CHƯƠNG IX: TIẾNG GỌI CỦA ĐẠI NGÀN
1
Chiếc xe khách từ Hà Nội vào Buôn Ma Thuột chạy suốt hai mươi tiếng. Nó không phải loại xe giường nằm sang trọng mà là một chiếc xe ca cũ kỹ, ghế ngồi bọc da đã sờn chỉ, máy lạnh kêu rè rè như sắp tắt. Bác tài xế là một người đàn ông trung niên, da ngăm đen vì nắng cao nguyên, miệng lúc nào cũng ngậm một điếu thuốc lá chưa châm. Bác không hỏi gì về nhóm khách kỳ lạ này, nhưng thỉnh thoảng lại liếc nhìn thanh katana bọc vải của Kiệt qua gương chiếu hậu với vẻ tò mò không giấu được.
Càng về phía Nam, cảnh sắc bên ngoài cửa sổ thay đổi rõ rệt. Những cánh đồng lúa xanh mướt của đồng bằng Bắc Bộ nhường chỗ cho những đồi chè bạt ngàn ở Lâm Đồng, rồi tiếp tục biến thành những rừng cao su thẳng tắp, những vườn cà phê trĩu quả, và cuối cùng là những cánh rừng khộp nguyên sinh với những cây cổ thụ cao vút, tán lá thưa đổ bóng dài xuống mặt đường đất đỏ. Không khí cũng thay đổi theo. Cái nóng hầm hập, oi bức của đồng bằng được thay bằng thứ không khí khô và mát của cao nguyên, mang theo mùi đất đỏ bazan, mùi cà phê chín, và một mùi gì đó rất đặc trưng của núi rừng Tây Nguyên – mùi của gỗ mục, của lá khô, và của những cơn mưa rừng chợt đến rồi chợt đi.
Minh ngồi tựa đầu vào cửa kính, nhưng lần này cậu không ngủ. Những đường vân đá trên cánh tay cậu đã lặn xuống sau trận chiến ở Yên Tử, chỉ còn để lại những vệt mờ như sẹo rạn trên da. Nhưng cậu biết chúng vẫn ở đó. Chúng luôn ở đó. Và cậu biết rằng lần tới khi cậu mượn sức mạnh, chúng sẽ lại trồi lên, lan rộng hơn, siết chặt hơn.
Suốt chặng đường, cậu lặng lẽ quan sát H'Jena. Cô gái Êđê ngồi ở hàng ghế cuối, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ với một vẻ xa xăm mà cậu chưa từng thấy trước đây. Càng gần tới Tây Nguyên, H'Jena càng trở nên trầm lặng. Cô ít nói hẳn đi, và ngay cả Anh Vàng cũng không còn nghịch ngợm như mọi khi. Con voọc cuộn tròn trong lòng cô, đôi mắt hổ phách lim dim, nhưng thỉnh thoảng nó lại ngước lên nhìn chủ nhân với vẻ lo lắng.
"Cô ấy ổn không?" Lan hỏi nhỏ, ngồi xuống bên cạnh Minh. Cô vừa gập laptop lại sau khi đọc xong tập tài liệu của CPTL về Tây Nguyên lần thứ ba.
"Tao không biết. Cả chặng đường cô ấy không nói gì."
"Về nhà mà." Lan thở dài. "Nhưng không phải về nhà kiểu vui vẻ. Mà là về nhà kiểu... có chuyện không hay. Tao đọc báo cáo của CPTL rồi. Những gì đang xảy ra ở Tây Nguyên không giống như những gì bọn mình từng đối mặt."
"Khác thế nào?"
"Ở Hà Nội và Huế, Vết Rách phát ra linh lực của Chư Vị. Nhưng ở Tây Nguyên, CPTL không đo được bất kỳ dạng linh lực nào quen thuộc. Thứ năng lượng ở đó... họ gọi nó là 'dị năng'. Nó cổ xưa hơn. Hoang dã hơn. Và nó không tuân theo bất kỳ quy luật nào mà CPTL từng biết."
Xe dừng ở bến Buôn Ma Thuột vào lúc xế chiều. Thành phố nhỏ nằm giữa cao nguyên đất đỏ, với những con đường rộng và những hàng cà phê xanh thẫm. Không khí ở đây mát hơn hẳn so với cái nóng hầm hập của đồng bằng, và gió thổi liên tục, mang theo mùi đất và mùi lá rừng. Những ngôi nhà mái ngói đỏ nằm san sát dưới những tán cây muồng hoa vàng rực rỡ. Xa xa, dãy núi Chư Yang Sin mờ ảo trong sương chiều.
