Day 9
Con người vốn dĩ là loài động vật tham lam, có một lại muốn có hai, những thứ trước đây chưa từng nghĩ tới một khi đã có rồi lại muốn tiếp tục muốn có thêm nữa.
Kim Geonwoo nghĩ, chẳng hạn như sau mười một ngày này trôi qua, khi quay trở về nơi có mọi người, họ sẽ lại như trước đây, sẽ lại trêu chọc nhau, quan tâm nhau, cùng ăn cơm, cùng chơi game, thậm chí có thể thân thiết hơn một chút trở thành những người bạn tốt. Nếu kết thúc như vậy thì cũng đã là "Happy Ending" rồi, Geonwoo nên cảm thấy may mắn mới phải.
Chỉ là sau này, mỗi khi mu bàn tay chạm nhau lúc dùng bữa, đầu gối sát cạnh nhau trong phòng nghỉ, bả vai kề sát trước trận đấu, tất cả những điều đó đều sẽ gây ra những cơn đau nhói và sự kỳ vọng không đáng có trong lòng anh. Geonwoo sẽ luôn nghĩ đến việc liệu mình có bỏ lỡ một khả năng nào đó được tiến xa hơn với cậu ở một dòng thời gian nào khác hay không.
Kim Geonwoo vốn thích dùng phương pháp đơn giản để giải quyết vấn đề: Khi áp lực thi đấu lớn thì sẽ ăn thật nhiều, khi thua trận thì sẽ coi đó là bước chuẩn bị cho trận sau, khi không vui sẽ tìm Kkakkung để vuốt ve, khi muốn nói chuyện sẽ liên lạc với đồng đội và bạn bè cũ.
Nhưng vấn đề trước mắt, Geonwoo không nghĩ ra được cách giải quyết đơn giản nào.
Anh chăm chú nhìn Lee Minhyeong đang nằm trên nệm, tóc của người chơi xạ thủ khẽ phập phồng theo nhịp thở, đôi lông mày hơi nhíu lại, khóe mắt ửng đỏ, trông có vẻ hơi mệt mỏi.
Kim Geonwoo đưa ngón tay đến trước lông mày cậu, Lee Minhyeong đột nhiên mở mắt.
"Không ngủ được à?" Kim Geonwoo thản nhiên thu tay lại thật nhanh.
"Tớ chưa quen được giường." Lee Minhyeong dường như không để ý đến hành động vừa rồi của anh, hơi khó chịu trở mình.
"Đúng là không sánh được với cái giường đắt tiền kia của em."
"Nệm của tớ không có đắt, được chứ?" Lee Minhyeong đảo mắt, "Nó chỉ là rất thoải mái thôi."
"Lần đầu tiên mình thấy có người chuyển cả giường vào ký túc xá đấy, em đúng là con heo sợ lạ giường mà."
Kim Geonwoo lập tức nhận ra Lee Minhyeong không hề phản ứng lại ngay lập tức với những câu trêu chọc quen thuộc này của mình.
Thực tế, bình thường có phân nửa thời gian là bọn họ trêu chọc đối phương. Kim Geonwoo quan sát Lee Minhyeong kỹ đến mức hiểu rõ mọi phản ứng của cậu trong lòng bàn tay. Đa phần người chơi xạ thủ sẽ bật lại, khi bị bắt thóp thì sẽ vô thức dùng giọng điệu làm nũng, lúc phát hiện nói không lại sẽ giả vờ ngầu hoặc thẹn quá hóa giận thì sẽ nhấn mạnh tư cách làm anh vì đẻ trước 9 tháng của mình. Mỗi lần Kim Geonwoo không kìm được mà trêu chọc thì đều là muốn xem phản ứng của cậu. Một nụ cười mỉm đúng như dự đoán, hay sẽ có một phản ứng bất ngờ mới mẻ nào đó đọng lại trong tâm trí anh. Cứ thế lặp đi lặp lại, chưa bao giờ thấy nhàm chán hay mệt mỏi.
