Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Day 8


Lee Minhyeong đôi khi gặp ác mộng, cậu bừng tỉnh lúc bốn hay năm giờ sáng gì đấy, lau mặt một cái rồi lại nằm xuống, ngày hôm sau sẽ gửi tin nhắn lên Bubble để than vãn với người hâm mộ. Lần này Minhyeong mơ thấy mình bị những bụi gai của Zyra quấn chặt từng vòng, phổi không thể hô hấp, đại não rung lên hồi chuông cảnh báo, cậu vật lộn thoát khỏi giấc mơ mà tỉnh dậy.

Cả hai đã không tắt đèn suốt đêm qua, lúc này một cánh tay của Kim Geonwoo đang vắt ngang qua người cậu, đè nặng lên ngực. Đó rõ ràng chính là nguồn cơn của cơn ác mộng.

Lee Minhyeong thở dài, cảm nhận mức độ mệt mỏi của tứ chi, có chút đau nhức do căng cơ quá độ nhưng vẫn trong mức chấp nhận được. Bụng cậu vẫn rất đói nhưng hôm nay đã có thức ăn được cung cấp rồi. Minhyeong nghiêng đầu sang phải, Kim Geonwoo vẫn đang nhắm mắt, mặt hướng về phía cậu, đôi môi hơi hé mở, dưới mắt có quầng thâm nhạt gần như đã lan đến nốt ruồi lệ nơi khóe mắt. Thực lòng mà nói, Lee Minhyeong nghĩ cho đến thời điểm hiện tại người chịu tổn thương cơ thể lớn nhất vẫn là Geonwoo, dù sao thì anh cũng thực sự mất đi rất nhiều máu tươi và...

"Đợi đã, đè trúng vết thương rồi!" Minhyeong hoảng hốt dùng lực đẩy vai Kim Geonwoo nằm ngửa ra, người chơi đường giữa vẻ mặt ngơ ngác chớp chớp mắt, vẫn chưa kịp phản ứng sau cơn ngáy ngủ.

Lee Minhyeong nhanh chóng kiểm tra vết thương, phát hiện bề mặt đã đóng một lớp vảy mỏng. Cậu hài lòng gật đầu, nhảy xuống giường lao thẳng đến màn hình TV: "Đói chết đi được, hôm nay cuối cùng cũng có cái ăn rồi."

Kim Geonwoo tỉnh dậy cũng lững thững đi theo, xé bao bì thực phẩm ăn liền. Lee Minhyeong vừa nuốt bánh mì vừa làm mặt quỷ: "Geonwoo này, đợi khi ra ngoài cậu muốn ăn gì? Tớ mời nhé, ăn mấy thứ này suốt 10 ngày đúng là khó chịu quá đi mất."

"Tuyển thủ Gumayusi nổi tiếng muốn mời mình ăn sao? Thế thì mình phải chọn món tiêu chuẩn cao một chút mới được." Kim Geonwoo liếc nhìn cậu một cái.

"Vì 2 năm trước, không phải Geonwoo từng nói muốn đi ăn với tớ và Wooje sao? Năm ngoái chắc cậu cũng đã đi ăn với Wooje lâu rồi, nhưng từ khi tớ đến chúng ta vẫn chưa đi ăn riêng tử tế lần nào, nhân cơ hội này có thể bù đắp luôn."

Kim Geonwoo hơi trợn tròn mắt nhìn cậu, đồ ăn trong miệng còn chưa kịp nuốt, trông có chút ngốc nghếch: "Em vẫn còn nhớ chuyện đó sao?"

"Tất nhiên rồi, Geonwoo trực tiếp nhắc tới tớ mà, tớ chắc chắn nhớ chứ." Lee Minhyeong chống cằm, mỉm cười nhìn người chơi đường giữa, "Vậy cậu muốn ăn gì? Đừng nói là Kalguksu nhé, ăn nhiều tới phát ngấy rồi."

Mặc dù bình thường Kim Geonwoo cũng hay trêu chọc cậu, nhưng cậu cũng luôn thích trêu lại Kim Geonwoo. Ví dụ như bây giờ có thể thấy rõ người chơi đường giữa đang đỏ mặt rất nhanh. "Nếu là đi ăn cùng Minhyeong thì cái gì cũng được." Cuối cùng, Kim Geonwoo thốt ra một câu nhỏ xíu.

