8
Đôi lời từ tác giả:
Có ai nhận ra những ý tưởng hẹn hò của Zeka ở chương trước trông quen quen không nào^^?
Nếu mình mà đặt tên cho các chương truyện, thì chương này hẳn sẽ có tên đại loại như là "Trị liệu tâm lý qua làm tình nơi cửa sổ." Ừm, có lý do cả nên mình mới không đặt tên đấy... Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ nhé!
—
Minhyung chẳng mấy bận tâm đến cách bài trí hiện đại và bóng bẩy khi bước chân vào phòng khách sạn. Tiếng cửa đóng sầm lại sau lưng cậu, cắt đứt đoạn nhạc điện tử ngớ ngẩn đang phát ở hành lang và bao bọc cậu trong sự tĩnh lặng. Ánh mắt cậu bị thu hút ngay lập tức vào những ô cửa sổ kính lớn từ trần đến sàn, nơi Seoul đang trải rộng ra như một bức tranh khảm bằng ánh sáng. Những dòng xe cộ ồn ào trên đường phố trông như những mạch tia lửa, những tòa nhà chọc trời cắt vào màn đêm những đường nét sắc lẹm, và ánh đèn neon phía dưới dường như đang hòa cùng nhịp tim đang đập nhanh dần của chính cậu.
Cậu đã dành nhiều năm trong những căn phòng khách sạn trông cái nào cũng giống cái nào, nhưng khung cảnh này — cái cảm giác như được treo lơ lửng trên thế giới — lại hoàn toàn khác biệt, cứ như thể cậu đang đứng trên bờ vực của một điều gì đó lớn lao hơn là chỉ một đêm bình thường khác.
May mà mình không sợ độ cao.
Cậu mất một lúc để tập trung vào người vừa mở cửa cho mình. Geonwoo đứng đó trong chiếc áo len tối màu và quần jeans, tay áo được xắn lên đến cẳng tay. Anh trông hoàn toàn thư thái, một nụ cười thích thú đang vương trên môi.
"Ừm chào cậu" Minhyung lên tiếng, giọng cậu thốt ra nhỏ hơn những gì cậu dự định. Nụ cười của Geonwoo càng mở rộng hơn. "Chào cậu. Cậu trông tuyệt lắm đấy." Anh bước lại gần, thu hẹp khoảng cách ngắn ngủi giữa hai người và kéo Minhyung vào lòng. Cái ôm chặt chẽ và quen thuộc ấy đã xoa dịu mọi sự bồn chồn bên trong cậu suốt cả buổi tối. Mùi nước hoa của Geonwoo, nhịp tim đều đặn của anh, hơi ấm lan tỏa qua những lớp quần áo; tất cả vừa mang lại cảm giác bình yên, vừa khiến cậu hưng phấn đến tê dại.
Khi Geonwoo cuối cùng cũng nghiêng đầu và chạm môi mình vào môi Minhyung, sự thay đổi đó thật tự nhiên và không thể tránh khỏi. Nụ hôn bắt đầu chậm rãi nhưng dần sâu đậm hơn khi Minhyung rướn người tới, đôi tay cậu đưa lên đặt sau gáy Geonwoo. Chẳng có gì vội vã. Thành phố ngoài kia vẫn tiếp tục rộn ràng hối hả, nhưng trong sự tĩnh lặng của căn phòng này, thời gian dường như kéo dài vô tận bao quanh họ.
Khi họ tách nhau ra, Geonwoo không hề lùi lại. Đôi tay anh vẫn đặt trên hông Minhyung, ngón cái luồn dưới lớp áo sơ mi, vẽ những đường trên làn da ngay phía trên cạp quần của cậu. "Mình có một kế hoạch cho tối nay. Cậu muốn nó là một điều bất ngờ hay để mình nói cho cậu biết đây?" anh hỏi.
Minhyung bật cười khẽ, cố gắng làm dịu nhịp đập của mạch máu. "Thường thì mình sẽ bảo hãy làm mình bất ngờ đi, nhưng có vẻ như cậu đang rất muốn nói ra," cậu đáp. "Vậy thì cậu hãy cứ nói đi!" Nụ cười của Geonwoo biến thành một cái ngoác miệng đắc ý vì bị bắt bài. Anh đặt thêm một nụ hôn ngắn ngủi đầy trêu chọc vào khóe môi Minhyung, trước khi kéo cậu vào sâu hơn trong phòng.
