Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Day 6

Lee Minhyeong cảm thấy mình đã bị lây chứng mất ngủ rồi, cậu trăn trở lật người mấy lần mà hoàn toàn không có chút ý muốn đi vào giấc ngủ nào.

Ngược lại, 'thủ phạm' dường như lại ngủ rất ngon. Cậu gối hai tay ra sau gáy, lắng nghe tiếng thở nặng nề của người bên cạnh trong bóng tối.

Làm sao có thể có người sau khi hôn người khác xong thì lại sợ hãi bỏ chạy chứ? Ngày hôm qua, cho đến cuối cùng thì Lee Minhyeong phải vừa đập cửa nhà tắm vừa gào lên "Geonwoo à cậu ra đi, tớ thực sự cần đánh răng rửa mặt mà.", thì người chơi đường giữa mới cúi gằm mặt mở cửa bước ra.

Lee Minhyeong chống hai tay lên thành bồn rửa mặt, nhìn mình trong gương. Trên gò má vẫn còn vương chút đỏ ửng chưa tan, đôi môi sưng đỏ, dưới cằm còn dính chất lỏng trong suốt. Cậu cảm thấy cổ họng mình có một loại cảm giác khàn đau nhẹ sau khi bị nong rộng ra. Minhyeong thở dài một tiếng rồi rửa mặt sạch sẽ, ngậm bàn chải đánh răng nhìn vào gương. Nếu là vài ngày trước, Lee Minhyeong có nằm mơ cũng không ngờ tới mình lại đi kích dục bằng miệng cho một người đàn ông khác, và điều bất ngờ là bản thân cậu cũng không thấy phản cảm như tưởng tượng.

Là do sự phá vỡ từng tầng giới hạn trong mấy ngày liên tiếp khiến khả năng chấp nhận của cậu cao hơn? Hay là bởi vì đối tượng cậu thực hiện những việc này là Kim Geonwoo? Minhyeong không biết nữa. Nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh Kim Geonwoo vừa rồi đang chăm chú nhìn chằm chằm vào mặt cậu, đôi mắt thuôn dài tràn đầy dục vọng, nốt ruồi lệ nơi khóe mắt cũng giống như bị đốt cháy. Minhyeong đã hoàn toàn bị mê hoặc bởi biểu cảm đó của Kim Geonwoo.

Cậu bước ra khỏi nhà vệ sinh, thấy người chơi đường giữa đang lẳng lặng dọn dẹp sàn nhà: "Đứng lên đi, vết thương của cậu còn chưa lành, để tớ dọn cho."

Kim Geonwoo quay lưng về phía cậu không hề ngoảnh đầu lại, Lee Minhyeong chỉ có thể nhìn thấy tấm lưng rộng lớn của anh đang cứng đờ trong im lặng. Cả hai đều không ai nói gì, cuối cùng vẫn là Kim Geonwoo không nhịn được mà mở lời trước: "Em không hỏi mình tại sao sao?"

"Giờ tớ hỏi thì cậu sẽ nói cho tớ biết à?" Minhyeong không bao giờ gặng hỏi một người không muốn trả lời, "Nếu cậu có gì muốn nói với tớ thì cứ trực tiếp nói đi."

Minhyeong đứng ở phía sau chờ đợi, một sự im lặng hoặc là một câu trả lời.

Cuối cùng từ miệng của người chơi đường giữa, cậu chỉ có thể nghe thấy một câu "xin lỗi" với âm lượng cực thấp. Kim Geonwoo cầm lấy khăn tắm, nghiêng người lách qua phía bên phải cậu đi thẳng vào nhà vệ sinh.

Lee Minhyeong nhìn chằm chằm vào cánh cửa đã đóng lại, dù đó là kết quả nằm trong dự tính, nhưng trong một khoảnh khắc cậu đã hy vọng sẽ được nghe một câu trả lời khác.

Cho nên, có lẽ đây chỉ là hệ quả của việc hứng tình nhất thời thôi. Lee Minhyeong nhìn lên trần nhà trong bóng tối, còn về những hành vi trong mấy lần thực hiện đề tài vừa qua, có lẽ là sở thích cá nhân. Cậu lật người, quay lưng về phía người kia, nhắm mắt lại.

Đến khi mở mắt ra lần nữa, Minhyeong cảm thấy người bên cạnh có chút không ổn. Cậu đưa tay ra sau chạm vào người Kim Geonwoo, nhiệt độ rất cao. Lee Minhyeong vừa lần mò ngồi dậy vừa bật công tắc trên tủ đầu giường. Kim Geonwoo dưới ánh sáng đột ngột liền nhíu mày theo phản xạ, nhưng vẫn nhắm nghiền mắt, sắc mặt đỏ hồng bất thường, trông biểu cảm có vẻ đau đớn, phần tóc mái trước trán đã ướt đẫm.

