CHƯƠNG VIII: KẺ PHẢN BỘI
1
Cả đỉnh núi bùng nổ trong ánh sáng và bóng tối.
Những bóng ma từ Vết Rách lao xuống như một cơn lũ đen. Chúng không có hình thù cố định. Lúc thì như những mảng khói đặc quánh, lúc thì như những bàn tay với ngón dài ngoằng vươn ra từ cõi chết, lúc thì như những khuôn mặt không mắt đang gào thét trong im lặng. Gió núi hú lên từng cơn, cuốn theo mùi tử khí ngòn ngọt và mùi đá cổ lạnh buốt. Ánh trăng bạc trên đỉnh Yên Tử bị nhuộm thành một thứ màu vàng bệnh hoạn, như thể chính mặt trăng cũng đang bị nhiễm độc bởi thứ tà khí rỉ ra từ khe nứt không gian.
Minh giơ Núi Rút lên. Thanh kiếm đồng trong tay cậu ấm dần, rồi nóng rực như một cục than vừa được thổi lửa. Những mảnh đất đá từ nền đỉnh núi bắt đầu bay về phía lưỡi kiếm, bám vào nó, mở rộng nó thành trọng kiếm khổng lồ dài gần hai mét. Những đường vân đá trên cẳng tay cậu lan rộng hơn, trườn lên tận bắp tay, và cậu có thể cảm thấy chúng đang siết chặt lấy từng thớ cơ như những sợi xích.
"Tản ra! Đừng để chúng bao vây!" Kiệt hét lên, thanh katana đã vung lên chém đứt đôi một bóng ma đang lao tới. Lưỡi kiếm sáng xanh cắt qua làn khói đen như cắt qua vải. Nhưng bóng ma không tan biến. Hai nửa của nó chỉ tách ra một thoáng, rồi lại nhập vào nhau, tiếp tục lao tới với tốc độ còn nhanh hơn trước.
"Chúng nó không chết!" Lan bắn một phát đạn Trấn Yểm vào bóng ma gần nhất. Viên đạn xuyên qua nó như xuyên qua không khí, cắm vào vách đá phía sau với một tiếng nổ khô. Cô lùi lại, tay đã mò vào túi đạn bên hông. "Đạn Trấn Yểm vô dụng! Chúng không có cơ thể vật lý!"
"Không phải vô dụng." H'Jena lên tiếng. Cô đã áp sáo lên môi từ lúc nào, nhưng chưa thổi. Đôi mắt đen láy của cô nhìn xoáy vào kẻ phản bội đang đứng trước Vết Rách, không chớp. "Hắn đang điều khiển chúng. Từng con một. Tập trung vào hắn."
Anh Vàng trên vai cô gầm gừ, bộ lông cam dựng đứng lên khiến nó trông to gấp rưỡi bình thường. Đôi mắt hổ phách của con voọc phát ra một thứ ánh sáng rực rỡ khác thường, như hai hòn than đang cháy trong đêm. Nó chỉ thẳng tay về phía kẻ phản bội, miệng kêu éc éc liên hồi, và Minh nhận ra đó không phải là tiếng kêu sợ hãi. Đó là tiếng kêu phẫn nộ.
"Anh Vàng bảo hắn không phải người bình thường." H'Jena nói, giọng cô trầm hẳn. "Hắn đã tự cấy linh lực của Long Mạch Điên vào cơ thể mình. Máu của hắn giờ là máu của bóng tối."
Kẻ phản bội bật cười. Một tiếng cười vang vọng khắp đỉnh núi, át cả tiếng gió hú và tiếng gầm gừ của Anh Vàng. Ông ta giơ tay lên, và những bóng ma đồng loạt dừng lại, lơ lửng giữa không trung như một đàn cá đen khổng lồ đang chờ lệnh.
"Con bé Êđê nói đúng." Ông ta đáp, giọng đầy tự hào. "Ta đã dành hai mươi năm để nghiên cứu Long Mạch Điên. Hai mươi năm để hiểu rằng sức mạnh của nó không phải là thứ cần phải phong ấn. Mà là thứ cần được khai thác. Như người ta khai thác dầu mỏ. Như người ta khai thác than."
