Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Day 7

Mở mắt ra một lần nữa, Kim Geonwoo cứ ngỡ mình vừa bị xe tải tông trúng, khắp người bủn rủn, đầu chỉ cần khẽ động đậy cơn đau nhức nhối kèm cảm giác buồn nôn ập tới. Nhưng cuối cùng thì cũng đã tỉnh táo hơn, Geonwoo đảo mắt nhìn quanh rồi đưa tay vuốt mặt thì quệt phải một đống mồ hôi ướt đầy tay, anh phát ra tiếng kêu đầy ghét bỏ. Sau đó, Geonwoo cảm nhận được có thứ gì đó ấm áp đang áp sát cánh tay mình.

Trong bóng tối, Geonwoo đưa tay ra và chạm vào lớp tóc xù xù. Một cánh tay của Minhyeong vẫn còn quàng qua bụng anh. Nhận ra điều đó, người Geonwoo cứng đờ lại. Anh cố gắng bật đèn mà không làm thức giấc hay di chuyển Lee Minhyeong nhưng rõ ràng điều đó là không thể. Cuối cùng, sau khi "tận hưởng" sự ôm ấp của nguời chơi xạ thủ một lát —— dù sao thì một bắp tay rắn chắc vẫn tạo ra áp lực hơi lớn đối với một người vừa mới hạ sốt —— anh nhẹ nhàng nắm lấy tay Minhyeong đặt xuống, chống người ngồi dậy bật công tắc đèn.

"Sao thế, trời sáng rồi à?" Lee Minhyeong lập tức chớp đôi mắt ngái ngủ ngẩng đầu lên. Nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi và quầng thâm dưới mắt của Minhyeong, Geonwoo trỗi dậy một cảm giác hạnh phúc lẽ ra không nên có. Geonwoo vẫn nhớ những cái chạm và xoa vuốt mát rượi trong cơn mê man hôm qua.

"Mình nghĩ mình khỏe hơn nhiều rồi, Minhyeong." Vừa mở miệng, Geonwoo đã tự làm mình giật mình, giọng anh cứ như thể hôm qua đã xem bóng đá cả ngày và gào thét cổ vũ cho đội nhà vậy. Geonwoo vội vàng chộp lấy cốc nước trên tủ đầu giường, uống liền mấy ngụm lớn.

"Thế à?" Lee Minhyeong đưa mu bàn tay lên trán Geonwoo để kiểm tra nhiệt độ. Geonwoo không kịp ngăn lại, chỉ đành để Minhyeong chạm vào cái trán đầy mồ hôi lạnh của mình. Tim Geonwoo chùng xuống, nhưng có vẻ như Minhyeong - người tự xưng là có bệnh sạch sẽ không nhận thấy điều gì bất thường hay có biểu hiện của sự khó chịu nào, chỉ gật đầu tán thành: "Đúng là tốt hơn rồi, hồi đó tớ phải mất gần ba ngày mới hạ sốt đấy."

Họ xuống giường ăn chút gì đó, Geonwoo nhận thấy lượng thức ăn chỉ còn đủ cho hơn một bữa. Lee Minhyeong chỉ ăn một chút bánh mì: "Hôm qua không hoàn thành nhiệm vụ nên hôm nay không có lương thực cung cấp, nhưng may là nước vẫn đủ, đủ để cầm cự qua một ngày."
Geonwoo chợt nhận ra điều gì đó, vội vàng bấm vào màn hình xem đề tài.

Đề tài hôm nay:

Đề tài 1: Đối tượng B dùng đinh đâm xuyên qua phần thịt dày hơn 2cm trên lòng bàn tay của Đối tượng A.

Đề tài 2: Đối tượng A hỗ trợ Đối tượng B đeo vật dụng quy định, duy trì trạng thái cương cứng trong ít nhất một giờ, trong thời gian đó cấm đạt tới cao trào.

Geonwoo nhìn chằm chằm vào nút Đề tài 2 đang sáng lên hồi lâu mà không nói lời nào. "Cậu biết là chúng ta không thể chọn đề tài 1 mà." Lee Minhyeong nói với giọng thản nhiên "Chỉ là tớ vẫn có thắc mắc, Geonwoo à, tại sao mấy lần trước cậu đột nhiên lại biểu hiện rất... khác với bình thường vậy?"

