19
"Chúng ta còn chưa kết hôn mà, cái logic đó chẳng có tí ý nghĩa nào hết."
"Cực kỳ hợp lý luôn ấy chứ," Keonho khăng khăng, đồng thời tự đeo chiếc nhẫn của chính mình vào tay. Anh nhét chiếc hộp không vào túi với vẻ dửng dưng. "Ngoài ra, những người đã kết hôn có thể mua đồ ăn vặt cho nhau mà không thấy kỳ quặc."
Seonghyeon chớp mắt nhìn anh. "Mua đồ ăn vặt thì có bao giờ là kỳ quặc đâu chứ."
"Sai rồi. Nếu bây giờ tớ mua bắp rang cho cậu, thì đó là sự lãng mạn."
"Thì nó vốn dĩ đã lãng mạn rồi mà," Seonghyeon lẩm bẩm trước khi kịp ngăn mình lại.
Nụ cười của Keonho càng trở nên chói lọi. "Ồ?"
"Tớ..." Seonghyeon lại hắng giọng, vành tai nóng bừng lên. "Ý tớ là... đây là một buổi hẹn hò xem phim, hiển nhiên là phải lãng mạn rồi."
"Hẹn hò," Keonho lặp lại, như thể đang nhấm nháp từng chút một hương vị ngọt ngào của từ đó. Vẻ đắc ý trên gương mặt anh bỗng chốc dịu lại, thay vào đó là một sự chân thành đến lạ. "Đó là điều mà chỉ các cặp đôi mới nói thôi."
"Chẳng lẽ chúng ta không phải là một cặp sao?"
"Cậu đã bao giờ thật sự nói thế đâu."
"Ồ, phải rồi," miệng Seonghyeon tạo thành một chữ 'o' nhỏ xinh. "Vậy thì, tớ đoán là kể từ bây giờ chúng ta chính thức là một cặp."
Keonho khựng lại ngay lập tức.
"C-Chúng ta sao?"
"Cậu bị đứng hình chỉ vì tớ nhắc đến việc chúng ta là một cặp đấy à?" Seonghyeon ngả đầu ra sau cười lớn, một điệu cười giòn tan xóa tan mọi sự ngượng nghịu. "Sự tự tin lúc cậu đưa nhẫn cho tớ đâu mất tiêu rồi?"
"Này, cái đó khác chứ! Chúng ta vẫn chưa kết hôn hợp pháp mà!" Keonho vội vàng bào chữa, mặt đỏ bừng dữ dội. "Cậu vừa mới nói chúng ta chính thức hẹn hò đó!"
"Cậu không muốn sao?" Seonghyeon chớp đôi mắt to tròn ngây thơ nhìn anh.
Bộ não của Keonho bị chập mạch trong đúng nửa giây.
Sau đó anh khẽ cười, một nụ cười nhẹ nhàng và có chút không tin nổi. Seonghyeon luôn biết cách khiến anh thấy e thẹn như thế này. Chết tiệt thật. Anh đưa tay ra trước khi kịp suy nghĩ quá nhiều, những ngón tay siết lấy tay áo của Seonghyeon giống như tìm kiếm một mỏ neo để giữ bản thân đứng vững.
"Cậu thật sự phải hỏi câu đó sao?" Keonho nói, giọng thấp hẳn xuống, rũ bỏ hết vẻ trêu chọc dũng mãnh lúc nãy. "Ý tớ là, cậu nhìn tớ đi, tớ gần như đã hành xử như thể đang chuẩn bị cầu hôn cậu đến nơi kể từ khi chúng ta gặp nhau rồi."
Seonghyeon khịt mũi một cái rõ to. "Cậu còn mua cả nhẫn đôi kiểu đó cơ mà."
"Là ngoài ý muốn thôi," Keonho rên rỉ đầy bất lực. "Đừng trêu tớ về chuyện đó nữa mà."
Anh thở hắt ra, đưa tay xoa sau gáy, rồi nhìn thẳng vào mắt Seonghyeon. Đôi mắt anh lúc này đong đầy sự chân thành đến mức khiến nụ cười trêu chọc của Seonghyeon bỗng khựng lại, đôi gò má lại càng nhuộm sắc đỏ đậm hơn.
"Tớ thích cậu," Keonho dồn hết chút tự tin ít ỏi còn sót lại trong mình. "Nhiều lắm... Tớ thật sự muốn nói điều này."