Ông ta xắn tay áo choàng lên. Cánh tay phải của ông ta không còn là da thịt nữa. Nó là một khối đồng và thép, với những ống dẫn chất lỏng màu xanh lét chạy dọc theo mạch máu nhân tạo. Những bánh răng nhỏ xíu quay đều dưới lớp kính trong suốt, phát ra tiếng "vù vù" đều đặn như nhịp tim. Và từ lòng bàn tay, một luồng khí đen đặc quánh đang tỏa ra, kết nối với tất cả bóng ma xung quanh như những sợi dây rối vô hình.
"Ta không mượn sức mạnh của thần thánh như các ngươi. Ta không phải quỳ gối trước Chư Vị để xin từng mảnh phép như một kẻ ăn mày." Ông ta nhìn thẳng vào Minh, đôi mắt sâu hoắm bùng lên một tia sáng vàng. "Ta tự tạo ra sức mạnh của chính mình. Từ máu. Từ sắt. Từ chính bóng tối."
2
Kiệt không đợi ông ta nói hết. Cậu ta lao lên, thanh katana vẽ một đường vòng cung sáng trong màn đêm. Những chữ vàng của bài thơ Nam Quốc Sơn Hà hiện ra trên lưỡi kiếm, sáng rực như những ngọn đèn nhỏ.
"Sông núi nước Nam..."
Nhưng kẻ phản bội chỉ giơ tay lên. Những bóng ma đồng loạt lao xuống, tạo thành một bức tường đen trước mặt ông ta. Katana của Kiệt chém vào bức tường ấy, và những chữ vàng bùng lên rồi tắt ngấm như nến gặp gió. Cậu ta bị đẩy bật ra sau, lưng đập mạnh vào một tảng đá với một tiếng động khô khốc.
"Ngươi nghĩ bài thơ ấy có thể làm hại ta sao?" Kẻ phản bội lắc đầu. "Ta đã dạy cha của ngươi cách chống lại nó từ hai mươi năm trước. Ông ấy là học trò giỏi nhất của ta. Và cũng là kẻ ngốc nhất."
Kiệt gượng dậy, máu rỉ ra từ khóe miệng. Nhưng cậu ta không lùi bước. Cậu ta chưa bao giờ lùi bước.
"Ông đã dạy cha tôi." Cậu ta nói, giọng lạnh tanh. "Và ông đã phản bội ông ấy."
"Phản bội? Không. Ta đã cho ông ấy một lựa chọn. Gia nhập Hội Nhân Kiệt, hoặc chết như những kẻ khác. Ông ấy đã chọn cái thứ hai. Một lựa chọn ngu ngốc."
Minh lao lên thay chỗ Kiệt. Cậu không dùng Núi Rút để chém. Cậu đập thẳng thanh trọng kiếm xuống đất. Mặt đỉnh núi nứt toác với một tiếng ầm kinh hoàng, và một cột đá khổng lồ đâm lên từ dưới chân kẻ phản bội.
Nhưng ông ta đã không đứng đó nữa.
Ông ta biến mất khỏi vị trí cũ và xuất hiện sau lưng Minh, nhanh như một cái chớp mắt. Bàn tay đồng của ông ta nắm lấy cổ cậu, nhấc bổng cậu lên khỏi mặt đất. Những ngón tay kim loại siết chặt, lạnh buốt, và Minh cảm thấy hơi thở bị chặn đứng.
"Cha mày từng mắc cùng một sai lầm." Ông ta thì thầm vào tai cậu, giọng khàn đặc như tiếng kim loại cọ vào đá. "Ông ấy nghĩ sức mạnh thô bạo có thể giải quyết mọi thứ. Nhưng sức mạnh của Tản Viên không nằm ở đá. Nó nằm ở sự kiên nhẫn. Ở sự bất động. Ở khả năng chờ đợi hàng triệu năm."
Ông ta siết chặt hơn. "Và mày, Trần Quang Minh, mày không có sự kiên nhẫn ấy. Mày giống mẹ mày hơn."
Một tiếng súng vang lên. Viên đạn của Lan cắm thẳng vào vai kẻ phản bội, ngay chỗ khớp nối giữa da thịt và kim loại. Chất lỏng xanh lét bắn ra từ vết thương, lẫn với máu đen. Ông ta rú lên một tiếng đau đớn, thả Minh ra. Cậu rơi xuống đất, ho sặc sụa, hai tay ôm lấy cổ.
"Đừng có đụng vào nó." Lan nói, giọng lạnh tanh. Cô đã nạp viên đạn mới, và nòng súng đang nhắm thẳng vào đầu kẻ phản bội. Đôi tay cô không run.
