18
Không phải là một cơn cảm nắng thoáng qua như anh từng dành cho một tiền bối hồi cấp hai, cũng chẳng phải là sự ngưỡng mộ nảy sinh từ những lần ngắm nhìn Seonghyeon qua màn hình. Nó lại càng không chỉ đơn thuần là cảm giác phấn khích và mong đợi hân hoan mỗi khi có những cuộc gọi đêm muộn.
Đó là một sự lựa chọn mà anh vẫn thực hiện mỗi ngày một cách vô thức: chọn chờ đợi tin nhắn của Seonghyeon, chọn thức khuya hơn chỉ để được nghe giọng cậu, và chọn tưởng tượng về một tương lai mà chẳng hiểu sao lúc nào cũng có hình bóng Seonghyeon đứng ngay bên cạnh.
Một tương lai mà Keonho chắc chắn sẽ biến nó thành hiện thực bằng mọi giá.
Anh luôn tin vào bản năng của mình dù nó dẫn anh đến đâu. Chúng đã giúp anh vượt qua những ngày thực tập khắc nghiệt, những chấn thương, sự nghi ngờ và những khoảnh khắc mà chính anh cũng mong đợi mình thất bại. Và ngay bây giờ, mọi bản năng trong anh đang nói cùng một điều.
Việc này hoàn toàn xứng đáng.
Keonho đặt chiếc nhẫn trở lại hộp và nhẹ nhàng đóng nó lại như thể đang phong ấn tất cả những gì quý giá nhất vào bên trong. Sau đó anh kéo chiếc hộp về phía mình, áp chặt nó lên ngực trong chốc lát.
Nhịp tim anh đập thình thịch bên tai, đều đặn và đầy quyết đoán, bất chấp những cơn sóng bồn chồn đang cuộn trào trong bụng.
Anh sẽ trao nó cho Seonghyeon vào hôm nay.
Chắc chắn đây không phải là một lời cầu hôn vì điều đó nằm ngoài mọi tính toán ở thời điểm hiện tại, mà là một thứ gì đó tựa như lời hứa được khắc trên đá: hữu hình, hiện hữu và minh chứng cho việc họ thuộc về nhau.
Anh chưa biết chính xác đó sẽ là lời hứa cụ thể gì, nhưng Keonho tin rằng mình có thể tìm ra câu trả lời trên hành trình phía trước. Anh chỉ hy vọng Seonghyeon sẽ đeo chiếc nhẫn này mỗi ngày, giống như cách mà anh sẽ làm.
Keonho cẩn thận nhét hộp nhẫn vào ngăn trong của chiếc túi đeo vai, không quên kiểm tra lại lần thứ hai để chắc chắn nó đã nằm an toàn ở đó. Anh khoác túi lên vai; sức nặng giản đơn và chân thực của nó mang lại một cảm giác an tâm đến lạ kỳ mà chính anh cũng không ngờ tới.
Anh đặt túi xuống, nhìn quanh căn phòng của mình, rũ bỏ lớp sương mờ của những suy nghĩ miên man và trấn tĩnh lại bản thân. Anh suy nghĩ một chút, rồi cầm điện thoại lên nhắn tin cho Seonghyeon.



Keonho hạ điện thoại xuống, nhìn chằm chằm vào tin nhắn cuối cùng lâu hơn mức cần thiết.
đi cẩn thận nhé 🫶
Anh mím môi, gò má nóng bừng dù đã cố kiềm chế. Trời ơi, Seonghyeon thật sự không biết sức ảnh hưởng của cậu ấy đối với anh lớn đến mức nào sao?
"Không thể tin nổi," Keonho lẩm bẩm dù trong lời nói chẳng hề có chút ý mỉa mai thật sự nào. Anh vốn đã quá nuông chiều Seonghyeon, nên làm sao có thể nỡ trêu chọc cậu cho được.
