Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

2

Severus Snape một mình ngồi trong văn phòng của hắn, kiệt sức.

Cuối cùng cũng hết một ngày.

Sau khi sự việc xảy ra, theo thời gian trôi qua, sự bất an, khủng hoảng và nghi kỵ càng thêm lan tràn. Mỗi ngày đều có vô số cú mèo đáp xuống trường học, cùng với những hành động điều tra có thể gọi là khơi mào thổi gió của Bộ Pháp thuật, trường học nhanh chóng biến thành một thùng thuốc súng. Là hiệu trưởng, hắn lo lắng sốt ruột về năng lượng tiềm ẩn trong thùng thuốc súng ấy.

Chỉ là trước mắt, ngoại trừ công việc giảng dạy và các công vụ thông thường, cùng với việc nói một vài lời vô dụng vô nghĩa để trấn an giáo chức và học sinh cho phải phép tình hình, hắn gần như chẳng thể làm được gì.

Sự kiện lần này, những lời đồn đại sau sự kiện, ngay lập tức đã thổi bùng lên sự hoài nghi, thù địch đã có nguồn cội từ lâu trong lòng rất nhiều người đối với hắn.

Ánh mắt Snape rơi xuống bức chân dung của các hiệu trưởng tiền nhiệm treo trong văn phòng, vị lão nhân giống như đang nhắm mắt ngủ gật, phảng phất như đang lim dim.

Chỉ mười phút trước, đối mặt với sự quan tâm của Albus, hắn đã thiếu kiên nhẫn bảo đối phương im miệng – "Rốt cuộc thì ngươi chẳng thể giúp được gì nữa rồi, phải không?"

Lời này rõ ràng đã làm người ta tổn thương, mặc dù chỉ là một bức chân dung, không, hay chính vì là một bức chân dung, Albus đã giận dỗi mà ngủ.

Snape hơi chút áy náy, nhưng cảm xúc này cũng chẳng kéo dài được bao lâu.

Tất cả các ngươi đều đi rồi, ném nơi này, gánh nặng này lại cho ta, sau bao nhiêu năm, cuối cùng mới được tự do, thì lại bị một sợi dây xích tên là "Hogwarts" trói buộc chặt chẽ.

Người đáng ra phải áy náy không phải mình, mà là bọn họ…

Bao gồm lão già gian trá đầy tham vọng khống chế kia, Minerva – kẻ giả vờ bất lực nhưng nhất quyết không chịu làm hiệu trưởng, và…

Và kẻ đã đánh bại Hắc vương, cứu rỗi thế giới nhưng lại chọn cách ra đi – Harry Potter!

Snape biết rõ suy nghĩ của mình quá bất công, bất luận là ai, cũng đã làm mọi thứ có thể, tận mọi nỗ lực. Hắn không thể trách bất cứ ai.

Nếu như cuộc chiến với Hắc vương là điều số mệnh không thể tránh khỏi của Potter, thì sau khi cậu ta hoàn thành nhiệm vụ, cậu ta hoàn toàn có quyền theo đuổi chân trời mới của riêng mình.

Cậu ta trẻ tuổi, đầy sức mạnh, sau bao nhiêu năm bị tra tấn bởi bóng tối, ai còn có thể nhẫn tâm dùng quá khứ để trói buộc cậu ta?

Thế nhưng, tại sao lúc đó mình lại có ảo giác rằng Potter sẽ ở lại?

Hắn nghĩ về lần gặp mặt cuối cùng, ba năm trước.

Thoát khỏi lớp vỏ "cậu bé", đã có hình hài của một người đàn ông trưởng thành – Harry Potter đứng trước mặt hắn, hai má đỏ ửng, nói năng lộn xộn những lời cảm kích.

Lúc ấy, ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt xanh quen thuộc ấy, dù là hắn cũng không thể không động lòng.

Hắn nghĩ mình đã không nhìn lầm, ngoài sự cảm kích, trong đó còn có chút tò mò, khao khát… những tầng ý vị sâu xa, khó có thể đọc hiểu.

Lần đầu tiên, cậu bé nhìn hắn mà trong mắt không còn sự chán ghét.