Khi họ dừng lại ngay trước ô cửa sổ khổng lồ, Geonwoo buông tay cậu ra và bước ra phía sau. Anh vòng tay ôm lấy eo Minhyung từ phía sau, cằm tựa lên vai cậu. "Cậu đoán đúng rồi đấy, mình đã mong chờ được thấy phản ứng của cậu trước chuyện này suốt cả tối. Để mình nói cho cậu nghe chuyện gì sắp xảy ra nhé." Giọng của Geonwoo rất gần, hơi thở phả nhẹ bên tai cậu, cộng thêm hồi hộp mong đợi đang dâng trào khiến Minhyung rùng mình.
"Bọn mình sẽ đứng ngay tại đây, và mình sẽ cởi đồ cho cậu, từng chiếc cúc một, từng món một, gỡ lớp vỏ bọc để chiêm ngưỡng tất cả tiến bộ mà cậu đã đạt được trong phòng tập. Sau đó, mình sẽ quỳ xuống trước mặt cậu, trong khi cậu nhìn ra ngoài ô cửa sổ này, nhìn xuống thế giới, vương quốc đang nằm dưới chân cậu. Mình sẽ ngậm lấy dương vật của cậu và mút cho đến khi cậu quên bẵng đi rằng bất cứ ai cũng có thể nhìn thấy cậu ở đây, một tuyển thủ Gumayusi vĩ đại đang được khẩu giao ngay giữa bàn dân thiên hạ. Mình sẽ liếm, mút, hôn và cắn cho đến khi cậu gần như rã rời... và rồi mình sẽ dừng lại."
Không khí im lặng bao trùm.
"Mình sẽ vẫn quỳ ở đó, trong khi chậm rãi chuẩn bị cho cậu những gì tiếp theo, "món chính" nếu cậu muốn gọi nó như thế. Mình sẽ dùng ngón tay để nới rộng cậu, nong rộng và lấp đầy cho đến khi đôi chân cậu muốn khuỵu xuống và đầu hàng. Và chỉ khi nào mình thấy cậu đã sẵn sàng, mình mới đứng dậy và đẩy cậu áp sát vào mặt kính, khiến ai bất cứ nhìn lên cũng có thể thấy rõ cậu. Cậu sẽ phải giữ tay mình áp lên mặt cửa sổ này, rồi cậu sẽ như đang đứng trên sân khấu đó cho bất kỳ ai chiêm ngưỡng. Mình sẽ vẫn mặc đồ chỉnh tề trong suốt thời gian đó, chỉ như một cái bóng và hình hài đen thẫm đằng sau cơ thể tuyệt đẹp của cậu khi mình kéo quần mình xuống vừa đủ để lấp đầy cậu bằng dương vật của mình, khiến cậu phải thở dốc, quằn quại và rên rỉ khi mình làm tình cùng cậu. Nhưng đôi tay đó phải ở yên vị trí mà mình đã đặt, và cậu sẽ chỉ việc nhận lấy những gì mình trao cho cho đến khi mình quyết định rằng cậu xứng đáng được ra."
Minhyung cảm thấy như mình vừa vô tình nuốt nghẹn cả lưỡi, không thể thốt nên lời, cứng đờ người. Cậu chưa bao giờ nghe Geonwoo nói nhiều đến thế trong một lần, và những gì anh vừa nói khiến thế giới xung quanh cậu trở nên mờ ảo mà thậm chí lần này còn chẳng cần đến chiếc vòng cổ. Những lời nói đó cùng với những cái vuốt ve nhẹ nhàng xuyên suốt bài độc thoại dài dằng dặc đã khiến cậu muốn rên rỉ rồi, làm sao cậu có thể chịu đựng nổi khi Geonwoo thực sự thực hiện những điều đó đến cùng đây?!
