Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

1

Trong thế giới của thế kỷ 21, cái tên Kim Jisoo là một biểu tượng của sự hoàn hảo nhưng cũng đầy xa cách. Ở tuổi ba mươi, cô nắm giữ vị trí Giám đốc điều hành của một tập đoàn kiến trúc và phục dựng di sản hàng đầu, một người phụ nữ sở hữu nét đẹp lạnh lùng, sắc sảo như một tác phẩm điêu khắc bằng đá cẩm thạch. Người ta thường thấy Jisoo xuất hiện trong những bộ âu phục cắt may cao cấp, mái tóc đen thẳng xõa ngang vai và đôi mắt luôn nhìn thấu tâm tư người đối diện nhưng lại chẳng bao giờ để lộ cảm xúc của chính mình.

Đêm nay là đêm độc tấu vĩ cầm của một nghệ sĩ lừng danh tại Nhà hát Thành phố. Jisoo ngồi ở hàng ghế VIP, chiếc áo blazer đen khoác hờ trên vai, đôi chân thon dài bắt chéo đầy quý phái. Tiếng đàn trên sân khấu réo rắt, kéo lòng người vào những khoảng lặng u uất của thế kỷ trước. Nhưng tâm trí Jisoo không hoàn toàn đặt ở đó. Cô đang nhìn vào lòng bàn tay mình – nơi có một vết sẹo nhỏ, chứng tích của một lần cô cố chấp cứu một bức tranh cổ trong một ngôi nhà cổ bị cháy nhiều năm về trước.

Jisoo luôn cảm thấy mình không thuộc về thời đại này. Giữa những tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, giữa những âm thanh xô bồ của xe cộ và mạng xã hội, cô thấy mình lạc lõng. Cô yêu tiếng động cơ của những chiếc xe cổ, yêu mùi giấy cũ của những bản thiết kế từ thế kỷ trước, và yêu cái không khí trầm mặc của một Sài Gòn xưa cũ mà cô chỉ được thấy qua những thước phim tài liệu đen trắng.

"Giám đốc Kim, xe đã đợi sẵn ở ngoài."

Tiếng thì thầm của người trợ lý cắt ngang dòng suy nghĩ của cô khi buổi biểu diễn vừa kết thúc. Jisoo gật đầu nhẹ, đứng dậy. Sự xuất hiện của cô luôn thu hút ánh nhìn của truyền thông, nhưng cô nhanh chóng rảo bước ra cửa sau, né tránh những ống kính máy ảnh đang chớp nháy liên tục.

Chiếc xe hơi sang trọng – một chiếc Mercedes-Maybach màu đen bóng – đã đỗ sẵn bên thềm đá. Tài xế cung kính mở cửa. Jisoo bước vào trong, không gian ồn ào của phố thị ngay lập tức bị cô lập sau lớp kính cách âm dày dặn. Chiếc xe lướt đi trên những con đường trung tâm Sài Gòn, ánh đèn neon từ các tòa cao ốc hắt vào cửa sổ, tạo thành những vệt sáng xanh đỏ kéo dài trên gương mặt thanh tú của cô.

Jisoo tựa đầu vào ghế da, mệt mỏi nhắm mắt lại. Dạo gần đây, cô liên tục mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ. Trong mơ, cô khoác trên mình bộ suit ba mảnh kiểu Pháp, đứng bên cạnh một chiếc xe Citroën Traction Avant cổ kính, và trước mặt cô là một người con gái có bờ vai nhỏ, mặc chiếc áo dài lụa trắng, gương mặt mờ ảo dưới chiếc nón lá rộng vành. Người con gái ấy gọi cô là "Cậu ba".

*"Cậu ba... sao cậu lại nhìn em như vậy?"*

Tiếng gọi ấy chân thực đến mức Jisoo giật mình mở mắt. Chiếc xe của cô đang chạy qua một đoạn đường tối, hàng cây cổ thụ hai bên đường dang rộng tán lá như muốn nuốt chửng lấy ánh đèn xe. Bất chợt, một luồng ánh sáng chói lòa từ phía đối diện lao thẳng về phía chiếc Maybach. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng lốp xe ma sát dữ dội trên mặt đường nhựa vang lên chói tai.