Nhưng tất cả điều này cũng là vì Lee Minhyeong sẽ đưa ra những phản ứng đúng lúc khiến anh cảm thấy rằng, ngay cả khi Lee Minhyeong thực sự tức giận vì một đồng đội rank ngẫu nhiên nào đó thì Geonwoo cũng có thể kịp thời khiến cậu bình tĩnh lại. Kim Geonwoo không chỉ đứng quan sát cậu, mà còn có thể tác động đến cậu. Điều này khiến người chơi đường giữa cảm thấy rất hài lòng.
Vì vậy, khi Lee Minhyeong bộc lộ ra vẻ thiếu hứng thú, Geonwoo sẽ phát hiện ra ngay.
Kim Geonwoo lập tức tiến lại gần, hướng mặt về phía người nằm bên cạnh.
"Tớ không sao, chỉ là hơi mệt chút thôi." Lee Minhyeong khẽ lắc đầu, không né tránh sự quan tâm của Kim Geonwoo. "Hơn nữa, tớ đang nghĩ về những gì bên ngoài, gia đình chúng ta chắc chắn rất lo lắng, chuyện này cứ như thể bọn mình bốc hơi khỏi thế gian này vậy."
Kim Geonwoo nghĩ đến mẹ và chị gái. Chỉ vài giờ trước khi bị bắt anh còn đang gửi những gợi ý về phim truyền hình và bàn về những ngày nghỉ cuối cùng của đội cùng chị gái, lòng Geonwoo chùng xuống. Geonwoo nhanh chóng gạt bỏ những suy nghĩ đó; căn phòng này không thể chứa cùng lúc 2 nỗi tuyệt vọng được. Geonwoo lại nghiêng người về phía trước, nhẹ nhàng áp trán mình vào trán Lee Minhyeong. Người kia không né tránh mà vẫn giữ nguyên tư thế.
"Sẽ ổn thôi, chỉ còn ba ngày nữa." Anh cảm thấy hơi ấm trên trán, và hơi thở của người chơi xạ thủ phả vào mũi anh. "Đợi ra ngoài là có thể gặp lại họ rồi."
Lee Minhyeong không dùng lời nói đáp lại, nhưng Kim Geonwoo có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể cứng đờ của người kia dần thả lỏng, trán cậu khẽ chạm vào trán mình. Dần dần tấm nệm lún xuống một chút, hơi thở của Lee Minhyeong trở nên ổn định và đều đặn, nhịp phập phồng nơi bờ vai cũng trở nên mềm mại hơn.
Kim Geonwoo hơi lùi đầu ra sau để nhìn rõ Lee Minhyeong đã ngủ say. Bây giờ, đôi mày cậu đã không còn nhíu lại nữa.
Kim Geonwoo đã nhìn như thế rất lâu, đầu óc trống rỗng, dáng vẻ Lee Minhyeong ngủ say trôi nổi trong tâm trí anh nhưng cũng không để lại dấu ấn quá sâu đậm. Trong phòng rất yên tĩnh, chỉ có tiếng thở nhịp nhàng của hai người, và cả tiếng tim Geonwoo đập thình thịch truyền tới từ cánh tay mà anh đang dùng làm gối kê.
Cho đến khi màn hình TV sáng lên, Geonwoo cũng không đánh thức Lee Minhyeong. Người chơi đường giữa cố gắng xuống giường nhẹ nhàng nhất có thể, tự mình bấm mở các đề tài của ngày hôm nay.
Đề tài hôm nay:
Đề tài 1: Đối tượng B dùng đinh đâm xuyên qua phần dày hơn 2cm trên lòng bàn tay của đối tượng A.
Đề tài 2: Đối tượng A và B hôn nhau ít nhất 20 phút.
Geonwoo bỗng có cảm giác như đang ngồi trên sân thi đấu mà phát hiện phần ban-pick của đội mình bị đối phương nhìn thấu hoàn toàn. Giống như bị dội một gáo nước lạnh, từ đầu đến chân đều lạnh toát.
Kim Geonwoo nhìn xuống tay mình, có một khoảnh khắc anh thực sự cân nhắc "nếu đinh đâm xuyên qua 2cm thì chỗ nào là thích hợp", nhưng rồi Geonwoo bác bỏ ý nghĩ đó ngay lập tức, như thế chắc chắn không được.
