Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

12

Ngày hôm sau, Seonghyeon rời nhà để đến cửa hàng tạp hóa. Cậu ăn mặc đơn giản, một chiếc áo thun dài tay giản dị, quần jean, một chiếc mũ len và tai nghe có dây choàng qua cổ. Đó là phong cách quen thuộc của cậu, và thỉnh thoảng cậu sẽ đeo khẩu trang khi thấy thích.

Tuy nhiên, bây giờ việc đó chắc chắn là cần thiết.
Đi bộ đến cửa hàng mất khoảng mười phút, hoặc đáng lẽ là như vậy. Nhưng hôm nay, cảm giác ấy dài hơn bình thường một cách kỳ lạ. Lúc đầu cậu không nhận thấy điều gì bất ổn, vẫn chỉ là mọi người đang tản bộ, xe cộ qua lại, thỉnh thoảng vang lên tiếng trò chuyện và cười đùa. Đó lẽ ra sẽ là một ngày gần như hoàn hảo nếu không có cảm giác kì lạ mà Seonghyeon cảm nhận được sau một lúc đi bộ.

Nó nhỏ thôi, nhưng sắc lẹm, bò dọc theo sau gáy cậu.

Có lẽ cậu chỉ đang tưởng tượng thôi. Có lẽ cậu nên ngừng chơi game đi là vừa, nó chắc hẳn đang làm nhũn não cậu rồi. Thế nhưng ngay sau đó, cậu đã bắt gặp thủ phạm.

Một hình bóng phản chiếu qua cửa sổ xe hơi, và điện thoại của ai đó đang chếch lên hơi cao quá mức quy định. Seonghyeon vừa quay đầu lại, họ lập tức nhìn đi chỗ khác. Chắc chỉ là trùng hợp thôi, cậu không nên quá hoang tưởng vì một chuyện vớ vẩn như thế này mới phải.

Nhưng cậu không thể phủ nhận cảm giác lồng ngực thắt lại khi bị theo dõi.

Seonghyeon bước nhanh hơn, thọc sâu hai tay vào túi quần. Mỗi bước chân phía sau lúc này mang lại cảm giác như đang ở quá gần, áp sát ngay sau lưng. Điều đó thật ngớ ngẩn vì biết đâu người ta cũng chỉ đang đi cùng hướng với cậu thôi, thế nhưng nhịp tim của cậu vẫn chẳng thể nào chậm lại.

Khi cuối cùng cũng đến được cửa hàng, tay Seonghyeon run rẩy đến mức làm rơi cả ví xuống sàn khi đang cố thanh toán. Nhân viên thu ngân nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ quặc, và cậu chưa bao giờ cảm thấy xấu hổ đến mức này.

Cậu lẩm bẩm một câu xin lỗi chóng vánh, chộp lấy mấy túi mì ăn liền rồi lao ra khỏi cửa hàng như thể quần áo trên người đang bốc cháy đến nơi.

Khi đã về lại căn hộ, cửa đã khóa chặt và rèm cũng đã kéo kín, cậu vẫn cảm thấy sự thiêu đốt từ những ánh nhìn trên phố như thể chúng đã bám theo cậu về tận nhà. Seonghyeon thở dài thườn thượt, việc đi mua sắm lẽ ra không bao giờ nên áp lực đến mức này.

Cậu thả mình xuống ghế sofa, đúng lúc chiếc điện thoại trên bàn rung lên bần bật. Một thông báo mới, một dòng tweet hiện ra.

Vừa thấy Seonghyeon ở gần một cửa hàng tạp hóa ở Seoul!! Đúng rồi, chính là Seonghyeon từ concert của Keonho đấy!! Ngoài đời cậu ấy còn đáng yêu hơn nhiều luôn ㅋㅋㅋ 🫶

#BắtgặpSeonghyeon

Hôm nay Seonghyeon trông đẹp trai quá!

Máu trong người cậu như đông cứng lại.