Tài xế hét lên một tiếng thất thanh. Jisoo chỉ kịp cảm nhận thấy một lực quán tính cực lớn đẩy mạnh cô về phía trước, chiếc xe xoay vòng dữ dội. Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết, không gian xung quanh cô bỗng chốc trở nên im lặng một cách kỳ lạ. Tiếng nhạc vĩ cầm từ nhà hát như một bóng ma lại vang lên bên tai cô, nhưng lần này, nó hòa cùng tiếng lạch cạch của một động cơ cơ khí cũ kỹ.

Thế giới của Jisoo chìm vào một màu đen vô tận.

Nỗi đau đớn dữ dội ở thái dương là thứ đầu tiên kéo ý thức của Jisoo trở lại. Cô nheo mắt, cố gắng định hình không gian xung quanh. Thay vì mùi da cao cấp của chiếc Maybach quen thuộc, mũi cô bị xộc vào bởi mùi xăng sống, mùi dầu máy nồng nặc hòa lẫn với mùi khói thuốc lá thơm thượng hạng.

"Cậu ba! Cậu ba tỉnh rồi! Lạy trời lạy Phật, cậu làm tôi hú vía!"

Một giọng nói đàn ông trung niên, mang đậm chất giọng Nam Bộ xưa, vang lên bên tai cô đầy hốt hoảng. Jisoo mở hẳn mắt ra. Khung cảnh trước mắt khiến cô hoàn toàn chết lặng.

Cô không còn ngồi ở ghế sau của một chiếc xe sang trọng thế kỷ 21. Cô đang ngồi ở ghế lái – tay ôm lấy một chiếc vô lăng bằng gỗ lớn, thô sơ nhưng vô cùng tinh xảo. Chiếc xe cô đang điều khiển không phải là xe đời mới, mà là một chiếc Citroën Traction Avant – mẫu xe hơi sang trọng bậc nhất của thập niên 1940-1950. Qua chiếc gương chiếu hậu bằng kim loại nhỏ, cô nhìn thấy khuôn mặt của chính mình, nhưng mái tóc đã được cắt ngắn, chải chuốt ngược ra sau bằng sáp vuốt tóc bóng bẩy. Cô đang mặc một bộ âu phục ba mảnh màu xám tro, thắt cà vạt lụa chỉnh tề.

"Cậu... Cậu ba Trí Tú? Cậu có sao không?" Người đàn ông ngồi ở ghế phụ bên cạnh, mặc bộ quần áo bà ba đen mộc mạc, run rẩy hỏi.

Cậu ba Trí Tú? Trí Tú là ai? Mình là Jisoo cơ mà?

Một luồng ký ức lạ lẫm, cuồn cuộn như thác đổ ùa vào đại não của cô. Trong giây lát, Jisoo hiểu ra tất cả. Cô đã xuyên không. Bản thể này của cô tại dòng thời gian này chính là Cậu ba Trí Tú – con trai độc nhất của ông bà Hội đồng Kim, chủ nhân của Tập đoàn thương mại Kim Xương lớn nhất nhì Sài Gòn bấy giờ.

"Tôi... không sao. Chỉ là hơi váng đầu." Jisoo cất lời. Giọng nói của cô được cố ý hạ thấp tông, trầm ấm nhưng nếu nghe kỹ vẫn có nét thanh tao của nữ giới. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ xe, Sài Gòn của những năm 1950 hiện ra trước mắt cô sinh động và tráng lệ đến ngộp thở. Những con đường rộng thênh thang rợp bóng cây cổ thụ. Trên vỉa hè, những người phụ nữ mặc áo dài thướt tha, những quý ông đội mũ phớt bước đi thong thả. Tiếng chuông leng keng của những chiếc xe đạp, tiếng vó ngựa lọc cọc của vài chiếc xe thổ mộ phong sương, và tiếng còi xe hơi vang lên rộn rã. Khắp nơi là những bảng hiệu vẽ tay bằng chữ Việt cổ và chữ Pháp: Nhà thuốc Tây Lon-Xang, Phòng trà Hòa Bình.

"Cậu ba, mình có kịp đến buổi đấu giá ở phòng trà Hòa Bình không cậu? Ông lớn dặn chuyến này phải mua bằng được bức tranh trọng điểm để tặng quan Thống đốc." Người gia nhân – tên là Tèo – lo lắng nhắc nhở.