Geonwoo quay người định gọi Minhyeong dậy, vừa quay đầu đã thấy cậu đã ngồi dậy, khom lưng, nhìn chằm chằm vào anh và cái màn hình, lúc này trông cậu thật sự rất giống Tibbers.
"Geonwoo, trước đây cậu đã nói, những quyết định này nên do hai người chúng ta cùng đưa ra." Giọng của người chơi xạ thủ trầm và lạnh, hoàn toàn không có ý cười nhẹ nhàng như thường lệ.
"Hả? Mình còn chưa làm gì..." Kim Geonwoo bị chất vấn bất ngờ, có chút hoảng loạn, rõ ràng anh vẫn chưa làm gì cả mà.
"Vậy cậu định chọn cái nào?" Lee Minhyeong khoanh tay trước ngực, cơ bắp cánh tay gồ lên đầy vẻ đe dọa.
"Vậy thì chọn 2 đi, cái vụ đinh kia thực sự đi quá xa rồi."
"Ý của cậu là, cho dù đề tài đầu tiên của hôm nay vẫn là tạo ra một vết thương, thì lựa chọn ban đầu của cậu vẫn sẽ là nó sao?"
Kim Geonwoo đột nhiên cảm thấy hơi oan ức. Tại sao anh không làm gì sai mà vẫn bị Lee Minhyeong dồn ép chất vấn chứ? Thực sự quá là vô lý rồi.
"Không, tại sao lại có giả thuyết đó chứ... làm gì có ai thích tự làm khó mình đâu."
"Tớ chỉ tò mò thôi." Lee Minhyeong nhanh chóng thu lại sự công kích trong lời nói, giọng cậu dịu đi đôi chút, "Tớ sẽ không ép cậu trả lời câu hỏi này, tớ đồng ý chọn Đề tài 2, cậu chọn đi, Geonwoo." Minhyeong hạ cánh tay xuống, cũng dời mắt đi chỗ khác.
Không đúng, là Minhyeong cố ý. Bản năng của Kim Geonwoo mách bảo đây là một cái bẫy, nhưng anh đã đạp thẳng một chân vào cái bẫy của Caitlyn đó.
"Nếu em thực sự muốn biết mình nghĩ gì, Minhyeong, tất nhiên là mình muốn chọn cái thứ hai. Nói trắng ra, làm gì có ai muốn chọn cái thứ nhất, mình đâu phải kẻ thích ngược đãi bản thân. Vả lại cái thứ hai đối tượng là em, thì sao mình lại không muốn chọn chứ? Nhưng nếu cái thứ hai khiến em cảm thấy khó chịu, mình vẫn sẵn lòng chọn cái thứ nhất."
Kim Geonwoo giờ đây đã thấm thía thế nào là miệng nhanh hơn não, Lee Minhyeong còn chưa làm gì mà bản thân anh đã phun ra một tràng như súng liên thanh, nút hoàn tác cũng không có. Đúng là cái cuộc đời chết tiệt!
Geonwoo cười gượng gạo, hay đúng hơn là gồng cơ mặt để ép cười. Lee Minhyeong không cười theo mà dùng ánh mắt như mèo nhìn con mồi để quan sát anh, đôi mắt đen láy tỏa sáng. Caitlyn đã phát hiện ra con mồi trong bẫy của mình, khoan đã, tốc biến của Geonwoo đâu rồi?
"Vậy mình chọn xong rồi, em định chọn gì?"
Lee Minhyeong đứng dậy, Kim Geonwoo nhìn cậu bước xuống giường, không buồn tìm dép mà cứ thế đi chân trần từng bước đến trước mặt mình. Lee Minhyeong vừa ngủ dậy tóc tai rối bời, chỉa ra khắp hướng, dưới mắt vẫn còn quầng thâm do nghỉ ngơi không tốt. Nhưng tất cả những điều đó đều không thể che giấu được ánh mắt của cậu, nó thu hút sự chú ý của Kim Geonwoo như hàng ngàn vì sao.
"Tớ biết mà, Geonwoo, tớ chỉ muốn xác nhận một chút, tớ cần nghe chính miệng cậu nói ra." Chiều cao của họ tương đương, vóc dáng cũng tương đồng, Lee Minhyeong nhìn thẳng vào anh, "Tất nhiên tớ cũng chọn cái thứ hai."