Lee Minhyeong cũng thấy ngại theo, cậu ho khan hai tiếng: "Vậy... vậy thì để tớ chọn đi, ở Seoul có tiệm sushi này ăn ổn lắm."

Tiếp sau đó là sự im lặng ngắn ngủi và ngượng ngùng khiến nội tâm Lee Minhyeong vô cùng kinh ngạc, rõ ràng mấy ngày nay đã làm bao nhiêu chuyện mà bình thường không thể làm rồi, tại sao khi nói đến chủ đề này vẫn còn ngượng ngùng đến mức độ ấy nhỉ? Minhyeong luôn là người khuấy động bầu không khí nên khi thấy Kim Geonwoo cúi đầu, cậu quyết định tự khơi chuyện: "Hoặc là kỳ nghỉ tới, chúng ta có thể đi đâu đó xa hơn..."

"Kỳ nghỉ tới, cùng mình đi Pohang nhé." Kim Geonwoo đột nhiên ngắt lời cậu.

"Cái gì? Pohang, quê cậu á?" Lee Minhyeong không lường trước được anh lại nói thế.
Kim Geonwoo gật đầu, khựng lại một chút rồi nói tiếp: "Thực ra Pohang cũng chẳng có gì đặc biệt... nhưng biển ở Pohang rất đẹp, mỗi lần nghỉ phép về quê mình đều ra bờ biển đi dạo, tự nhiên cũng thấy thư thái hẳn."

Geonwoo bắt đầu kể chuyện một cách thoải mái chậm rãi, Lee Minhyeong phát hiện ra mỗi khi nói về những điều mà bản thân yêu thích và quen thuộc, Kim Geonwoo thực sự có thể nói rất nhiều. Geonwoo miêu tả bãi cát ven biển và chiếc nhà chòi trắng lớn, Geonwoo nhắc đến việc có thể viết tên của họ cùng nguyện vọng thi đấu năm nay lên cát (có khi linh nghiệm lắm đấy), Geonwoo nói có thể sau khi đi bộ mệt nhoài thì sẽ dẫn cậu đến tiệm ăn mà anh thường lui tới.

Lee Minhyeong tập trung và yên lặng lắng nghe, cậu và Kim Geonwoo một người ngồi trên giường một người ngồi trên ghế, nhưng theo lời kể của Kim Geonwoo, Minhyeong ngỡ như thực sự nhìn thấy hai người vai kề vai tản bộ bên bờ biển, gió biển thổi loạn mái tóc được tạo kiểu kỹ càng trước khi đến, cùng nhau viết tên đối phương lên cát và thêm hậu tố hình con lợn, đi bộ đến mướt mồ hôi rồi gọi hai bát đá bào.

Minhyeong dường như cũng thoáng thấy được dáng vẻ của một Zeka trẻ con hơn khi ở quê nhà. "Nghe tuyệt đấy." Lee Minhyeong gật đầu, "Kỳ nghỉ tới tớ có thể lái xe chở chúng ta đi. Tớ chưa từng lái xe quãng đường dài như thế nhưng tớ nghĩ có thể thử, lái xe bên bờ biển chắc chắn sẽ rất thích."

"À, thế thì mình phải mua bảo hiểm trước thôi."

"Cậu nói gì thế hả cái tên này, tớ chắc chắn phải luyện tập kỹ rồi mới chở người chứ."

Họ lại rơi vào một khoảng lặng nhưng đây là sự im lặng dễ chịu. Sự im lặng khi biết đối phương đang ở cùng một không gian với mình, giống như vô số đêm trong phòng tập và phòng khách ký túc xá, Lee Minhyeong đã quen với việc có Kim Geonwoo ở bên cạnh. Những lúc livestream đột xuất hay lén đặt đồ ăn đêm, cho dù người chơi đường giữa chỉ im lặng không nói gì thì sự hiện diện của anh cũng đã khiến Minhyeong thấy quen thuộc và an tâm.