Trí Tú hít một hơi thật sâu, ép mình phải thích nghi thật nhanh với thực tại. Bản năng của một Giám đốc điều hành ở tương lai giúp cô lấy lại sự bình tĩnh. Cô đạp ly hợp, sang số một cách mượt mà như thể cơ thể này đã làm việc đó hàng ngàn lần. Chiếc Citroën Traction Avant gầm lên một tiếng kiêu hãnh, lướt qua các con phố, hướng về phía trung tâm phồn hoa.

Chiếc xe dừng lại trước sảnh phòng trà Hòa Bình danh tiếng. Nơi đây đèn thắp sáng trưng như ban ngày, những chiếc đèn chùm pha lê hắt ánh sáng vàng quý phái xuống sàn đá hoa cương. Giới thượng lưu Sài Thành – từ các quan chức Pháp đến các đại điền chủ, tài phiệt Hoa kiều – đều xúng xính trong những bộ trang phục lộng lẫy nhất.

Trí Tú bước xuống xe, phong thái đĩnh đạc, đôi mắt sắc sảo đảo qua một lượt. Sự xuất hiện của "Cậu ba Kim Xương" lập tức thu hút vô số ánh nhìn ái mộ của các tiểu thư khuê các. Nhưng Trí Tú chẳng mảy may quan tâm, cô bước vào sảnh chính, nơi buổi đấu giá từ thiện đang diễn ra.

Tiếng đế giày da nện đều trên bậc tam cấp bằng đá cẩm thạch của phòng trà Hòa Bình. Không gian bên trong mở ra như một thế giới hoàn toàn khác, tách biệt hẳn với sự trầm mặc của những phu xe lôi nghèo khổ ngoài phố thị. Trần nhà cao vút, treo những chùm đèn pha lê cỡ đại tỏa ra ánh sáng vàng mật ong, phản chiếu lên những cây cột trụ thức Doric chạm trổ hoa văn tinh xảo. Mùi xì-gà Cuba hảo hạng hòa quyện với hương rượu Champagne Pháp đắt tiền và mùi phấn son của những mệnh phụ phu nhân tạo nên một bầu không khí đặc quánh sự xa hoa.

Trí Tú giữ một khuôn mặt bình thản, bước đi với phong thái ung dung, một tay đút vào túi quần tây, tay kia khẽ chỉnh lại chiếc khuy măng-sét bằng đá sapphire trên cổ tay áo. Dù ký ức của "Cậu ba Trí Tú" nguyên bản đã dung hợp vào đại não, cô vẫn không khỏi cảm thấy chút ngỡ ngàng trước sự chân thực của bối cảnh lịch sử này. Ở thế kỷ 21, cô quản lý những con số trên màn hình máy tính; còn ở đây, cô phải quản lý bằng ánh mắt, bằng những cái cúi đầu và những cái bắt tay sặc mùi lợi ích.

"Ô kìa! Cậu ba Trí Tú! Ngọn gió nào đưa vị đại công tử bận rộn này đến đây sớm vậy?"

Một giọng cười lớn vang lên. Người vừa bước tới là gã công tử Long – con trai duy nhất của tổng trưởng tài chính, kẻ khét tiếng với lối sống phóng đãng và sở thích dùng tiền đè người. Hắn mặc bộ suit màu đỏ mận sặc sỡ, tay cầm ly rượu vang, đi cùng hai tên hộ vệ to lớn đứng phía sau.

"Chào anh Long," Trí Tú khẽ nghiêng đầu, nụ cười trên môi nhàn nhạt, không quá vồn vã nhưng đủ lịch sự để không ai bắt bẻ được lễ nghi. "Hôm nay có buổi đấu giá gây quỹ của Phòng Thương mại, cha tôi bận việc ở tổng dinh nên bảo tôi đến thay."

"Hóa ra là vậy. Nghe nói hôm nay có mấy món cổ vật gốm sứ thời Minh và vài bức tranh của các họa sĩ trường Mỹ thuật Đông Dương. Nhưng tôi cá là đám công tử Sài Thành đến đây không phải vì mấy thứ đồ cổ chết giẫm đó đâu," Gã Long ghé sát tai Trí Tú, hạ thấp giọng đầy ẩn ý, "Họ đến vì cô ả Trân Ni đấy."