Khi Lee Minhyeong nghiêng người lại gần,taiKim Geonwoo vang lên những tiếng ù ù, đôi môi mềm mại ấm áp của cậu chạm vào đôi môi hơi khô nẻ của anh — Chết tiệt, cái phòng này không có son dưỡng pmôi. Geonwoo nhắm mắt lại, máu sôi sục dưới mí mắt, toàn bộ xúc giác trên cơ thể đều tập trung vào một điểm tiếp xúc duy nhất đó. Hai tay Lee Minhyeong nhẹ nhàng đặt lên vai anh, không hề gây áp lực, môi cậu cũng chỉ đơn giản là chạm nhẹ vào môi anh. Ấy vậy mà Geonwoo vẫn cảm thấy như có sức nặng nào đó đè lên khiến tim anh như bị kéo trĩu xuống tận dạ dày.
Một lát sau Lee Minhyeong hơi lùi lại nửa bước, Kim Geonwoo theo bản năng đưa tay ôm lấy eo của người chơi xạ thủ rồi lại cảm thấy không ổn nên vội vàng buông tay. Lee Minhyeong bật ra một nụ cười mỉm, mắt híp lại.
"À cái đó... chúng ta, hình như chúng ta vẫn chưa bấm chọn đề tài..." Kim Geonwoo lắp bắp, anh vừa nói vừa tự mắng mình trong lòng. Liệu có thể giữ bình tĩnh được không, nhưng vùng nhạy cảm bên dưới của anh thì lắc đầu.
"Luyện tập một chút trước." Mặt Minhyeong thoáng hiện lên một lớp màu đỏ, cậu cắn nhẹ môi dưới nơi vừa mới được hôn, cảm xúc mãnh liệt lại bắt đầu bùng cháy trong đầu Kim Geonwoo như pháo hoa.
"Mình đi đánh răng, mình.... Mình ra ngay!" Kim Geonwoo nhanh chóng quay người, bấm chọn Đề tài 2, màn hình còn chưa kịp thay đổi thì anh đã lao thẳng vào nhà vệ sinh.
Tiếng "rầm" đóng cửa vang lên, Kim Geonwoo hít sâu vài hơi, hai tay chống lên bệ rửa mặt. Trong gương, mặt anh đỏ đến mức đứng xa 800m cũng thấy rõ, anh tạt nước lạnh lên mặt, nhanh chóng bắt đầu đánh răng. Hiện tại vẫn chưa thể suy nghĩ được gì, tóm lại điều quan trọng duy nhất là, nhiệm vụ hôn lần này tuyệt đối không được làm hỏng.
Geonwoo đánh răng đến khi miệng toàn mùi bạc hà mới dừng lại, bước ra khỏi nhà vệ sinh. Lee Minhyeong đang đặt chai nước xuống, cậu ngồi bên cạnh giường, tay cầm bộ đếm giờ được cung cấp, quay đầu nhìn anh.
Kim Geonwoo bước tới như thể đang chạy về phía chiếc cúp vô địch, Lee Minhyeong nhích người nhường ra một khoảng trống.
Lúc nãy khi đánh răng Geonwoo đã suy nghĩ kỹ về quy trình sắp tới, Minhyeong đã chủ động rồi, nên anh trong lúc này tuyệt đối không được rụt rè để rơi vào thế yếu. Vì vậy, Geonwoo đã nhanh chóng tập dượt vài kịch bản 'hôn nhau 20 phút' trong đầu dựa trên kinh nghiệm của bản thân và các cảnh trong phim truyền hình, rồi gật đầu hài lòng trong khi vẫn ngậm bàn chải đánh răng.
Vậy là, áp dụng kịch bản tưởng tượng cho hiện thực. Kim Geonwoo ngồi xuống giường một cách kiên định, đúng lúc Lee Minhyeong thốt ra một tiếng "Hử?" thì anh áp mặt tới, mũi của hai người đâm sầm vào nhau.
Lee Minhyeong một tay che mũi và miệng, cười không ra tiếng đến mức run cả người. Kim Geonwoo nhắm mắt lại, như thể sẽ không còn chuyện gì tồi tệ hơn có thể xảy ra.