"Giỏi lắm, cô gái họ Phạm." Kẻ phản bội xoa vai, máu đen rỉ ra giữa kẽ kim loại. "Nhưng một viên đạn không giết được ta. Cô biết điều đó mà."
"Thế thì tao sẽ bắn thêm vài viên nữa."
Cô bóp cò liên tiếp. Ba phát đạn lao thẳng vào ngực ông ta. Nhưng lần này, những bóng ma đã kịp lao xuống, tạo thành tấm khiên đen trước mặt chủ nhân. Đạn cắm vào khói, và tan biến như chưa từng tồn tại.
"Đủ rồi." Kẻ phản bội giơ cả hai tay lên. "Trò chơi kết thúc."
Những bóng ma đồng loạt lao xuống, không phải để tấn công, mà để hợp nhất. Chúng quấn vào nhau, xoắn lại, tạo thành một cơn lốc đen khổng lồ bao phủ toàn bộ đỉnh núi. Gió rít lên từng hồi. Đá vụn bay mù mịt. Ánh trăng hoàn toàn biến mất, nhấn chìm cả đỉnh Yên Tử vào bóng tối tuyệt đối.
Minh không nhìn thấy gì nữa. Cậu chỉ nghe thấy tiếng gió, tiếng đá va vào đá, và tiếng cười của kẻ phản bội vang vọng từ mọi hướng.
"Và giờ, con trai của học trò ta, hãy cho ta thấy mày khác cha mày ở điểm nào."
3
Trong bóng tối, mọi giác quan của Minh trở nên hỗn loạn. Cậu không thấy đường. Không nghe rõ tiếng đồng đội. Chỉ có mùi tử khí ngày càng nồng, và cái lạnh của những bóng ma đang siết chặt quanh người.
Nhưng rồi cậu nghe thấy nó. Không phải bằng tai. Mà bằng chính dòng máu đang chảy trong huyết quản.
Giọng nói của tổ tiên, trầm đục như đá lở, đã vang lên trong cơn đau đầu tiên ở căn trọ Đồng Xuân. Giọng nói ấy giờ đây lại vọng về, không phải như một mệnh lệnh, mà như một lời thì thầm từ rất xa.
"Mượn sức ta đi, hậu duệ."
"Không." Minh thì thầm trong bóng tối. "Tao không muốn. Mỗi lần mượn sức, tao lại mất đi một thứ. Tao đã mất cha tao rồi. Tao không muốn mất thêm gì nữa."
"Mày sẽ mất tất cả nếu không mượn."
Minh nhắm mắt lại. Cậu nghĩ về những gì kẻ phản bội vừa nói. Sức mạnh của Tản Viên không nằm ở đá. Nó nằm ở sự kiên nhẫn. Ở sự bất động. Ở khả năng chờ đợi.
Cậu không cần mượn thêm sức mạnh. Cậu cần dùng sức mạnh đã có một cách khác.
Từ từ, cậu quỳ xuống. Hai tay áp chặt vào mặt đất. Những đường vân đá trên cơ thể cậu bắt đầu lan rộng, nhưng lần này không phải để tấn công. Chúng lan ra như rễ cây, đâm sâu vào lòng núi, kết nối cậu với từng tảng đá, từng mạch khoáng, từng hang động ngầm dưới chân. Cậu cảm thấy hơi thở của ngọn núi. Nhịp đập của nó. Sự sống của nó.
Và rồi cậu cảm nhận được toàn bộ Yên Tử. Từng thớ đá. Từng mạch nước ngầm chảy âm thầm dưới lòng núi. Từng cây thông cổ thụ bám rễ vào vách đá, đã sống ở đây hàng trăm năm. Từng viên gạch của những ngôi chùa cổ. Tất cả đều là một phần của cậu. Và cậu là một phần của chúng.
Cậu không cần mọc cột đá. Cậu không cần ném đá vào kẻ thù. Cậu chỉ cần yêu cầu. Như một người bạn cũ yêu cầu một người bạn cũ khác giúp đỡ.
"Đóng lại." Cậu thì thầm với ngọn núi, không phải bằng môi, mà bằng chính dòng máu Tản Viên trong người. "Đóng Vết Rách lại. Đừng để nó mở ra nữa."