H'Jena là người đầu tiên bước xuống xe. Cô đứng im một lúc giữa bến xe ồn ào, hít thở thật sâu, như thể đang uống lấy bầu không khí của quê hương. Những người xung quanh nhìn cô với vẻ tò mò một cô gái Êđê mặc áo thổ cẩm, trên vai vắt một con voọc, đi cùng ba người Kinh trông như dân thành phố.
"Buôn của tôi cách đây khoảng ba mươi cây số, trong rừng quốc gia Yok Đôn." Cô nói, giọng đã lấy lại chút bình thản. "Tối nay chúng ta sẽ nghỉ ở đây, rồi sáng mai đi tiếp. Tôi cần gặp già làng trước khi vào rừng."
"Chúng ta tới Buôn Ma Thuột để làm gì?" Kiệt hỏi. Cậu ta đã đeo túi katana lên vai, đôi mắt sắc lạnh quan sát xung quanh như thói quen. "Vết Rách ở đây à?"
"Không. Theo tài liệu của CPTL, điểm nóng nằm sâu trong rừng Yok Đôn. Nhưng trước khi vào đó, tôi cần gặp một người."
"Ai?"
"Già làng của buôn tôi. Ông ấy là người duy nhất còn nhớ những câu chuyện về thần linh cổ xưa. Những câu chuyện đã được truyền miệng từ đời này sang đời khác, từ trước khi người Kinh tới vùng đất này. Nếu có ai biết về 'Tiếng Gọi Của Đại Ngàn', thì đó là ông ấy."
2
Họ tìm được một nhà nghỉ nhỏ gần bến xe. Chủ nhà là một người phụ nữ trung niên, giọng miền Trung pha Tây Nguyên, không hỏi gì nhiều ngoài việc họ định ở lại bao lâu. Căn phòng đơn giản với hai chiếc giường đôi, một cái quạt trần quay chậm rãi, và một cửa sổ nhìn ra vườn cà phê phía sau.
Tối hôm ấy, trong lúc Lan và Kiệt tranh thủ chợp mắt sau chặng đường dài, Minh và H'Jena ngồi ở hiên sau của nhà nghỉ. Anh Vàng đã ngủ say trên đùi cô, bộ lông cam phập phồng theo từng nhịp thở. Bầu trời đêm Tây Nguyên đầy sao, và tiếng côn trùng kêu rả rích trong vườn.
"Khi tôi còn nhỏ, mỗi tối bà tôi thường kể cho tôi nghe những câu chuyện về các vị thần." H'Jena lên tiếng, giọng nhẹ như gió. "Bà bảo rằng trước khi người Kinh tới, trước khi Chư Vị tới, vùng đất này đã có những vị thần riêng. Họ không có tên như Tản Viên hay Thánh Gióng. Họ là những sức mạnh nguyên thủy – thần Nước, thần Núi, thần Rừng. Họ không thiện cũng không ác. Họ chỉ đơn giản là tồn tại, như mưa, như nắng, như đất dưới chân mình."
"Cô có tin vào họ không?"
"Tôi không cần tin. Tôi biết họ có thật." Cô quay sang nhìn Minh. "Họ đã ở đây từ rất lâu trước khi con người xuất hiện. Và họ vẫn ở đây, ngủ yên dưới lòng đất. Chỉ là bây giờ, có thứ gì đó đã đánh thức họ."
"Thứ gì?"
"Tôi không biết. Nhưng Anh Vàng bảo nó có mùi giống như những gì chúng ta đã gặp ở Huế. Mùi của đồng và máu cũ."
Sáng hôm sau, họ thuê hai chiếc xe máy cũ của chủ nhà nghỉ để vào buôn. Con đường đất đỏ ngoằn ngoèo dẫn qua những cánh rừng khộp bạt ngàn, nơi những cây cổ thụ cao vút với tán lá thưa đổ bóng dài xuống mặt đường. Thỉnh thoảng, một con voi rừng lại xuất hiện từ trong bụi cây, rồi biến mất nhanh như một bóng ma. Những chú sóc bay chuyền từ cành này sang cành khác, và tiếng chim hót vang lên từ khắp mọi hướng.