"Không sao đâu, Geonwoo à." Minhyeong hạ tay xuống, đầu ngón tay đặt rất gần tay anh, "Chúng mình còn nhiều thời gian mà."
Nhiều thời gian sao? Kim Geonwoo nghĩ, anh không biết tương lai còn bao lâu, có lẽ hiện tại chỉ có một mốc xác định là hai năm. Nhưng ngược dòng thời gian về trước, Geonwoo đột nhiên cảm thấy Lee Minhyeong trước mặt biến thành hình ảnh mà anh đã thấy từ năm 2022 - sắc sảo, cứng cỏi và trẻ trung hơn. Khi đó giữa họ bị ngăn cách bởi chiếc cúp vô địch mãi sau này tới cuối năm mới thuộc về Kim Geonwoo. Ngoài việc quay phim trước trận, giao tranh lúc thi đấu và phỏng vấn sau trận, người xạ thủ này không hề để ánh mắt thừa thãi nào dừng lại trên người chơi đường giữa đối phương, nhưng người chơi đường giữa đã bắt đầu hình thành thói quen chú ý đến xạ thủ đội bạn.
Sau đó là khoảng thời gian chỉ thuộc về riêng Geonwoo, trong những lúc lướt điện thoại đọc được những tin tức về Gumayusi ở khắp mọi nơi, cậu không phải lúc nào cũng thuận lợi và rực rỡ. Nên khi thấy năm 2023 cậu cuối cùng cũng giành được chiếc cúp mang tên mình, Geonwoo đã rất vui.
Tiếp đến là năm 2024, bản thân Geonwoo đã thể hiện rất tốt, anh lại bắt gặp cậu trong một vài đoạn livestream, video trên IG và TikTok. Lúc đó Geonwoo đã không kìm được, trong một cuộc phỏng vấn tự nhiên thốt ra cái tên Gumayusi. Mặc dù sau đó có được sự theo dõi lẫn nhau, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó. Năm đó Minhyeong lại giành được chiếc cúp kia, còn Geonwoo thì không thấy vui đến thế.
Chuyện năm ngoái đối với Kim Geonwoo không được tốt lắm, khởi đầu tốt đẹp và kết thúc đầu voi đuôi chuột. Còn đối với Lee Minhyeong, anh không muốn phán xét, vì năm ngoái anh đã bấm xem rất nhiều buổi livestream của cậu. Đa số là vào ban đêm, sau khi anh đánh xong vài ván xếp hạng đơn, thấy thông báo livestream của ứng dụng, bấm vào thì thấy Lee Minhyeong đang nói những điều rất triết lý. Geonwoo treo máy lắng nghe, cũng không lọt tai được bao nhiêu, vì anh không thích một Minhyeong như vậy lắm, nhưng anh không có tư cách để quan tâm, chỉ có thể hỏi thăm gián tiếp qua đồng đội cũ.
Geonwoo thấy cuối năm Minhyeong giành được hai chiếc cúp đó, anh muốn nói "vất vả rồi Minhyeong", nhưng cũng không có chỗ nào để nói, chẳng lẽ lại nói trong tin nhắn riêng trên IG sao? Thế là Geonwoo im lặng, cho đến khi đợi được kỳ tích xảy ra, Lee Minhyeong thực sự đã đến bên cạnh anh.
Những đoạn ký ức của mấy năm qua chỉ chiếm một phần rất nhỏ trong cuộc sống của anh. Có lẽ mỗi ngày chỉ một phút lóe lên trong đầu hoặc cũng có thể là chợt loé lên trong vài khoảnh khắc.
Đó chỉ là một phần trong cuộc sống của Geonwoo mà thôi.
Kim Geonwoo đưa tay phải ra, đặt sau gáy Lee Minhyeong, người chơi xạ thủ chớp mắt nhìn anh, ánh mắt cậu tràn đầy sự tin tưởng và yên bình. Lần này Geonwoo chậm rãi tiến lại gần, chậm đến mức có thể cảm nhận được sự thay đổi nhiệt độ từ lạnh sang nóng nơi vành môi.