Mặt đất rung chuyển. Không phải kiểu rung chuyển dữ dội của động đất, mà là kiểu rung chuyển chậm rãi, sâu thẳm của một sinh vật khổng lồ vừa thức giấc sau giấc ngủ ngàn năm. Những tảng đá trên đỉnh núi bắt đầu di chuyển, chậm rãi, từ tốn, như những con rùa đá cổ xưa. Chúng trườn về phía Vết Rách, xếp chồng lên nhau, bịt kín khe nứt không gian từng chút một.
Kẻ phản bội quay phắt lại. Lần đầu tiên trong suốt trận chiến, trên khuôn mặt ông ta hiện lên vẻ hoảng sợ thực sự. Không phải sự ngạc nhiên, không phải sự tức giận. Mà là nỗi sợ. Nỗi sợ của một kẻ đã dành hai mươi năm để xây dựng mọi thứ, và giờ đây đang chứng kiến nó sụp đổ.
"Không! Mày đang làm gì vậy? Dừng lại ngay!"
Ông ta vung tay điên cuồng, điều khiển những bóng ma lao về phía Minh. Nhưng chúng không thể tới gần. Mặt đất dưới chân cậu đã biến thành một bức tường đá hình cầu, bao bọc lấy cậu như một cái kén khổng lồ. Đá từ lòng núi trồi lên, xếp thành từng lớp, dày và cứng.
"Kiên nhẫn." Minh thì thầm trong bóng tối của cái kén đá, mắt vẫn nhắm. "Chờ đợi. Đó là điều cha tao đã làm. Không phải bằng lời nói. Mà bằng cách ông ấy đã sống."
4
Bên ngoài cái kén đá, trận chiến vẫn tiếp diễn.
Kiệt đã đứng dậy, máu vẫn chảy từ khóe miệng xuống cằm, nhưng thanh katana trong tay cậu ta còn sắc hơn bao giờ hết. Cậu ta đứng chắn trước cái kén, như một người lính gác cuối cùng.
"Mày có kế hoạch gì không?" Lan hỏi, lưng dựa vào lưng cậu ta. Băng đạn của cô chỉ còn ba viên.
"Không."
"Tốt. Tao cũng vậy."
H'Jena thổi sáo. Lần này, giai điệu của cô không còn nhẹ nhàng như gió rừng Tây Nguyên nữa. Nó trở nên dồn dập, thôi thúc, như tiếng trống trận của các buôn làng Êđê ngày xưa mỗi khi có giặc. Đôi má cô phồng lên, những ngón tay lướt nhanh trên thân sáo, và từng nốt nhạc bắn ra như những mũi tên.
Anh Vàng trên vai cô cũng gầm lên, một tiếng gầm nhỏ nhưng sắc, và từ trong bóng tối của rừng trúc dưới chân núi, những tiếng đáp trả vọng lại. Hàng chục con voọc. Hàng trăm con chim. Hàng ngàn con côn trùng. Tất cả đồng loạt kêu lên, tạo thành một bản giao hưởng của tự nhiên, một thứ âm thanh cổ xưa mà không ai trên đỉnh núi này từng nghe thấy.
Cây thông cổ thụ bên vách đá bắt đầu cử động. Những cành thông dài ngoằng như những cánh tay khổng lồ, quật vào lũ bóng ma. Những quả thông khô nổ lép bép, bắn ra những hạt thông nhọn hoắt như đạn. Rễ cây từ dưới đất trồi lên, quấn lấy chân những bóng ma, ghì chúng xuống.
"Cô làm được gì thế?" Lan hỏi, mắt mở to.
"Tôi không điều khiển chúng." H'Jena đáp, giọng đứt quãng giữa những nốt sáo. "Tôi chỉ yêu cầu. Như Minh đã làm với đá."
"Yêu cầu ai?"
"Những thần linh cũ của ngọn núi này. Họ vẫn ở đây. Chỉ là đã ngủ quên từ lâu."
Dưới chân họ, mặt đất vẫn tiếp tục rung chuyển. Những tảng đá vẫn tiếp tục di chuyển về phía Vết Rách, bịt kín nó từng chút một. Khe nứt không gian giờ chỉ còn là một đường sáng nhỏ xíu, như một vết thương đang được khâu lại.