Càng đi sâu vào rừng, Minh càng cảm thấy một thứ năng lượng kỳ lạ. Nó không giống như linh lực của Chư Vị ở Hà Nội – thứ năng lượng có cấu trúc, có quy luật, có thể đo đạc được. Cũng không giống như tử khí ở Huế thứ năng lượng của cái chết và sự tha hóa. Đây là một thứ gì đó hoang dã hơn, nguyên thủy hơn. Một thứ năng lượng không đến từ con người hay thần thánh, mà đến từ chính đất rừng, từ những cây cổ thụ đã sống hàng ngàn năm, từ những con thú hoang chưa bao giờ nhìn thấy bóng dáng con người.
"Mày có cảm thấy không?" Cậu hỏi Kiệt, người đang lái chiếc xe máy thứ hai với Lan ngồi sau.
"Có. Nhưng không giống linh lực. Giống như... hơi thở của một sinh vật khổng lồ đang ngủ. Một sinh vật rất già và rất kiên nhẫn."
Buôn của H'Jena nằm bên một con suối nhỏ, với những ngôi nhà sàn bằng gỗ lợp tranh. Những cây cà phê được trồng xen kẽ với những bụi chuối, và những con đường nhỏ lát đá đỏ dẫn quanh co giữa các ngôi nhà. Khi họ tới nơi, mặt trời đã khuất sau những ngọn núi phía tây, và cả buôn chìm trong ánh hoàng hôn đỏ rực.
Nhưng có điều gì đó không đúng.
Buôn làng vắng lặng. Không có tiếng trẻ con nô đùa như thường ngày. Không có tiếng chó sủa khi có người lạ tới. Không có khói bếp bay lên từ những mái nhà. Chỉ có một sự im lặng nặng nề, như thể cả buôn làng đã bị bỏ hoang từ lâu. Những chiếc cối giã gạo nằm im lìm trước sân. Những tấm thổ cẩm phơi trên dây vẫn còn ướt, như thể người ta vừa bỏ đi giữa chừng.
H'Jena dừng lại, đôi mắt mở to. Cô hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng ngửi thấy mùi gì đó trong không khí. Rồi cô chạy vào trong buôn. Những người còn lại vội vàng đuổi theo.
Những ngôi nhà sàn vẫn còn nguyên vẹn, nhưng không một bóng người. Trên sàn nhà, những bếp lửa đã tắt từ lâu, tro nguội lạnh. Những tấm thổ cẩm dệt dở vẫn còn nằm trên khung cửi, những sợi chỉ màu còn vương trên khung. Những ché rượu cần vẫn còn cắm cần, nhưng rượu đã bốc hơi hết, chỉ còn lại cặn đen dưới đáy. Một nồi cơm đã khô cong, ruồi bu đầy.
"Bà con đâu hết rồi?" H'Jena thì thầm, giọng run lên. "Không lẽ..."
"Có mùi máu." Kiệt nói, tay đã đặt lên chuôi katana. "Rất nhạt, nhưng có. Và một mùi khác nữa. Mùi của kim loại nóng."
Họ đi vòng quanh buôn, kiểm tra từng ngôi nhà một. Và rồi họ tìm thấy họ.
Những người dân trong buôn đang tụ tập ở bãi đất trống giữa làng, trước nhà rông. Họ ngồi thành một vòng tròn lớn, im lặng, mắt nhắm nghiền. Không ai cử động. Không ai nói gì. Họ chỉ ngồi đó, như những pho tượng. Đàn ông, đàn bà, người già, trẻ con – tất cả đều ở đó, và tất cả đều bất động.
"Bà con!" H'Jena chạy tới, lay vai một người phụ nữ lớn tuổi. "Dì ơi! Dì có nghe cháu nói không?"
Người phụ nữ không trả lời. Nhưng mắt bà mở ra. Đôi mắt ấy không có tròng đen. Chúng phát ra một thứ ánh sáng xanh nhạt, như ánh sáng của những con đom đóm trong rừng sâu. Một thứ ánh sáng lạnh lẽo và xa xăm.
H'Jena lùi lại, mặt tái nhợt. Cô quay sang nhìn những người khác, và họ thấy trong mắt cô một nỗi sợ mà họ chưa từng thấy trước đây.
"Tiếng Gọi Của Đại Ngàn." Cô thì thầm. "Họ đã nghe thấy nó. Tất cả bọn họ. Và họ đã bị kéo vào giấc mơ của các vị thần."
3
Già làng là người duy nhất còn tỉnh táo. Ông là một người đàn ông rất già, không ai biết chính xác bao nhiêu tuổi. Lưng ông còng như một cành cây khô, da nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ, và đôi tay ông run rẩy như cành lá trước gió. Nhưng đôi mắt ông vẫn còn sáng và tinh anh đôi mắt của một người đã chứng kiến quá nhiều điều trong suốt cuộc đời dài của mình.