Anh hít một hơi thật sâu, bả vai hơi run lên vì hồi hộp.
"Tớ muốn chúng ta là của nhau."
Nụ cười của Seonghyeon dịu lại, một điều gì đó ấm áp hiện lên trong ánh mắt cậu. Cậu bước lại gần hơn, gần đến mức Keonho có thể ngửi thấy thoang thoảng mùi dầu gội dịu nhẹ từ mái tóc cậu. Thế giới xung quanh như thu nhỏ lại chỉ còn hai người, và Keonho có cảm giác như lồng ngực mình đang nghẹn lại vì hạnh phúc.
"Tốt rồi," Seonghyeon nói, giọng mềm mại nhưng kiên định. "Vì tớ không có đùa đâu."
Tim Keonho hẫng đi một nhịp. "Về chuyện...?"
"Về chúng ta." Đôi mắt Seonghyeon lấp lánh những tia sáng trong trẻo. "Về việc làm bạn trai của cậu."
Trong một giây, Keonho chỉ biết nhìn cậu trân trối vì quá đỗi kinh ngạc.
Ngay sau đó, cả gương mặt anh rạng rỡ hẳn lên.
Anh cảm thấy ngón tay mình siết chặt lấy cổ tay Seonghyeon một cách tự nhiên.
"Ôi trời ơi," anh cười, không thể kìm nén được nữa, niềm vui trào dâng mạnh mẽ như thể anh vừa được hít thở lại sau suốt nhiều tuần liền nín nhịn. Sự hân hoan rực rỡ trong mắt anh tìm thấy nơi trú ngụ ngay trong ánh nhìn đầy vui vẻ của chính Seonghyeon. "Được rồi, được rồi, ừm, chào cậu nhé, tớ là bạn trai của cậu đây."
Seonghyeon cười ngặt nghẽo trước màn tự giới thiệu chính thức đầy ngốc nghếch đó. "Cậu buồn cười thật đấy."
"Thì tớ cũng đang cố gắng mà." Keonho cười rạng rỡ, bạo dạn lồng những ngón tay mình vào giữa những ngón tay của Seonghyeon. Anh khựng lại một giây ngắn ngủi, như để cho cậu cơ hội rút tay lại nếu muốn.
Seonghyeon đã không làm vậy, và điều đó khiến anh vô cùng vui sướng.
Thay vào đó, cậu siết nhẹ tay Keonho một cái, một cái siết chắc chắn và đầy an ủi như để vỗ về hết thảy những nỗi lo lắng nãy giờ của anh. "Cứ tiếp tục đi, tớ thích cậu như thế này mà."
Lồng ngực Keonho cảm thấy căng tràn đến mức nhói đau.
"Tuyệt," anh nói, giọng hơi khàn vì lý do nào đó. "Vậy thì, ừm.... với tư cách là bạn trai của cậu, tớ sẽ đi mua bắp rang đây."
Seonghyeon ngân nga suy nghĩ. "Thêm bơ nhé?"
"Ừm."
Seonghyeon dành cho anh một nụ cười tuyệt diệu và mê hoặc đến mức khiến tim Keonho như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực để tìm đến chốn thiên đường trong trái tim cậu.
Anh cảm thấy việc được thấy Seonghyeon mỉm cười với mình như vậy là một đặc ân.
"Chúng ta vào xem phim thôi nhỉ?"
Keonho gật đầu lia lịa, để Seonghyeon kéo mình vào trong rạp. Anh nhìn xuống những ngón tay đang đan vào nhau của hai người, nơi hai chiếc nhẫn lấp lánh dưới ánh đèn hành lang. Lồng ngực anh ấm áp hẳn lên khi nhìn thấy cảnh tượng đó.
Bản thân bộ phim chỉ là một sự mờ nhạt.
Keonho biết đó là một bộ phim lãng mạn vì Seonghyeon đã từng kể với anh rằng cậu thích xem phim tình cảm. Anh cũng biết có một cảnh tỏ tình đầy kịch tính ở giữa phim và một nụ hôn chân thành ở cuối phim. Seonghyeon cũng đã chủ động tìm tay anh trong bóng tối của rạp phim, siết chặt lấy nó khi đến một phân cảnh sến súa.