Thực ra câu hỏi này chính Geonwoo cũng không biết câu trả lời. Trong những trải nghiệm tương tự trước đây của anh, mọi thứ đều phát triển theo lẽ tự nhiên. Nhưng trong mấy lần bị kẹt lại cùng Lee Minhyeong làm đề tài này, anh luôn bị hệ thống và dopamine chi phối, cơ thể và lời nói luôn chạy nhanh hơn lý trí.

"Điều đó làm em phiền lòng sao? Hay là em ghét nó?"

Nghe thấy câu trả lời không đúng trọng tâm này, Lee Minhyeong nhướng mày một chút, đôi lông mày gần như khuất sau lớp tóc mái.

"Không, tớ chỉ tò mò thôi." Khóe miệng Minhyeong thoáng nở một nụ cười khó nhận ra, "Cậu muốn làm thế nào thì cứ làm thế đó đi, Geonwoo."

Kim Geonwoo bắt đầu nghi ngờ không biết hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Lẽ ra anh phải ở trạng thái bán hôn mê cả ngày, trước khi đổ bệnh cũng không dám thổ lộ tâm tư gì với Lee Minhyeong, thế mà giờ đây lời của Minhyeong khiến lại khiến anh hoàn toàn không biết phải đáp lại thế nào.

Liệu có khả năng Minhyeong cũng có chút cảm xúc tương tự với mình... hay chỉ là cảm thấy thú vị thôi? Anh chỉ sợ nhận được câu trả lời mình không mong muốn. Nhưng nếu không đặt câu hỏi, câu trả lời sẽ mãi mãi không được rõ ràng.

Lee Minhyeong không truy hỏi thêm, sự chú ý chuyển sang màn hình. Phần mô tả hôm nay đặc biệt dài. Geonwoo ghé mắt nhìn qua, đập vào mắt là "Hướng dẫn sử dụng máy massage tiền liệt tuyến" liền sợ tới mức lập tức dời mắt đi chỗ khác.

Lee Minhyeong vừa xem vừa nhíu mày, cắn môi. Geonwoo có thể hiểu được, đề tài hôm nay so với trước đây đã mang màu sắc xâm nhập rõ rệt hơn. Kim Geonwoo chỉ hy vọng đến ngày cuối cùng, ít nhất thể xác của hai người sẽ không phải chịu tổn thương quá lớn.

Lee Minhyeong gõ ngón tay lên đầu gối vài cái rồi đứng dậy: "Geonwoo, cậu cũng xem hướng dẫn đi, lát nữa cần cậu hỗ trợ tớ." Nói xong cậu liền đi thẳng vào phòng vệ sinh. Geonwoo bấm vào phần hướng dẫn, cố gắng hiểu ý nghĩa của các cụm từ "bôi đủ lượng chất bôi trơn gốc nước" và "tuyến tiền liệt thường nằm ở thành trước trực tràng, cách hậu môn khoảng 5-7 cm".

Trước khi người chơi xạ thủ trở ra, Geonwoo đã gọi cung cấp đạo cụ vì muốn khử trùng đạo cụ theo các bước hướng dẫn trước. Geonwoo lấy thứ sắp đi vào cơ thể Lee Minhyeong ra khỏi túi đóng gói. Nó làm bằng silicone màu đỏ, hình dáng gợn sóng không đều, dài khoảng 10 cm, độ dày trông có vẻ không quá đáng sợ, đường kính lớn nhất khoảng 2 cm, bên dưới là phần tay cầm cong kéo dài.

Đi kèm còn có một cái điều khiển từ xa, thân máy massage không có nút bấm hay công tắc. Geonwoo thử nhấn điều khiển một cái, món đồ chơi đột nhiên rung lên bần bật khiến anh giật mình, vội vàng nhấn thêm vài cái nữa thì phát hiện cường độ rung có thể chuyển đổi mấy cấp độ khác nhau.