Tại sao cậu đột nhiên lại bị đối xử như một idol vậy? Cậu thậm chí còn chẳng hiểu nổi tại sao mọi chuyện lại đi xa đến mức này. Cậu thậm chí còn có cả fanpage riêng nữa, chuyện đó đã xảy ra từ bao giờ vậy? Tại sao lại có những người sẵn sàng theo dõi mọi hành động của cậu ngay khi cậu vừa mới lộ diện chứ?

Nó khiến Seonghyeon cảm thấy thật sự sợ hãi. Có lẽ cậu nên bắt đầu đeo khẩu trang thường xuyên hơn mỗi khi ra ngoài.

Đêm đó, cậu chẳng ngủ được bao nhiêu. Mỗi khi có ánh đèn pha ô tô lướt qua cửa sổ, cậu lại giật mình thon thót. Mỗi tiếng cọt kẹt của căn hộ đều nghe như tiếng bước chân lạ, và Seonghyeon cảm thấy như có hàng nghìn đôi mắt đang dán chặt vào mình mỗi khi cậu bước chân ra ngoài.

Chuyện này rồi sẽ lắng xuống trong một tuần thôi chắc chắn là thế. Keonho mới là idol thực thụ ở đây, Seonghyeon không thể nào là người có fan cuồng ghi lại mọi cử động của cậu 24/7 được.

Thế nhưng, cảm giác lúc này lại giống như vị trí của hai người đã hoàn toàn bị đảo ngược cho nhau.

Nhưng cậu biết Keonho còn khổ hơn nhiều, nên Seonghyeon không thể trách anh vì màn biểu diễn ngày hôm qua. Thật vô lý khi mọi thứ có thể thay đổi chóng mặt chỉ trong một ngày, và con người có thể trở nên đáng sợ đến mức nào khi liên quan đến những thần tượng ngoài đời thực. Seonghyeon không thể tưởng tượng nổi những thứ Keonho phải đối mặt sau tiết mục đó, cậu chẳng có quyền gì để giận Keonho cả.

Mà cậu có nên giận không? Cậu nên thấy hạnh phúc mới phải chứ đúng không?

Keonho thích Seonghyeon đủ nhiều để donate những khoản tiền khổng lồ dưới cái tên KEO, để chọn cậu cùng song ca giữa hàng ngàn người (mà cậu chắc chắn là anh có chủ ý), để hôn lên tay cậu, và để thông báo với cả thế giới rằng anh chính là vị đại gia ẩn danh mà Seonghyeon đã thấp thỏm lo lắng suốt nhiều tuần qua.

Ugh, đáng lẽ cậu phải nhận ra sớm hơn chứ. Mối liên hệ giữa Keonho và KEO quá rõ ràng đối với một người bình thường, vậy mà Seonghyeon lại cứ thế làm ngơ trước tất cả những dấu hiệu đó.
Cậu phải thừa nhận rằng, cậu thích việc Keonho thích mình, Nhưng làm chuyện đó trước mặt hàng ngàn người... Seonghyeon không thể tưởng tượng nổi sự phản đối mà anh sẽ phải nhận khi chuyện này lan rộng ra khắp thế giới. Cậu thật sự không muốn thấy bất kỳ bình luận tiêu cực nào về chuyện hôm này.

Seonghyeon thở dài lắc đầu, cậu cần phải giải tỏa đầu óc.

Và còn ai khác có thể giúp cậu làm điều đó ngoài Minho chứ?

Cậu mở ứng dụng, nhắn cho cậu bạn thân vì cậu cần sự hỗ trợ về mặt tinh thần ngay lập tức.

minho

sao thế seongie
hiếm khi thấy mày nhắn tin trước lắm nha, tap phải tận hưởng khoảnh khắc này mới được

