(1)
Lời tác giả:
Toàn bộ câu chuyện được kể dưới góc nhìn của một nữ hầu gái không được nêu tên. Mong là sẽ không quá khó hiểu, vì cô ấy chỉ đóng vai trò như người đại diện - nghĩa là cô ấy không tận mắt chứng kiến toàn bộ những gì diễn ra giữa Yuuji và Iori, nhưng chắc chắn cô ấy hiểu được phần nào về những chuyện đang xảy ra.
***
Lần đầu tiên cô nhìn thấy thiếu gia - Okkotsu Iori - là vào ngày cậu tròn mười tuổi.
Cô khi ấy bảy tuổi, mới được đưa đến phủ Gojo, đôi bàn tay vẫn còn quá nhỏ so với những công việc được giao, vẫn đang học cách phân biệt hành lang nào được phép đi và những nơi tuyệt đối không được bước chân vào. Những người hầu khác thường thì thầm bàn tán, nhưng không bao giờ lớn tiếng và không bao giờ bất cẩn, bởi tin đồn thường lan truyền rất nhanh và tên tuổi thì gánh sức nặng lớn.
Okkotsu Iori là một trong số đó.
Cô và thiếu gia có cùng ngày sinh. Cô chỉ biết tới điều này bởi một hầu gái lớn tuổi từng nhắc đến nó một cách tình cờ, một tiếng thì thầm khe khẽ bên cạnh những tấm khăn trải giường được gấp gọn. Cuộc sống của một người hầu trong phủ Gojo khá ổn. Tầm thường, không có gì nổi bật, điều này rất phù hợp với cô.
Cô không mong mình sẽ được nhìn thấy thiếu gia. Cũng không ngờ sẽ nhìn thấy chúa công và phu nhân.
Nhưng điều đó đã xảy ra.
Thiếu gia đứng gần cha mẹ trong sân trong, được bao phủ bởi ánh sáng nhạt màu của buổi chiều muộn. Xung quanh cậu là những người lớn - những người quan trọng, thể hiện qua cách họ cư xử – nhưng cậu lại là người tĩnh lặng nhất trong số họ.
Cậu hoàn toàn khác biệt so với bất cứ điều gì cô từng thấy trước đây.
Thiếu gia rất chững chạc dù mới chỉ mười tuổi. Cậu không giống những đứa trẻ khác. Khi được hỏi chuyện, cậu trả lời bằng sự cẩn thận và chính xác, giọng nói nhẹ nhàng nhưng không hề do dự. Cậu không thúc giục cũng không ngắt lời người khác. Tư thế của cậu hoàn hảo, như thể đã được luyện tập. Cậu giữ khoảng cách với mọi người, nhưng khi được hỏi han, cậu vẫn rất lịch sự - thậm chí còn vô cùng chú ý. Cậu đặt câu hỏi khi cần thiết. Nói lời cảm ơn phù hợp. Mọi câu trả lời đều được cân nhắc kỹ lưỡng, như thể chúng đã được cân đo trước khi được phép tồn tại. Cậu luôn ăn mặc chỉnh tề, thậm chí sạch sẽ tới mức hoàn hảo. Cậu không hề bị ảnh hưởng bởi sự luộm thuộm nhỏ nhặt thường thấy ở những đứa trẻ khác - tay áo nhăn nhúm, giày dép cũ sờn, tóc tai rối bù. Cậu luôn trông như vừa bước ra từ một bức tranh.
Khác biệt hoàn toàn với chúa công và phu nhân của phủ, những người toát ra vẻ ấm áp và ít trang nghiêm hơn.
Cô quan sát từ xa, nửa người khuất sau một cây cột gỗ, ý thức được rằng mình không nên nhìn chằm chằm và nên quay lại làm việc, nhưng cô không thể rời mắt.
Có khoảnh khắc, cậu quay đầu lại nhưng không phải về phía những người lớn đang nói chuyện với mình.
Cậu quay về phía cô, ánh mắt hai người chạm nhau.
Đen.
Đôi mắt cậu trông đen, nhưng càng nhìn lâu cô càng nhận ra đó là một màu xanh đậm gần như đen. Trong khoảnh khắc, cô cảm thấy như mình đã làm gì đó sai trái. Cảm giác như bị bắt quả tang khi đang làm việc gì đó không được phép.