Cũng là lần đầu tiên, Snape nhận ra mình hóa ra cũng có thể rất nhạy bén với tình cảm của người khác. Nếu như thời thiếu niên đã có khả năng thấu hiểu như vậy, có lẽ đã không dẫn đến kết cục không tốt với người bạn duy nhất Lily.

Ngoài dự kiến của hắn, Harry Potter đã ra đi; cũng đồng dạng khiến hắn một lần nữa cảm thấy bất ngờ, Harry Potter đã quay trở lại.

Vài ngày trước, khi nhận được đơn xin việc của Potter, Snape gần như nghĩ rằng mình đã hoa mắt.

Chuyện trọng đại như Harry Potter trở về vậy mà chẳng thấy tờ Daily Prophet nào đưa tin. Cậu ta về lúc nào? Từ đâu về? Và tại sao lại vào thời điểm này trở về? Còn nữa, tại sao lại trở về Hogwarts?

Snape thở dài, hắn nhận ra từ nãy đến giờ, suy nghĩ cứ quanh quẩn mãi với Harry Potter. Hắn không thể tiếp tục buông thả và chìm đắm thêm nữa, trước khi tình hình chuyển biến xấu, hắn cần phải nghĩ ra một giải pháp thích đáng.

---

Trong trường học có những hồn ma lang thang khắp nơi, đó là một điều rất tốt, đặc biệt là khi không ít hồn ma đều rất nhiệt tình.

Nhìn thấy Harry, "họ" rõ ràng đều rất vui mừng, vì thế Harry không mất nhiều công sức đã biết Snape đang ở đâu.

Khi đến trước cửa văn phòng hiệu trưởng, cậu lại do dự.

Hình như vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng đầy đủ.

Cũng không phải nói Harry không mong gặp Snape, chỉ là nghĩ đến cuộc gặp gỡ, cảm xúc lại dâng lên khó hiểu, không hoàn toàn là vui sướng, nhưng cũng tuyệt đối không phải là miễn cưỡng.

Cậu tự giễu lắc đầu, gạt bỏ những suy nghĩ quấy nhiễu – chẳng lẽ ba năm trôi qua rồi, mà vẫn còn khổ sở như thời học sinh khi ở chung với một vị giáo sư khắc nghiệt?

Gõ cửa, nhận được một tiếng đáp trả trầm thấp quen thuộc, Harry mở cửa bước vào.

Thứ đầu tiên bắt gặp, là bóng dáng bỗng nhiên đứng dậy sau bàn làm việc, vẫn là hình ảnh Harry vô cùng quen thuộc, chiếc áo choàng đen, như một phong ấn khóa chặt lấy chính mình, người đàn ông tựa như con quạ đen.

"Potter?"

Harry tập trung ánh mắt lên khuôn mặt Snape. Ba năm, dung mạo hắn chẳng thay đổi bao nhiêu, nhưng trước khi ra đi, hắn rõ ràng mang vẻ mặt như trút được gánh nặng, thế mà hôm nay gặp lại, sự mệt mỏi, nỗi thống khổ khó tả ấy lại lần nữa lộ ra mờ ảo.

Cậu cảm thấy một trận khó chịu, nhưng không biểu hiện ra ngoài, nở một nụ cười ôn hòa: "Chào ngài, Giáo sư Snape."

Sự im lặng lan tỏa – thoáng qua vài giây, Harry đã nghĩ rằng Snape sẽ đáp lại nụ cười của mình, nhưng ảo giác ấy nhanh chóng bị phá vỡ, đối phương dùng giọng khô khốc nói: "Muốn gửi thư báo tin thì ngày hãy đến, Giáo sư Potter."

"Tôi vừa mới nghe nói về những chuyện đang xảy ra trong trường, tôi nghĩ mình nên gặp ngài sớm nhất có thể. Tôi có thể ngồi xuống chứ, thưa Giáo sư?"

Snape làm một thủ hiệu "mời", chính hắn cũng ngồi lại, đưa mắt quét về phía Harry: "Ồ? Cậu bé Cứu Thế đã trở lại?"

Harry hơi mỉm cười: "Không phải cậu bé nữa đâu, Giáo sư. Tôi chỉ muốn giúp ngài thôi. Tôi có năng lực để giúp ngài, phải không?"