Nhưng phần lớn thời gian, sự chú ý của anh bị chia đôi giữa màn hình và sức nặng ấm áp từ bàn tay của Seonghyeon đang nằm gọn trong tay mình. Keonho nghĩ có lẽ anh đã dành nhiều thời gian để quan sát phản ứng của cậu hơn là thưởng thức bộ phim.
Họ ăn chung một hộp bắp rang, loại thêm bơ đúng như Seonghyeon thích. Tay hai người thỉnh thoảng lại khẽ chạm nhau trong chiếc hộp giấy, Seonghyeon chỉ khẽ cười rồi xích lại gần hơn một chút mà không nghĩ đến việc hành động đó đang làm đảo lộn tâm trí Keonho ra sao.
Keonho đã phải dùng hết sức để tự kiềm chế bản thân không lao vào Seonghyeon và hôn cậu cho đến khi cả hai không còn hơi sức mới thôi.
"Keonho, Keonho ơi, cậu có thấy ánh sáng thay đổi thế nào trong cảnh tỏ tình không? Kiểu như nó dịu hẳn đi khi họ bước lại gần nhau ấy?"
Keonho nhìn cậu nói, gật đầu mỉm cười, hoàn toàn đắm chìm vào dáng vẻ ấy.
Seonghyeon vừa nói vừa khua tay múa chân để diễn tả, vô tình làm lộ ra chiếc nhẫn trên ngón áp út. Keonho gật đầu mỉm cười, lồng ngực thắt lại vì một cảm xúc quá đỗi ngọt ngào.
"Và đoạn nhạc dùng cho phân cảnh đó đúng là một lựa chọn tuyệt vời. Nó thật sự lột tả được cảm xúc của nhân vật chính trong khoảnh khắc ấy," Seonghyeon tiếp tục luyên thuyên, nụ cười rạng rỡ lan đến tận mang tai. "Mặc dù có hơi sến, nhưng tớ đoán đó là kiểu sến súa dễ chịu chăng?"
Keonho gần như không theo kịp lời cậu nói.
"Và cả việc tớ thích nhân vật nữ chính nhiều lắm nữa, cô ấy làm tớ nhớ đến mẹ mình," Seonghyeon cười khúc khích. "Cậu có nhận ra cặp đôi chính cũng có những điểm tương đồng với bố mẹ của họ không? Tớ nghĩ đó là một chi tiết hay, kiểu như..."
Cậu cau mày, dừng lại giữa chừng khi nhận ra Keonho không hề lên tiếng.
"Keonho? Cậu có đang nghe tớ nói không đấy?"
Keonho giật mình thoát khỏi cơn mê mẩn. "À, tớ xin lỗi."
Vẻ mặt Seonghyeon trở nên trêu chọc. "Cậu chỉ mải nhìn tớ thôi đúng không?"
Keonho thậm chí còn chẳng buồn nói dối. "Ừ," anh thừa nhận, tuy có chút bất lực nhưng rất thật thà, tay khẽ xoa sau gáy. "Đúng là vậy."
Seonghyeon chớp mắt, vành tai cậu đỏ ửng lên. "Nghe cứ như một phân cảnh trong tiểu thuyết lãng mạn vậy."
Không có chút ý trách móc nào trong lời nói của cậu. Ngược lại, Seonghyeon trông có vẻ hài lòng.
"Lúc đó cậu đang nói mà." Keonho nhún vai. "Tớ không nỡ ngắt lời cậu."
Seonghyeon mở miệng, rõ ràng là sẵn sàng để tranh luận nhưng rồi lại khựng lại. Ánh mắt cậu đảo đi chỗ khác, môi mím lại khi cố gắng kìm nén một nụ cười. "Thật không công bằng," cậu nói khẽ. "Lẽ ra cậu phải cho tớ biết cậu nghĩ gì về bộ phim chứ."
"Tớ nghĩ là cậu thật sự thích nó."
"Đó đâu phải là ý kiến cá nhân," Seonghyeon chun mũi lại.
"Có chứ, vì đó là phần mà tớ thích nhất của bộ phim mà."
Seonghyeon bật cười nhẹ, lắc đầu. "Cậu thậm chí còn không xem phim tử tế đúng không?"
Keonho hừ một tiếng. "À thì, tớ có xem những phần quan trọng mà."
"Ví dụ như mấy cảnh hôn à?" Seonghyeon nhướng mày đầy thách thức.
