Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 6: Thử liên lạc với tương lai (1)

Tác giả: Shinastar2109

Lưu ý: Nhân vật được mượn từ tác phẩm gốc của Amano Akira, nhưng tính cách của nhân vật và nội dung đã được thay đổi để phù hợp với bối cảnh câu chuyện do tác giả xây dựng. Vui lòng không sao chép, mang đi hoặc chuyển ngữ mà không có sự đồng ý của tác giả.

...

Tại một dinh thự cổ đắm mình trong màn đêm sâu thẳm, mưa rơi xối xả mang theo gió quật mạnh, bên trong phòng họp, có năm bóng người đang ngồi trước một màn hình khổng lồ. Họ im lặng quan sát toàn bộ trận hỗn chiến vừa diễn ra tại tổng bộ Vongola thế kỷ XVIII.

"Ha, nực cười thật đấy." Một kẻ đứng phía sau khẽ tặc lưỡi, thái độ cợt nhã: "Cái tên mặc áo tắm con thỏ, chiều cao thì lùn nhất đám đó mà lại là Decimo huyền thoại sao? Nhìn chẳng có chút phong thái của ông trùm mafia, đúng là mất mặt."

"Ông trùm gì chứ?!", một gã khác cười nham nhở, ánh mắt tham lam dán chặt vào đôi chân thon thả vô tình lộ ra áo tắm, "Lão nhìn thân hình kia xem, ai mà biết hắn dùng thủ đoạn đê tiện gì để ngồi lên vị trí đó?"

Sau lời nói của gã, càng có nhiều kẻ khác cũng cười ầm lên hưởng ứng, về sau lời nói càng ác ý và dơ bẩn hơn.

"Câm mồm!"

Một câu nói của người đàn ông ngồi đầu bàn khiến cả căn phòng rơi vào im lặng.

"Quên mất là do ai mà các ngươi mới rơi vào cảnh chuột chạy tán loạn sống trong cống rãnh hôi thối này rồi sao?"

Không một ai dám phản bác.

Người đàn ông cười lạnh một tiếng, gã đứng dậy, khoác trên mình một chiếc áo choàng dài che kín toàn thân, ngũ quan mờ ảo dưới lớp mũ trùm, rõ ràng là lửa Sương Mù nhưng tựa như không phải, toàn thân toát ra một loại khí chất vô cùng bí ẩn và chính trực, hoàn toàn không có một chút dáng vẻ nào của kẻ ác.

Đôi mắt sắc sảo của gã lườm kẻ vừa nói, gằn giọng:

"Nếu ngươi chỉ nhìn vào ngoại hình mà đánh giá kẻ có thể khiến toàn bộ thế giới ngầm phải quỳ rạp dưới chân, thì cái đầu của ngươi không cần giữ lại. Đừng có dùng cái tầm nhìn thiển cận đó mà phán xét năng lực của Vongola Decimo."

Oa oa oa...

Đó là tiếng của một đứa trẻ...

Thật hoài niệm.

Đúng rồi...

"Lẽ ra hôm nay... mình phải xuất phát đến nơi đó..."

Tsuna mở mắt khi trời vừa hửng sáng.

Cậu khẽ nheo mắt, nhận ra thứ ánh sáng rực rỡ đang len lỏi qua khe rèm chính là ánh nắng ban mai.

Tsuna lại mơ thấy giấc mơ đó. Trong mơ, cậu đang ở cùng gia đình mình trong một khung cảnh vô cùng ấm áp. Tsuna đang ôm một đứa bé chừng hai tháng tuổi, mũm mĩm và đáng yêu. Người ngồi đối diện cậu là một người đàn ông bị lửa Sương Mù che lấp gương mặt, dù vậy cậu vẫn biết đó là một gương mặt tang thương và buồn bã, đôi môi ông mấp máy như muốn nói điều gì đó vô cùng quan trọng.

Nhưng trước khi cậu kịp nghe thấy, không gian bỗng chốc bừng sáng, kéo cậu về thực tại.