Câu trả lời này khiến Snape hơi chao đảo, Harry hoàn toàn phớt lờ sự khiêu khích của hắn, hắn lại một lần nữa nhìn Harry Potter trước mặt, không thể không thừa nhận, thực sự, kẻ khắc tinh này không còn là cậu bé nữa –

Từ trong sâu thẳm đôi mắt cậu thỉnh thoảng lại lóe lên những tia lửa, một hơi thở nội liễm và trầm tĩnh, bình thản nhưng đủ để người ta nhận ra sức mạnh đáng sợ tiềm tàng ở tầng sâu bên dưới, thứ ma lực thu phóng tự nhiên.

Không chỉ về thể xác, mà còn về tinh thần, Harry Potter này khác xa với Harry Potter của ba năm về trước.

Snape nhận thấy mình đang chìm vào những suy nghĩ miên man về "Potter đã trải qua những gì trong ba năm qua", hắn vội vàng kéo ý nghĩ lại, nói: "Đương nhiên, cậu có thể. Cậu là người đã đánh bại Hắc vương, mọi người tin tưởng cậu."

Sự thông cảm thoáng qua trong mắt Harry khiến Snape khó chịu, hắn định nói thêm một câu thì Harry đã cướp lời: "Thưa Giáo sư Snape, nếu tôi, nếu chúng tôi không tin ngài, tôi đã chẳng vội vã đến gặp ngài vào lúc này."

"Chúng tôi?" Cái chủ ngữ số nhiều này khiến Snape cười nhạt.

Harry nhún vai: "Thực ra, chính Ron đã nói với tôi về tình cảnh của ngài. Và Hermione cũng đang cố gắng, cô ấy hy vọng sẽ tìm ra được manh mối gì đó..."

Snape nghe vậy im lặng một lát, Harry nhìn chăm chăm vào hắn, nhưng không thể đọc được bất cứ điều gì từ khuôn mặt vô cảm ấy.

Một lúc sau, Snape mở miệng: "Potter, cậu có biết vì sao Bộ Pháp thuật lại áp dụng những biện pháp coi như đại địch không?"

Potter cố gắng không để nụ cười hiện trên mặt, cậu hiểu Snape đang chấp nhận sự giúp đỡ bằng cách thay đổi chủ đề. Hắng giọng một cái, cậu kể lại tất cả những gì đã nghe từ Ron.

Chậm rãi lắc đầu, Snape nói: "Không, vấn đề không nằm ở chỗ làm cho phù thủy mang thai ma lực đâu, Potter. Còn có một chuyện khác, gây ra một cuộc khủng hoảng lớn hơn do sự lo lắng, và vì thế chưa từng được công khai."

Vẻ mặt trầm trọng của Snape khiến Harry sợ hãi, cậu thốt ra với vẻ nghi vấn khó tin: "Có liên quan đến Voldemort?"

Hành động lắc đầu của đối phương khiến cậu thở phào nhẹ nhõm, nhưng vị hiệu trưởng lập tức làm cậu căng thẳng trở lại: "Chưa có bằng chứng nào chứng minh mối liên hệ, nhưng... không loại trừ khả năng này."

"Thế nó là thế nào?"

"Potter," Snape bắt chéo tay, chống cằm, "cậu là một phù thủy mạnh mẽ."

"Vậy sao?" Harry không đến nỗi ngu ngốc đến mức không nghe ra đây không phải là một lời tán dương.

"Cậu đã bao giờ phát minh ra câu thần chú nào chưa?"

Câu hỏi này hơi ngoài dự kiến, Harry sững người, lắc đầu: "Chưa. Thậm chí chưa bao giờ có ý tưởng đó." Ngừng một chút, cậu dò hỏi, "Đó có phải là việc rất khó không?"

Cậu dĩ nhiên không quên vị "Hoàng tử lai" trước mặt, dù thời thế đã thay đổi, ánh mắt lạnh lùng khinh miệt năm xưa và câu nói "Dám dùng bùa chú do ta phát minh để đối phó với ta, Potter" vẫn còn in sâu trong tâm trí, rõ mồn một như ngày hôm qua.