"Không," Keonho lắc đầu bĩu môi, rồi hơi nhấc bàn tay đang nắm chặt của hai người lên để cả hai cùng nhìn thấy. Anh khẽ siết nhẹ những ngón tay của Seonghyeon. "Là cái này này."
Trong một khoảnh khắc, Seonghyeon không nói gì. Đám đông xung quanh bắt đầu tản ra, thưa dần khi mọi người đứng dậy và lục đục đi ra ngoài, tiếng nói chuyện vang lên, tiếng ghế gập lại, tiếng rác được vứt vào thùng. Có ai đó vô tình va phải họ, lẩm bẩm xin lỗi rối rít nhưng Seonghyeon chỉ nở một nụ cười trấn an và vẫn chưa hề rời khỏi vòng tay của Keonho. Thậm chí cậu còn nhích lại gần hơn, tựa vào nhiều đến mức đầu gối hai người chạm nhau khiến mặt Keonho đỏ bừng.
"...Tớ thích xem phim cùng cậu," Seonghyeon nói, giọng dịu dàng hơn cùng nụ cười bình thản trên khuôn mặt. "Cảm giác rất khác biệt."
Keonho cười rạng rỡ bất chấp niềm hy vọng đang trào dâng trong lòng. "Khác biệt theo hướng tích cực, tớ cá là vậy."
Seonghyeon gật đầu, khẽ cười. "Ừm, cảm giác rất thoải mái, rất nhẹ nhàng, cậu biết không?" Cậu im lặng một chút, nhìn vào bàn tay đang nắm chặt của hai người với vẻ say mê. "Tớ không cần phải suy nghĩ về bất cứ điều gì cả. Với lại, Minho không thích đi xem phim với tớ, nó nói trong rạp tối quá nên nó không thích chút nào."
Keonho cười khẽ. "Tớ rất vui," anh nói, giọng dịu dàng không kém. "Tớ đã hơi lo là cậu sẽ nghĩ chuyện này thật sến súa."
"Thì sến thật mà," Seonghyeon phản bác ngay lập tức. "Nhưng tớ thích sự sến súa, đặc biệt là khi xem cùng người tớ thích, cậu biết mà?"
Lại là cụm từ đó. Người tớ thích.
Keonho nuốt nước bọt, hơi nóng lan dần lên cổ. "Cậu dễ dàng xấu hổ như vậy nhưng lại có thể nói những lời như thế một cách thản nhiên," anh thở dài. "Cậu đúng là một ẩn số đấy Eom Seonghyeon."
"Đó là vì tớ đang nói một cách chân thành thôi," Seonghyeon khịt mũi liếc nhìn anh. "Điều đó tệ lắm sao?"
"Không," Keonho nheo mắt. "Tất nhiên là không rồi, chỉ là..." Anh thở ra, một nụ cười mờ nhạt xuất hiện trên khuôn mặt. "Tớ không quen với việc mình được ai đó thích theo cách này. Tớ là thần tượng mà đúng không? Nên cậu biết đấy, rất khó để biết được liệu mọi người thật sự thích tớ, hay chỉ thích cái hình tượng của tớ thôi."
Keonho cảm nhận được ngay lập tức cái nắm tay của Seonghyeon siết chặt hơn. Cậu quay sang đối diện với Keonho, biểu cảm dịu đi thành một vẻ chân thành không chút phòng bị.
"Còn tớ thì sao? Cậu nghĩ tớ thích cậu hay thích cái hình tượng của cậu?" Cậu hỏi.
Keonho chớp mắt trước câu hỏi bất ngờ. "À, là vế trước?"
Seonghyeon mỉm cười. "Chính xác. Cậu biết là tớ thích cậu mà. Không phải phiên bản trên sân khấu của cậu, không phải thần tượng Ahn Keonho của CORTIS." Những lời nói của cậu kéo Keonho trở lại thực tại. "Tớ thích cậu."
Keonho thậm chí còn chưa có cơ hội đáp lời khi Seonghyeon tiếp tục nói.
"Tớ thích cái cách cậu luôn do dự mỗi khi phải đưa ra lựa chọn," Seonghyeon nói như thể cậu đang liệt kê những sự thật đã học thuộc lòng. "Tớ thích cách cậu luôn bĩu môi bất kể dịp gì, cách cậu giả vờ tự tin nhưng vẫn hỏi tớ nên mặc gì, và cả cách cậu nhớ những điều nhỏ nhặt tớ nói, ngay cả khi chính tớ cũng quên mất chúng."
