2
✮ ⋆ ˚。𖦹 ⋆。°✩
Năm mới đến thì phải biết kiêng lời gở, Moon Hyeonjun đã dùng chính hành động thực tế của mình để chứng minh cho mọi người thấy bài học xương máu ấy.
Vừa mới trước đó còn ở trong phòng chờ được Lee Sanghyeok hỏi xem có phải bị cảm hay không, thì ngay sau đó, cậu đã thực sự sốt đùng đùng lên tới hơn ba mươi tám độ.
May mắn là vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới đến ngày khai mạc vòng bảng đầu tiên, cậu không cần phải ôm cái đầu nóng bừng để luyện tập. Thế là, cậu có thể danh chính ngôn thuận rúc vào một góc trong ký túc xá, ôm chiếc cốc nước ấm và tận hưởng khoảng thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi này.
Bên ngoài có tiếng gõ cửa.
"Hyeonjun à, trong người thấy thế nào rồi? Anh vào được không?"
Moon Hyeonjun lập tức ngồi bật thẳng lưng ngay tức khắc. Vừa nghe thấy giọng nói của Lee Sanghyeok, khuôn miệng cậu thì vội vã đáp lời: "Anh vào đi ạ", nhưng đôi bàn tay lại hoảng hoảng hốt hốt bắt đầu thu dọn, lật tìm đồ đạc xung quanh.
Vài giây sau, cậu mới chật vật bới tìm được một chiếc khẩu trang từ trong ngăn kéo tủ đầu giường.
Vừa vặn đeo xong, cánh cửa cũng liền mở ra
Lee Sanghyeok cẩn thận bưng một bát cháo nóng hổi nghi ngút khói bước vào phòng
"Anh nhờ nhà ăn nấu hộ đấy." Anh nói: "Hôm nay em vẫn chưa ăn gì đúng không?"
"Em cảm ơn nha, hyung."
Qua lớp khẩu trang dày, giọng nói của Moon Hyeonjun nghe cứ nghẹn lại, trầm trầm. Những người khi ốm đau dường như lúc nào cũng trở nên mong manh hơn ngày thường, giọng cậu đặc sệt tiếng mũi, hai bên đuôi mắt cũng ửng lên vệt đỏ hồng. Đôi mắt vốn dĩ lúc nào cũng sáng lấp lánh giờ đây lại bị cơn sốt hun đúc cho ướt sũng, trông chẳng khác nào một chú cún con vừa mới dầm mưa.
Lee Sanghyeok chăm chú nhìn cậu mất vài giây, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác thương xót khôn nguôi.
Anh mở chiếc bàn gấp ra rồi kê ngay ngắn trên giường, sau đó thuận thế ngồi xuống ngay bên mép giường.
Đệm giường khẽ lún xuống một chút.
Moon Hyeonjun theo quán tính nhích người sâu vào phía trong, chừa ra cho anh một khoảng trống rộng rãi hơn.
"Sao tự dưng lại sốt đùng đùng thế này? Do dạo này trời lạnh quá hả?"
Moon Hyeonjun đón lấy bát cháo, nghe vậy liền ngước đầu nhìn lên. Hôm nay Lee Sanghyeok chỉ mặc duy nhất một chiếc áo len trắng mỏng manh, chất vải dệt kim mềm mại càng khiến toàn bộ dáng vẻ của anh trở nên ôn hòa, dịu nhẹ. Cậu bỗng nhớ tới cuộc trò chuyện trong phòng chờ cách đây không lâu, khóe môi chẳng kìm được mà khẽ cong lên.
"Chắc là tại anh hết đấy ạ."
Trên gương mặt Lee Sanghyeok hiếm hoi lắm mới xuất hiện một thoáng bối rối.
"Yể...?"
"Chẳng phải trước đó anh vừa mới hỏi em có phải bị cảm hay không đó sao..." Moon Hyeonjun cố ý kéo dài giọng, nghe vừa giống như đang oán trách, lại vừa giống như đang làm nũng, "Thế là em liền bị cảm thật luôn rồi."
"Thế nên giờ em đang đổ lỗi cho anh đấy à?" Lee Sanghyeok rốt cuộc cũng phản ứng lại được.
"Dĩ nhiên là không phải." Moon Hyeonjun khẽ lắc đầu, cậu cúi đầu húp vài ngụm cháo, dòng hơi ấm theo cuống họng xuôi dần xuống dưới, khiến cả người dễ chịu hơn hẳn. Thế rồi, cậu lại khẽ ngước mắt lên nhìn anh, "Chẳng phải lúc trước anh còn bảo sẽ chăm sóc em sao? Điều này cũng thành hiện thực rồi này."
Căn phòng bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng, chỉ có ngoài hành lang thỉnh thoảng lại văng vẳng tiếng cười nói xa xăm của đồng đội.
Lee Sanghyeok chớp chớp mắt, dường như anh chẳng thể ngờ được câu chuyện lại đột ngột rẽ hướng sang lối này. Moon Hyeonjun lúc này mới muộn màng nhận ra lời mình vừa thốt ra có chút ám muội, thế là cậu lập tức lúng túng tìm cách cứu vãn.