Geonwoo lục tìm trong các đạo cụ khác, còn có một cái bịt mắt màu đen tuyền, một cái đồng hồ hẹn giờ và "chất bôi trơn gốc nước" có trong giáo trình. Khi Geonwoo đang khử trùng đạo cụ, Lee Minhyeong bước ra với mái tóc còn ướt sũng, vừa lau tóc vừa nhìn Geonwoo loay hoay với đống đồ đó.

Sau khi Geonwoo rửa sạch tay và vệ sinh xong máy rung bước ra, anh thấy Minhyeong đang ngồi giữa giường, thân trên mặc áo phông trắng, thân dưới chỉ mặc đồ lót. Cậu đã tháo kính ra, quay đầu nhìn Geonwoo với vẻ mặt trông rất bình tĩnh.

"Tớ cần phải làm gì?"

Geonwoo cảm thấy mình còn căng thẳng hơn cả người đang ngồi trên giường. Lee Minhyeong nhìn thấy vẻ lúng túng của người đi đường giữa khi đang cầm trên tay một đống đồ chơi tình dục thì không nhịn được mà bật cười.

"Đưa đồ cho tớ."

Đưa đồ xong, Geonwoo vẫn đứng ngây ra bên cạnh giường. Lee Minhyeong mở nắp lọ chất bôi trơn, do dự một lúc rồi mới mở lời: "Geonwoo, cậu lên đây đi, cậu cứ đứng đó nhìn trông kỳ cục lắm."

Thế là Kim Geonwoo leo lên giường, giữ khoảng cách một cánh tay với Lee Minhyeong. Người kia quay lưng về phía anh, giờ đây tầm mắt của anh chiếu từ đỉnh đầu Minhyeong xuống.

Người xạ thủ đổ rất nhiều chất bôi trơn trong suốt lên máy massage và ngón tay, phần đỉnh silicone màu đỏ lấp lánh như thạch. Thấy cậu định cởi đồ lót để tự đưa món đồ chơi vào, Geonwoo liền chộp lấy tay Lee Minhyeong.

"Khoan đã, cứ thế này sẽ bị thương mất, phải dùng... ngón tay trước đã." Tay anh cũng dính phải chất bôi trơn, lớp gel lỏng tan chảy dưới nhiệt độ của ngón tay, bám dính vào đó một cách trơn trượt.

"... Cậu nói đúng." Lee Minhyeong đặt máy massage sang một bên, nhẹ nhàng thoát khỏi tay Geonwoo. Người chơi đường giữa nhìn người xạ thủ đưa tay xuống dưới, hít một hơi thật sâu, đầu ngón trỏ tay phải chìm vào trong huyệt khẩu. Cổ họng Geonwoo nuốt ực một cái nhưng mắt cùn không rời đi chỗ khác.

Lee Minhyeong cứ nhíu chặt mày giống như đang làm một công việc gì đó khác hơn là dạo đầu, động tác ngón tay cứng nhắc và đi thẳng ra thẳng vào. Sau khi thêm vào hai ngón tay để thích nghi một lúc, Lee Minhyeong rút tay ra, khẽ nói: "Bịt mắt."

Geonwoo nới lỏng dây đeo phía sau bịt mắt, phủ lớp vải đen lên mắt Lee Minhyeong, khít trên sống mũi. Tay anh lướt qua mái tóc vẫn còn hơi ẩm của Minhyeong, thắt chặt dây lại.

Sau khi mất đi thị giác, Lee Minhyeong có vẻ hơi hoảng loạn, hé mở khuôn miệng, tay sờ soạng bên cạnh cơ thể. Geonwoo đưa tay ra, bao phủ lên mu bàn tay cậu, im lặng và nhanh chóng tiếp quản.

"Nếu cảm thấy có chỗ nào không ổn thì phải báo cho tớ ngay." Geonwoo xích lại gần phía bên phải, thu hẹp khoảng cách. Lee Minhyeong co đầu gối lại, nhường thêm chỗ cho anh.