Lồng ngực Keonho thắt lại khiến anh thấy khó thở.
"Và," Seonghyeon nói thêm, giọng nhỏ hơn, mắt nhìn xuống bàn tay đang đan vào nhau của hai người. "Tớ thích việc... cậu nhìn tớ như thể tớ là một người quan trọng."
Một tiếng cười yếu ớt bật ra từ cổ họng Keonho. "Đó là vì cậu thật sự quan trọng mà."
Seonghyeon hơi giật mình ngước lên. Keonho dành cho cậu một nụ cười nhẹ.
"Cậu rất quan trọng đối với tớ, Eom Seonghyeon. Ý tớ là, tớ cũng không thật sự biết chuyện đó xảy ra từ khi nào nữa." Keonho dùng ngón cái khẽ xoa lên mu bàn tay của Seonghyeon. "Tớ đã sống nhờ vào những buổi livestream của cậu từ hồi tớ còn là một người ủng hộ ẩn danh và bắt đầu nảy sinh tình cảm với cậu từ lúc đó. Tất cả những thói quen nhỏ, sở thích, mùa yêu thích của cậu, tất cả những thứ đó. Dần dần, cậu bắt đầu có ý nghĩa rất lớn đối với tớ. Tớ nghĩ tình cảm tớ dành cho cậu đã tăng lên gấp bội sau buổi concert đó." Keonho cười rạng rỡ.
Seonghyeon đảo mắt, rõ ràng là biết anh đang nói về điều gì. "Ồ phải rồi, buổi concert. Nhân tiện thì tớ vẫn chưa hoàn hồn sau vụ đó đâu đấy."
Tớ cũng vậy," Keonho nhún vai. "Nhưng chính sau vụ đó, tớ nghĩ mình mới bắt đầu thật sự nghiêm túc với cảm xúc của mình, kiểu cực kỳ nghiêm túc ấy."
"Ai mà ngờ được cơ chứ," Seonghyeon hừ nhẹ một tiếng. Keonho lườm cậu một cái chẳng mấy nhiệt tình.
"Dù sao thì, sau đó chúng ta bắt đầu nhắn tin rồi gọi điện cho nhau mỗi ngày, đúng không? Tớ nghĩ cứ sau mỗi lần như thế, tớ lại thích cậu nhiều hơn một chút."
"Wow, cậu thích tớ nhiều hơn chỉ qua một cái màn hình thôi sao?"
"Này, nếu tớ không phải là thần tượng, tớ đã đến gõ cửa nhà cậu mỗi sáng để rủ cậu đi chơi với tớ rồi."
"Cũng đúng, gặp cậu mỗi ngày chắc tớ kiệt sức mất."
"Này, thế là ý gì hả?" Keonho bĩu môi, khẽ kéo tay Seonghyeon khiến cậu bật cười lớn.
"Nghe hai đứa mình vừa nãy cứ như mấy cặp vợ chồng già vậy."
Keonho hừ nhẹ một tiếng. "Cứ nói cái người đã nhận nhẫn đôi trước khi đồng ý làm bạn trai của tớ đi."
"Năm phút sau tớ đã đồng ý rồi còn gì," Seonghyeon bào chữa, đầy thích thú. "Thế gần như là ngay lập tức rồi."
"Wow, cảm ơn nhé. Với cả, chẳng phải chúng ta nên đi rồi sao?" Keonho nhìn quanh rạp phim, không gian giờ chỉ còn vài người đang nán lại trò chuyện.
Seonghyeon gật đầu, đứng dậy vươn vai. "Ừm, mình nên đi thôi. Đi nào."
Trong lúc vươn vai, áo của Seonghyeon hơi tốc lên một chút, lộ ra một khoảng da thịt khiến Keonho đứng hình. Cậu không nhận ra cái nhìn chằm chằm lộ liễu của anh, và Keonho chỉ chịu rời mắt đi khi Seonghyeon ngồi xuống với một cái ngáp dài, vung vẩy cánh tay. Mặt anh nóng bừng, vội vã chuyển sự chú ý sang việc dọn dẹp rác của hai người để che giấu sự bối rối.
Keonho hắng giọng hơi to, nhét hộp bắp rang rỗng vào túi rác mà anh mang theo. "Được rồi," Seonghyeon nhét điện thoại vào túi và đợi Keonho dọn dẹp xong. Đến chỗ thùng rác ở phía trước rạp phim, cậu đợi Keonho vứt rác rồi mới cùng nhau ra ngoài, sát đến mức vai hai người chạm vào nhau.