"Nhắc đến chuyện sau khi ra ngoài, việc giải thích với đội tuyển và người hâm mộ cũng là một rắc rối đây." Lee Minhyeong vươn vai, cậu thực sự có chút đau đầu vì chuyện này, hơn nữa vết dao đâm của Geonwoo cũng khó mà nói dối được, chẳng lẽ lại bảo là vấp ngã sao?

"Cứ nói là chúng ta bị bắt cóc."

"Thế không được đâu. Mặc dù đúng là nên báo cảnh sát để bắt kẻ đứng sau, nhưng đã trễ mất quá nhiều ngày rồi. Ra ngoài là vào ngay vòng bảng, chúng ta vốn dĩ đã mất rất nhiều thời gian luyện tập rồi..."

"Minhyeong à, mình cũng rất muốn nhanh chóng thi đấu và có thành tích, nhưng có những chuyện còn quan trọng hơn cả thắng thua." Kim Geonwoo ngẩng đầu nhìn cậu, "Sau những chuyện xảy ra ở đây, em nên đi gặp bác sĩ tâm lý một lần nữa."

Lee Minhyeong sững sờ, tại sao ở đây lại xuất hiện cụm 'bác sĩ tâm lý'? "Cậu cảm thấy sau khi những chuyện này xảy ra, tớ cần đi gặp bác sĩ tâm lý sao?"

"Chẳng lẽ không phải sao, tất cả những chuyện này, bị ép buộc xảy ra với một người nam giới khác." Kim Geonwoo khua tay loạn xạ, "Mình biết đây không phải lỗi của chúng ta, nhưng nó vẫn rất thảm họa." Geonwoo lộ ra một nụ cười rất khó coi.

Lee Minhyeong nhìn chằm chằm Geonwoo. Cậu đứng dậy, đi về phía Kim Geonwoo đứng trước mặt anh. Người chơi đường giữa hơi ngẩng đầu nhìn cậu, nghiến chặt răng.

"Tớ thừa nhận trước đây tớ chưa từng nghĩ đến việc 'quan hệ với nam giới', những chuyện xảy ra ở đây tớ cũng không thể gọi là tận hưởng," Lee Minhyeong không để Kim Geonwoo né tránh ánh mắt mình. "Nhưng tớ không phản cảm, cũng không thấy ghê tởm. Càng không cần gặp bác sĩ tâm lý, bởi vì đối tượng là cậu, Geonwoo, bởi vì là làm cùng với cậu."

Mắt Kim Geonwoo trợn tròn, lúc này Lee Minhyeong thấy mắt anh trông rất giống một chú chó nhỏ, mống mắt đen láy lấp lánh. Minhyeong nén cười, tranh thủ hỏi dồn trước khi Geonwoo kịp lên tiếng: "Còn nữa, cái gì gọi là đi 'gặp bác sĩ tâm lý một lần nữa'? Sao cậu biết trước đây tớ từng gặp?"

"Mình.." Kim Geonwoo lí nhí vài tiếng, lẩm bẩm nhỏ, "Trước đây mình đã từng xem livestream của em."

"Tớ biết cậu đã xem buổi trên IG đó, cậu còn đăng bài nữa. Đúng rồi, sau này đi Pohang thì nhắc tớ mua quà cho Kkakkung nữa nhé." Lần này Lee Minhyeong thực sự không nhịn được cười, mắt cong thành hai vạch, "Nhưng buổi livestream đó cậu cũng xem sao? Tớ thấy buổi đó không khí khá nặng nề, đến cuối cùng đồ ăn cũng chẳng ăn hết, rượu Soju cũng không uống được."

Màn hình TV đột nhiên sáng lên khiến cả hai đều chuyển dời sự chú ý, cũng khiến Kim Geonwoo thầm thở phào nhẹ nhõm.

Đề tài hôm nay:

Đề tài 1: Đối tượng thí nghiệm B dùng đinh xuyên thấu phần lòng bàn tay dày hơn 2cm của đối tượng thí nghiệm A.

