ, ở giữa lộ rõ một lớp mỡ màu vàng nhạt dạng hạt, trộn lẫn với những tia máu li ti, độ sâu của vết thương vừa vặn dừng lại giữa lớp mỡ và màng cơ, khiến cậu hơi thở phào nhẹ nhõm.
Những giọt máu từ vết cắt trên da chậm rãi lăn dài theo mặt ngoài đùi, trông cực kỳ chói mắt trên làn da trắng như tuyết. Lee Minhyeong xác nhận chiều dài và độ sâu của vết thương đã đủ, nhanh chóng ném con dao dính máu xuống đất, chớp lấy chiếc máy ảnh đạo cụ được gửi kèm chụp hai kiểu ảnh vết thương, ngay sau đó cũng ném máy ảnh sang một bên, lập tức dùng gạc sạch phủ lên vết thương, nhẹ nhàng đẩy phần da thịt bị lật về chỗ cũ, ấn phẳng, máu tươi dính đầy trên các ngón tay. Minhyeong nghe thấy Kim Geonwoo xuýt xoa một tiếng, tay cậu hơi run, sau khi ấn một lúc, cậu đắp thêm một miếng gạc khử trùng lớn, che phủ hoàn toàn vết thương.
Sau đó Minhyeong cầm băng gạc lên, bắt đầu quấn từng vòng từ gốc đùi xuống dưới. Lúc này tay cậu run không kiểm soát nổi, vì không dám dùng lực nên băng quấn hơi lỏng. Tay của Kim Geonwoo thay thế tay cậu, quấn thêm vài vòng rồi thắt nút chặt lại.
Trong không khí tràn ngập mùi cồn và mùi máu, Lee Minhyeong vô thức định đưa ngón tay lên miệng thì ngay lập tức có người giữ lấy tay cậu không cho cậu cắn móng tay. Những ngón tay loang lổ vết máu của cậu được một đôi tay ấm áp nhưng lại hơi run bao bọc lấy. Geonwoo nhìn cậu bằng ánh mắt lo lắng chưa từng có.
"Minhyeong, mình muốn thú thật với cậu một chuyện."
"Chuyện... chuyện gì?"
"Hồi giải đấu tháng 4 năm ngoái, lúc đó mình đã hỏi anh Hyeonjun về tình hình của cậu."
"Gì cơ? Anh Hyeonjun, tuyển thủ Doran á?" Lee Minhyeong hoàn toàn không ngờ Kim Geonwoo lại nhắc đến cái tên đó vào lúc này, trong thoáng chốc sự kinh ngạc đã lấn át những cảm xúc tiêu cực. Đúng thế, trước đây họ từng là đồng đội, mối quan hệ cũng rất tốt.
"Đúng, chính là sau trận đấu với GEN đó."
Lee Minhyeong ngẩn người, không ngờ Geonwoo lại nhắc về chuyện năm ngoái. Thành thật mà nói, cậu không muốn nhớ lại những chuyện đó. Lee Minhyeong nhíu mày suy nghĩ, Kim Geonwoo vẫn chưa buông tay, vẫn nắm chặt lấy tay cậu trong lòng bàn tay mình.
"Là ở lượt đi sao? Tớ nhớ là đã thua GEN." Sau đó bị thay ra dự bị.
"Mình đã hỏi anh Hyeonjun xem cậu thế nào, anh ấy đã nói thật cho mình biết —— sau này cậu đừng nói với anh ấy là mình đã kể chuyện này ra nhé. Những lúc như thế, cậu rất dễ cắn tay và cả móng tay, mình... rất không thích nhìn thấy cảnh đó."
Cái gì, tay? À, Geonwoo đang nhắc tới video mà cậu vô thức cắn tay trong phòng nghỉ sau trận đấu phải không, lúc đó hình như còn gây ra một số tranh cãi trong cộng đồng người hâm mộ.
"Mình nghĩ ít nhất là từ khi cậu đến HLE, không nên để tình trạng đó xảy ra nữa." Kim Geonwoo siết chặt tay, đầu ngón tay lau đi rất nhiều vết máu, "Mặc dù lần nào cậu cũng có thể vượt qua được những chuyện đó, nhưng không nên cứ mãi như vậy... Nghe xong mình đã rất buồn, sau đó cũng nhìn thấy rồi, cậu nên thi đấu một cách vui vẻ và hạnh phúc."
Từ trước đến nay Lee Minhyeong luôn nhận được sự ủng hộ tinh thần to lớn từ gia đình, bạn bè và cả những người hâm mộ, đặc biệt là vào năm ngoái. Nhưng cậu chưa bao giờ nghĩ mình cũng sẽ nhận được những điều ấy từ người trước mặt. Cậu là người không bao giờ hối hận hay ngoảnh đầu lại, những chuyện trong quá khứ cũng không nên mang sang đội mới, chỉ là cậu không ngờ Kim Geonwoo vẫn luôn dõi theo cậu ở những nơi mà cậu không hề hay biết.
Lee Minhyeong khẽ cúi đầu, cả người như mất hết sức lực trượt xuống, cho đến khi trán cậu tựa vào đôi tay đang đan vào nhau của cả hai.
"Cảm ơn cậu, Geonwoo."
Ngày thứ tư - Tích luỹ 40 điểm
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net