Kẻ phản bội đã ngừng cười từ lâu. Ông ta đang vung tay điên cuồng, cố gắng điều khiển lũ bóng ma phá hủy những tảng đá, nhưng chúng không thể. Đá trên đỉnh Yên Tử đã tồn tại hàng trăm triệu năm. Chúng đã chứng kiến những trận bão, những cơn động đất, những cuộc chiến tranh. Chúng không dễ dàng bị phá hủy bởi vài con bóng ma.
"Đủ rồi!" Ông ta gầm lên, giọng khản đặc. "Ta sẽ không để một thằng nhóc phá hủy hai mươi năm công sức của ta!"
Ông ta lao về phía cái kén đá, bàn tay đồng vung lên, định đập vỡ nó. Những ngón tay kim loại phát sáng xanh lét. Nhưng trước khi ông ta kịp chạm vào, cái kén tự động mở ra. Những lớp đá tách ra như những cánh hoa sen đá, chậm rãi và dứt khoát.
Minh bước ra. Cơ thể cậu phủ đầy những đường vân đá, nhưng lần này chúng không đen sì như trước. Chúng phát sáng một thứ ánh sáng vàng nhạt, thứ ánh sáng của phong ấn nguyên thủy, giống hệt ánh sáng trên cánh cửa đá trong hang động ở Huế. Và đôi mắt cậu, khi mở ra, không còn là màu nâu thường ngày nữa. Chúng ánh lên một màu vàng cổ xưa.
"Ông nói đúng." Cậu nói, giọng đều đều. "Sức mạnh của Tản Viên không nằm ở đá. Nó nằm ở sự kiên nhẫn."
Cậu giơ tay lên. Những đường vân vàng trên cơ thể cậu bùng sáng rực rỡ.
"Nhưng ông quên một điều. Kiên nhẫn không có nghĩa là thụ động."
Mặt đất dưới chân kẻ phản bội nứt toác. Không phải một cột đá, không phải một bức tường. Mà là cả một hàm đá khổng lồ há ra, như miệng của một con quái vật ngủ quên dưới lòng núi đã thức dậy. Những tảng đá khổng lồ xếp thành hai hàm răng, và giữa chúng là một vực sâu hun hút.
Ông ta hét lên, cố gắng bám vào mép đá. Những ngón tay kim loại của ông ta cào vào đá, tạo ra những tia lửa xanh. Nhưng chúng trượt đi. Từng ngón một.
"Không! Mày không thể! Ta đã dạy cha mày! Ta đã..."
Ông ta rơi xuống. Và hàm đá đóng lại với một tiếng ầm kinh thiên động địa, nuốt chửng ông ta vào lòng núi.
Những bóng ma đồng loạt tan biến. Không có chủ nhân, chúng chỉ là khói. Gió núi thổi qua, cuốn chúng đi như chưa từng tồn tại.
Vết Rách trên đỉnh núi đã được bịt kín hoàn toàn bởi những tảng đá. Ánh sáng vàng bệnh hoạn tắt hẳn. Chỉ còn lại ánh trăng bạc, trong trẻo và tĩnh lặng, chiếu xuống đỉnh Yên Tử.
5
Họ đứng im một lúc lâu giữa đỉnh núi, thở dốc. Gió đêm thổi qua, lạnh buốt như dao cắt, nhưng không ai muốn rời đi. Cả bốn người nhìn xuống vực sâu, nơi kẻ phản bội vừa bị nuốt chửng.
"Hắn chết chưa?" Lan hỏi, giọng vẫn còn căng thẳng. Cô đã hạ súng xuống, nhưng tay vẫn đặt trên cò.
"Chưa." Kiệt đáp, lau vết máu trên khóe miệng. "Nhưng hắn sẽ không ra được trong một thời gian dài."
"Bao lâu?"
"Vài trăm năm. Có thể vài nghìn. Phụ thuộc vào việc ngọn núi này có tha thứ cho hắn không."
Minh cúi xuống, nhặt cây gậy trúc của nhà sư già từ trong ba lô của Lan. Nó vẫn phát sáng lờ mờ, nhưng ánh sáng đã dịu đi nhiều. Những ký tự Phong Ấn Văn trên thân trúc giờ chỉ còn là những đường nét mờ nhạt. Cậu đặt nó vào chính giữa vòng tròn đá hình bát quái, nơi Vết Rách vừa bị đóng lại.
"Giữ nó ở đây." Cậu nói. "Không ai nên dùng nó nữa."