Snape không trả lời ngay, hắn nhìn Harry một lát rồi mở miệng, nhưng lại đổi chủ đề: "Trong tình huống bình thường, việc truy ra dòng máu của một đứa trẻ không có gì quá khó khăn, cũng chẳng cần thứ chú ngữ cao siêu nào. Nhưng lúc này, bất kể dùng phương pháp gì, đều không thể xác định được một bên nguồn cội. Tệ hơn nữa là cũng không thể làm cho đứa bé ngừng phát triển – chắc chắn, nó đang được bảo vệ bởi một thứ bùa chú nào đó."

Harry ngẫm nghĩ một hồi mới hiểu ý Snape, cau mày: "Ý ngài là, không thể phá thai, cũng không thể thông qua đứa bé để truy ra cha ruột của nó? À, người cha còn lại."

Snape gật đầu.

"Thứ bùa chú bảo hộ đó, có phải là tự nghĩ ra không?"

Lần này Snape không trả lời, thay vào đó là một tiếng thở dài.

Harry trầm tư lát lại hỏi: "Tôi vẫn chưa rõ lắm, chuyện tự nghĩ ra bùa chú có đáng sợ lắm không? Đúng là tôi chưa có trải nghiệm như vậy, nhưng ngài cũng từng phát minh ra một vài thứ mà?"

Thấy Snape định mở miệng, cậu lại nhún vai, cười xòa: "Thôi bỏ đi, tôi tạm thời nhớ rằng nó là việc rất nghiêm trọng, quay lại tôi tự tra tài liệu vậy. Tiếp tục nữa, tôi lại thành học sinh của ngài mất, cả đời này tôi không mong gặp lại trải nghiệm như vậy đâu."

Trong giọng Harry không có chút ác ý nào, Snape vô tình bắt gặp đôi mắt xanh sáng ngời của cậu, vội vàng dời tầm mắt, nhìn chăm chăm vào bức chân dung hiệu trưởng vẫn cố chấp ngủ gật, nói: "Bộ Pháp thuật đã thẩm vấn tôi và các giáo sư khác, nhưng không ai có thể nói ra được, có phát hiện ra tài năng xuất chúng nào trong số học sinh có thể phát minh bùa chú, và có đủ ma lực để thực thi nó một cách hoàn hảo như vậy không. Sau đó, Bộ Pháp thuật nghi ngờ việc này có liên quan đến tôi..."

Harry đứng dậy, đi đến trước bàn Snape, cúi người xuống, đối diện với Snape, nghiêm túc hỏi: "Họ nghĩ là ngài đã làm?"

Cơ mặt Snape hơi co giật, hắn nói: "Chưa nói như vậy đâu. Hiện tại họ cho rằng ẩn sau việc này là một âm mưu lớn. Potter, Tử thần Thực tử chưa bị trừ tận gốc, mà đứa học sinh gặp chuyện lại là một đứa trẻ Slytherin."

"Đáng chết thật," Harry bất giác nắm chặt tay, cậu lẩm bẩm vài câu, rồi chợt hạ quyết tâm, nói với Snape, "Thưa Giáo sư Snape, nếu ngài thuận tiện bây giờ, có thể đưa tôi đến chỗ phát hiện học sinh mất tích lúc đầu không?"

"Bây giờ?" Snape ngạc nhiên, dù biết rõ cá tính của Harry, hắn vẫn không thể tưởng tượng nổi năng lực hành động của cậu vẫn giữ được tốc độ cao đến vậy sau ba năm.

Harry vô cùng kiên định, đơn giản vòng qua bàn, định với tay kéo Snape đứng dậy, nhưng lại ngượng ngùng rụt về, chỉ nói: "Đúng, bây giờ. Xem còn có thể phát hiện ra gì nữa không."

Snape há miệng rồi lại ngậm lại, hắn lặng lẽ bước ra sau Harry, hai người nhanh bước rời khỏi văn phòng.

Trong văn phòng không còn một bóng người, Albus trong bức chân dung mở bừng mắt, khóe môi lộ ra một nụ cười tinh quái, hắn thì thầm: "Giả vờ ngủ đúng là mệt thật… Trời ạ, hy vọng hai đứa nhỏ này lần này có thể chung sống tốt đẹp với nhau…"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net