Anh ném điện thoại lên giường rồi cuối cùng cũng quay trở lại với núi quần áo của mình. Với lời nói của Seonghyeon vẫn còn vang vọng trong đầu, việc lựa chọn trang phục bỗng chốc trở nên đơn giản hơn bao giờ hết. Căn phòng không còn giống một vùng chiến sự hỗn loạn nữa, và Keonho giờ đây đã có thể xác định chính xác món đồ nào đang nằm ở đâu. Tình thế tiến thoái lưỡng nan của anh đã được giải quyết gọn gàng, tất cả là nhờ có Seonghyeon tuyệt vời của anh.
Chiếc áo cổ lọ màu đen không hề khó tìm. Nó được gấp gọn gàng dưới đáy một đống áo len, như thể đã kiên nhẫn chờ đợi rất lâu để đến lượt mình được khoác lên người anh. Keonho nhấc nó lên, cảm nhận lớp vải quen thuộc mềm mại dưới những đầu ngón tay. Anh vẫn nhớ rất rõ cái ngày mình mặc nó: chiếc mũ đội hơi nghiêng đúng theo ý thích, và cả cái cách mà người hâm mộ lập tức làm nổ tung phần bình luận bằng những biểu tượng trái tim cùng hàng loạt dòng chữ phấn khích ngay sau khi anh đăng vài tấm hình trong bộ đồ này lên mạng.
Lúc đó anh chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ đơn thuần là đăng vài tấm ảnh lên weverse như mọi khi và người hâm mộ thì vẫn luôn phát cuồng bất kể anh có đăng cái gì đi chăng nữa.
Nhưng Seonghyeon đã ở đó, lặng lẽ dõi theo anh.
Chỉ riêng suy nghĩ đó thôi cũng đủ khiến trái tim Keonho cảm thấy hơi quá tải.
Anh cởi bỏ chiếc hoodie đang mặc rồi tròng chiếc áo cổ lọ vào, đôi tay theo bản năng vuốt phẳng nếp vải. Anh bước đến trước gương, điều chỉnh lại gấu áo cho thật chỉn chu rồi với lấy chiếc mũ lưỡi trai mà Seonghyeon đã đặc biệt nhắc đến. Anh thử nghiêng nó sang một bên, rồi lại chỉnh thẳng lại, rồi lại nghiêng đi một góc khác.
Sau vài phút dài đằng đẵng loay hoay với đủ mọi góc độ, cuối cùng anh cũng chọn được một vị trí ưng ý nhất.
Keonho nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương. Trông anh lúc này giống như một người bình thường đang chuẩn bị đi chơi, chứ không phải một kẻ đang quay cuồng trong lòng chỉ vì lo lắng liệu người mình yêu có thấy mình ổn hay không. Ít nhất thì vẻ ngoài của Keonho chẳng có gì khác biệt so với lần trước anh mặc bộ đồ này.
Đừng có suy nghĩ quá nhiều nữa, Keonho à, anh tự mắng mình. Anh thở dài, chỉnh lại mũ thêm một lần cuối trước khi lấy chiếc túi đeo vai. Anh lại soi gương lần nữa, có lẽ đeo túi chéo qua ngực trông sẽ ổn hơn chăng?
Anh cố định lại vị trí chiếc túi, và khi nhìn lại mình trong gương một lần nữa, anh rốt cuộc cũng cảm thấy hài lòng với bộ trang phục này. Không có gì quá cầu kỳ hay phô trương, cũng chẳng có gì quá đơn giản hay xuề xòa. Anh trông ổn, và đó có lẽ chính là những gì Seonghyeon đang muốn nhắn nhủ với anh.
Keonho nhanh chóng nhét đồ đạc vào túi, cảm nhận rõ sức nặng của hộp nhẫn đang nằm im lìm nơi đáy túi. Một nụ cười nhẹ nhàng mà chính anh cũng không nhận ra đã kịp nở trên môi.