H'Jena bước tới, đặt tay lên cây gậy. Những ngón tay nâu mảnh của cô lướt nhẹ trên thân trúc. Cô nhắm mắt, lẩm bẩm điều gì đó bằng tiếng Êđê – một thứ ngôn ngữ cổ mà ngay cả Minh cũng chưa từng nghe thấy. Rồi cô mở mắt ra.
"Tôi đã cầu xin các thần núi canh giữ nó. Họ đồng ý."
"Thần núi? Ở Yên Tử có thần núi à?" Lan hỏi, nhướn mày.
"Núi nào cũng có thần. Chỉ là hầu hết đã ngủ quên từ lâu lắm rồi. Từ trước khi con người đặt chân tới đây." H'Jena ngước nhìn lên đỉnh núi cao nhất, nơi chùa Đồng lấp lánh dưới trăng. "Nhưng họ vẫn ở đó. Và họ vẫn lắng nghe."
Họ rời đỉnh núi khi trăng đã lên tới đỉnh đầu. Trên đường xuống, họ ghé qua chùa Đồng. Ngôi chùa nhỏ vẫn im lìm trong sương đêm, những bức tượng Phật bằng đồng vẫn ngồi đó với khuôn mặt từ bi. Nhưng giờ đây, ánh sáng trong chùa không còn xanh lét nữa. Những ngọn nến đã trở lại màu vàng ấm áp vốn có.
Nhà sư già vẫn bị trói dưới chân chùa, đầu cúi thấp. Minh cắt dây trói cho ông ta bằng một nhát Núi Rút.
"Cây gậy đã được cất giữ. Vết Rách đã đóng." Cậu nói. "Ông không cần phải canh giữ gì nữa."
Nhà sư ngước lên nhìn cậu. Đôi mắt ông ta vẫn đầy tuyệt vọng, nhưng có thêm một chút gì đó khác. Một chút bình yên, nhỏ nhoi nhưng có thật.
"Ngươi đã làm được điều mà ta không làm được." Ông ta nói. "Ngươi đã chọn tin tưởng."
"Tin tưởng vào điều gì?"
"Vào những người đồng đội của ngươi. Vào chính ngươi. Vào điều gì đó lớn hơn nỗi tuyệt vọng. Vào những gì mà Chư Phật vẫn luôn nói, nhưng ta đã quên mất."
Ông ta đứng dậy, chậm rãi, như thể mỗi cử động đều tiêu tốn rất nhiều sức lực. Rồi ông ta chắp tay vái chào họ, một cái vái sâu và thành kính. Sau đó, ông ta quay lưng, bước vào chùa Đồng. Cánh cổng đồng từ từ đóng lại sau lưng ông, và từ bên trong, tiếng tụng kinh bắt đầu vang lên, đều đặn và trầm ấm.
6
Họ xuống núi trong im lặng. Con đường đá dốc ngược lúc lên giờ trở nên dễ đi hơn, như thể chính ngọn núi đang mở lối cho họ. Những cây trúc hai bên đường khẽ rung rinh trong gió, và Minh có cảm giác như chúng đang thì thầm điều gì đó với cậu. Có lẽ là lời cảm ơn. Có lẽ là lời chào tạm biệt.
Khi tới chân núi, bình minh đã ló rạng. Những tia nắng đầu tiên nhuộm hồng cả dãy núi trùng điệp, và sương đêm bắt đầu tan dần. Hai người lính CPTL vẫn đứng gác bên chiếc xe jeep, nhưng giờ họ không đứng im nữa. Họ đang nói chuyện với một người đàn ông mặc vest đen, tóc hoa râm.
Đại tá Trịnh Quốc Sáu.
Ông ta đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc. Nhưng khi nhìn thấy nhóm của Minh bước ra khỏi rừng trúc, ông ta khẽ gật đầu – một cái gật đầu gần như không thể nhìn thấy.
"Chúc mừng các cậu." Ông ta nói, giọng đều đều. "Máy đo của chúng tôi cho thấy Vết Rách ở Yên Tử đã biến mất hoàn toàn. Không còn dấu vết linh lực bất thường nào nữa."
"Các ông tới muộn rồi." Kiệt đáp.
"Chúng tôi tới đúng lúc." Đại tá Sáu nhìn lên đỉnh núi, nơi chùa Đồng đang lấp lánh trong nắng sớm. "Chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để can thiệp nếu các cậu thất bại."
"Can thiệp kiểu gì?"
"Giống như ở Côn Sơn."