Đỉnh máy massage thuôn nhỏ, Geonwoo dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng kéo giãn huyệt khẩu đang ửng hồng, để phần đỉnh từ từ tiến vào. Lee Minhyeong gần như ngay lập tức gồng cứng người, siết chặt nắm đấm. Tay trái Geonwoo giữ đạo cụ, tay phải vuốt ve từng nhịp sau lưng Minhyeong: "Thả lỏng đi, nếu không sẽ bị thương đấy." Lee Minhyeong hít thở qua kẽ răng, ép cơ bắp phải thả lỏng, Geonwoo nương theo đó, tay trái từng chút một đẩy máy massage vào cực kỳ chậm rãi. Hễ cảm nhận được một lực cản nhẹ, người đi đường giữa lập tức dừng động tác, đợi Minhyeong thở dốc thả lỏng xong mới tiếp tục đẩy vào.

Geonwoo nhìn chiều dài còn lại của món đồ chơi ở bên ngoài, ước chừng đã đẩy vào được khoảng hơn một nửa. Anh lại kiểm tra trạng thái của Minhyeong, tuy cậu cắn chặt môi nhưng chắc là không đau hay quá khó chịu, chỉ là cơ quan sinh dục vẫn chưa hoàn toàn được đánh thức.

Geonwoo nhớ lại mô tả trong phần hướng dẫn, đẩy máy massage vào thêm một chút nữa, hơi cong cổ tay, tìm tòi trên thành ruột.

Khi Geowoo cảm thấy chạm vào một chỗ hơi gồ lên, Lee Minhyeong theo phản xạ cong nhẹ lưng, tiếng thở dốc nặng nề hơn. Geonwoo khựng lại một giây, cổ tay điều chỉnh góc độ, bắt đầu nhấn và xoay vòng trên đó.

Nếu không đeo bịt mắt, Geonwoo đoán chắc chắn lúc này mắt Minhyeong sẽ trợn tròn, gò má phủ đầy vẻ ửng hồng không thể kiểm soát, đáng tiếc là bây giờ cậu không nhìn thấy được. Nhưng nghĩ lại, Minhyeong không nhìn thấy cũng có nghĩa là ánh mắt của cậu có thể tùy ý dừng lại ở bất cứ đâu.

Geonwoo cầm điều khiển từ xa bằng tay phải, vòng cánh tay phải qua hông Lee Minhyeong để đề phòng cậu phản ứng quá mạnh làm lệch máy massage gây bị thương, sau đó nhấn nút ở mức thấp.

May mà đã chuẩn bị trước, nếu không có lẽ đã xảy ra sự cố thật. Toàn thân người chơi xạ thủ nảy lên, bị sức mạnh của người đi đường giữa chế ngự. Khuỷu tay phải của Geonwoo tì vào bụng Lee Minhyeong, nhưng rõ ràng điều này không ảnh hưởng đến khoái cảm của cơ thể cậu, Geonwoo nhận thấy dương vật của Minhyeong bắt đầu hưng phấn hơn.

"... Chờ đã, chậm lại một chút..." Tiếng nói thốt ra từ kẽ răng Lee Minhyeong lẫn trong tiếng rung vù vù của món đồ chơi và tiếng nước của chất bôi trơn. Geonwoo nhấn đồng hồ hẹn giờ.

Tay trái anh vẫn cầm chắc máy massage, để món đồ chơi silicone vừa rung vừa xoay vòng quanh vùng tiền liệt tuyến, tay phải trượt xuống theo cơ thể đang run rẩy nhẹ, tìm thấy tay Minhyeong.

Khi bị nắm chặt tay ngược lại, Geonwoo vô thức mỉm cười.

"Mình nghĩ chúng ta cần thiết lập một nhịp điệu. Mình sẽ tăng dần mức độ nhé, Minhyeong." Geonwoo nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bị che khuất phần lớn bởi bịt mắt, nhấn nút một lần nữa.

Một tiếng kêu vụn vỡ, kìm nén phát ra từ cổ họng Lee Minhyeong, Geonwoo cảm thấy tay mình bị nắm chặt hơn, móng tay vốn luôn được cắt tỉa gọn gàng của Minhyeong lún sâu vào mu bàn tay, để lại những vết đỏ hình trăng khuyết trên làn da trắng trẻo. Như thể lo lắng làm Geonwoo bị thương, tay Lee Minhyeong nhanh chóng nới lỏng lực nắm. Geonwoo vuốt ve bụng dưới của người xạ thủ qua lớp áo để trấn an.