?? được rồi
đi chơi không

còn phải hỏi à lmfao
hú đi, mình đi đâu đây

gặp nhau ở quán ramen dưới phố đi,
tao thật sự cần nghỉ ngơi

ok mười phút nữa gặp nhé
cứ trút hết nỗi lòng đi seongie,
mày biết tao luôn lắng nghe mà

tự nhiên ngọt ngào vậy, cảm ơn nhé

?? đây là khen hay đang mỉa mai tao đấy
lmfao

gặp lại sau nhé minho

Nói chuyện với Minho luôn mang lại cảm giác dễ chịu. Nó là bạn thân nhất của cậu mà. Minho có thể đôi khi hành xử khó ưa và hống hách, nhưng Seonghyeon đảm bảo rằng đôi lúc nó cũng rất biết cách an ủi, nếu không thì cậu đã chẳng duy trì tình bạn này lâu đến thế. Quan trọng nhất là nói chuyện với Minho chưa bao giờ mang lại cảm giác gượng gạo, và đó chính là điều mà Seonghyeon trân trọng nhất ở cậu bạn mình.

Cậu thở ra một hơi run rẩy rồi tắt màn hình điện thoại. Thông báo vẫn cứ tiếp tục nhảy lên liên hồi khiến Seonghyeon chỉ muốn ném phăng nó sang bên kia phòng. Chiếc điện thoại lúc này mang lại cảm giác như bị nhiễm phóng xạ, giống như một quả bom hẹn giờ hay một khối kim loại nóng hổi chực chờ thiêu cháy lòng bàn tay cậu.

Ý nghĩ phải rời khỏi nhà khiến cậu thấy hơi buồn nôn, nhưng cậu thật sự muốn gặp Minho và dạ dày cũng đang biểu tình đòi ramen. Thế là Seonghyeon vơ lấy một chiếc áo hoodie rộng lùng bùng và khẩu trang, kéo thấp vành mũ lưỡi trai rồi mới dám bước ra ngoài.

Bên ngoài, thế giới rì rầm như tiếng nhiễu tĩnh điện. Ánh nắng ban chiều hắt xuống vỉa hè những vệt vàng vỡ vụn, và mỗi cửa sổ kính cậu đi qua đều phản chiếu lại hình ảnh chính mình, trông nhỏ bé và méo mó hơn thường lệ. Cậu cúi gằm mặt, rảo bước về phía quán ramen cách đó hai dãy nhà. Đó là căn cứ quen thuộc của cậu và Minho mỗi khi cả hai cháy túi hoặc quá lười để vào bếp. Giá cả phải chăng và không gian bình dân chính là lý do khiến cả hai đều cực kỳ yêu thích quán này.

Những con phố vốn dĩ phải mang lại cảm giác quen thuộc và an toàn. Cậu đã đi qua những cung đường này không biết bao nhiêu lần, thậm chí là gắn bó với chúng cả thập kỷ rồi. Nhưng giờ thì không. Phố xá bỗng chốc trở nên đông đúc một cách lạ thường. Mỗi tiếng cười nói, mỗi tiếng sột soạt, hay cả tiếng lách cách phát ra từ điện thoại của người qua đường đều mang lại cảm giác như đang ở quá gần.

Seonghyeon thoáng bắt gặp một cô gái phía bên kia đường đang hướng điện thoại về phía mình, có thể cô ấy chỉ đang chụp ảnh tự sướng thôi, nhưng cũng có thể là không.

Nhịp tim cậu tăng vọt khi thấy cô gái đó đột nhiên khựng lại, nhận ra cậu rồi đỏ mặt tía tai, vội vàng cùng đám bạn chạy biến đi mất. Cảm giác bị săn đuổi dù chỉ bằng ánh mắt khiến lồng ngực cậu thắt lại, bước chân cũng vì thế mà trở nên dồn dập hơn. Cậu chỉ muốn biến mất vào một cái hố nào đó ngay lập tức.

Seonghyeon bước nhanh hơn, lách qua dòng người đông đúc. Cậu thầm cầu nguyện mình sẽ đến được quán ramen kịp lúc, tìm thấy Minho và nhận được chút an ủi từ sự hiện diện của cậu bạn. Ai đó vừa vô tình va vào vai cậu, lầm bẩm một lời xin lỗi chóng vánh nhưng da thịt cậu vẫn sởn gai ốc như thể vừa bị đóng một dấu sắt nung tồi tệ nhất có thể.