Tsuna ngồi dậy, ưỡn ngực, khẽ thở dài một hơi. Lúc này cậu mới nhớ ra mình đang ngủ trong phòng của Giotto. Đêm qua, toàn bộ dãy phòng khách sang trọng ở phía Tây đã bị đám thuộc hạ của cậu, Varia cùng sự hưởng ứng của kẻ thích nhìn người khác đánh nhau phá sập một nửa, thành ra đám hộ vệ hiện tại phải chen chúc ngủ tạm ở các phòng trống còn sót lại. Cũng may mắn là ở khu vực này hiện tại chỉ có G và Ugetsu nên vẫn còn khá nhiều phòng nguyên vẹn để ở.

Tsuna bước xuống giường, vô tình đánh thức luôn cả người đang nằm bên cạnh.

Giotto lờ đờ mở mắt, ngồi dậy với hai quầng thâm rõ mệt mỏi. Đêm qua sau khi dẹp loạn, Giotto phải cùng G thức đến gần 3 giờ sáng để giải thích mọi chuyện, sau đó thu xếp chỗ ngủ cho tất cả rồi thống kê thiệt hại tài sản. Và kết quả là Giotto tỉnh dậy trong tình trạng thiếu ngủ trầm trọng.

"Chào buổi sáng, hậu duệ..."

Giotto giọng khàn đặc chào hỏi.

"Chào buổi sáng, Primo-san. Cảm ơn ngài vì đã cho tôi được ngủ tạm tại phòng của ngài."

"Không có gì đâu... Tối qua cậu ngủ ngon không?"

"Cũng tạm, dù sao tối qua xảy ra nhiều chuyện..."

Giotto hơi cụp mắt, thật ra cậu không quen ngủ chung với người lạ mà đúng không?

"À hôm qua tôi đã thông báo với người giúp việc về sự có mặt của các cậu, có chuyện gì không hiểu cứ hỏi họ."

"Làm phiền các ngài rồi."

"Không có gì, dù sao cậu cũng là hậu duệ của tôi mà."

"Tôi mượn phòng tắm của ngài nhé?"

"Cứ tự nhiên."

Nói xong, Giotto xoay người, trùm chăn ngủ tiếp.

Tsuna hơi ngại vì đã để Giotto giải quyết thiệt hại thay cậu, cậu nhanh chóng đứng dậy bước vào phòng vệ sinh cá nhân.

Giotto nằm ngẩn ngơ trên giường, không chợp mắt được. Đây chính là nhược điểm lớn nhất của Siêu trực giác.

Tsuna dĩ nhiên vẫn còn mặc chiếc áo tắm ban đầu, dù sao đó cũng là áo ngủ của cậu. Giotto có thể cảm nhận được bờ vai cứng ngắc cùng làn da trông hơi nhợt nhạt của Tsuna khi cậu đang ngủ. Nhớ lại ánh mắt lần đầu tiên của hậu duệ này, anh khẽ thở dài, tự hỏi không biết ở tương lai cậu đã trải qua những gì để có được ánh mắt sắc lạnh và đầy uy nghiêm như đêm hôm trước.

Nếu như Giotto biết khi đó Tsuna chỉ đang tức điên vì mấy món ăn vặt bị trộm, chẳng biết có còn lo lắng như thế này nữa không đây ~

Khi Tsuna bước ra, ánh mắt hai người vô tình va chạm nhau, Tsuna vô thức nở một nụ cười nhẹ. Giotto cảm thấy nụ cười này có chút quen thuộc, như đã từng thấy ở đâu đó.

Nhưng mà... cười thì đẹp đó, mà lời nào cũng mang tính gây sát thương cho người nghe.

"Nếu ngài còn không nhanh chóng vệ sinh cá nhân, người Hộ Vệ Bão của ngài sẽ tiến vào đấy."

Giotto: "..."

Không ai hiểu rõ cách đánh thức của G tàn nhẫn như thế nào hơn Giotto.

"...Cảm ơn cậu đã nhắc."

Đúng sáu giờ sáng, tất cả mọi người có mặt đông đủ tại phòng họp chính. Bầu không khí có phần gượng gạo khi chủ nhà và khách không những không mời mà còn phá hoại ngồi đối diện nhau.

Giotto thân là đầu sỏ gián tiếp gây nên vụ việc lần này lên tiếng:

"Vì sự việc diễn ra quá đột ngột nên chúng ta chưa kịp giới thiệu lẫn nhau. Ta là Giotto, Vongola Primo, còn đây là Hộ Vệ Bão và Mưa của ta, tên là G và Asari. Những người khác hiện đang làm nhiệm vụ nên tạm thời họ không xuất hiện tại cuộc họp này. Rất xin lỗi vì sự khoản đãi không chu toàn của ta. Mong các vị thông cảm."