Bên ngoài rạp phim đã yên tĩnh hơn, ánh sáng cuối chiều hắt qua những bức tường kính. Tiếng xe cộ êm hơn, xa xôi hơn. Vài người nán lại bên ngoài rạp phim, và nếu Keonho lắng tai nghe đủ kỹ, anh có thể nghe thấy tiếng trẻ con cười đùa ở sân chơi gần đó.
Anh quay đầu nhìn Seonghyeon đang lặng lẽ đi bên cạnh. Tay cậu đút vào túi quần jeans, đôi vai thả lỏng, vẫn mang vẻ mãn nguyện sau khi xem phim.
"Vậy là," Seonghyeon nói với anh. "Cậu thật sự chưa bao giờ chú ý đến bộ phim sao?"
Keonho mỉm cười bẽn lẽn, và đó là tất cả câu trả lời mà Seonghyeon cần.
"Cậu điên thật rồi," Seonghyeon cười khúc khích và lắc đầu. Sau đó họ im lặng, và vào một lúc nào đó - Keonho thậm chí không nhớ ai là người chủ động trước - tay họ lại tìm thấy nhau, những ngón tay đan xen như những mảnh ghép còn thiếu cuối cùng cũng trở nên trọn vẹn.
Keonho nhìn Seonghyeon liếc nhìn xuống bàn tay hai người, ngón tay cái lướt qua chiếc nhẫn trên ngón tay anh.
"Tớ bắt đầu nghĩ là chúng ta thật sự đã kết hôn rồi đấy," cậu thì thầm.
Keonho khẽ siết tay cậu, cười trêu chọc. "Ý tớ là, chúng ta luôn có thể âm thầm đăng ký kết hôn mà."
"Có thể sao?"
"Ừ, tớ nghĩ vậy. Chúng ta có thể chỉ cần ký giấy tờ kết hôn hay gì đó, như là một tờ giấy chứng nhận?"
"Tớ thì sao cũng được. Nhưng tớ tưởng cậu sẽ muốn một buổi lễ lớn hơn chứ. Kiểu như, tớ không biết nữa, một đám cưới hoành tráng để chính thức hóa nó."
Keonho mỉm cười ngọt ngào. "Tất nhiên là tớ muốn thế rồi, nhưng tớ còn chưa cầu hôn cậu đàng hoàng nữa, và nếu chúng ta tổ chức đám cưới ngay bây giờ, nó chắc chắn sẽ xung đột với lịch trình của tớ mất."
Seonghyeon gật đầu hiểu ý. "Phải rồi. Vậy khi nào cậu định cầu hôn tớ đàng hoàng đây hửm?"
Keonho nhún vai. "Khi cậu ít ngờ tới nhất, kiểu như vài năm nữa chẳng hạn."
"Ồ, vậy thì chắc tớ sẽ cầu hôn cậu sớm hơn rồi."
"Đợi đã, cái gì cơ?"
"Nếu cậu không định cầu hôn tớ trong vòng ba năm tới hoặc lâu hơn, tớ sẽ tự mình cầu hôn cậu."
"Thật sao?"
"Tại sao không chứ?"
Cả hai cùng im lặng.
"Vậy thì tớ sẽ cầu hôn cậu vào năm sau," cuối cùng Keonho nói.
"Tốt lắm," Seonghyeon nói, vẻ đắc ý hiện lên trong giọng nói. "Tớ sẽ chờ."
"Phải rồi, phải rồi," Keonho hừ một tiếng. "Chẳng phải cậu phải về bây giờ sao? Cậu bảo với tớ là cậu có dự án phải làm mà."
"Tớ có, nhưng tớ chưa muốn đi ngay bây giờ," Seonghyeon cau mày. "Cậu đang đuổi tớ đi đấy à?"
"Không có mà," Keonho bĩu môi. "Tớ chỉ đang nhắc lại những gì cậu nói thôi. Tớ có thể tiễn cậu về nhà nếu cậu muốn?"
Seonghyeon lắc đầu. "Không cần đâu, tớ có thể tự về nhà được."
Keonho khoanh tay, nhướng mày. "Xem ai đang đuổi tớ đi bây giờ kìa."