Ông ngồi một mình trong nhà rông, trước bếp lửa đang cháy dở. Khi nhìn thấy H'Jena bước vào, ông mỉm cười – một nụ cười mệt mỏi nhưng ấm áp, như thể ông đã chờ đợi giây phút này từ rất lâu.
"Cháu về rồi đấy à, H'Jena. Ta biết cháu sẽ về mà. Ta đã nhìn thấy cháu trong giấc mơ."
H'Jena bước tới, quỳ xuống trước mặt ông. Đây là lần đầu tiên Minh thấy cô gái Êđê luôn bình thản ấy tỏ ra kính cẩn với ai đó đến vậy.
"Già làng... chuyện gì đã xảy ra vậy? Bà con bị sao thế? Sao buôn làng lại thành ra thế này?"
Già làng thở dài. Ông cầm lấy một thanh củi, chậm rãi đẩy nó vào bếp lửa. Những đốm than hồng bay lên, lấp lánh trong bóng tối như những con đom đóm.
"Tiếng Gọi Của Đại Ngàn. Nó bắt đầu vang lên cách đây một tuần. Lúc đầu chỉ là những tiếng thì thầm trong gió, như tiếng mẹ gọi con về nhà. Những người lớn tuổi nghe thấy trước, rồi đến những người trẻ, rồi đến cả trẻ con. Càng ngày nó càng lớn, càng rõ, cho đến khi không ai có thể cưỡng lại được nữa."
"Tiếng Gọi đó là gì vậy ạ?"
"Là tiếng của những vị thần cổ xưa của vùng đất này. Những vị thần đã ở đây từ trước khi có con người, từ trước khi có Chư Vị, từ trước khi có bất kỳ thứ gì mà các cháu biết tới. Họ đã ngủ quên hàng ngàn năm dưới lòng đất. Và bây giờ, có thứ gì đó đã đánh thức họ."
"Thứ gì?" Minh hỏi.
Già làng quay sang nhìn cậu. Đôi mắt già nua của ông như nhìn thấu qua da thịt, nhìn thẳng vào dòng máu đang chảy trong huyết quản cậu.
"Cháu là con cháu của thần Núi. Ta có thể cảm nhận được. Dòng máu của cháu rất mạnh, rất cổ xưa. Nhưng cũng rất buồn."
"Cháu..."
"Cháu không cần nói. Ta biết cháu đã mất đi một phần của mình. Một phần rất quan trọng. Ta có thể nhìn thấy khoảng trống ấy trong mắt cháu."
Minh im lặng. Cậu không biết phải đáp lại thế nào. Nhưng bàn tay cậu vô thức chạm vào chiếc nhẫn đồng trên ngón áp út.
"Nhưng không sao." Già làng tiếp tục. "Những gì đã mất không bao giờ thực sự biến mất. Chúng chỉ thay đổi hình dạng, như dòng suối đổi dòng chảy, như mây đổi hình trên bầu trời. Một ngày nào đó, cháu sẽ hiểu."
Ông quay sang nhìn tất cả mọi người.
"Thứ đã đánh thức các vị thần cổ xưa... nó đến từ phương Bắc. Nó mang theo mùi của đồng và máu. Mùi của những cỗ máy và những linh hồn bị giam cầm. Và nó đã chạm vào những nơi không nên chạm vào."
"Hội Nhân Kiệt." Lan nói, giọng lạnh tanh. "Chúng đã tới đây."
"Cháu nói đúng, cô gái họ Phạm. Những kẻ mặc áo choàng đen, đeo ghim hình rồng vàng. Chúng tới cách đây khoảng mười ngày. Chúng không vào buôn. Chúng đi thẳng vào rừng sâu, tới nơi có cây Tung cổ thụ. Và sau khi chúng đi qua, Tiếng Gọi bắt đầu vang lên."
"Cây Tung cổ thụ?" Kiệt hỏi.
"Là cây cổ thụ già nhất vùng đất này, đã sống hơn hai ngàn năm. Tương truyền, nó là nơi các vị thần cổ xưa chọn làm nơi an nghỉ. Dưới gốc cây ấy, phong ấn của họ được đặt. Và chính ở đó, Tiếng Gọi phát ra mạnh nhất."