Im lặng. Kiệt siết chặt thanh katana, những khớp ngón tay trắng bệch ra. Nhưng cậu ta không nói gì.
"Còn kẻ phản bội?" Đại tá Sáu hỏi.
"Bị chôn dưới lòng núi." Minh đáp.
"Vĩnh viễn?"
"Có thể. Ông muốn đào hắn lên không?"
Đại tá Sáu lắc đầu. "Không. Để hắn ở đó. Đó là nơi thích hợp cho những kẻ như hắn."
Ông ta quay sang nhìn về phía Nam, nơi những dãy núi trùng điệp của Tây Nguyên ẩn hiện trong sương sớm. "Vậy là kết thúc."
"Chưa." H'Jena lên tiếng. Cô bước lên phía trước, đôi mắt đen láy nhìn về cùng một hướng. Anh Vàng trên vai cô cũng nhìn theo, đôi mắt hổ phách sáng rực. "Anh Vàng nói có những thứ đang thức dậy ở quê hương tôi. Những thứ còn cũ hơn cả Long Mạch Điên. Cũ hơn cả Chư Vị."
"Vậy chúng ta sẽ tới đó." Minh nói.
Đại tá Sáu nhìn họ một lúc lâu. Rồi ông ta rút từ trong túi áo ra một tập tài liệu mới, dày cộp, được đóng dấu "Tối mật" màu đỏ chói.
"Tây Nguyên. Khu vực Buôn Ma Thuột và rừng quốc gia Yok Đôn. Có báo cáo về những Vết Rách nhỏ, nhưng khác với những gì các cậu từng thấy. Chúng không phát ra linh lực. Chúng phát ra một thứ khác."
"Thứ gì?"
"Chúng tôi không biết. Nhưng người dân địa phương gọi nó là 'Tiếng Gọi Của Đại Ngàn'. Những ai nghe thấy nó đều mất ngủ. Một số bỏ nhà đi vào rừng và không trở lại."
Minh nhìn sang H'Jena. Cô gật đầu, chậm rãi.
"Đó là tiếng gọi của tổ tiên tôi." Cô nói. "Của những thần linh đã ngủ quên từ trước khi người Kinh tới vùng đất này. Từ trước khi có bất kỳ vị vua Hùng nào."
"Vậy chúng ta đi Tây Nguyên." Minh nói.
Kiệt tra katana vào bao. "Xe khách hay tàu hỏa?"
"Xe khách. Tàu hỏa không tới Buôn Ma Thuột."
"Thế thì còn hai mươi tiếng nữa." Lan thở dài, vươn vai. "Tao sẽ dành thời gian để chế thêm đạn. Đạn Trấn Yểm sắp hết rồi, mà tao có cảm giác ở Tây Nguyên sẽ cần nhiều hơn."
Họ bước về phía chiếc xe jeep của CPTL. Nhưng trước khi lên xe, Minh dừng lại. Cậu rút điện thoại ra, mở tin nhắn từ mẹ vẫn còn đó từ mấy ngày trước: "Con đi đâu? Sao không gọi về?"
Cậu gõ: "Con xin lỗi mẹ. Con vẫn ổn. Sắp tới con phải vào Tây Nguyên. Có việc gấp. Con sẽ gọi về sớm."
Cậu ngập ngừng một thoáng, ngón tay lơ lửng trên bàn phím. Rồi cậu gõ thêm: "Mẹ này... cha con... ông ấy là người thế nào?"
Một lúc sau, tin nhắn trả lời: "Sao tự nhiên con hỏi vậy?"
"Con chỉ muốn biết thôi ạ."
Một lúc lâu sau, mẹ cậu mới trả lời. Những dấu ba chấm nhấp nháy rất lâu: "Cha con là một người tốt. Ông ấy yêu con hơn bất cứ thứ gì trên đời. Nhưng ông ấy đã phải đi xa khi con còn trong bụng mẹ. Mẹ xin lỗi vì chưa bao giờ kể cho con về ông ấy."
Minh nhìn xuống chiếc nhẫn đồng trên ngón tay mình. Nó vẫn lấp lánh dưới ánh bình minh, và cậu cảm thấy một hơi ấm nhè nhẹ từ nó lan ra.
"Không sao đâu mẹ. Con hiểu mà."
Cậu tắt máy, đút điện thoại vào túi, và bước lên xe.
CUỐI CHƯƠNG VIII
Còn tiếp ...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net