Rồi cậu mỉm cười, nhưng bằng cách nào đó, nụ cười ấy không chạm đến đáy mắt.
Sau này, khi nằm xuống chiếc giường chật hẹp trong khu vực người hầu, cô lật đi lật lại khoảnh khắc đó trong đầu, vuốt phẳng nó như một nếp nhăn không chịu biến mất.
Okkotsu Iori, cô nghĩ, sẽ trưởng thành thành một người đàn ông vĩ đại, và sẽ lãnh đạo gia tộc một một cách tài ba.
(Đó là một suy nghĩ an ủi.)
Cô vẫn giữ lấy suy nghĩ đó cho đến khi chìm vào giấc ngủ.
***
Itadori Yuuji là cái tên thường được người ta thì thầm bàn tán.
Cô phải mất ba năm sau mới ghép được khuôn mặt với cái tên ấy. Lúc này cô đã mười tuổi, còn thiếu gia thì mười ba.
Chúa công và phu nhân đích thân đón tiếp ngài. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ nói lên tất cả. Người này, Itadori, là vị khách quý, và phải được đối đãi xứng đáng như vậy.
Itadori là một chàng trai trẻ với mái tóc màu hoa anh đào và đôi mắt màu hổ phách gần giống như mật ong vàng. Ngài có hai vết sẹo - một vết sẹo dài cắt ngang mặt, một vết khác ở khóe miệng. Sẹo thường xấu xí và làm giảm giá trị của một người, nhưng những vết sẹo trên khuôn mặt Itadori thì không.
Dù có những khiếm khuyết, nhưng cô không nghĩ mình từng thấy ai đẹp hơn thế.
Vị khách quý ăn mặc giản dị. Chỉ một chiếc áo hoodie trắng và quần đen. Ngài ăn mặc giống như hầu hết mọi người bên ngoài phủ. Itadori nổi bật giữa nơi mà mọi người đã quen với trang phục truyền thống.
Chúa công và phu nhân trông có vẻ rất vui khi trò chuyện cùng vị khách.
Cô liếc sang rồi khựng lại giữa chừng, giỏ quần áo trong tay càng lúc càng nặng trĩu khi nhận ra biểu cảm trên khuôn mặt thiếu gia.
Okkotsu Iori chưa bao giờ khó đọc - không phải vì cảm xúc của cậu luôn hiện rõ qua nét mặt, mà là vì cậu luôn nhất quán, điềm tĩnh, tự chủ và dễ đoán.
Nhưng hôm nay cậu không như vậy.
Thiếu gia đang mang trên mặt một biểu cảm mà cô chưa từng thấy. Vẻ mặt bình tĩnh lạnh lùng thường ngày bị thay thế bởi thứ gì đó...trẻ con hơn. Má cậu ửng đỏ - một màu đỏ rõ rệt, không đều, lan nhanh trên da. Khóe môi cậu nhếch lên, nhưng không phải kiểu lịch sự, có chừng mực mà cô vẫn quen thấy. Toàn thân thiếu gia căng cứng ngay khi Itadori cúi xuống chào hỏi cậu.
"Con lớn thật rồi, Iori," Itadori nói, giọng nhẹ nhàng và ngọt ngào. "Lần cuối ta gặp nhau con còn đang chập chững."
Thiếu gia không trả lời ngay. Cổ họng cậu nghẹn lại khi nuốt nước bọt. Khi cậu cuối cùng cũng lên tiếng, lời nói trở nên lộn xộn, vấp váp theo cách cô chưa từng nghe thấy trước đây. Chúa công và phu nhân cười xoà, âu yếm xoa đầu thiếu gia khi màu đỏ lan rộng trên má cậu, còn phu nhân giải thích rằng phản ứng này của con trai bà khá bất thường.
Cô đồng ý.
Thiếu gia - người thường ngày luôn bình tĩnh và và ôn hòa - đã bộc lộ một khía cạnh khác mà cô chưa từng thấy.
...
Đêm nay cô khó ngủ hơn.
Cô trở mình sang một bên. Rồi nằm ngửa. Rồi lại lật sang bên kia. Một phần trong cô biết rõ nguyên nhân là vì vị khách quý đang ngủ ngay ở hành lang phía dưới. Cô trằn trọc thêm một lúc nữa, cuối cùng thở mạnh một tiếng rồi ngồi dậy. Cổ họng cô khô khốc. Uống một ly nước chắc sẽ đỡ hơn. Đi dạo một chút cũng được. Chỉ cần cái gì đó giúp cô bình tâm lại.