Cái tên "Trân Ni" vừa lọt vào tai khiến tim Trí Tú khẽ nảy lên một nhịp. Trong ký ức hỗn độn mà cô vừa tiếp nhận, cái tên này gắn liền với một nhan sắc khuynh thành nhưng cũng đầy gai góc – tiểu thư của một gia tộc danh giá bậc nhất Sài Gòn, người vừa trở về sau nhiều năm du học tại Paris.

"Cô ấy cũng đến sao?" Trí Tú vờ như vô tình hỏi.

"Đến chứ! Không những đến mà còn là người hiến tặng bức tranh chủ đạo cho buổi đấu giá hôm nay," Gã Long chặc lưỡi, ánh mắt lộ rõ vẻ thèm khát đê tiện. "Đẹp thì có đẹp, du học Tây học tàu về có khác, kiêu kỳ ra mặt. Nhưng phụ nữ thì rốt cuộc cũng chỉ để đàn ông cung phụng và làm đẹp cho phòng khách mà thôi. Hôm nay, tôi nhất định phải mời bằng được cô ta lên xe của mình sau khi buổi tiệc kết thúc."

Trí Tú không đáp, ánh mắt cô hơi lạnh đi. Bản năng của một người phụ nữ độc lập ở thế kỷ 21 khiến cô cảm thấy vô cùng bài xích thái độ xem thường phái nữ của gã công tử này. Tuy nhiên, cô biết mình đang trong thân phận "Cậu ba", không thể tùy tiện bộc lộ cảm xúc nhi nữ.

Tiếng chuông vàng nhỏ vang lên từ phía lễ đài, báo hiệu buổi đấu giá chuẩn bị bắt đầu. Mọi người dần ổn định chỗ ngồi tại các bàn tròn bọc nhung đỏ quanh sân khấu trung tâm. Trí Tú chọn một vị trí góc khuất ở phía cánh trái, đủ để quan sát toàn bộ khán phòng mà không thu hút quá nhiều sự chú ý.

Sau vài lời phát biểu rập khuôn của vị quan chức người Pháp bằng tiếng Pháp thượng lưu – thứ ngôn ngữ mà thật may mắn, cả Trí Tú của tương lai lẫn Cậu ba của quá khứ đều thành thạo – các món cổ vật lần lượt được mang ra. Trí Tú đại diện Kim gia ra giá vài món đồ gốm nhỏ với mục đích từ thiện, thành công xây dựng hình ảnh một thiếu gia hào phóng nhưng chừng mực.

"Và sau đây, món vật phẩm cuối cùng, cũng là tâm điểm của đêm nay," tiếng người dẫn chương trình dõng dạc vang lên. "Bức tranh sơn mài 'Thiếu nữ bên hoa huệ' do chính tay tiểu thư Kim Trân Ni hiến tặng cho quỹ từ thiện của thành phố!"

Tấm màn nhung đỏ trên sân khấu kéo lên. Bức tranh hiện ra, nhưng điều khiến toàn bộ khán phòng phải nín thở không phải là nét vẽ trên canvas, mà là người con gái đang đứng cạnh nó.

Trân Ni bước ra từ phía sau hậu trường. Cô khoác lên mình một chiếc áo dài màu trắng ngà bằng lụa Hà Đông cao cấp, không thêu thùa hoa văn cầu kỳ nhưng đường cắt cúp ôm sát lấy vóc dáng mảnh mai, thanh thoát. Mái tóc của cô được uốn xoăn bồng bềnh theo làn sóng thời thượng của các quý cô Paris thập niên 1920, khuôn mặt trái xoan với đôi mắt sắc sảo, hàng mi cong vút và bờ môi tô son đỏ thẫm đầy quyền lực. Ánh nhìn của cô quét qua khán phòng, mang theo một vẻ ngạo nghễ, lạnh lùng, dường như không một ai ở đây lọt được vào mắt xanh của cô.

Trí Tú ngắm nhìn người con gái ấy, lồng ngực bỗng dấy lên một cảm xúc kỳ lạ. Đó không chỉ là sự ngưỡng mộ trước một nhan sắc vẹn toàn, mà còn là một sự đồng cảm vô hình – cô nhìn thấy ở Trân Ni cái bóng dáng của chính mình ở tương lai, một người phụ nữ phải gồng mình lên giữa một thế giới đầy những gã đàn ông tham lam để khẳng định vị thế của bản thân.

"Năm trăm đồng Đông Dương!" Gã Long là kẻ đầu tiên lên tiếng, giọng hắn oang oang khắp phòng trà.