"Khụ khụ—" Cậu vốn dĩ chỉ định vờ ho để xua tan bầu không khí gượng gạo, nào ngờ lại bị sặc thật, ho đến mức đôi bờ vai rộng cứ thế run lên bần bật.
"Ý em là... có thể được đích thân Dae Sanghyeok chăm sóc thế này, thực sự là một điều vô cùng hiếm có, người khác có xếp hàng dài chắc cũng chẳng đến lượt ấy chứ."
Dứt lời, cậu liền liếc quan sát sắc mặt của anh. Lee Sanghyeok khẽ mím môi, cuối cùng chỉ khịt khịt mũi.
"Ngày thường rõ ràng chăm tập gym như thế, vậy mà cứ hở chút là lại ốm." Lee Sanghyeok đưa mắt đánh giá cậu từ trên xuống dưới. "Tính ra Hyeonjun nhà chúng ta thực chất chỉ là một chú hổ giấy thôi nhỉ?"
Moon Hyeonjun nghe xong suýt chút nữa là nhỏm phắt dậy khỏi giường.
"Hổ giấy á...?"
Ba chữ này đối với một người cuồng tập gym mà nói, quả thực không khác nào một cú đả kích vô cùng nặng nề.
Trên đời này mọi thứ đều có thể là giả, nhưng cơ bắp mà cậu vất vả tập luyện ra thì chắc chắn phải là thật
"Cái gì cơ!" Cậu thậm chí còn chẳng buồn cầm thìa nữa, "Em giống hổ giấy ở chỗ nào cơ chứ? Lần này chỉ là sự cố thôi! Hoàn toàn là ngoài ý muốn!"
Để chứng minh bản thân không hề nói khoác, cậu dứt khoát vén ngược ống tay áo ngủ lên. Khối cơ bắp cánh tay ngay lập tức lộ ra, đường nét rõ ràng, săn chắc đầy thuyết phục.
"Anh xem này, em mạnh mẽ lắm đấy nhé." Dứt lời, dường như vẫn cảm thấy chứng cứ bấy nhiêu chưa đủ thuyết phục, cậu lại nhích người rướn về phía trước thêm chút nữa, "Nếu anh không tin thì cứ chạm thử vào mà xem."
Lee Sanghyeok đăm đăm nhìn cánh tay săn chắc đang chực chờ áp sát ngay trước mắt mình, gương mặt anh bỗng xuất hiện một khoảng trống rỗng trong gang tấc.
Người bị ốm ai cũng thế này sao? Suy nghĩ nhảy số nhanh đến mức chẳng có chút logic nào cả. Thế nhưng Moon Hyeonjun rõ ràng lại vô cùng nghiêm túc, đôi mắt cậu cứ thế đăm đăm nhìn anh không chớp, cả khuôn mặt đều viết rõ mồn một dòng chữ 'mau khen em đi', hệt như một chú cún cỡ lớn đang ngoan ngoãn đợi chờ được vuốt ve khen thưởng.
Cuối cùng, Lee Sanghyeok vẫn chậm rãi đưa tay ra, khẽ chạm nhẹ vào một cái như để chiều lòng cậu.
"Ừm, săn chắc lắm." Anh nói nhỏ, giọng khẽ khàng.
Nhận được lời công nhận từ anh, Moon Hyeonjun lập tức trở nên đắc ý, đôi mắt cậu bỗng chốc sáng bừng lên.
"Em đã bảo mà lại."
Vành tai của Lee Sanghyeok bỗng nhiên có chút nóng bừng một cách vô cớ. Anh thầm hoài nghi nếu bản thân còn tiếp tục nán lại đây, Moon Hyeonjun chắc chắn sẽ còn làm ra thêm nhiều trò quá đáng hơn nữa. Thế là, anh dứt khoát đứng dậy, bắt đầu thu dọn đống bát đĩa trên bàn.
"Có phải em sốt đến lú lẫn đầu óc luôn rồi không đấy?" Anh dứt lời liền bưng chiếc bát không bước thẳng ra ngoài, "Nhớ uống thuốc đầy đủ vào."
Động tác của anh quả thực nhanh hơn ngày thường rất nhiều.
Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại, căn phòng ký túc xá một lần nữa chìm vào tĩnh lặng.
Moon Hyeonjun ôm lấy chiếc gối ngồi thẫn thờ trên giường, nhìn chằm chằm về phía cánh cửa đã đóng chặt. Cậu thầm hồi tưởng lại ánh mắt vội vã né tránh vừa rồi của Lee Sanghyeok, cùng với cả những động tác rõ ràng là đã nhanh hơn hẳn mọi khi.
Vài giây sau, cậu vùi sâu gương mặt mình vào gối, khóe môi cứ thế từng chút từng chút một cong lên.
Anh Sanghyeok vừa nãy...
Chắc chắn là anh ấy đang rất xấu hổ rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net