Anh kiểm tra điện thoại lần cuối trước khi rời khỏi ký túc xá, ngón tay cái lơ lửng trên tên liên lạc của Seonghyeon. Theo cảm tính, anh gõ một dòng tin nhắn cuối cùng.

Keonho nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, trái tim anh đang đập những nhịp đầy rẫy sự mâu thuẫn — vừa nhói lên đau đớn, lại vừa ngây ngô đến nực cười. Cảm giác lo lắng vốn vừa kịp lắng xuống nay lại đột ngột quay trở lại, nhưng lần này, nó mang theo cả sự mong đợi cồn cào.
Có lẽ buổi hẹn hò này sẽ không tệ đến mức đó đâu.
—
Khi Keonho đến rạp chiếu phim, cảm giác lo lắng lên đến đỉnh điểm khiến bụng anh bắt đầu quặn đau từng hồi. Anh điều chỉnh vành mũ đến lần thứ ba trong vòng chưa đầy một phút, ngón tay run rẩy và trái tim thì loạn nhịp một cách vô lý. Chiếc áo cổ lọ đen ôm sát cơ thể mang lại sự thoải mái giúp anh lấy lại bình tĩnh.
Anh đứng ngồi không yên, ánh mắt không ngừng đảo quanh để tìm kiếm bất kỳ bóng dáng Seonghyeon, đôi chân cứ nhón lên hạ xuống liên tục. Vì quá nôn nóng và bồn chồn, anh đã đến sớm hơn dự định một chút.
Keonho thở hắt ra, cúi đầu nhìn xuống màn hình điện thoại. Seonghyeon đã nhắn tin báo cho anh biết cậu rời nhà từ hai mươi phút trước, nhưng vì thậm chí còn chẳng biết cậu sống ở đâu nên anh cũng không cách nào ước tính được khi nào thì cậu mới tới nơi.
Dù sao thì, tin nhắn đó cũng có nghĩa là cậu sắp đến rồi đúng không?
Keonho lại dáo dác nhìn quanh một lần nữa rồi lại thở dài thườn thượt. Anh dậm chân tại chỗ, cố gắng hít thở trong khi tâm trí bắt đầu tính toán xem mình nên trao chiếc nhẫn vào lúc nào trong buổi hẹn hò thì mới hợp lý.
Liệu đưa nó trước khi vào xem phim có ổn không nhỉ? Hay là để sau khi xem xong? Hay anh cứ thế rút nhẫn ra ngay trong lúc đang xem phim, giữa bóng tối mờ ảo của rạp? Anh sẽ lặng lẽ đeo nó vào tay Seonghyeon khi tất cả mọi người đều đang dồn sự chú ý vào bộ phim.
Nhưng anh lại muốn được nhìn rõ phản ứng của Seonghyeon. Trong bóng tối của rạp phim, anh làm sao có thể ngắm trọn vẹn gương mặt cậu cho được. Vì vậy, trao nhẫn trước khi bộ phim bắt đầu có lẽ là thời điểm lý tưởng nhất.
Keonho còn đang mải mê với những dự tính riêng thì một giọng nói quen thuộc đột ngột cắt ngang dòng suy nghĩ.
"Ahn Keonho!"
Anh ngẩng phắt đầu lên khi nghe thấy tiếng gọi của Seonghyeon. Cậu đang đứng cách đó chỉ vài bước chân, bàn tay cầm chiếc điện thoại. Cậu ăn mặc rất đơn giản: một chiếc áo sơ mi kẻ sọc trơn phối cùng quần jeans và một chiếc khăn quàng cổ. Những sợi tóc rủ xuống mắt một cách tự nhiên, khiến Keonho chỉ muốn vươn tay ra vén chúng sang một bên ngay lập tức.
Một thứ gì đó trong lồng ngực Keonho bỗng dịu lại khi nhìn thấy nụ cười mềm mại của cậu.
"Ahn Keonho," cậu lên tiếng khi cuối cùng cũng chạy đến sát bên anh, nụ cười dịu dàng lan tỏa khắp khuôn mặt. "Chào cậu."