"Geonwoo, cậu phát sốt rồi à?" Minhyeong không cần nhiệt kế cũng có thể cảm nhận được, Kim Geonwoo chỉ phát ra một chút âm thanh lầm bầm mơ hồ.

Cậu nhanh chóng kiểm tra vết thương, chỉ thấy có cảm giác nóng nhẹ và có cái gì đó đập theo nhịp, chưa có dấu hiệu bị viêm nhiễm nghiêm trọng.

Lee Minhyeong đại khái đã đoán được nguyên nhân. Hôm qua khi Geonwoo tắm xong bước ra, hình như là đã tắm nước lạnh. Mặc dù căn phòng kín như này không nên có virus, nhưng trước khi bị nhốt vào đây có thể nói là cơn cảm lạnh của họ vẫn chưa khỏi hẳn, nên lần này đã trực tiếp dẫn đến trận sốt.

Nếu là ở bên ngoài, họ có thể trực tiếp đi tiêm thuốc hạ sốt hoặc uống thuốc, đó sẽ không phải là vấn đề lớn. Nhưng hiện tại ở đây, họ chỉ có thể dựa vào thể lực cơ thể để gồng mình chống chọi.

Lee Minhyeong nhìn khuôn mặt yếu ớt của người chơi đường giữa, trong lòng đã nhanh chóng đưa ra quyết định.

Cậu đi đến bên cửa, vẫy tay trước vị trí camera, cao giọng nói: "Các người nhìn thấy rồi đúng không, chúng tôi cần thuốc, cậu ấy cần phải khỏe mạnh thì mới phối hợp thực hiện đề tài của các người được. Cứ để cậu ấy thế này, các người cũng không đạt được mục đích đâu."

Lee Minhyeong đứng trước cửa lặp lại ba lần, cậu thấy việc này chắc không tính là 'gây rối trật tự thí nghiệm' đâu. Nếu thực sự những kẻ bắt cóc này không phản ứng, thì chỉ có thể đợi Geonwoo từ từ hạ sốt, nhưng như vậy không chỉ kéo dài thời gian ở lại đây, mà còn dẫn đến việc liên tiếp mấy ngày không có thức ăn, cơn sốt cao kéo dài còn có thể gây ra những ảnh hưởng khác. Vì vậy cậu chỉ có thể hy vọng những người ẩn danh này so với việc nhìn họ gặp chuyện thì sẽ thích nhìn thấy đề tài được hoàn thành hơn.

Minhyeong nghe thấy tiếng chuông báo phát ra từ loa màn hình TV phía sau, quay người lại thấy trên màn hình xuất hiện một dòng chữ:

Thông qua yêu cầu: Thực hiện đề tài hoãn lại một ngày, cần tiến hành lựa chọn ngay bây giờ. Nếu đề tài không được lựa chọn hoặc không được hoàn thành trong ngày tiếp theo, sẽ bị coi là gây rối trật tự thí nghiệm.

Lee Minhyeong thở phào nhẹ nhõm, có vẻ cậu đã đoán đúng. Cậu tiến lên phía trước nhấn vào màn hình, xuất hiện đề tài cần thực hiện cho ngày mai:

Đề tài hôm nay:

Đề tài 1: Đối tượng thực nghiệm B dùng đinh xuyên qua phần lòng bàn tay dày trên 2cm của đối tượng thực nghiệm A.

Đề tài 2: Đối tượng thực nghiệm A hỗ trợ đối tượng thực nghiệm B mặc vật phẩm chỉ định và giữ trong trạng thái cương cứng ít nhất một giờ, trong thời gian đó cấm đạt đến cao trào.

Nhìn từ góc độ lạc quan, cho dù ngày mai Kim Geonwoo chưa hồi phục hẳn, thì Đề tài 2 này cũng coi như có thể gượng ép bản thân hoàn thành được. Lee Minhyeong nghĩ, dù sao thì cũng đã chọn số 2 đến cùng rồi.

Sau khi lựa chọn xong, khoang trao đổi truyền đến âm thanh, Lee Minhyeong lấy ra xem, ngoài thức ăn thì chỉ có một hộp nhỏ thuốc hạ sốt và một chiếc nhiệt kế điện tử.

Lee Minhyeong quay trở lại bên giường, nhẩm lại trong đầu các bước điều trị khi mình bị sốt cao trước đây. Đầu tiên cậu đo thân nhiệt cho Kim Geonwoo. 38,6 độ. Đã cận kề ngưỡng sốt cao rồi.

Lee Minhyeong vào nhà vệ sinh làm ướt hết tất cả khăn lông, không có vật dụng chứa khác nên cậu dùng khay hứng nước, dự định sẽ hạ sốt vật lý cho người chơi đường giữa trước.