Lúc này Lee Minhyeong cơ bản đã nhiều phần cương cứng, tính khí trơ trọi dán sát gần bụng, dịch ban đầu rỉ ra làm ướt vùng da xung quanh. Geonwoo liếc nhìn thời gian, mới trôi qua 10 phút.

Căn phòng tràn ngập tiếng rung lớn và tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng Minhyeong. Geonwoo liên tục điều chỉnh góc độ của máy massage, để đỉnh máy hơi chệch khỏi điểm gồ lên, không kích thích trực tiếp mà xoay quanh vùng lân cận. Lee Minhyeong cố gắng thả lỏng và vươn người, vì không nhìn được nên chân cậu dò dẫm duỗi xuống phía dưới. Geonwoo di chuyển theo, giờ đây lồng ngực anh gần như dán chặt vào lưng Minhyeong, gần đến mức có thể thấy những giọt mồ hôi trên gáy cậu.

Thật kỳ diệu, tuyển thủ ngôi sao mà Geonwoo từng dõi theo suốt hơn ba năm, người luôn tỏa sáng như mặt trời dường như không bao giờ bị đánh bại, giờ đây lại đang ở dưới thân anh, bị anh kiểm soát cao trào. Chỉ riêng sự thật này thôi cũng đủ khiến Geonwoo hưng phấn rồi.

Geonwoo nhìn chằm chằm vào mái tóc rối bù xù trên đỉnh đầu Lee Minhyeong rồi rơi vào trạng thái phân tâm, đúng lúc này toàn thân người xạ thủ cứng đờ, phát ra tiếng kêu đau đớn.

"Geonwoo, bắp chân tớ..."

Geonwoo vội vàng nhấn dừng máy massage, nhìn xuống dưới, bắp chân trái của Lee Minhyeong căng cứng một cách bất thường, các cơ bắp đang co giật dữ dội. Geonwoo nhanh chóng cố định vị trí máy massage, giải phóng đôi tay, trượt xuống phía dưới cơ thể Minhyeong.

Anh nhẹ nhàng chạm vào vùng bắp chân đang căng cứng nổi cục, Minhyeong phát ra tiếng kêu đau xuýt xoa. Geonwoo nắm lấy mu bàn chân cậu, dùng lực bẻ ngược bàn chân lên trên, Lee Minhyeong phối hợp kéo căng cơ bắp, chẳng mấy chốc triệu chứng chuột rút đã thuyên giảm. Geonwoo không rời đi ngay mà nhấc chân trái của Minhyeong đặt lên đùi mình, xoa bóp những thớ cơ bắp chân vẫn còn đang giật nảy như đang đánh đàn, bóp nhẹ từ dưới lên trên cho đến khi cả người Lee Minhyeong thả lỏng hẳn. Đúng như Geonwoo nghĩ, dù anh thường gọi Minhyeong là heo —— không chỉ đơn thuần là để trả đũa việc cậu gọi anh là mập —— nhưng bắp chân của người chơi xạ thủ vẫn rất thon gọn và ưng mắt.

Xác nhận tình trạng chuột rút đã ổn định, Geonwoo lại áp sát vào lưng Lee Minhyeong như một con rắn, hài lòng khi thấy sự cố vừa rồi không ảnh hưởng nhiều đến trạng thái cương cứng. Anh bật lại máy massage, Minhyeong ngửa đầu ra sau, Geonwoo đã phải dùng 12 phần kiềm chế mới không để môi mình chạm vào cổ và yết hầu của cậu.

"Còn chưa đầy nửa tiếng nữa. Ráng chịu đựng một chút nhé, Minhyeong." Geonwoo thông báo thời gian một cách bình tĩnh, cứ như thể đang nói "Tốc biến của Azir còn 50 giây nữa" vậy.