Cô lẻn ra khỏi khu nhà ở của người hầu, cẩn thận không đánh thức những người khác. Giờ sàn gỗ dưới chân đã quen thuộc, cô biết chỗ nào nên bước vào, chỗ nào phải tránh. Ban đêm phủ Gojo yên tĩnh hơn nhưng không hề trống trải. Chưa khi nào nó thực sự say ngủ.
Cô đi được nửa hành lang thì nghe thấy tiếng nước chảy. Không khí buổi đêm lạnh hơn khi cô vội vàng xỏ dép bước ra ngoài. Âm thanh dẫn cô về phía khu giặt giũ, yếu ớt nhưng đều đặn.
"Iori-sama?"
Phản ứng xảy ra ngay lập tức.
Thân thể thiếu gia cứng đờ trước cả khi vội vã quay người lại. Đôi mắt xanh thẫm của cậu đỏ hoe, như thể cậu chưa ngủ. Hoặc vừa khóc. Má cậu ửng đỏ, đậm hơn trước, màu đỏ không đều, lan tận lên vành tai. Cậu đã thay sang bộ đồ ngủ mà người hầu chuẩn bị từ tối.
"Sao ngươi lại dậy?" Iori hỏi với giọng trách móc.
"Tôi định đi lấy nước," Cô trả lời, giọng nhỏ hơn, "nhưng tôi nghe thấy—"
Cô mơ hồ chỉ về phía chậu nước. Nước vẫn tiếp tục chảy. Chỉ đến lúc này cô mới để ý đến đôi tay cậu, các ngón tay đã đỏ ửng. Rõ ràng thiếu gia đã làm việc này được một lúc lâu. Cô bước lại gần hơn trước khi kịp ngăn bản thân lại. Bên cạnh cậu có một cái thùng, và ga giường được nhét vào trong, ngập một nửa, vặn vẹo lại với nhau. Xà phòng làm đục nước, bọt dày đặc bám vào vải giường.
"Ngài cần giúp không?" Cô hỏi.
Thiếu gia không trả lời ngay. Ánh mắt cậu liếc sang chậu rồi quay lại nhìn cô. Có thứ gì đó siết chặt trong biểu cảm của cậu. Sự im lặng rơi xuống giữa hai người, cuối cùng cậu gật đầu.
"Ngươi không được nói với ai về chuyện này," Cậu ra lệnh.
Cô không hiểu tại sao mình lại đi kể với ai đó rằng thiếu gia đang giặt ga giường vào ban đêm.
Dẫu vậy, cô vẫn gật đầu.
Có lẽ là vấn đề danh dự.
Cô quỳ xuống bên cạnh cậu, nhúng tay vào nước lạnh. Cái giá buốt lập tức ập đến, nhưng cô không nói gì, chỉ chà xát theo chỉ dẫn của cậu. Cô không nhịn được nhăn mũi trước mùi xạ hương lạ lẫm, càng lúc càng nồng hơn khi vải bị xáo trộn. Cô đã nhăn mũi trước khi kịp kìm lại và thiếu gia nhận ra ngay lập tức. Tay cậu khựng lại một lát trước khi tiếp tục, thậm chí còn thô bạo hơn trước. Vải bị vặn chặt dưới bàn tay cậu, khớp ngón tay cậu trắng bệch dù cho dòng nước lạnh buốt.
Sau đó, cả hai không ai nói thêm lời nào.
***
Một năm trôi qua.
Cô tròn mười một tuổi, cũng là lúc thiếu gia tròn mười bốn tuổi.
Cậu đã trưởng thành. Không phải đột ngột, nhưng cũng đủ để người ta nhận thấy. Đường nét khuôn mặt sắc sảo hơn, vóc dáng đầy đặn hơn. Càng ngày cậu càng giống chúa công.
Vị khách quý vẫn tiếp tục đến rồi đi.
Itadori rất tốt bụng. Ngài dễ dàng trò chuyện với bất kỳ ai sẵn lòng gặp gỡ, dù cho hầu như chúa công và phu nhân mới là người chiếm trọn thời gian của ngài. Có những lần đến thăm, thiếu gia lặng lẽ nán lại gần - im lặng, chăm chú - như thể đang kẹt giữa sự kiên nhẫn và một điều gì đó sắc bén hơn.