Lee Minhyeong dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ngược phần tóc trước trán của Kim Geonwoo lên, dáng vẻ để lộ trán của anh trước đây Minhyeong không thường thấy, trông có chút mong manh. Cậu dùng khăn nhẹ nhàng lau, từ trán đến gò má, khi chiếc khăn ẩm ướt chạm vào mí mắt, mắt Kim Geonwoo run rẩy khẽ mở ra một chút.

"... Min... hyeong?" Giọng Geonwoo khàn đặc đến mức gần như không nghe rõ.

"Cậu sốt rồi, cứ nằm yên đó đi, tớ hạ sốt cho cậu trước."

Minhyeong hơi do dự trước phần thân trên của Geonwoo, việc bắt anh phối hợp cởi áo cũng khá khó khăn, vì vậy cậu cuộn gấu áo anh lên, dồn tới dưới cổ. Kim Geonwoo theo bản năng cố gắng cuộn tròn cơ thể lại, lẩm bẩm nói: "... Lạnh quá." Nhưng lồng ngực của anh nóng rực, cả cơ thể đều đỏ ửng.

Lee Minhyeong dùng tay nhẹ nhàng ấn người anh lại, cậu phớt lờ cảm giác mịn màng của làn da dưới tay, cố gắng ngăn không cho Geonwoo cử động lung tung để tránh chạm vào vết thương. "Geonwoo, kiên trì một chút." Cậu dùng khăn ướt lau từ xương quai xanh đến bụng dưới, vóc dáng của Kim Geonwoo được rèn luyện rất tốt, tuy không có cơ bụng rõ rệt nhưng đường nét tổng thể rất mượt mà. 'Người chỉ tập thân trên là như vậy đấy', Lee Minhyeong nghĩ thầm một cách ghen tị.

Làn da sau khi lau xong còn vương vệt nước, phản chiếu ánh sáng mờ ảo. Mặc dù nhiệt độ bề mặt cơ thể vẫn rất nóng, nhưng bản thân người phát sốt lại cảm thấy lạnh, hai đầu nhũ màu đỏ dựng đứng trên làn da trắng trẻo, Lee Minhyeong chỉ liếc nhìn một cái rồi lập tức kéo áo Kim Geonwoo xuống, may là người kia không phát hiện.

Minhyeong thay một chiếc khăn khác, vừa lau cánh tay vừa nhớ lại lúc họ mới gặp huấn luyện viên thể hình cùng với anh Jinhyeok, huấn luyện viên cũng đưa ra các phương án tập luyện khác nhau cho hình dáng vai khác nhau của họ. Huấn luyện viên rất công nhận dáng cơ thể của Minhyeong, bảo là chỉ cần thực hiện nhiều bài tập định hình với tạ nhẹ là được. Còn Geonwoo tuy là vai xuôi, nhưng đầu nhỏ và vai rộng đã bù đắp được điều đó, sau khi huấn luyện viên ra bài tập, Minhyeong thấy anh dành một nửa thời gian để tập ép lưng và thắt chặt xương bả vai.

Tuyển thủ Zeka, người sở hữu thân hình cường tráng và được người hâm mộ gọi là 'Galio hình người' khi sốt cũng yếu ớt như sắp chết đến nơi vậy. Lee Minhyeong nhớ lại khoảng thời gian mình bị sốt hồi đầu năm, tiêm thuốc hạ sốt rồi mà vẫn bị đi bị lại, toàn thân đau nhức, không có cảm giác thèm ăn, phần lớn thời gian trong ngày chỉ có thể nằm liệt trên giường. Hiện tại, cậu cũng đồng cảm được 7-8 phần với Kim Geonwoo.

Sau khi hạ nhiệt vật lý, làn da của Kim Geonwoo trở nên mát lạnh và ẩm ướt. Tiếp theo là uống thuốc hạ sốt, nhưng không được để bụng đói, mặc dù gọi người chơi đường giữa dậy ăn lúc này là một nhiệm vụ gian nan, nhưng cậu vẫn cố gắng đỡ Kim Geonwoo ngồi dậy.

"Geonwoo, cậu có thể ngồi dậy một chút không, ăn một chút và uống thuốc xong sẽ khỏe thôi." Sau khi nâng vai mấy lần mà Kim Geonwoo dường như vẫn bất động, Minhyeong nhẹ nhàng lắc người anh. Cánh tay của Kim Geonwoo nâng lên từng chút một, cố gắng chống đỡ bản thân, Lee Minhyeong trèo lên ngồi trên người Kim Geonwoo, giúp anh đỡ lấy thân trên. Xem kìa, đây chính là nhược điểm của việc tập luyện quá đô.