"Sáu trăm đồng." Một vị thương nhân béo tốt khác ra giá.

"Một ngàn đồng!" Hắn lập tức nâng giá lên gấp đôi, đắc ý nhìn quanh như thể bức tranh – và cả người con gái trên sân khấu – đã nằm gọn trong tay hắn.

Trân Ni đứng trên sân khấu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười giễu cợt đầy kín đáo. Cô thừa biết mục đích của những kẻ dưới kia.

Trí Tú khẽ lắc ly rượu trên tay, đưa mắt nhìn thằng Tèo đang đứng chờ ở góc phòng, ra hiệu bằng một ngón tay. Cô không muốn tham gia vào trò chơi ngớ ngẩn này, nhưng một giọng nói sâu thẳm trong tâm trí thúc giục cô rằng: phải tiếp cận người con gái này, đây chính là chìa khóa cho vận mệnh của cô tại thế giới này.

"Hai ngàn đồng Đông Dương. Cậu ba Trí Tú của Kim Xương ra giá hai ngàn đồng!" Tiếng người dẫn chương trình run lên vì kinh ngạc khi nhìn thấy bảng hiệu từ phía góc của Trí Tú nâng lên.

Cả khán phòng ồ lên kinh ngạc. Hai ngàn đồng Đông Dương ở thời điểm này là một con số khổng lồ, đủ để mua cả một căn biệt thự lớn ở trung tâm Sài Gòn. Hắn quay phắt lại, ánh mắt hằn học nhìn về phía Trí Tú. Trí Tú chỉ nâng ly rượu về phía hắn, mỉm cười đầy lịch lãm. Hắn dù tức tối nhưng không thể ra giá tiếp, bởi vì nếu bỏ ra một số tiền quá lớn cha hắn sẽ tức tối mà đánh hắn vì tội dạy gái mất.

"Hai ngàn đồng lần thứ nhất... lần thứ hai... mốt! Bức tranh thuộc về Cậu ba Trí Tú!"

Trân Ni trên sân khấu khẽ hướng ánh mắt về phía góc tối nơi Trí Tú đang ngồi. Hai ánh mắt chạm nhau giữa không trung. Một bên là sự thăm dò, sắc sảo; một bên là sự thâm trầm, bao dung. Trân Ni hơi cúi đầu chào theo nghi thức, nhưng trong lòng không khỏi gợn sóng trước vị "Cậu ba" nổi tiếng nhưng kín tiếng này.

Buổi tiệc kết thúc muộn. Khi những vị khách cuối cùng bước ra khỏi cửa phòng trà, trời Sài Gòn đột ngột đổ một cơn mưa rào đặc trưng của miền Nam. Ánh đèn neon phản chiếu trên mặt đường ướt nhẹp như những vệt dầu loang lổ.

Trí Tú bước ra sảnh, chiếc áo khoác đen khoác hờ trên vai. Cô chưa thấy thằng Tèo đánh xe tới, đang định lên tiếng gọi thì nghe thấy tiếng tranh cãi gay gắt ở phía bên hông nhà hát, nơi khuất ánh đèn.

"Kìa tiểu thư Trân Ni, trời mưa gió thế này, xe của cô lại chưa tới, sao không lên chiếc Renault của tôi để tôi đưa về biệt thự?" Giọng nói hống hách của hắn vang lên, đi kèm là cái nắm tay thô bạo vào cổ tay của Trân Ni.

"Buông ra! Anh Long, xin anh tự trọng. Tôi đã nói là xe nhà tôi sắp đến rồi," Trân Ni lạnh lùng nói, cố gắng giật tay ra nhưng sức lực của một cô gái không thể địch lại gã đàn ông say xỉn. Hai tên hộ vệ của hắn thì đứng chặn lối đi, ngăn không cho người hầu của Trân Ni tiếp cận.

"Tự trọng? Ở cái Sài Gòn này, tiền của tôi chính là tự trọng! Hôm nay cô không lên xe tôi thì đừng hòng rời khỏi đây!" Gã Long cười hố hố, kéo mạnh Trân Ni về phía chiếc xe hơi của hắn đang nổ máy chờ sẵn.

*Bốp.*

Một bàn tay thon dài, cứng cáp đột ngột nắm lấy cổ tay hắn, lực bóp mạnh đến mức khiến gã công tử đau đớn buông Trân Ni ra.