Năm nay đánh dấu bởi những bất hạnh.
Một chuỗi sự cố mà cô chỉ hiểu loáng thoáng, nhưng sự khẩn cấp và bầu không khí u ám bao trùm cũng đủ để cô nhận ra.
Cô đã thực sự quen với nhịp điệu của phủ. Đôi tay cô vững vàng và nhanh nhẹn hơn. Cô có thể nhắm mắt mà vẫn đi đúng hành lang. Cô biết khi nào nên cúi đầu và khi nào nên biến mất hoàn toàn. Cô cũng biết khi nào có chuyện không ổn và điều đó bắt đầu từ sự im lặng.
Cô nhận ra trước cả khi kịp hiểu.
Chúa công và phu nhân đều vắng nhà, mấy ngày này người hầu thì thầm ít hơn, và thiếu gia đã không xuất hiện kể từ chiều.
Không phải phận sự của cô để thắc mắc, nhưng cô vẫn cứ nghĩ. Cũng không phải phận sự của cô để nhìn trộm, nhưng cô không ngăn nổi bản thân mình làm vậy.
Cô tình cờ tìm thấy họ. Hay ít nhất là cô tự nhủ với bản thân mình như vậy.
Cánh cửa phòng trong không đóng kín hoàn toàn. Chỉ vừa đủ để tạo cảm giác riêng tư. Nhưng không đủ để ngăn một người biết cách di chuyển nhẹ nhàng.
Dù không cố ý nhìn trộm nhưng cô vẫn nhìn. Và một khi đã nhìn, cô không thể rời mắt.
Thiếu gia đang ngồi trên sàn, vai run lên theo cách mà cô chưa từng thấy. Hai tay cậu nắm chặt vạt áo của ai đó, siết chặt như thể sợ hãi mình sẽ bị đẩy ra xa.
Itadori Yuuji.
Vị khách quý ngồi dựa lưng vào cây cột gỗ, một chân co lại. Một tay ngài đặt trên đầu thiếu gia, những ngón tay nhẹ nhàng luồn vào mái tóc đen. Bàn tay kia vòng ra sau lưng cậu, ôm chặt.
Thiếu gia đang khóc.
Không phải kiểu khóc thầm lặng, kìm nén như cô từng nghĩ. Cậu đang khóc nức nở như một đứa trẻ, cô chưa bao giờ thấy thiếu gia khóc như vậy trước đây.
Cô không nghe được hai người đang nói gì. Tường quá dày và khoảng cách quá xa, nhưng cô chỉ nhìn vì không thể rời mắt khỏi bọn họ.
Bàn tay Itadori chậm rãi vuốt ve, an ủi, như thể ngài đã làm việc này vô số lần. Như thể ngài biết không thể làm gì để sửa chữa. Tay thiếu gia siết chặt, nới lỏng, rồi lại siết chặt lần nữa - như thể đang cố bám víu vào thứ gì đó vốn có thể dễ dàng tuột mất.
Thời gian trôi qua.
Cô không biết đã bao lâu.
Tiếng khóc dần yếu đi, không phải ngay lập tức. Nó để lại những hơi thở nhẹ nhàng, không đều, không chịu lắng xuống.
Rồi thiếu gia nói gì đó. Cô không nghe rõ. Nhưng cô thấy miệng cậu cử động và tay cậu run rẩy.
Biểu cảm của Itadori dịu lại.
Và rồi, cô thoáng nghe được lời ngài nói: "Con sẽ không cô đơn đâu."
Itadori khẽ cựa mình, điều chỉnh tư thế ôm và thiếu gia không phản kháng. Thay vào đó cậu dựa sát hơn, vùi mặt vào lớp vải áo của Itadori.
Hơi thở cậu dần đều lại, chậm hơn...và cậu chìm sâu vào giấc ngủ. Thiếu gia ngủ say trong vòng tay của Itadori như một đứa trẻ.
Cô không né kịp lúc cánh cửa trượt mở rộng hơn. Itadori cẩn thận bước ra, thiếu gia đang được ngài bế trong lòng. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cô như quên mất cả cách thở. Ở khoảng cách gần hơn, vị khách quý trông khác hẳn. Ngài có vẻ mệt mỏi hơn với quầng thâm dưới mí mắt, nhưng cô vẫn không nghĩ mình từng thấy ai đẹp hơn thế.