Đứng trước khung cửa sổ khổng lồ, với ánh đèn thành phố lấp lánh phía dưới chân, cậu cảm thấy mình vừa cao lớn đến lạ thường, vừa dễ bị tổn thương đến không tưởng. Cảm giác ấy thật choáng ngợp, mãnh liệt áp đảo hoàn toàn theo cái cách tuyệt vời nhất có thể. Đầu gối Minhyung run rẩy khi cuối cùng cậu cũng thì thầm, tiếng nói gần như không thể nghe thấy: "Vâng, Chúa ơi, làm ơn... mình muốn điều đó!"
Geonwoo không lãng phí thêm một giây nào. Bàn tay anh trượt từ nơi đang âu yếm dọc theo xương hàm Minhyung xuống chiếc cúc áo đầu tiên. Từng cái một, anh cởi chúng ra, những khớp ngón tay lướt qua ngực Minhyung khi lớp vải dần tách mở. Ban đầu Minhyung đứng cứng đờ, thở gấp, nhưng khi Geonwoo mở rộng vạt áo và vuốt lòng bàn tay qua những khối cơ mà cậu đã khổ công rèn luyện, cậu thở hắt ra một cách run rẩy. Ánh mắt Geonwoo dõi theo từng tấc da thịt được hé lộ qua hình ảnh phản chiếu của họ, nụ cười của anh đầy vẻ khao khát ham muốn lấy cậu và tán thưởng.
"Nhìn cậu mà xem," Geonwoo thì thầm. "Bao nhiêu công sức bỏ ra và giờ mình mới được chiêm ngưỡng thành quả này."
Anh đẩy chiếc áo sơ mi khỏi vai Minhyung, để nó rơi tuột xuống sàn, rồi đưa tay chạm vào cạp quần của cậu. Tim Minhyung đập thình thịch khi tiếng khóa kéo hạ xuống. Geonwoo lùi lại nửa bước, để lớp vải rủ xuống quanh mắt cá chân Minhyung, để lại cậu chỉ với chiếc quần lót, kích thích dâng trào hiện rõ trên khuôn mặt cậu. Ánh mắt của Geonwoo nán lại, nặng trĩu và không chút e ngại giấu diếm, cho đến khi làn da của Minhyung nóng bừng lên dưới cái nhìn đó.
Đôi môi và đôi tay của Geonwoo tạo nên một đường khi anh di chuyển quanh cậu. Minhyung không thể nào bỏ lỡ khung cảnh ngoạn mục ngoài kia, cho đến khi một người lộng lẫy như thế này thay vào đó chiếm trọn tầm nhìn của cậu. Geonwoo hôn cậu một lần, chỉ một cái chạm môi duy nhất, trước khi anh hạ người xuống, đầu gối chạm lên tấm thảm ngay trước mặt cậu. Sự thay đổi tư thế đột ngột khiến Minhyung khẽ nín lại một hơi; việc nhìn thấy một Geonwoo vạm vỡ và mạnh mẽ như thế lại đang quỳ gối vì mình, thực sự ngoạn mục..
"Mắt nhìn thẳng, tay áp lên cửa sổ," Geonwoo khẽ ra lệnh. "Cả một thành phố ngoài kia. Hãy nhìn xem! Cứ để họ nhìn đi."
Ánh mắt của Minhyung lại hướng về với mặt kính cửa sổ. Seoul phía dưới lấp lánh và nhấp nháy như một chiếc bình khổng lồ chứa đầy đom đóm. Cậu đặt lòng bàn tay lên bề mặt mát lạnh, để chênh lệch nhiệt độ đó giúp cậu giữ được sự tỉnh táo mà bình tĩnh lại. Đôi bàn tay của Geonwoo trượt lên phía sau đùi cậu, mơn trớn qua những chỗ da nổi da gà, giữ cho cậu đứng vững trước khi kéo chiếc quần lót của cậu xuống.
Cảm giác đầu tiên khi Geonwoo hôn cậu thật choáng váng. Nóng bỏng, ướt át và khít khao – anh mút lấy cậu với một lực chậm rãi, đều đặn; lưỡi anh lướt dọc phía dưới môi trong khi đôi môi bao trọn lấy cậu. Minhyung rên rỉ và gục đầu về phía trước, trán suýt chút nữa thì chạm vào mặt kính. Đôi tay cậu siết chặt thành nắm đấm áp lên đó, những khớp ngón tay trắng bệch đi.