"Ai... thằng khốn nào..." Vĩnh Khanh quay lại định chửi bới, nhưng lời nói nghẹn ứ nơi cổ họng khi đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lẽo như băng tuyết của Trí Tú.

"Anh Long, say rượu thì nên về nhà sớm đi đừng ở đây đụng tới khách quý của tôi." Trí Tú nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói không cao nhưng mang một áp lực vô hình khiến người đối diện phải rùng mình.

Hai tên hộ vệ định lao lên liền bị Trí Tú liếc mắt một cái đầy sát khí. Bản lĩnh của một người đứng đầu tập đoàn ở tương lai, từng đối mặt với vô số kẻ lưu manh thương trường, khiến cô sở hữu một khí thế mà những gã công tử bột không bao giờ có được.

"Kim... Trí Tú... Mày..." Vĩnh Khanh mặt mày xám ngoét, vừa tức vừa giận. "Được, hôm nay tao tha cho mày nhưng mày đừng quên cha tao là tổng trưởng tài chính. Gia tài Kim Xương nhà mày cẩn thận đấy! Đợi đó, chúng bây, về thôi!"

Hắn hậm hực bước lên xe, chiếc Renault lao vút đi trong màn mưa, để lại làn khói khét lẹt.

Không gian trở lại sự yên tĩnh, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái hiên di động. Trí Tú quay sang nhìn Trân Ni. Cô tiểu thư Paris lúc này có chút thở dốc, nhưng đôi mắt vẫn giữ nguyên vẻ kiêu hãnh, không hề tỏ ra sợ hãi.

"Cô Kim không sao chứ?" Trí Tú lùi lại một bước, giữ khoảng cách lịch sự của một quý ông, khẽ cởi chiếc áo khoác của mình ra và choàng lên bờ vai đang hơi run vì lạnh của Trân Ni.

Trân Ni hơi bất ngờ trước hành động ấm áp này. Hương gỗ đàn hương thanh nhẹ từ chiếc áo khoác bao bọc lấy cô, xua tan cái lạnh của màn mưa dạ vũ. Cô nhìn chăm chằm vào khuôn mặt cận cảnh của Trí Tú – làn da trắng mịn màng quá mức đối với một người đàn ông, đôi môi hình trái tim mọng đỏ, và đặc biệt là ánh mắt... nó quá dịu dàng, hoàn toàn không có sự thèm khát dục vọng như những gã đàn ông khác ngoài kia.

"Cảm ơn Cậu ba Trí Tú đã giải vây," Trân Ni khẽ siết chặt chiếc áo khoác, giọng nói đã mềm mỏng hơn rất nhiều. "Bức tranh hôm nay... cũng cảm ơn cậu đã mạnh tay."

"Bức tranh rất đẹp, hoàn toàn xứng đáng với giá trị của nó. Và người sở hữu nó ban đầu lại càng đáng giá hơn," Trí Tú mỉm cười, một nụ cười chân thành khiến khuôn mặt cô trở nên rực rỡ giữa đêm mưa. "Xe của tôi đã tới rồi. Nếu cô không chê, chiếc Citroën của Kim Xương rất vinh hạnh được đưa tiểu thư về tận nhà."

Đúng lúc đó, chiếc Citroën Traction Avant của Trí Tú từ từ tiến vào sảnh, thằng Tèo nhanh nhẹn bung chiếc dù lớn bước xuống xe.

Trân Ni nhìn chiếc xe, rồi nhìn lại Trí Tú. Một sự tò mò trỗi dậy mãnh liệt trong lòng người con gái sắc sảo này. Cô khẽ gật đầu: "Vậy thì làm phiền Cậu ba rồi."

Trí Tú tự tay che ô cho Trân Ni, hộ tống cô bước lên băng ghế sau của chiếc xe hơi sang trọng. Khi cánh cửa xe đóng lại, ngăn cách họ với màn mưa tầm tã bên ngoài, Trí Tú ngồi xuống cạnh cô, mùi hương của hai người hòa quyện vào nhau trong không gian chật hẹp. Chiếc Citroën bánh lốp lăn bánh, lao vào màn đêm Sài Gòn phồn hoa, mở đầu cho một mối duyên định mệnh giữa hai linh hồn kiêu hãnh của hai thế kỷ khác nhau.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net