Ánh mắt ngài chạm phải cô.
Cô cứng đờ, buộc bản thân buông bàn tay đang siết chặt vạt váy, chuẩn bị đón nhận bất kỳ lời khiển trách nào. Nhưng người đàn ông lớn tuổi chỉ đơn giản đưa ngón tay lên môi.
Một tiếng "suỵt" im lặng.
Cô gật đầu ngay lập tức.
Ngài điều chỉnh tư thế bế thiếu gia, cẩn thận để không đánh thức cậu. Khuôn mặt Iori quay vào trong, ép sát vào cổ Itadori. Ngay cả trong giấc ngủ, khuôn mặt cậu vẫn hiện nên nét căng thẳng mơ hồ.
Họ đi ngang cô mà không nói thêm lời nào.
Cô đi theo ở khoảng cách xa. Cô biết mình không nên đi theo nhưng Itadori không đuổi cô đi.
Phòng của thiếu gia tối mờ và Itadori bước vào không chút do dự. Ngài nhẹ nhàng đặt thiếu gia xuống giường, động tác chính xác dù dáng vẻ lộ rõ vẻ mệt mỏi. Ngài kéo chăn đắp cho cậu, vuốt phẳng một cách thuần thục.
Ngài nán lại một lát rồi đưa mắt nhìn xuống cậu.
"Thằng bé là một đứa trẻ ngoan," Itadori nói, nụ cười dịu dàng hiện trên khuôn mặt và cô không khỏi tự hỏi liệu có bao giờ ngài sẽ dành nụ cười ấy cho mình không. "Thằng bé sẽ dẫn dắt gia tộc rất tốt."
"Vâng," cô khẽ gật đầu, không chắc liệu Itadori có đang nói chuyện với mình hay không.
Nhưng khi cô ngẩng đầu lên lần nữa, ngài ấy đã rời đi.
Sáng hôm sau, Itadori Yuuji biến mất.
***
Thiếu gia mười sáu tuổi khi những lời bàn tán về hôn sự bắt đầu lan truyền trong phủ.
Cô lúc này mới chỉ mười ba, đôi tay đã vững vàng hơn nhưng tâm trí vẫn khó lòng hiểu nổi ý niệm bị ràng buộc với một người nào đó chỉ trong vài năm nữa. Khái niệm hôn nhân với cô dường như xa vời, trừu tượng - là thứ gì đó chỉ xảy ra với người khác, chứ không phải với những cô gái như cô, ngày ngày gấp khăn trải giường và lau chùi đồ bạc đến mức ngón tay đau nhức.
Những tiếng xì xào giữa đám người hầu ngày càng lớn dần, những cuộc trò chuyện khe khẽ vang vọng khắp các hành lang và lan qua những căn phòng khi họ gấp chăn hoặc đánh bóng đồ bạc. Các trưởng lão trong gia tộc đã quyết định - theo lời đồn - rằng đã đến lúc tìm một hôn phối xứng đáng cho Okkotsu Iori. Cô cũng nghe chúa công và phu nhân đã nhanh chóng dập tắt cuộc trò chuyện đó. Một người hầu cấp cao giải thích rằng chúa công và phu nhân muốn thiếu gia tự tìm kiếm tình yêu của đời mình, giống như cách mà hai người họ đã làm.
Cô hoàn toàn đồng ý với quyết định của chúa công và phu nhân.
Những tuần tiếp theo là khoảng thời gian bận rộn nhất từ trước đến nay của phủ. Lễ trưởng thành của thiếu gia sắp tới gần. Phủ Gojo nhộn nhịp người qua kẻ lại, và đây là lần đầu tiên trong đời cô thấy bận rộn tới thế.
Cô quan sát từ những vị trí quen thuộc - nửa người khuất sau cột gỗ, sau góc tường, qua những khe cửa khẽ hé – khi chúa công và phu nhân tiếp đón những vị khách dẫn theo con trai con gái. Tuy nhiên, dường như phần lớn sự chú ý đều đổ dồn vào những cô gái trẻ mới đến, những người được giới thiệu một cách cẩn thận, cử chỉ đoan trang và luôn mang theo nụ cười đã được luyện tập kỹ càng. Tất cả đều xinh đẹp theo cách riêng của mình, với những đường nét toát lên dòng máu cao quý và được giáo dục một cách chuẩn mực. Những bộ kimono của họ vô cùng tinh xảo - vải lụa màu đỏ thẫm và tím nhạt, thêu chỉ vàng lấp lánh theo từng chuyển động, tay áo bồng bềnh tựa cánh bay.