"Ngài khách sáo quá rồi, Primo-san. Đây là chuyện không ai mong muốn xảy ra. Tôi cũng xin phép tự giới thiệu, tôi là Vongola Decimo, thủ lĩnh đời thứ mười của Vongola, tên là Sawada Tsunayoshi, bên trái tôi là Hộ Vệ Bão tố Gokudera Hayato, kế bên lần lượt là Hộ Vệ Mưa sa Yamamoto Takeshi, Hộ Vệ Mặt Trời Sasagawa Ryohei, Hộ Vệ Sương mù Dokuro Mukuro và Chrome Dokuro, Hộ Vệ Mây Hibari Kyoya, ngoài ra còn có nhóm sát thủ Varia trực thuộc Vongola, đứng đầu là Xanxus, hai thành viên khác là Lussuria và Fran, còn một người nữa là Hộ Vệ Sấm Sét Lambo Bovino hiện không có mặt."

Tsuna lúc này đã mặc bộ trang phục thoải mái nhưng cũng không kém phần nghiêm túc. Sau khi giới thiệu các thành viên Vongola, cậu tiếp tục giới thiệu các gia tộc đồng minh của Vongola trong tương lai, "Còn bên phải tôi là chủ nhân của nhà Millefiore, nhà Simon và các Hộ Vệ của họ."

Những người khác lần lượt đứng dậy giới thiệu bản thân, tạm thời bầu không khí vẫn khá hài hoà.

Giotto giải thích mọi chuyện ngắn gọn với Asari để anh nắm tình hình, mục đích của cuộc họp hôm nay chính là làm rõ nguyên nhân tại sao mọi người tương lai bị dịch chuyển về quá khứ.

"Juudaime, tôi nghi ngờ chuyện này có liên quan đến nhẫn Vongola. Vì hiện tại chúng ta không có nhẫn, tôi càng nghiêng về nhẫn Vongola do Primo đang nắm giữ."

Ryohei thắc mắc: "Không phải do khẩu Bazooka à? Primo nói trước lúc chúng ta xuất hiện thì đã nhìn thấy một làn khói hồng dày đặc à?"

"Nếu là khẩu Bazooka thì ít nhất chúng ta đều phải biết mình bị bắn, đằng này đừng nói đến Juudaime, ngay cả chúng ta đều ở phòng riêng lại bị đưa đến đây gần như cùng lúc, điều này không hợp lý."

Gokudera giải thích.

Mukuro cũng lên tiếng, "Lẻn vào Millefiore để sử dụng khẩu Bazooka lên đám người này, con bò ngốc đó không làm nổi đâu."

"Bọn ta hôm qua cũng không ở tổng bộ. Bluebell-chan kéo ta ra trung tâm mua sắm để đi chơi với con bé mà."

Kikyo gật đầu làm chứng. Nếu không anh cũng không cần cất công đi tìm Byakuran-sama về làm giấy tờ làm gì.

"Hôm qua em và chú Gamma đang du lịch ở Pháp nên cũng không gặp Lambo-kun."

Những người khác cũng lần lượt nói ra hôm qua mình ở đâu, địa điểm rải rác khắp nơi trên thế giới, nếu là Lambo giữ khẩu Bazooka thì một mình cậu nhóc không thể nào làm được.

"Có ai biết Lambo ở đâu không?"

Chrome nói: "Hình như hôm qua Lambo phải ở lại trường để chuẩn bị cho buổi hợp xướng, nên em nghĩ không phải Lambo làm đâu."

Enma vò đầu đau khổ, "Nếu giờ liên lạc được với ai ở tương lai thì tốt quá rồi. Tớ còn chưa nộp báo cáo cho Adelheild nữa."

"Giấy tờ của Millefiore cũng chưa làm xong. Còn có cuộc họp thường quý giữa các phòng ban, giám sát quá trình sản xuất kẹo dẻo..."

Kikyo cũng đau đầu không thôi.

Mọi người: "Sản xuất kẹo dẻo là cái quỷ gì?!"