"À... Chào cậu," Keonho gần như chỉ thốt ra một hơi thở, run rẩy và không vững. Tim anh đập loạn nhịp trước sự gần gũi giữa hai người, thôi thúc chỉ muốn nắm lấy tay Seonghyeon và giữ lấy mãi mãi.
Seonghyeon bước lại gần hơn, lấn vào không gian riêng của anh. "Cậu chờ lâu chưa?"
"Cũng không lâu lắm," Keonho nói dối một cách trơn tru mà không hề chớp mắt.
"Ồ, vậy thì tốt quá, cả hai chúng ta đều đến sớm." Seonghyeon thả lỏng thấy rõ, một nụ cười thoáng hiện trên môi khi cậu nhìn Keonho từ đầu đến chân. "Cậu thật sự đã mặc bộ đồ mà tớ nói."
Có một chút ngạc nhiên trong giọng nói của cậu khiến anh thấy hơi bối rối. "Thì tại tớ nhờ cậu giúp mà, sao lại có thể từ chối sự giúp đỡ hữu ích như thế chứ?" Keonho nhướng mày.
"Tớ cứ tưởng cậu sẽ mặc kệ lời tớ nói rồi mặc thứ gì đó khác cơ," Seonghyeon trả lời, khẽ nhún vai. "Nhưng không sao đâu, tớ cũng thích thấy cậu như thế này."
Keonho không thể ngăn mình nhếch mép cười một cách tinh quái."Ồ, vậy ra cậu thích áo cổ lọ hả?"
Seonghyeon giả vờ ho để che giấu sự lúng túng lộ liễu, vành tai đỏ ửng và gò má cũng vậy.
"Tớ đâu có nói thế."
"Về cơ bản là có mà, cậu bảo cậu thích trang phục của tớ."
"Trang phục của cậu bao gồm nhiều thứ hơn là chỉ mỗi cái áo cổ lọ, đồ ngốc ạ."
"Ừ, nhưng nó là điểm nhấn chính mà, là 'món chính' đấy cậu biết không?" Keonho dang rộng hai tay, ra vẻ khoe chiếc áo cổ lọ mình đang mặc. "Ai mà lại không thích những người đẹp trai mặc áo cổ lọ cơ chứ?"
"Đồ tự luyến," Seonghyeon thì thầm, lắc đầu đầy trìu mến. Cậu dừng lại một chút, nhìn quanh một lượt trước khi ánh mắt dừng lại ở rạp phim ngay phía sau anh. "Chúng ta có nên đi lấy vé xem phim bây giờ không?"
"Được chứ, tớ không phiền đâu. Nhưng..." Keonho nhanh chóng nắm lấy tay Seonghyeon để giữ cậu đứng lại. "Tớ chỉ muốn tặng cậu một thứ này trước đã."
"Thứ gì cơ..." Seonghyeon bắt đầu hỏi, rồi cả khuôn mặt cậu bỗng sững sờ vì kinh ngạc khi nhìn thấy chiếc hộp nhung đỏ nằm gọn trong lòng bàn tay Keonho. "...Ồ."
Âm thanh đó bật ra khỏi miệng Seonghyeon trước khi cậu kịp ngăn nó lại. Đó là một tiếng động rất khẽ, nhẹ tênh như hơi thở, nhưng lại chạm thẳng vào trái tim Keonho.
Anh đột nhiên nhận thức rõ rệt rằng lối vào rạp phim này là nơi công cộng. Mọi người đi ngang qua họ theo từng cặp, từng nhóm, tiếng cười vang vọng hòa cùng mùi bắp rang và xúc xích nồng nặc trong không khí. May mắn thay, không ai nhận ra họ - đó là lợi thế duy nhất mà Keonho đã tính toán khi chọn rạp phim này. Nó không nằm ở trung tâm thành phố và mang tính địa phương rất cao, nên thường chỉ có cư dân quanh đây lui tới.