Geonwoo không biết Minhyeong đã bấm cái đồng hồ đếm giờ kia chưa, kệ đi!
Khi đầu lưỡi Geonwoo chạm vào môi Minhyeong, anh có thể cảm nhận được sự run nhẹ. Geonwoo không chắc đó là cảm xúc gì, nhưng Minhyeong đã nhanh chóng đặt bàn tay vốn đang chống trên giường lên eo anh, thế là anh được tiếp thêm động lực.
Cảm giác hôn thật tuyệt, Geonwoo để đầu lưỡi chậm rãi và nhẹ nhàng từng chút từng chút khám phá khoang miệng của Minhyeong. Minhyeong cố gắng đáp lại, răng khẽ cắn nhẹ môi dưới của anh. Người chơi đường giữa cũng đưa nốt tay trái lên, ôm lấy lưng Minhyeong.
Kim Geonwoo điều chỉnh góc độ đầu và cổ nuốt trọn tiếng rên rỉ của Minhyeong, đầu lưỡi anh lướt qua vòm họng của người chơi xạ thủ khiến cậu run toàn thân. Sau đó anh rướn người về phía trước, đỡ lấy gáy Lee Minhyeong để cả hai cùng nhau nhẹ nhàng ngã xuống nệm. May mắn là trong suốt quá trình đổi tư thế này, cả hai vẫn luôn hôn nhau không rời.
Điều này cũng có một chút bất lợi, Geonwoo không thể nhìn thấy biểu cảm hay phản ứng của Minhyeong, chỉ có thể phán đoán qua bàn tay đang nắm chặt vạt áo mình của cậu. Kim Geonwoo hôn sâu hơn, mạnh mẽ hơn. Một tay luồn sâu vào chân tóc cậu, đè một nửa trọng lượng cơ thể lên người cậu. Lee Minhyeong dưới thân anh rất ngoan ngoãn, cậu không hề kháng cự, chỉ nhẹ nhàng điều chỉnh cơ thể theo từng chuyển động của anh.
Geonwoo dùng lực kéo mạnh cậu về phía mình khiến không gian vốn dĩ chỉ chưa đầy 30 mét vuông này càng trở nên nhỏ bé hơn. Những bức tường vây quanh từ bốn phương tám hướng, nén chặt nhiệt độ và không khí bên trong. Tay của Lee Minhyeong từ từ vòng lên lưng anh, ôm lấy từ hai bên, ngón tay cậu bấu vào vai anh, dùng lực kéo anh về phía mình.
Họ dán sát vào nhau hơn. Cách nhau qua hai lớp áo thun mỏng, Geonwoo có thể cảm nhận được nhiệt độ trước ngực Minhyeong cũng như tiếng tim đập thình thịch của cậu, nó vang vọng trong lồng ngực anh.
Vốn dĩ không nên cảm thấy hạnh phúc ở một nơi như thế này, nhưng cảm giác thỏa mãn ấy thật khó cưỡng lại. Kim Geonwoo cuối cùng cũng hơi nhấc người lên, ngửa đầu ra sau để nhìn rõ biểu cảm của Minhyeong. Tóc của Lee Minhyeong lúc này rải rác trên ga giường, ánh mắt cậu hơi tán loạn nhưng vẫn cố gắng tập trung nhìn anh, đôi má hồng hào, đôi môi đỏ ửng lấp lánh dưới lớp nước ẩm mỏng.
Cậu dường như cũng đang rất hạnh phúc.
Kim Geonwoo định dậy xem thời gian, rồi đi lấy chút nước và khăn giấy nhưng Lee Minhyeong đột ngột giữ chặt vai anh. Được rồi, Geonwoo thừa nhận mặc dù mình đúng là có chiếm ưu thế hơn một chút về sức mạnh, nhưng nếu người chơi đường dưới đột ngột dùng lực thì anh cũng rất khó thoát ra. Minhyeong hôn một cái cuối cùng lên môi anh, phát ra một tiếng "chụt" rất rõ ràng.
Kim Geonwoo thật sự hy vọng. Hy vọng hiện tại và tương lai của họ sẽ còn có rất, rất nhiều thời gian.
Ngày thứ 9 - Tích lũy 80 điểm.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net