Đến khi tới được quán, lòng bàn tay cậu đã ướt đẫm mồ hôi. Cậu đẩy cửa bước vào, tiếng chuông leng keng phía trên vang lên chói tai một cách đau đớn trong không gian tĩnh lặng của tâm trí cậu. Quán ramen nồng đượm mùi nước dùng tương và tỏi phi thơm lừng khiến Seonghyeon suýt chút nữa thì bật khóc vì cảm giác dễ chịu mà nơi này mang lại. Hơi nước bốc lên làm mờ mịt những ô cửa kính, khéo léo biến thế giới ồn ào bên ngoài thành những vệt sáng và màu sắc nhòe nhoẹt, tách biệt hẳn với sự bình yên bên trong.

Và rồi...

"Seongie!"

Seonghyeon ngước lên.

Minho đang ngồi ở cái bàn quen thuộc của họ ở góc xa nhất của quán. Seonghyeon nhận ra nó đã xử lý được nửa bát tonkotsu khi cậu tiến lại gần. Nó nở một nụ cười rạng rỡ và hớn hở chờ cậu ngồi xuống.

"Xem ai quyết định bò ra khỏi nơi ẩn nấp kìa."

"Đừng có bắt đầu. Mới có một ngày thôi mà," Seonghyeon lẩm bẩm ngồi vào chỗ đối diện. Hơi ấm của quán ăn lập tức thấm vào xương tủy đang đóng băng của cậu. Lần đầu tiên sau nhiều giờ, ngay cả khi đang ở nhà, đôi vai cậu mới hơi thả lỏng một chút.

Minho nhìn cậu từ đầu đến chân rồi chỉ vào bộ dạng hiện tại của cậu. "Phong cách này là sao đây? Mày định tham gia chương trình bảo vệ nhân chứng hay gì à?"

"Cảm giác như tao nên làm vậy đấy, sao?" Seonghyeon nói khô khốc, tháo khẩu trang ra.

Cậu luồn tay vào tóc, cố gắng cười một tiếng nhưng âm thanh phát ra thật gượng gạo. "Mày đã check X chưa?"

"Check á? Bro, mặt mày giờ tràn lan khắp mọi ngóc ngách rồi. Tao còn chẳng dám mở TikTok vì cứ cách hai video lại thấy cái mặt đỏ bừng như quả gấc của mày hiện lên đây này."

"Đừng có nhắc lại nữa," Seonghyeon rên rỉ, áp chặt lòng bàn tay lên mắt đầy tuyệt vọng. "Nhục nhã kinh khủng."

"Nhục gì mà nhục? Một nửa hành tinh đang rần rần đẩy thuyền hai người kìa, nửa còn lại thì đang ước được là mày đấy."

"Ừ, và cái nửa của nửa còn lại thì chắc là đang muốn giết tao luôn rồi," Seonghyeon lẩm bẩm đầy bi quan.

Minho khựng lại giữa lúc đang húp mì sùm sụp, nó chau mày, nhìn cậu nghiêm túc hơn: "Chờ đã, có người thật sự...?"

"Tao không biết," Seonghyeon ngắt lời, giọng nhỏ đi thấy rõ. "Có lẽ là tao đang suy nghĩ quá nhiều thôi, nhưng... tao cứ có cảm giác như có ai đó đã theo dõi mình từ hôm qua đến giờ vậy, ngay cả trên đường đến đây cũng thế. Nó thật sự làm tao thấy rợn hết cả tóc gáy."

Cậu không nhìn vào mắt Minho. Nghe có vẻ thật hoang tưởng khi nói ra thành lời nhưng cậu vẫn không thể gạt bỏ ý nghĩ đó ra khỏi đầu. Cái cảm giác nhồn nhột sau gáy, cái cách mà mỗi chiếc điện thoại xung quanh dường như đều dõi theo cậu như thể cậu là một mục tiêu đã bị khóa chặt.

Càng nghĩ đến nó, cậu lại càng cảm thấy buồn nôn.