Đề tài 2: Đối tượng thí nghiệm A chèn dương vật vào giữa đùi đối tượng thí nghiệm B để mô phỏng quan hệ tình dục, thông qua kích thích ma sát để lấy tinh dịch của đối tượng thí nghiệm A.

Hai người nhìn nhau một lúc, Lee Minhyeong tiến lên nhấn chọn Đề tài 2.

"Cái này tớ nghĩ chắc cũng không khó, tớ đi tắm đã, lát ra giải quyết nhanh gọn lẹ." Lee Minhyeong tùy ý lướt màn hình vài cái, không có quá nhiều dòng chữ hướng dẫn. Trong lúc tắm, Minhyeong nghĩ về những đề tài của mấy ngày sau, còn 3 ngày nữa, nếu cứ tiến triển theo đà này thì những lựa chọn sau đó cậu đại khái cũng đoán được rồi. Nhưng cho dù là vậy, Lee Minhyeong nghĩ cậu vẫn sẽ tuyệt đối sẽ không cân nhắc đến Đề tài 1.

Minhyeong bước ra khỏi phòng tắm, tới lượt Kim Geonwoo vào. Lee Minhyeong lau khô tóc, ngồi xuống giường. Trong thời gian chờ đợi cậu lại thấy hơi căng thẳng, không phải vì chuyện sắp làm, mà phần nhiều là vì thái độ của Geonwoo.

Nếu cứ mơ hồ trôi qua như thế này, coi 11 ngày này như một giấc mộng thì vẫn tốt hơn là mối quan hệ cả hai trở nên tồi tệ. Nếu Geonwoo không muốn nói gì, cậu cũng sẽ không ép anh. Đối với Minhyeong việc này giống như việc mở một cánh cửa là có thể bước vào một thế giới mới lạ lẫm và mới mẻ, nhưng nếu không mở cửa thì cũng chẳng có được hay mất mát gì.

Sau khi Kim Geonwoo ra ngoài, anh mang đồ đạc lên giường, tiện thể nhắc đến việc tần suất thay ga giường của họ đã trở thành một ngày một lần. May mà những kẻ bắt cóc này có cung cấp đủ lượng ga giường. Người chơi đường giữa chỉ mặc áo choàng tắm, xương quai xanh và lồng ngực đều lộ ra ngoài, Lee Minhyeong nhanh chóng dời tầm mắt đi.

Lee Minhyeong nằm nghiêng lưng về phía anh, cởi bỏ quần áo. Cậu đang nghĩ Kim Geonwoo vừa mới tắm xong, để cương chắc cũng cần thêm một khoảng thời gian thì sau lưng đã có một mảng da thịt ấm áp ẩm ướt áp vào. Sau gáy cũng có cảm nhận được làn hơi thở trầm thấp, một bàn tay đặt trên eo cậu, vốn dĩ cảm thấy hơi nhột, nhưng sau mông lại dán vào một vật nóng rực. Lee Minhyeong không dám cử động lung tung nữa. Nghiêm túc đấy hả, cứng nhanh vậy sao?

Cậu nghe thấy tiếng mở nắp lọ chất bôi trơn, một bàn tay khác thò vào giữa hai chân, Lee Minhyeong phối hợp hơi tách đùi ra, một thứ mát lạnh trơn trượt được bôi lên mặt trong đùi.
Vật cương cứng rắn chắc trượt vào giữa khe đùi, Lee Minhyeong nghe thấy Kim Geonwoo thở dài, tiếng rên rỉ trầm thấp rơi trên tóc cậu. Người phía sau bắt đầu đưa đẩy eo, đùi bị ma sát đến mức cảm giác như sắp bốc cháy. Lee Minhyeong cắn chặt môi, vô thức khép chặt chân. Bàn tay trên eo cậu lập tức dùng lực siết chặt hơn, Kim Geonwoo hít sâu một tiếng, trầm giọng gọi "Minhyeong". Lee Minhyeong cảm nhận được hai tay anh di chuyển đổi vị trí, trượt xuống vài phân, bấu chặt lấy hai bên mông cậu.