Keonho từng đề nghị đến đón Seonghyeon, nhưng cậu đã từ chối và nói rằng mình có thể tự đến được. Anh không tranh cãi vì không muốn đi ngược lại ý muốn của cậu. Vả lại, anh cũng mới lấy bằng lái chưa lâu. Juhoon thậm chí còn bảo rằng cách lái xe của anh làm anh ấy hơi chóng mặt khi cả nhóm đi chơi chung.
Có lẽ anh nên trau dồi thêm kỹ năng lái xe trước khi chính thức đón Seonghyeon cho những lần hẹn hò trong tương lai.
Anh dồn sự chú ý trở lại phía Seonghyeon, mạch đập thình thịch bên tai. Tay anh vẫn nắm chặt lấy tay cậu, và anh càng siết chặt chiếc hộp nhung đỏ hơn như thể sợ nó sẽ nhảy ra ngoài và biến mất.
"Tớ... ừm," Keonho bắt đầu rồi khựng lại. Anh cười lo lắng, dùng bàn tay còn lại xoa xoa sau gáy. Chết tiệt, sao mình lại đột nhiên xoắn xuýt thế này? "Được rồi, thế này nhé. Chuyện này có thể hơi... đột ngột?"
Giọng anh cao vút lên đầy ngượng nghịu, khiến anh vội vàng ngậm miệng lại vì xấu hổ, mặt đỏ bừng như gấc. Seonghyeon có vẻ thấy buồn cười, đôi mắt mở to rời khỏi chiếc hộp nhẫn để nhìn lên khuôn mặt anh.
"Ý tớ là, cũng không hẳn đâu." Những lời của Seonghyeon chẳng giúp ích gì cho sự bình tĩnh của Keonho cả. "Cậu đã nói với tớ về những chiếc nhẫn trước đó rồi mà."
"À thì, ừ, nhưng," Keonho thở hắt ra, vai buông thõng một chút. "Tớ chỉ là... Tớ muốn trao chiếc nhẫn này cho cậu một cách đàng hoàng và trực tiếp."
Anh quan sát Seonghyeon nuốt nước bọt, những ngón tay siết lấy quai túi, các đốt ngón tay hơi trắng bệch. Nó không hoàn toàn giống như những gì Keonho đã tưởng tượng về phản ứng của cậu, nhưng anh sẽ chấp nhận nó. Dù sao thì Seonghyeon chắc chắn đang đỏ mặt. Cậu không thật sự giỏi trong việc che giấu biểu cảm khuôn mặt của mình.
Keonho mở chiếc hộp với những ngón tay run rẩy.
Những chiếc nhẫn lập tức bắt lấy ánh nắng nhạt của buổi ban chiều. Hai vòng nhẫn với thiết kế đơn giản, đồng điệu, mỗi chiếc đều được khảm một viên pha lê nhỏ tinh xảo, nằm lặng lẽ cạnh nhau trong hộp. Keonho mỉm cười e thẹn, đưa hộp nhẫn về phía trước để Seonghyeon có thể nhìn rõ hơn.
Trong một khoảnh khắc, Seonghyeon chỉ đứng hình nhìn chằm chằm.
Ngay sau đó, vành tai cậu đỏ bừng lên.
Và đôi gò má cũng nhanh chóng nhuộm một sắc đỏ tương tự.
" Keonho này," cậu lẩm bẩm, giọng nói chỉ nhỉnh hơn tiếng thì thầm một chút, vừa có chút không tin nổi, lại vừa có chút buồn cười. "Chúng ta đang đứng ngay trước rạp chiếu phim đấy."
"Tớ biết," Keonho nhanh chóng đáp lời. "Tớ đâu có cầu hôn đâu! Tớ thề đấy. Ý tớ là... không phải lúc này." Tim anh đập thình thịch khi thấy mắt Seonghyeon hơi mở to và mặt cậu đỏ gay hơn nữa. "Tớ chỉ... muốn chúng ta đeo chúng cùng nhau ngay lúc này thôi. Chỉ vậy thôi."