Mọi cử động đều được tính toán kỹ lưỡng: nhịp kéo ra chậm rãi, cách mà đầu lưỡi Geonwoo thả lỏng đón nhận nơi đỉnh quy đầu để đón nhận cậu nhiều hơn. Đôi chân Minhyung run rẩy, cơ đùi căng cứng để cố gắng đứng vững. Một lời chửi thề bật ra khỏi miệng cậu khi Geonwoo ngậm lấy cậu tận gốc, rồi rút ra và lặp lại lần nữa.
Đôi tay anh ấn chặt vào hông cậu, vững chắc và kiên định. Minhyung cảm thấy mình như đang rơi, đang bay, đang tan ra quá nhanh; nhưng ngay khi áp lực dâng lên quá cao, Geonwoo lại lùi lại. Minhyung thở dốc để lấy không khí, lồng ngực phập phồng, dương vật ướt đẫm và đau nhức vì thèm khát.
Hơi thở của Geonwoo nóng hổi phả vào đùi cậu. "Chưa được đâu! Nhớ chứ, mình đã nói là mình sẽ dừng lại mà."
Minhyung thút thít rên rỉ vì hụt hẫng, nhưng cậu không thể cử động, không thể rời mắt khỏi hình ảnh phản chiếu của chính mình trên mặt kính tối màu – mặt đỏ bừng, rã rời và thở hổn hển. Geonwoo vẫn quỳ đó, để dương vật của Minhyung tựa vào má mình, đặt những nụ hôn dọc theo chiều dài, liếm láp một cách hững hờ nhưng không cho cậu đủ để đạt cực khoái.
Thay vào đó, bàn tay Geonwoo trượt xuống thấp hơn, những ngón tay đã thấm ướt dịch bôi trơn ấn vào nơi tư mật của cậu. Cú chạm đầu tiên khiến Minhyung giật nảy mình, trán cậu đập khẽ vào mặt kính với một tiếng thịch nhẹ. Geonwoo cười khẽ, trầm đục và thỏa mãn. "Thả lỏng đi, cún con, để mình nới rộng ra cho bé cún nào."
Chậm rãi và cẩn thận, anh ấn một ngón tay vào, giúp cậu nới lỏng. Ban đầu cảm giác căng cứng không mấy dễ chịu, nhưng cảm giác đó nhanh chóng tan biến thành khoái cảm và hơi nóng âm ỉ sâu trong bụng. Minhyung rên rỉ, cơ thể ưỡn cong theo từng cú chạm. Ngón thứ hai rồi thứ ba nối gót, sự kiên nhẫn của Geonwoo không hề lay chuyển khi anh nới chỗ dưới cậu, lấp đầy cậu. Cảm giác thật tuyệt, nhưng cũng thật ngọt ngào và chậm rãi, và cậu muốn nhiều hơn nữa, ngay bây giờ, ngay lập tức.
Đến lúc Geonwoo cuối cùng cũng đứng dậy, Minhyung cảm thấy cơ thể mình căng như dây đàn, thực sự rung lên vì khao khát. Những bàn tay mạnh mẽ dẫn dắt cậu, đẩy cậu ép sát vào mặt kính cho đến khi ngực cậu áp chặt vào đó trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, lòng bàn tay cậu xòe rộng và hai cánh tay giang rộng ra. Cái lạnh của cửa kính chạm vào làn da đang nóng bừng, cảm giác hồi hộp phấn khích khi bị phơi bày cho người khác nhìn ngắm – tất cả thật choáng ngợp.
Giọng nói của Geonwoo giờ đây vang ngay sát tai cậu, một âm thanh trầm thấp khiến tóc tai gáy cậu dựng đứng cả lên. "Tay cứ giữ nguyên ở đó. Cho dùng có chuyện gì xảy ra."