4
Tối hôm ấy, họ ngồi quanh bếp lửa trong nhà rông, lắng nghe già làng kể chuyện. Ông kể bằng một giọng chậm rãi, đều đều, như thể đang kể một câu chuyện mà ông đã kể hàng trăm lần trước đây.
"Xưa kia, rất xưa kia, trước khi người Kinh từ phương Bắc di cư vào, trước khi Chư Vị đặt chân tới vùng đất này, nơi đây thuộc về những vị thần khác. Những vị thần của rừng, của núi, của nước. Họ không có tên như các vị thần của các cháu. Họ không có đền thờ, không có tín đồ, không có nghi lễ. Họ là những sức mạnh nguyên thủy, không thiện cũng không ác. Họ chỉ đơn giản là tồn tại, như gió, như mưa, như đất dưới chân."
Ông cời bếp lửa, và những đốm than hồng bay lên cao.
"Nhưng rồi Chư Vị tới. Họ mạnh hơn, đông hơn, có tổ chức hơn. Họ mang theo những khế ước, những phong ấn, những nghi lễ. Và họ không muốn chia sẻ vùng đất này với ai khác. Một cuộc chiến đã nổ ra, không phải bằng gươm giáo, mà bằng sức mạnh của niềm tin. Và cuối cùng, những vị thần cổ xưa đã thua. Không phải vì họ yếu hơn. Mà vì họ không có ai tin vào họ. Một vị thần không có tín đồ thì làm sao có thể tồn tại?"
"Nhưng họ không bị tiêu diệt." Lan nói.
"Đúng vậy. Họ không thể bị tiêu diệt. Họ là một phần của tự nhiên. Làm sao có thể tiêu diệt được gió? Làm sao có thể tiêu diệt được mưa? Vì vậy, họ đã chọn cách tự phong ấn mình. Họ chìm vào giấc ngủ dưới lòng đất, chờ đợi một ngày nào đó có người đánh thức họ."
"Và ngày đó là bây giờ." H'Jena nói.
"Đúng vậy. Có thứ gì đó đã phá vỡ phong ấn. Không phải để giải phóng họ, mà để đánh cắp sức mạnh của họ."
"Sức mạnh gì?"
"Sức mạnh của sự sống. Của sự sinh sôi. Của tự nhiên. Đó là thứ sức mạnh mà ngay cả Chư Vị cũng không có. Và nếu Hội Nhân Kiệt lấy được nó, chúng sẽ có đủ sức mạnh để phá vỡ phong ấn cuối cùng của Long Mạch Điên."
Minh cảm thấy tim mình thắt lại. "Vậy là mọi thứ chúng cháu đã làm gia cố phong ấn ở Huế, đóng Vết Rách ở Yên Tử tất cả sẽ trở nên vô nghĩa nếu chúng lấy được sức mạnh này?"
"Không vô nghĩa. Các cháu đã câu giờ. Nhưng bây giờ, các cháu phải ngăn chặn chúng. Bằng mọi giá."
5
Già làng đứng dậy, chậm rãi bước về phía góc nhà rông. Ông lôi ra một chiếc trống da voi cũ kỹ, mặt trống đã bạc màu theo thời gian. Những hoa văn trên mặt trống vẫn còn rõ nét những hình ảnh về các vị thần, về những con thú, về những cuộc săn bắn cổ xưa.
"Đây là trống của tổ tiên ta, đã được truyền qua mười ba đời già làng. Nó không phải là vũ khí. Nó là cầu nối. Khi ta đánh trống, các vị thần sẽ lắng nghe. Nhưng họ có đáp lại hay không... đó là điều ta không thể hứa."
"Ngày mai, khi mặt trời lên, ta sẽ dẫn các cháu tới nơi sâu nhất của rừng Yok Đôn. Nơi có cây Tung cổ thụ. Đó là nơi phong ấn được đặt. Và đó là nơi các cháu sẽ phải đối mặt với những gì đã đánh thức các vị thần."
"Và bà con trong buôn?" H'Jena hỏi, giọng cô vẫn còn run. "Làm sao để cứu họ?"
"Chỉ có một cách. Khi phong ấn được gia cố, Tiếng Gọi sẽ ngừng. Và họ sẽ tỉnh lại. Họ sẽ không nhớ gì cả. Với họ, tất cả chỉ như một giấc mơ dài."
"Còn nếu chúng cháu thất bại?"
Già làng không trả lời. Nhưng ánh mắt ông đã nói lên tất cả. Nếu họ thất bại, những người dân trong buôn sẽ không bao giờ tỉnh lại. Họ sẽ tiếp tục ngồi đó, trong vòng tròn ấy, cho đến khi cơ thể họ tàn lụi và linh hồn họ bị nuốt chửng bởi những vị thần đang đói khát.