Kim Geonwoo trông vẫn nửa tỉnh nửa mê, Lee Minhyeong leo qua ngồi xuống bên cạnh, đặt một tay lên lưng anh. "Tớ biết lúc này cậu chắc chắn không có cảm giác thèm ăn, nhưng ít nhiều cũng phải ăn một chút." Người chơi xạ thủ lấy ra trứng luộc và bánh mì được phân phát. Kin Geonwoo hé mí mắt lên nhìn một cái rồi từ trong cổ họng phát ra âm thanh kháng cự, cậu dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve lưng anh, giống như đang dỗ dành em trai mình. "Thử ăn một chút đi, tớ đi lấy thêm ít nước."

Khi Minhyeong định xuống giường thì bất ngờ bị chộp lấy cổ tay. Vì sự nhạy cảm nghề nghiệp, việc bị nắm lấy ở vị trí này khiến cậu toàn thân chấn động. Kim Geonwoo vẫn nhắm hờ mắt, nhưng sức tay lại vượt quá sức lực mà một người đang sốt nên có.

Lee Minhyeong thử vùng vẫy hai cái thấy hoàn toàn không thể thoát ra được, chỉ đành trấn an cảm xúc của Geonwoo trước: "Tớ chỉ đi lấy chai nước thôi, sẽ quay lại ngay." Cậu bóp nhẹ lên mu bàn tay đang siết chặt cổ tay mình của Kim Geonwoo, một lúc lâu sau anh mới buông ra.

Đợi đến khi Kim Geonwoo uống thuốc xong, Lee Minhyeong cảm thấy ngày hôm nay đã trôi qua được nửa ngày rồi. Cậu giúp người chơi đường giữa nằm xuống, cơ thể Geonwoo vẫn còn rất nóng, tiếp theo phải xem thuốc hạ sốt có phát huy tác dụng hay không.

Minhyeong cứ ngồi bên cạnh như vậy, Geonwoo hôm nay không thể trò chuyện cùng cậu được nên đâm ra có chút nhàm chán. Vì vậy khi đã qua một lúc lâu, nghe thấy tiếng của Kim Geonwoo, Minhyeong còn tưởng mình xuất hiện ảo giác.

Đầu tiên chỉ là một số âm thanh lẩm bẩm vô nghĩa, Lee Minhyeong ghé sát lại, quan sát kỹ trạng thái của Kim Geonwoo. Trông giống như đang rơi vào mê sảng do sốt cao, mắt mở hờ, ánh mắt đờ đẫn không có tiêu điểm, bàn tay và cẳng tay hơi co giật. Cậu ghé đầu sát hơn một chút, gần như dán sát vào đôi môi khô nẻ vì sốt cao của Kim Geonwoo.

Đầu tiên, Minhyeong nghe thấy anh gọi tên người nhà, gọi tên chú chó nhỏ, điều này giống như bất kỳ ai khi bị bệnh cũng sẽ gọi bố gọi mẹ; sau đó cậu nghe thấy những lời lẩm bẩm 'tôi đã cố gắng hết sức rồi', 'vẫn chưa làm đủ tốt'. Minhyeong biết năm ngoái Geonwoo cũng giống cậu, đã trải qua đủ loại đau khổ đến từ việc bị lật kèo và phải dừng bước. Cuối cùng, Minhyeong đã nghe thấy lời nói mà từ sâu trong tiềm thức cậu vốn dĩ đã muốn nghe nhất.

Nếu để bản thân Lee Minhyeong tự nói, cậu sẽ thừa nhận hành vi thừa nước đục thả câu này không cao thượng, nhưng cậu cũng vẫn phải nói rằng, cái hành vi biết rõ câu trả lời cần thiết nhưng không chịu mở miệng này của Kim Geonwoo cũng không đủ chính trực.

Kim Geonwoo chỉ lặp đi lặp lại việc lầm bầm tên cậu, xen lẫn vài câu cảm ơn. Cảm ơn cái gì chứ? Rõ ràng là ở lượt đi Lee Minhyeong đã làm không làm, rõ ràng là cậu đã mang đến nhiều lời chửi bới hơn.

Kim Geonwoo thở dài gọi tên cậu, và rồi Lee Minhyeong nhận ra, anh đang cảm ơn vì cậu đã đến bên cạnh anh.

Lee Minhyeong chậm rãi cúi xuống, để bản thân nằm sát vào cánh tay đang nóng bừng của Kim Geonwoo, một tay cậu vòng qua xương sườn của người chơi đường giữa, nhẹ nhàng giữ lấy cơ thể vẫn còn đang phát sốt của Kim Geonwoo.

Tớ cũng phải cảm ơn cậu, Geonwoo.

Ngày thứ sáu - Tích lũy 50 điểm

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net