Minhyung gật đầu lia lịa, hơi thở của cậu làm mờ đi một mảng kính. Cậu cảm nhận được dương vật của Geonwoo, cứng đến nóng hổi và trơn trượt, lướt qua lối vào trước khi từ từ đều đặn đẩy vào bên trong. Cảm giác đó... thật hơi quá sức đối với cậu, nhưng sự chuẩn bị kỹ lưỡng đã được đền đáp. Cậu cảm thấy mình mở ra đón nhận Geonwoo, từng chút một, cho đến khi sự lấp đầy khiến cậu thở dốc, run rẩy, cơ thể cậu bị giữ chặt giữa Geonwoo và mặt kính.
Geonwoo vẫn giữ khoảng cách gần, nhưng anh kéo cả hai lùi lại một chút, một tay nắm chặt hông cậu, tay kia chống lên cửa kính ngay cạnh tay Minhyung khi anh bắt đầu di chuyển bằng những cú thúc nông đầy nhẹ nhàng. "Đúng rồi đấy! Cậu cảm thấy tuyệt vời chứ. Nhìn ra ngoài kia đi... Cậu thấy những ánh đèn kia không? Tất cả những con người nhỏ bé đó? Họ chính là khán giả của cậu tối nay. Cậu đứng cao hơn họ rất nhiều, và mình ở đây chỉ để giúp cậu thấy rõ điều đó. Mình là khung tranh, còn cậu, cậu mới là tuyệt tác."
Minhyung đánh liều ngước mắt lên. Thành phố mờ ảo phía sau, tất cả những gì cậu có thể thấy là hình ảnh phản chiếu khuôn mặt đỏ bừng của chính mình, đôi môi hé mở, mồ hôi lấm tấm nơi chân tóc, và đôi mắt mở to đầy hoang dại. Phía sau cậu, hình bóng đen thẫm của Geonwoo – vẫn phục trang chỉnh tề – đang di chuyển áp sát cơ thể cậu, đều đặn và không ngừng nghỉ.
Mỗi cú thúc lại đẩy cậu tiến về phía mặt kính, khiến cậu phải cắn chặt môi để kìm nén những âm thanh rên rỉ vốn cứ lớn dần và cuối cùng không thể kìm nén thêm được nữa. Cậu bị mắc kẹt giữa thế giới bên ngoài và người bên trong, không còn nơi nào để đi ngoại trừ việc lún sâu hơn vào cơn sốt nóng rực đang thiêu đốt cơ thể. Giọng cậu vỡ ra khi cậu rên rỉ gọi tên anh.
"Giữ đôi tay cậu ngay tại đó," Geonwoo nhắc nhở. "Ngoan cho mình xem nào."
Và cậu đã nghe lời, lòng bàn tay áp phẳng, cơ thể mở rộng, hoàn toàn đầu hàng khi những ngón tay anh siết chặt hông cậu hơn, thiết lập một nhịp điệu dồn dập và cuốn hút. Geonwoo giữ chặt thân mình áp sát vào lưng Minhyung, khuôn miệng anh kề ngay sát tai cậu, giọng nói như thể là một dòng suối đang chảy liên tục của những lời lẽ chỉ dành riêng cho cậu.
"Cảm giác này, khoái cảm đang khiến cậu phải hổn hển gọi tên mình này, đây chính là những gì cậu xứng đáng được nhận. Cậu xứng đáng được tự tin. Cậu xứng đáng được chiếm trọn không gian này. Cậu xứng đáng được ồn ào, được tham lam và xứng đáng được lấp đầy."
Anh lùi lại một chút, rồi thúc mạnh, đẩy Minhyung sát hơn nữa vào mặt kính. "Đừng bao giờ nghĩ rằng cậu không đủ tốt. Hãy cảm nhận những gì cậu đang làm với mình đi. Nhìn cách cơ thể cậu uốn cong nhưng không bao giờ gục ngã xem. Cậu tuyệt vời lắm, cũng rất mạnh mẽ, thật hoàn hảo. Cậu là điều kỳ diệu màu nhiệm, đừng bao giờ quên điều đó."
Geonwoo đâm sâu vào tận cùng, khơi gợi một tiếng rên rỉ nức nở đứt quãng khác từ cậu khi khoái cảm nhấn chìm mọi sự tự ti, mọi nỗi lo âu, mọi ý nghĩ trong tâm trí Minhyung cho đến khi chẳng còn lại gì ngoài sự im lặng và bình yên đầy hạnh phúc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net