6
Đêm hôm ấy, Minh không ngủ được.
Cậu ngồi một mình bên bờ suối, nhìn dòng nước đen lấp lánh dưới ánh trăng. Tiếng suối chảy róc rách qua những phiến đá nhẵn bóng, và tiếng côn trùng kêu rả rích trong rừng. Chiếc nhẫn đồng trên ngón tay cậu vẫn lấp lánh, và cậu vẫn xoay nó theo thói quen.
"Không ngủ được à?" Giọng Lan vang lên từ phía sau. Cô bước tới, ngồi xuống bên cạnh cậu trên một phiến đá lớn.
"Ừ. Mày thì sao?"
"Tao cũng vậy. Đất lạ khó ngủ."
Họ ngồi im một lúc lâu, chỉ nghe tiếng suối chảy và tiếng côn trùng kêu. Gió đêm thổi qua mang theo mùi đất và mùi lá rừng.
"Mày có nghĩ chúng ta sẽ thắng không?" Lan hỏi, giọng nhỏ hơn bình thường.
"Tao không biết. Nhưng tao biết chúng ta sẽ chiến đấu."
"Thế là đủ rồi."
Một khoảng lặng nữa trôi qua. Rồi Lan lên tiếng, giọng còn nhỏ hơn nữa, gần như thì thầm:
"Mày có nhớ gì về cha mày không?"
Minh xoay chiếc nhẫn. "Không. Tao không nhớ gì cả. Nhưng mỗi lần nhìn cái nhẫn này, tao lại cảm thấy... một thứ gì đó. Như thể tao đã từng rất quan trọng với ai đó. Như thể có một người đã từng yêu thương tao rất nhiều, nhưng tao không thể nhớ ra người đó là ai."
Lan không nói gì. Cô chỉ nhìn xuống dòng suối, nơi ánh trăng đang nhảy múa trên mặt nước.
"Mày vẫn đang rất quan trọng với ai đó." Cô nói, và trong bóng tối, Minh không nhìn rõ mặt cô. Nhưng cậu có thể nghe thấy giọng cô run lên một chút. "Với tất cả bọn tao."
Minh quay sang nhìn cô. Nhưng Lan đã đứng dậy, phủi bụi trên quần.
"Sáng mai chúng ta vào rừng. Ngủ đi." Cô nói, rồi bước về phía nhà rông, không quay đầu lại.
Minh ở lại thêm một lúc nữa. Cậu nhìn xuống chiếc nhẫn, và lần đầu tiên sau một thời gian dài, cậu mỉm cười. Một nụ cười nhỏ, nhưng là thật.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua tán rừng và nhuộm vàng cả buôn làng, cả nhóm tập hợp trước nhà rông. Già làng đã đợi sẵn, trên tay cầm chiếc trống da voi và một cây gậy chống bằng gỗ mun đen bóng.
"Đường vào rừng sâu rất nguy hiểm. Có thú dữ, có vực sâu, và có những thứ còn tồi tệ hơn thế – những thứ đã thức dậy cùng với Tiếng Gọi." Ông nói, giọng nghiêm nghị. "Nhưng nếu các cháu đã sẵn sàng, ta sẽ dẫn đường."
"Chúng cháu sẵn sàng." Minh đáp.
H'Jena bước lên, đặt tay lên cây trống. "Già làng, để cháu mang trống cho."
Già làng nhìn cô một lúc, rồi gật đầu. "Phải rồi. Cháu là người kế thừa. Trống này sẽ thuộc về cháu."
Họ bắt đầu cuộc hành trình vào rừng sâu. Phía trước họ, cánh rừng Yok Đôn trải dài bạt ngàn, xanh thẫm và bí ẩn như một đại dương không đáy. Những cây cổ thụ cao vút che kín bầu trời, và con đường mòn nhỏ dẫn sâu vào rừng chỉ còn là một vệt đất mờ dưới lớp lá mục.
Khi họ vừa bước qua ranh giới đầu tiên của khu rừng già, một âm thanh vang lên. Không phải từ một hướng cụ thể, mà từ khắp mọi nơi. Nó như tiếng mẹ gọi con. Như tiếng gió thì thầm qua kẽ lá. Như tiếng suối chảy từ rất xa. Và nó đang gọi tên họ.
CUỐI CHƯƠNG IX
Còn tiếp ...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net