2
Sau đêm náo loạn tại phòng trà Hòa Bình, cái tên "Cậu ba Trí Tú" lại một lần nữa trở thành tâm điểm bàn tán của giới thượng lưu Sài Gòn. Người ta không chỉ trầm trồ trước sự ngạo nghễ của người thừa kế Kim Xương đại bang khi dám vuốt mặt con trai tổng trưởng tài chính, mà còn tò mò về mối quan hệ vừa mới chớm nở giữa cô và thiên kim tiểu thư nhà đốc lý – Kim Trân Ni.
Nhưng đối với Trí Tú, những lời xầm xì ngoài kia chẳng bằng một góc áp lực mà cô đang phải đối mặt bên trong nội bộ gia tộc.
Sáng sớm, tại phòng làm việc lớn thuộc tổng dinh thự Kim Xương – một tòa biệt thự bề thế mang kiến trúc Đông Dương nằm biệt lập giữa khuôn viên rộng lớn ở quận 1, bầu không khí đặc quánh mùi khói thuốc và sự căng thẳng.
"Trí Tú, con có biết mình vừa làm cái gì không?"
Người đàn ông tóc bạc trắng, ngồi trên chiếc ghế bành bọc da rồng lớn chính là Kim lão gia – người đứng đầu gia tộc Kim Xương. Ánh mắt ông sắc lẹm, gõ mạnh chiếc ba-toong xuống sàn nhà lát gạch bông kiểu Pháp.
Trí Tú đứng thẳng, hai tay chắp sau lưng, thần thái không chút dao động. Cô đã dành cả đêm để nghiên cứu toàn bộ sổ sách và tình hình kinh doanh của gia tộc thông qua những ký ức còn sót lại của nguyên chủ. Cô hiểu rõ cấu trúc quyền lực lúc này.
"Thưa cha, con biết," Trí Tú hạ giọng trầm xuống, phong thái bình thản. "Con vừa bảo vệ danh dự cho Kim tiểu thư, đồng thời cũng là vạch ra một giới hạn rõ ràng với những kẻ cậy quyền thế chính trị để chèn ép giới thương nhân."
"Nực cười!" Một giọng nói mang đầy tính mỉa mai vang lên từ phía góc phòng. Đó là Kim Trí Thành, người chú họ của Trí Tú, kẻ luôn lăm le tìm sơ hở để hạ bệ cô nhằm cướp quyền thừa kế. "Cậu ba nói thì hay lắm. Nhưng vì một người đàn bà, cậu lại đi đắc tội với tổng trưởng tài chính. Cậu có biết đống giấy phép mở rộng bến cảng số 4 ở Khánh Hội của chúng ta đang nằm trên bàn làm việc của lão ta không? Chỉ cần một cái nhíu mày của nhà gã công tử Long đó, hàng chục chiếc tàu vận tải của Kim Xương sẽ phải nằm phơi sương ngoài cửa biển!"
Trí Tú khẽ quay đầu lại, ánh mắt sắc như dao cau nhìn thẳng vào người chú họ, khiến gã bất giác im bặt.
"Chú ba, chú lo lắng cho Kim Xương, hay là lo lắng cho mấy phần trăm cổ phần của chú trong các chuyến hàng lậu?" Trí Tú nhếch môi, đánh đòn phủ đầu khiến mặt Trí Thành biến sắc. Cô quay lại nhìn Kim lão gia, giọng nói dứt khoát: "Thưa cha, bến cảng số 4 là huyết mạch xuất khẩu gạo và vải vóc sang các nước lân cận. Chúng ta không thể mãi phụ thuộc vào sự ban phát giấy phép của giới chức chính quyền ăn hối lộ. Tiền của Kim Xương nuôi sống hàng ngàn phu bến cảng, chúng ta nắm giữ phương tiện vận chuyển. Lần này con ra tay, chính là để ép đốc lý Kim phải ngồi vào bàn đàm phán với chúng ta, thay vì để lão tổng trưởng tài chính thao túng."