"Này, mày ổn chứ?" Minho đặt đũa xuống, nụ cười đùa cợt trên môi vụt tắt hẳn.

"Tao... ổn, chỉ là hơi mệt chút thôi."

"Mày nói vậy thì là vậy." Minho nhún vai, quay lại với bát ramen của mình. Bụng Seonghyeon lúc này réo lên biểu tình, cậu nhanh chóng gọi phục vụ mang menu đến. "Nói thật nhé, mày cần một vệ sĩ đấy. Hay là bảo anh người yêu kiêm nhà tài trợ kiêm thần tượng của mày xử lý đám fan cuồng kia đi."

"Cậu ấy không phải người yêu tao!" Seonghyeon phản bác lại cực nhanh, mặt hơi nóng lên.

"Ồ, phải rồi, tất nhiên rồi," Minho nở một nụ cười đểu cáng.

"Tao đang nghiêm túc đấy Minho."

"Tao đã nói gì đâu!" Minho cười ngặt nghẽo, khiến Seonghyeon chỉ biết thở dài và lắc đầu ngán ngẩm. Cậu đặt món xong rồi ngồi thừ người nhìn cậu bạn ăn trong lúc chờ đợi. "Nhưng thật sự, tao không ngờ Ahn Keonho lại có thể luỵ đến mức này đấy."

"Làm ơn im đi mà." Giọng Seonghyeon lạc hẳn đi, cậu lấy cả hai tay che mặt để giấu đi sự bối rối đang bủa vây.

"Thôi được rồi, không trêu nữa," Minho nhún vai. Sau vài phút im lặng hiếm hoi, nó chợt tỉnh táo hẳn lên khi chiếc điện thoại trong túi quần rung thông báo liên hồi.

Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt người nọ chuyển từ ngạc nhiên sang cau mày căng thẳng, Seonghyeon bắt đầu cảm thấy tò mò và lo lắng không biết nó đang đọc được cái gì mà lại có phản ứng mạnh đến thế.

"Gì vậy?" Seonghyeon hỏi, đôi lông mày nhướng lên đầy nghi ngại.

Minho không trả lời ngay, nó nheo mắt nhìn màn hình như thể đang cố tiêu hóa một thông tin khó tin nào đó. Rồi nó ngước lên nhìn cậu, ánh mắt đầy ngập ngừng, có chút gì đó giống như cảm giác có lỗi và lo sợ. "Mày chắc là mình muốn xem cái này chứ?"

"Sao mày lại hỏi kiểu đó?" Seonghyeon cau mày, bắt đầu thấy khó chịu. "Đưa đây xem nào."

Minho lại do dự một chút, rồi xoay điện thoại lại.

Đó là một bức ảnh. Một tấm ảnh chất lượng thấp, có lẽ được chụp bằng điện thoại từ phía bên kia đường.

Keonho đang ngồi ở một quán cà phê ngoài trời, đội mũ lưỡi trai và đeo kính râm - phong cách đặc trưng của anh. Đầu anh hơi nghiêng về phía người phụ nữ ngồi đối diện, một cô gái cao ráo, trông rất thanh lịch trong chiếc áo khoác màu kem.

Cả hai đều đang mỉm cười, giữa họ là một ly parfait(*) đang ăn chung.

Dòng chú thích bên dưới ghi:

Ahn Keonho của CORTIS bị bắt gặp đi cùng người phụ nữ bí ẩn! Fan nghi vấn đây là bạn gái mới👀❣️

Trong một khoảnh khắc dài đằng đẵng, Seonghyeon không nói gì. Cậu chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình, tâm trí hoàn toàn đình trệ.

"...Wow," cuối cùng cậu cũng thốt lên được một tiếng, giọng khô khốc và nhẹ tênh. "Tao... ờm... wow."

Minho nhăn mặt. "Này, đừng có nhìn tao, tao không phải người chụp bức ảnh đó đâu đấy."