Chúa công và phu nhân phớt lờ mọi nỗ lực khoe khoang con gái của họ và nhanh chóng chuyển hướng câu chuyện sang chuyện chú thuật.
Có lẽ cũng không giúp được gì khi ánh mắt của thiếu gia hầu như không dừng trên người họ.
Thay vào đó, ánh mắt cậu luôn theo dõi vị khách quý.
Lần này, Itadori mặc lễ phục trang trọng, vải màu xanh nhạt - màu của gia tộc Gojo - trông vô cùng xinh đẹp trên người ngài. Tóc ngài được vuốt ngược ra sau, một lọn tóc buông xuống ôm lấy khuôn mặt trẻ trung. Bộ trang phục hơi rộng so với vóc dáng của ngài, như thể được may đo cho người nào đó cao lớn hơn, nhưng chính sự không vừa vặn ấy lại càng làm tăng thêm vẻ cuốn hút của ngài. Cách mà chất vải phủ xuống vai ngài toát lên vẻ thanh lịch và thoải mái, một sự tương phản mà bằng cách nào đó lại vô cùng phù hợp.
Cô vẫn không thể tin rằng Itadori chỉ nhỏ hơn chúa công và phu nhân của gia tộc có một tuổi. Trên người ngài ấy có thứ gì đó vượt ngoài thời gian, như thể ngài tồn tại ngoài vòng quay của năm tháng, những đường nét trên khuôn mặt vẫn giữ được nét trẻ trung dù sự khôn ngoan dường như toát ra từ ngài theo từng đợt lặng lẽ.
Ngài thật xinh đẹp. Và trẻ trung.
"Iori," Itadori chào, giọng vang vọng khắp phòng bất chấp tiếng xì xào của đám đông.
Thiếu gia mỉm cười rạng rỡ, nụ cười chân thành hiện rõ trên gương mặt. Bộ hakama ôm lấy thân hình đang lớn của cậu. "Itadori-san! Người đến rồi."
"Dĩ nhiên rồi, ta không thể bỏ lỡ được," Itadori nói, bước lại gần hơn. "Nhìn con kìa. Giờ đã lớn thế này rồi. Con mặc trang phục truyền thống trông anh tuấn lắm."
"Người thích nó chứ, Itadori-san?" Giọng nói của thiếu gia mang theo niềm háo hức mà cô chưa từng nghe thấy trước đây, đôi mắt xanh thẫm dán chặt vào khuôn mặt Itadori như đang tìm kiếm sự tán thưởng.
Itadori gật đầu lơ đãng. "Ta cảm thấy con đã sẵn sàng để dẫn dắt gia tộc rồi."
Thiếu gia mỉm cười, "Cảm ơn người. Người cũng rất đẹp. Con thật sự thích....cách người mặc màu sắc của gia tộc con."
"À," Itadori sờ vào đai lưng, mỉm cười ngượng ngùng. "Ta không có trang phục trang trọng nào nên đành mượn tạm của cha con."
"Ồ, là của cha sao?" Đôi mắt thiếu gia hơi mở to, như thể việc biết được điều này khiến bộ trang phục trở nên ý nghĩa hơn.
Itadori lắc đầu, vẻ mặt đây trìu mến. "Thực ra đây là quần áo của thầy giáo bọn ta. Nên hơi rộng một chút so với người, nhưng ta đã cố gắng sửa lại hết mức có thể."
"Ồ." Ánh mắt của thiếu gia dịu lại, như thể lời tiết lộ này chạm đến thứ gì đó sâu thẳm trong lòng cậu. Cậu đưa tay ra, những ngón tay khẽ lướt qua ống tay áo của Itadori trước khi rụt lại, tựa như tấm vải chứa đựng những ký ức quá thiêng liêng để có thể tuỳ tiện chạm vào.
Trước khi cô cố tình nghe lén thêm, một người hầu khác đã kéo cô lại gần, khẽ rít lên. "Đừng có lười biếng nữa."
Cô thở dài, liếc nhìn hai người lần cuối trước khi miễn cưỡng quay lại làm việc. Vai của thiếu gia dường như khẽ rũ xuống khi cô quay lưng.
_tbc_
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net