Kim lão gia nhìn sâu vào mắt đứa "con trai" duy nhất của mình. Ông nhận ra sự thay đổi lớn ở Trí Tú kể từ ngày hôm qua. Sự rụt rè, có phần non nớt trước đây đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự quyết đoán, sắc sảo của một nhà lãnh đạo thực thụ.
Ông thở dài, phẩy tay: "Được rồi. Chuyện bến cảng số 4, ta giao toàn quyền cho con xử lý trong vòng hai tuần. Nếu hàng hóa không thể thông quan, chiếc ghế đại diện Kim Xương tại Phòng Thương mại Đông Dương... con tự biết phải nhường cho ai."
"Con hiểu. Xin cha cứ yên tâm," Trí Tú cúi đầu chào, rồi quay lưng bước ra ngoài, để lại sau lưng ánh nhìn đầy hằn học của Kim Trí Thành.
Chiều muộn, chiếc xe hơi sang trọng của Trí Tú chầm chậm lăn bánh về phía bến cảng Khánh Hội. Trời Sài Gòn đổ cơn mưa giông bất chợt, những hạt mưa xối xả đập vào kính xe, làm mờ đi ánh đèn neon vàng vọt từ những dãy nhà kho ven sông.
Trí Tú ngồi ở ghế sau, lật xem những tập tài liệu về các hợp đồng xuất nhập khẩu độc quyền bị đóng băng. Để giải quyết cuộc khủng hoảng này, cô cần một đồng minh có tiếng nói chính trị đủ mạnh để đối trọng với tổng trưởng tài chính. Và người đó, không ai khác ngoài Đốc lý Kim – cha của Kim Trân Ni.
Chiếc xe dừng lại bên cạnh một nhà kho lớn sát mép nước. Tiếng sóng vỗ ầm ập vào mạn thuyền hòa cùng tiếng mưa gào rú tạo nên một không khí âm u, đầy áp lực.
Trí Tú bước xuống xe, người tài xế vội vàng che chiếc ô lớn màu đen cho cô. Bộ âu phục ba mảnh màu đen tuyền kết hợp với chiếc áo măng-tô dài khoác hờ trên vai khiến cô trông giống như một vị vương tử bước ra từ bóng đêm.
Khi cô vừa bước vào bên trong nhà kho, một bóng dáng thướt tha đã đứng đợi sẵn từ bao giờ.
Kim Trân Ni.
Nàng đứng cạnh chiếc bàn gỗ lớn, chiếc áo dài màu đỏ rượu chìm khuất trong không gian ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu treo trên cột. Khác với vẻ đài các, kiêu sa ở phòng trà hôm qua, Trân Ni lúc này mang một vẻ đẹp bí ẩn, sắc sảo và đầy nguy hiểm. Trên bàn của nàng là một tách trà Tây còn bốc khói nghi ngút.
"Cậu ba Trí Tú thật đúng hẹn. Tôi cứ nghĩ một công tử ngậm thìa vàng như cậu sẽ ngại mưa gió bến cảng bẩn thỉu này chứ?" Trân Ni khẽ nâng tách trà, đôi mắt phượng nhìn cô đầy ý vị.
Trí Tú tháo găng tay da, bước đến ngồi xuống chiếc ghế đối diện nàng, tự nhiên như ở nhà mình: "Nơi nào có Kim tiểu thư, nơi đó đối với tôi đều là phòng khánh tiết sang trọng. Huống chi, bến cảng này lại là nơi định đoạt vận mệnh của cả hai gia tộc chúng ta."