"Tao có bảo là mày chụp đâu," cậu gượng cười, nhưng nụ cười tắt ngóm giữa chừng. Bát ramen của cậu vừa lúc được bưng ra, bốc khói nghi ngút và vàng ươm, nhưng mùi hương của nó đột nhiên khiến bụng cậu thắt lại.

Cái cảm giác cồn cào đang cuộn lên trong lòng cậu lúc này là gì vậy?

"Có thể chỉ là bạn thôi mà, Seongie," Minho nói sau một nhịp, cố gắng tỏ ra bình thản. "Hoặc là quản lý, hay ai đó đại loại thế. Mày biết mạng xã hội nó như thế nào rồi đấy..."

"Ừ," giọng Seonghyeon yếu ớt. "Ừ, tao biết."
Nhưng những lời an ủi đó chẳng thể thấm nổi vào đầu cậu. Chúng cứ thế trôi tuột đi, vô dụng và trống rỗng. Cậu chậm chạp đặt đôi đũa xuống, thẫn thờ nhìn hình bóng mình phản chiếu trong bát nước dùng. Ánh đèn huỳnh quang phía trên cao rọi xuống làm biến dạng mọi thứ, từ những sợi mì, cái thìa, cho đến cả khuôn mặt của chính cậu tất cả đều méo mó và vỡ vụn, trông xa lạ như thể nó vốn chẳng thuộc về cậu.

Cậu cố gắng dùng lý trí để thuyết phục bản thân rằng mình không quan tâm, rằng đó chẳng phải việc của mình, rằng idol thì cũng phải có bạn bè, và chuyện đó là lẽ thường tình. Thế nhưng, cái hình ảnh ăn chung một ly parfait với một cô gái... dù có tự lừa dối mình đến đâu, nó cũng chẳng giống một tình bạn thuần khiết chút nào trong tâm trí cậu cả.

Một thứ gì đó đắng ngắt, chát chúa vẫn cứ không ngừng trào lên nơi cổ họng.

Cậu vô thức nhớ lại cái cách Keonho nhìn mình trên sân khấu đêm đó. Sự ấm áp len lỏi trong ánh mắt, sự mãnh liệt trong từng cử chỉ, làm sao một người có thể diễn sâu đến mức ấy nếu không phải là thật lòng?

Hay tất cả chỉ là một phần của màn kịch, một trò đùa không hơn không kém? Seonghyeon không biết nữa, và chính sự mù mịt đó khiến trái tim cậu đau thắt lại. Cảm giác như cậu vừa được kéo lên đỉnh cao của hy vọng, để rồi bị xô ngã xuống vực sâu của sự hoài nghi chỉ trong chớp mắt.
Phía đối diện, Minho vẫn đang lướt điện thoại. "Dưới phần bình luận bọn họ đang phát điên lên kìa," nó lẩm bẩm. "Người phụ nữ bí ẩn, hẹn hò bí mật, cuối cùng cũng lộ diện,... nghe cứ như sắp tận thế đến nơi."

Seonghyeon cố gắng cười nhạt một tiếng. "Chà, mừng cho cậu ấy. Xem ra cũng không đến nỗi chết cô độc đâu."

Minho liếc nhìn cậu, nhướng mày. "Mày chắc là mình ổn chứ?"

"Sao lại không ổn?" Cậu cầm đũa lên giả vờ ăn, nhưng những sợi mì cứ trượt khỏi đôi đũa. Cậu hoàn toàn mất sạch cảm giác ngon miệng rồi.

Bên ngoài, ánh đèn đường le lói phản chiếu trên cửa sổ, và trong một giây, cậu thề là mình đã bắt gặp bóng dáng ai đó ở bên kia đường - một người đang đứng yên, nhìn chằm chằm vào quán ăn.

Khi cậu chớp mắt, bóng dáng đó đã biến mất.

---------
(*) parfait là một món tráng miệng của Pháp, gồm sữa chua, trái cây, granola xếp thành từng lớp và đựng trong ly, mình không tìm được tên tiếng Việt chuẩn của món này để giữ nguyên tên gốc luôn nha

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net