Kim Geonwoo cọ xát nhanh hơn, Lee Minhyeong cảm thấy dương vật đang xâm nhập vào giữa hai chân mình vừa cứng vừa nóng, theo sát người đang áp vào phía sau cậu, tấn công vào giữa đùi cậu một cách không thương tiếc. Mỗi lần ma sát, quy đầu ướt át đều thúc vào vùng hội âm, từ dưới lên trên vạch ra một đường nóng bỏng khiến toàn thân cậu run rẩy. Sau đó lại cọ lên vật đang cương của Minhyeong giống như hai thanh gỗ dán chặt vào nhau vậy.

Minhyeong cảm thấy toàn bộ cơ quan sinh dục của mình đều bị 'xâm phạm', nhưng điều đáng sợ hơn là, Lee Minhyeong phát hiện chính mình cũng đã cứng lên rồi.

Minhyeong phát ra tiếng thút thít yếu ớt, bản năng khiến cậu muốn lao về phía trước để chạy trốn, nhưng bàn tay đang bấu lấy mông cậu lại giống như kìm sắt. Kim Geonwoo rên rỉ, trán gục xuống tì lên vai Lee Minhyeong. Anh đứt quãng gọi tên Lee Minhyeong, nói những lời an ủi, nhưng hành động thì lại hoàn toàn trái ngược với lời nói.

Lee Minhyeong không thể khống chế được, hiện tại dương vật của cậu cũng đã hoàn toàn cương cứng, lại còn bị 'tấn công' bởi sức nóng liên tục. Bây giờ những tiếng nhóp nhép đó, cậu không phân biệt nổi là do chất bôi trơn hay do dịch tiết của cả hai tạo ra. Minhyeong cũng không thể động đậy vì lồng ngực của Kim Geonwoo dán chặt vào lưng, chân cậu không còn sức lực, mỗi khi Minhyeong cố khép chặt lại một chút thì đổi lại là những đợt tấn công mãnh liệt hơn.

Minhyeong cảm nhận được môi của Kim Geonwoo áp tới, từ xương bả vai hướng lên trên, cho đến tận bên tai cậu. Geonwoo thì thầm, âm thanh ướt át dường như gõ trực tiếp vào đại não khiến cậu dựng cả tóc gáy: "Minhyeong, thế này thoải mái quá..." Lee Minhyeong không nói nên lời, cậu không thể trách Geonwoo, vì chính cậu cũng cảm thấy rất thoải mái.

Thế là Lee Minhyeong cũng buông hai bàn tay đang co quắp trước ngực xuống, phủ lên đôi bàn tay của người chơi đường giữa nơi eo mình, ngón tay cậu đan vào giữa các kẽ ngón tay của Kim Geonwoo. Kim Geonwoo phía sau kinh ngạc thở hắt ra, anh phản ứng nhanh chóng, xoay tay ôm chặt lấy eo Lee Minhyeong, khóa chặt cả bàn tay của Lee Minhyeong vào trong lòng tay mình.

Có lẽ coi hành động của Lee Minhyeong như một loại hưởng ứng và chủ động, động tác của Kim Geonwoo càng trở nên kịch liệt. Lee Minhyeong nhắm mắt lại, phó mặc cơ thể cho bản năng. Kim Geonwoo bên tai cậu tạo ra những âm thanh trầm đục khao khát, cậu cảm nhận được tinh dịch hơi mát vương trên hạ bộ mình, tay Geonwoo quấn quanh eo cậu nóng như sắt nung. Bụng dưới của Lee Minhyeong co thắt một hồi, sau đó cũng bắn ra.

Cả hai người đều nằm vật trên giường, xung quanh là một mớ hỗn độn thảm hại, lại phải thay ga giường rồi. Vả lại, thế này thì có phân biệt được tinh dịch thu thập là của ai không nhỉ?

Lee Minhyeong chìm trong suy nghĩ, sau gáy bị tóc mái và trán của Geonwoo cọ vào. Lưng và ngực đẫm mồ hôi, Minhyeong nghĩ mình nên đứng dậy đi tắm nhưng đôi đùi cậu hoàn toàn không còn sức lực.

Cứ lơ lửng trôi qua thế này, có ổn không? Liệu có thực sự lừa dối được bản thân không?

Ngày thứ 8 - Tích lũy 70 điểm

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net