Trân Ni đặt tách trà xuống, tiếng gốm sứ va vào mặt gỗ nghe cạnh một tiếng khô khốc. Nàng vào thẳng vấn đề: "Cha tôi đã biết chuyện xảy ra ở phòng trà. Ông ấy rất tức giận vì cậu đã làm bẽ mặt nhà tổng trưởng tài chính. Hiện tại, các giấy phép thông quan của nhà họ Kim cũng đang bị ảnh hưởng dây chuyền."
"Nhưng đốc lý Kim cũng hiểu rõ, nếu lão tổng trưởng độc chiếm quyền kiểm soát bến cảng số 4 thông qua gã công tử Long, thì cái ghế đốc lý của cha em cũng sẽ không còn ngồi vững trước kỳ bầu cử tới," Trí Tú nghiêng người về phía trước, ánh mắt khóa chặt lấy Trân Ni. "Kim Xương cần cảng, nhà họ Kim cần tiền tài và thế lực để củng cố địa vị chính trị. Chúng ta là một cặp bài trùng hoàn hảo, Trân Ni."
Trân Ni khẽ sững sờ trước sự nhạy bén chính trị của Trí Tú. Nàng vốn tự phụ về trí tuệ của mình, nhưng người "đàn ông" trước mặt dường như luôn đi trước nàng một bước. Nàng khẽ cười nhạt, cố tình đứng dậy, bước vòng qua sau lưng Trí Tú, chiếc áo dài lướt nhẹ qua vai cô.
"Cậu ba tự tin quá nhỉ? Nhưng làm sao tôi biết được Kim Xương có đủ thực lực để lật ngược thế cờ, hay chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch đang cố gồng mình lên?"
Trân Ni vừa nói, vừa vờ như vô tình đặt một tay lên vai Trí Tú để nhìn vào tập tài liệu trên bàn.
Chính vào khoảnh khắc lòng bàn tay mềm mại của nàng chạm vào bờ vai dưới lớp áo măng-tô, Trân Ni bỗng khựng lại. Đôi lông mày thanh tú của nàng khẽ nhíu.
Bờ vai này... quá mức thanh mảnh so với một nam nhân trưởng thành. Dù đã có lớp đệm vai của âu phục, nhưng cảm giác xương quai xanh và độ dốc của vai lại mang một sự dịu dàng, nhỏ nhắn đến lạ lùng. Hơn thế nữa, từ khoảng cách gần thế này, một mùi hương dịu ngọt, thanh khiết như hoa bưởi và phấn nụ thoang thoảng bay vào mũi nàng, hoàn toàn khác biệt với mùi thuốc lá hay nước hoa nam nồng nặc mà các công tử Sài Thành thường dùng.
Một tia nghi ngờ xẹt qua tâm trí thông minh của Trân Ni. Nàng nhìn xuống phần cổ áo sơ mi của Trí Tú – chiếc cổ cao, làn da trắng mịn màng không hề có yết hầu của nam giới.
Trí Tú rất nhạy cảm với sự thay đổi của môi trường xung quanh. Nhận ra sự ngập ngừng và ánh mắt dò xét của Trân Ni, cô lập tức đứng phắt dậy, lùi lại một bước, giữ khoảng cách ngoại giao, đồng thời dùng tay chỉnh lại cổ áo măng-tô để che đi phần cổ của mình.
"Kim tiểu thư, hành động này của em... có phần quá thân mật chăng?" Trí Tú hạ giọng trầm hơn nữa, ánh mắt thoáng một tia cảnh giác.
Trân Ni nhanh chóng thu hồi biểu cảm kinh ngạc, thay vào đó là một nụ cười đầy ẩn ý. Nàng khoanh hai tay trước ngực, nghiêng đầu nhìn Trí Tú từ trên xuống dưới, ánh mắt như muốn lột trần mọi bí mật của người đối diện.
"Cậu ba nhạy cảm quá. Tôi chỉ muốn xem xem Cậu ba có đủ cứng cáp để gánh vác đại cuộc hay không thôi," Trân Ni thong thả nói, chữ "cứng cáp" được nàng nhấn mạnh một cách đầy ẩn ý. "Xem ra, Cậu ba Trí Tú còn chứa đựng nhiều điều thú vị hơn những gì người ta thấy bên ngoài."