Seonghyeon ngả đầu ra sau cười lớn. "Về nhà đi Keonho, đồ trẻ con."
"Được rồi," Keonho thở dài. Anh im lặng một giây trước khi bước lại gần Seonghyeon, dang rộng hai tay như một đứa trẻ. "Cậu có định ôm tớ một cái trước khi về không?"
Seonghyeon đảo mắt, nhưng điều đó chẳng có nghĩa lý gì khi cuối cùng cậu cũng bước vào vòng tay Keonho, tựa vào cái ôm của anh. Da anh nóng bừng lên khi cảm nhận được Seonghyeon đang rúc vào cổ mình.
Khi cuối cùng hai người cũng buông nhau ra (Keonho hơi miễn cưỡng một chút), họ cùng nhau đi bộ đến ga tàu điện cách rạp phim khoảng mười phút. Keonho lẽ ra có thể bắt taxi, nhưng anh làm sao có thể từ chối việc có thêm thời gian ở bên Seonghyeon chứ?
Họ nói về đủ thứ trên đời: những phân cảnh yêu thích trong phim (chủ yếu là Seonghyeon nói và Keonho nghe), những câu chuyện xấu hổ hồi nhỏ, rồi cả kiểu bánh cưới mà hai đứa thích nhất.
Chỉ đơn giản là đi dạo bên cạnh Seonghyeon, tay trong tay, trò chuyện như thể họ có tất cả thời gian trên đời. Gạt bỏ cuộc sóng thần tượng sang một bên, việc Seonghyeon trao đi sự an ủi và bầu bạn đã tiếp thêm sức sống cho Keonho.
Seonghyeon có thể thích những gam màu đơn sắc, nhưng Keonho nghĩ cậu trông giống như sắc đỏ rực rỡ, màu cam hào nhoáng, sắc vàng chói lọi, xanh lục của cỏ, xanh dương dịu mát, màu tím nịnh mắt, màu hồng đẹp như tranh vẽ, vân vân và vân vân.
Khi họ đến lối vào ga tàu điện, Seonghyeon đi chậm lại. Keonho bối rối khi cậu quay lại phía anh.
"Có chuyện gì vậy?" Keonho cau mày hỏi.
Seonghyeon nhìn vào bàn tay đang nắm của hai người rồi ngước lên nhìn anh. Cậu bước tới một bước, và trước khi Keonho kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra, một đôi môi ấm áp đã đặt lên má anh. Nụ hôn thật nhẹ nhàng, chân thành, và nó khiến tim Keonho nhói lên một nhịp. Khi Seonghyeon lùi lại, mặt đỏ bừng và hơi thở dốc, cậu khẽ mỉm cười.
"Cậu lúc nào cũng làm tớ bất ngờ," Keonho cười rạng rỡ, cúi xuống cho đến khi trán hai người chạm vào nhau, hơi thở hòa quyện làm một.
Seonghyeon nhìn vào mắt anh. Từ khoảng cách gần thế này, Keonho có thể thấy đôi mắt cậu đang lấp lánh, lung linh dưới ánh nắng cuối chiều. Nó gợi nhớ đến cả một vũ trụ đang tìm nơi trú ngụ trong con ngươi của Seonghyeon, và Keonho nghĩ nếu các vì sao có lỡ quên cách tỏa sáng, chúng có thể nhìn vào đôi mắt tuyệt đẹp đó để tìm lại ánh sáng của mình.
Mất vài giây để Seonghyeon trả lời. "Tớ sẽ nhớ cậu lắm đấy," cậu lẩm bẩm, đủ nhỏ để Keonho nghe thấy.
"Tớ cũng sẽ nhớ cậu." Keonho khẽ cụng trán hai người vào nhau, cười khẽ. "Nhắn tin cho tớ khi cậu về đến nhà an toàn nhé, được không?"
"Cậu cũng vậy," Seonghyeon trả lời, giọng nhỏ nhẹ và e thẹn nhưng đầy kiên định. "Nhớ báo cho tớ biết khi cậu về đến nhà nữa nhé."
"Tất nhiên rồi, tớ sẽ làm vậy mà." Keonho siết chặt tay Seonghyeon một cái trước khi lưu luyến buông ra. Anh đứng nhìn theo bóng dáng Seonghyeon đi xuống bậc thang vào ga tàu điện, và chỉ khi bóng cậu khuất hẳn, Keonho mới quay lưng rời đi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net