Lee Minhyeong chiến đấu với bản năng sinh lý một lúc, dương vật đỏ đến mức sẫm lại, căng cứng một cách đáng thương. Cậu phát ra âm thanh mà Geonwoo từng nghe thấy khi Kkakkung không hài lòng, lưng cậu cong lên, nhưng không được, vẫn còn mười phút nữa.

Người chơi đường giữa trực tiếp đưa tay xuống dưới, nắm lấy phần đầu dương vật đang cương cứng của người chơi xạ thủ, Lee Minhyeong phát ra tiếng hít sâu kinh ngạc.

"Buông ra, Geonwoo... ưm.. ưm..., không xong rồi..." Lee Minhyeong cố gắng cạy tay Geonwoo ra, nhưng lúc này ngón tay cậu hoàn toàn không có lực, thậm chí còn không thể để lại dấu vết gì trên mu bàn tay Geonwoo.

Ngón tay cái của Geonwoo nhẫn tâm chặn lại ở đầu khấc, anh dùng lời nói để kiểm soát cậu.

"Nhẫn nại đi, Minhyeong."

Phần da không bị quần áo che chắn của Lee Minhyeong đỏ lên thấy rõ bằng mắt thường. Vì cào cấu cánh tay Geonwoo không có tác dụng nên cậu chuyển sang nắm chặt tấm ga trải giường dưới thân, những cú đá của bắp chân cũng bị Geonwoo trấn áp.

Đợi đến khi Lee Minhyeong đã không còn sức để phát ra tiếng động, Geonwoo mới tắt máy massage, cẩn thận và chậm rãi lấy món đồ chơi ra. Khi rút ra phát ra một tiếng 'póc', nhưng Lee Minhyeong đã hoàn toàn không còn tâm trí để bận tâm nữa.

Người chơi đường giữa rút bàn tay đang chặn lại ra, Lee Minhyeong đỏ bừng cả cổ, khó chịu cọ quậy trên ga giường.

"Tớ hình như... không được rồi, Geonwoo..."
Geonwoo làm giống như những gì Minhyeong đã từng làm cho anh, dùng bàn tay vừa rồi dùng để ngăn cản cao trào vuốt ve lên dương vật đang run rẩy của cậu, tuốt lộng lên xuống. Cả người Lee Minhyeong ngả ra sau, gần như muốn vùi mình vào ga giường. Theo động tác của Geonwoo, chất lỏng màu trắng từ từ chảy ra từ đầu khấc, lan ra tay Geonwoo. Toàn thân Lee Minhyeong run rẩy, phát ra âm thanh như thể bị nghẹt thở.

"Không sao rồi, không sao rồi, làm tốt lắm Minhyeong." Geonwoo cúi người xuống an ủi, anh lau tay vào ga giường cho sạch sau đó vuốt ve từng tấc da thịt của Minhyeong để xoa dịu sự căng thẳng của cậu. Lee Minhyeong thi thoảng lại co giật, môi gần như bị cắn đến chảy máu. Lúc này Geonwoo mới tháo bịt mắt của cậu ra.

Cuối cùng Geonwoo cũng thấy được khung cảnh mà mình muốn thấy nhất. Đôi mắt đầy nước của Lee Minhyeong khó khăn lắm mới tập trung được vào khuôn mặt Geonwoo, vệt nước mắt nơi khóe mắt vẫn còn đang kéo dài, ánh nước khiến đôi mắt của cậu trông to hơn. Geonwoo cúi đầu, nhẹ nhàng hôn đi vệt nước mắt trên mặt cậu. Hai tay anh chống trên giường, tránh để mình đè lên người Minhyeong.

Mất một lúc lâu sau, Lee Minhyeong mới mở lời, giọng nói vừa nhẹ vừa khàn.

"... Tớ đói quá Geonwoo à, tớ khóc là vì đói bụng đấy, cậu biết chứ?"

Geonwoo gật đầu, hất sạch đống đồ chơi, đồng hồ hẹn giờ và mớ hỗn độn xuống dưới giường tạo ra một không gian sạch sẽ nhất có thể cho hai người, và quyết định nhường hết chút thức ăn còn lại cho Minhyeong.

Ngày thứ 7 - Tích luỹ 60 điểm.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net