Trí Tú trong lòng dâng lên một cảm giác bất an. Cô biết cô gái này quá thông minh, bất kỳ một sơ hở nhỏ nào cũng có thể khiến thân phận của cô bị bại lộ. Nếu bí mật nữ cải nam trang này lọt ra ngoài vào thời điểm dầu sôi lửa bỏng này, không chỉ chiếc ghế thừa kế của cô mất sạch, mà cả gia tộc Kim Xương sẽ bị khép vào tội khi quân, lừa dối Phòng Thương mại và chính quyền.
"Thực lực của tôi, ngày mai tại buổi đấu giá độc quyền bến cảng ở Phòng Thương mại, tiểu thư sẽ được chứng kiến rõ nhất," Trí Tú lấy lại sự lạnh lùng, cô cầm lấy tập tài liệu, khẽ cúi đầu. "Trời đã trễ, bến cảng gió lạnh, tiểu thư nên về sớm."
Nói rồi, Trí Tú dứt khoát quay lưng bước ra ngoài màn mưa, bóng dáng cô cao gầy, cô độc nhưng đầy kiên định khuất dần sau cửa nhà kho.
Trân Ni đứng lại trong nhà kho, nhìn theo bóng lưng của Trí Tú. Nàng đưa bàn tay vừa chạm vào vai cô lên ngang mũi, mùi hương hoa bưởi thanh khiết vẫn còn vương vấn trên đầu ngón tay.
"Cậu ba Trí Tú... Rốt cuộc cậu là thần thánh phương nào, hay thực chất lại là... một người giống như tôi?" Trân Ni thầm thì trong gió mưa, một nụ cười đầy hứng khởi và chiếm hữu xuất hiện trên gương mặt tuyệt đẹp của nàng. Trò chơi vương quyền này, xem ra ngày càng trở nên thú vị rồi.
Sáng hôm sau, bầu trời Sài Gòn sau cơn mưa trở nên trong vắt, nhưng bầu không khí tại Phòng Thương mại Đông Dương trên đại lộ Norodom lại nóng hơn bao giờ hết. Những chiếc xe hơi sang trọng nhất thành phố nối đuôi nhau dừng trước tòa nhà hành chính bề thế.
Buổi đấu giá quyền khai thác độc quyền các bến cảng Nam Kỳ hôm nay quy tụ đầy đủ các ông trùm tài chính.
Trí Tú bước vào hội trường trong bộ âu phục màu xám tro, phong thái tự tin, ngạo nghễ bước đi giữa những ánh nhìn soi mói. Ở phía đối diện, gã công tử Long cùng cha gã – tổng trưởng tài chính – đang ngồi ở hàng ghế danh dự với vẻ mặt đầy đắc thắng. Gã Long nhìn Trí Tú với ánh mắt căm hận, khẽ đưa tay lên cổ làm một động tác cắt ngang, như một lời đe dọa ngầm.
Trí Tú ngó lơ gã, ánh mắt cô đảo quanh hội trường và dừng lại ở hàng ghế VIP phía trên. Kim Trân Ni đang ngồi cạnh đốc lý Kim. Hôm nay nàng mặc một bộ đầm tân thời kiểu Pháp màu trắng quý phái, đội chiếc mũ lưới che nửa khuôn mặt bí ẩn. Thấy Trí Tú nhìn sang, Trân Ni khẽ nâng ly rượu vang, gật đầu chào đầy thách thức.
"Buổi đấu giá quyền khai thác độc quyền bến cảng số 4 Khánh Hội xin được phép bắt đầu. Giá khởi điểm là năm mươi ngàn đồng Đông Dương," tiếng của vị đấu giá viên người Pháp vang lên.