Seonghyeon ngước nhìn anh, đôi mắt sáng rực rỡ đến mức có thể cạnh tranh với cả những tia nắng mặt trời. Điều đó khiến Keonho cảm thấy như mình đang đứng quá gần một thứ gì đó vô cùng mong manh và quý giá. Sự hạnh phúc tỏa ra từ Seonghyeon khiến anh cảm thấy lâng lâng sung sướng.
"Cậu thật sự rất tệ trong việc nói giảm nói tránh đấy."
Keonho nở nụ cười rạng rỡ, có chút méo mó và đầy bất lực.
"Vậy thì thật may là cậu lại thích điểm đó ở tớ."
"...Tiếc thay là đúng vậy," Seonghyeon thừa nhận, cũng nở một nụ cười tương tự.
Keonho lại dùng những ngón tay run rẩy cầm lấy một chiếc nhẫn. "Tớ có thể chứ?"
Seonghyeon chỉ do dự trong đúng một nhịp tim trước khi gật đầu và đưa tay ra. Hơi thở anh khựng lại một chút khi đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của Seonghyeon. Nó vừa vặn hoàn hảo như in, cứ như thể chiếc nhẫn này vốn dĩ sinh ra là để thuộc về ngón tay cậu vậy. Trong một khoảnh khắc, không ai trong số họ nói gì, thế giới xung quanh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Keonho gạt bỏ mọi tiếng ồn của người qua đường, tiếng còi xe, hay cả tiếng xôn xao bàn tán từ những cửa hàng gần đó.
Lúc này, anh chỉ nhìn và nghe thấy mỗi mình Seonghyeon.
Sau đó, Seonghyeon khẽ hắng giọng. "Cậu biết không," cậu nói, cố gắng tỏ ra bình thản nhưng không thành công cho lắm. "Nếu ai đó nhìn thấy cảnh này, họ sẽ nghĩ chúng ta thật sự đã kết hôn rồi đấy."
"Cứ để họ nghĩ thế đi, chúng ta có thể làm được khối việc nếu nói rằng mình đã kết hôn mà!" Keonho nháy mắt đầy ẩn ý.
Seonghyeon nhướng mày đầy thách thức. "Ví dụ như việc gì?"
Keonho cười rạng rỡ, một nụ cười chậm rãi và không chút hối lỗi. Anh hơi cúi người về phía trước như thể đang chia sẻ một bí mật chỉ dành riêng cho Seonghyeon.
"Như là nắm tay nhau ở nơi công cộng này," anh thản nhiên nói. "Hay là ngồi thật sát nhau lúc xem phim. Hoặc là, cậu biết đấy, đi dạo mà cứ dính chặt lấy nhau không rời."
Seonghyeon hừ mũi một tiếng, nhưng âm thanh đó nghe thật yếu ớt, chẳng có chút sức nặng nào để phản kháng. "Đó đâu phải là những việc mà chỉ người đã kết hôn mới làm được. Đó chỉ là những việc bình thường của các cặp đôi thôi mà."
"Chính xác," Keonho đáp lại ngay lập tức, vẻ mặt vô cùng đắc ý với bản thân khi nỗi lo lắng ban đầu đã hoàn toàn tan biến sạch sẽ. "Và vì dựa trên cặp nhẫn này thì chúng ta đã kết hôn rồi, nên chẳng ai có quyền bảo chúng ta không được làm thế cả."
Anh khẽ lắc lắc bàn tay đang nắm lấy tay Seonghyeon, cảm nhận sự gắn kết rõ ràng qua lớp kim loại mát lạnh của hai chiếc nhẫn vừa mới được đeo vào tay nhau.
"Vậy nên 'bạn đời' của tớ, cậu đã sẵn sàng vào xem phim chưa?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net