"Sáu mươi ngàn!" Một tay tài phiệt thuộc phe tổng trưởng tài chính giơ bảng.
"Bảy mươi ngàn!"
"Một trăm ngàn!" Gã Long lớn tiếng ra giá, rồi quay sang nhìn Trí Tú đầy thách thức. Con số một trăm ngàn thời bấy giờ là một số tiền khổng lồ, đủ để mua cả một dãy phố lầu trung tâm Sài Gòn. Hội trường bắt đầu xôn xao.
Trí Tú vẫn im lặng, cô ngồi bắt chéo chân, tay gõ nhẹ lên mặt bàn theo nhịp điệu đều đặn.
"Một trăm mười ngàn lần thứ nhất..." vị đấu giá viên hô.
Đúng lúc này, Trí Tú chậm rãi giơ tấm bảng của mình lên. Giọng cô trong trẻo nhưng đầy sức nặng vang vọng khắp hội trường: "Hai trăm ngàn."
Cả hội trường lập tức nổ tung trong tiếng xầm xì kinh ngạc. Hai trăm ngàn đồng Đông Dương! Đó là một con số điên rồ, vượt xa giá trị thực tế của bến cảng. Kim Trí Thành ngồi phía sau Trí Tú mặt mày tái mét, vội kéo áo cô: "Tú! Con điên rồi sao? Lấy đâu ra ngần ấy tiền mặt để chung?"
Cha con gã Long cũng biến sắc. Tổng trưởng tài chính đứng bật dậy, tức giận quát: "Cậu ba Kim Xương, đây là phòng đấu giá chính thức, không phải nơi để cậu đem tiền hơi ra đùa giỡn! Ai cũng biết dòng tiền mặt của Kim Xương đang bị kẹt ở các chuyến tàu phía Bắc!"
Trí Tú chậm rãi đứng dậy, cô không hề bối rối, từ trong túi áo khoác rút ra một tờ giao ước có đóng dấu đỏ chót của Ngân hàng Đông Dương (Banque de l'Indochine) và đặt mạnh lên bàn.
"Thưa tổng trưởng, đây là thư bảo lãnh tài chính trị giá ba trăm ngàn đồng Đông Dương của ngân hàng, được bảo chứng bằng toàn bộ điền sản và kho bãi của gia tộc họ Kim," Trí Tú dõng dạc nói, ánh mắt cô hướng thẳng về phía Đốc lý Kim và Trân Ni. "Kim Xương và gia tộc họ Kim đã chính thức ký kết hợp đồng liên minh chiến lược độc quyền. Chúng tôi không dùng tiền hơi, chúng tôi dùng sức mạnh của hai gia tộc lớn nhất Sài Gòn này để mua lại bến cảng."
Đốc lý Kim mỉm cười gật đầu, đứng dậy xác nhận lời Trí Tú. Cả hội trường quay sang nhìn cha con tổng trưởng tài chính bằng ánh mắt thương hại. Với sự bảo bọc của đốc lý và tiềm lực vận tải của Kim Xương, phe cánh của tổng trưởng hoàn toàn thất bại trong việc thâu tóm huyết mạch kinh tế này.
Gã Long tức đến run người, đập bàn bỏ ra ngoài. Vị đấu giá viên gõ búa ba tiếng dứt khoát: "Bến cảng số 4 thuộc về liên minh Kim Xương – Kim gia!"
Trí Tú thở phào nhẹ nhõm, cô quay sang phía Trân Ni. Qua lớp màn lưới mỏng của chiếc mũ, cô nhìn thấy đôi mắt phượng của nàng đang cong lên thành một nụ cười đầy tán thưởng. Trí Tú biết, trận chiến thương trường này cô đã thắng, nhưng cuộc chiến để che giấu bí mật của bản thân trước người con gái thông minh tuyệt đỉnh kia... mới chỉ là sự khởi đầu của những giông bão tiếp theo.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net