Lussuria bụm miệng ngạc nhiên hỏi: "Bên Varia bọn tôi có bao giờ ký giấy tờ gì đâu, đúng không Fran-chan?"

Fran mặt lạnh đáp: "Boss ném qua hết cho Boss của sư phụ làm rồi. Để Boss làm thì cuối cùng cũng chỉ có giấy vụn với tro thôi."

Xanxus: "...Câm miệng cho ta, thằng quỷ."

Giotto càng áy náy hơn, không ngờ chỉ một điều ước ích kỷ của mình mà gây ra không ít rắc rối cho mọi người.

Hibari im lặng từ đầu giờ hỏi Tsuna: "Cậu có mang tai nghe không?"

"Đến cả nhẫn chiến đấu cậu ta còn bỏ quên thì làm sao—"

Mukuro định nói xấu Boss của mình thì thấy Tsuna thật sự lấy ra một hộp tai nghe.

"Sáng nay lúc tắm rửa tôi tìm thấy nó trong túi áo tắm của mình... chẳng biết nó bị rớt vô lúc nào nữa."

Mukuro: "Kufufu... Bộ cậu có túi thần kỳ à?"

Tsuna: "...Nếu tôi có túi thần kỳ thật thì đã chẳng bỏ quên nhẫn của mình rồi."

Tsuna thử phát tín hiệu khẩn cấp cho Reborn, chiếc tai nghe này đã được nhóm kỹ sư thiên tài của Vongola cải tiến có thể liên lạc xuyên  thời gian và không gian. Irie Shouichi và Spanner đã dựa trên nguyên lý kết nối ý thức với các thế giới song song của Byakuran để thực hiện, tất nhiên là Byakuran tự nguyện tham gia thí nghiệm chứ không phải bị các đồng minh và cấp dưới đe doạ. Sau khi hoàn thiện, người ở hai bên đầu dây đều có thể liên lạc với nhau thông qua tai nghe đặc biệt và truyền dữ liệu âm thanh, hình ảnh qua các cổng kết nối với siêu máy tính.

Trong lúc chờ kết nối, G thắc mắc về nguyên lý hoạt động của chiếc tai nghe. Dù sao một món đồ chơi như vậy lại có khả năng liên lạc từ quá khứ đến tương lai, đối với nhận thức của người bình thường, đây là chuyện nghịch thiên cỡ nào.

Giotto và Asari cũng tò mò không kém.

Vì nể mặt Juudaime, Gokudera đứng ra giải thích.

Mọi người còn nhớ bài giảng đậm tính lý thuyết mà dài ngoằn của thiên tài Gokudera Hayato không?

Thì bây giờ nó như thế này nè:

Gokudera cầm viên phấn vẽ lên bảng đen do Mukuro biến ra để minh hoạ một cách trực quan.

"Nếu như ngươi đã muốn biết thì ta không ngại nói.

Trước khi bàn đến nguyên lý kết nối ý thức với các thế giới song song của Byakuran, chúng ta cần phải hiểu thế giới song song là gì.

Mọi người cũng biết một sự kiện có thể có nhiều kết quả, mỗi kết quả lại dẫn đến các diễn biến hành động khác nhau. Ví dụ như hôm nay, ta ra tiệm tạp hoá mua khoai tây để làm món khoai tây nghiền, kết quả là tối đó ta lại phải ra ngoài mua thêm nước lọc vì khô họng, đó là kết quả thứ nhất. Nhưng hôm nay ta đổi ý đi mua trứng để làm món omourice, kết quả là tối đó ta bị đau bụng vì mua phải trứng thối, đó chính là kết quả thứ hai, và diễn biến hành động của kết quả này sẽ khác với kết quả thứ nhất. Kết quả thứ nhất, sau khi mua nước xong thì ta về nhà nằm ngủ đến sáng, nhưng đối với kết quả thứ hai, ta lại phải nằm viện vài ngày vì ngộ độc thực phẩm.

Từ ví dụ trên, ta có thể thấy mỗi kết quả khác nhau sẽ hình thành một thế giới khác nhau, và các thế giới khác nhau được tạo ra từ một sự kiện "đến tiệm tạp hoá mua đồ" chính là thế giới song song."

Gokudera nhìn mọi người gật gù chăm chú lắng nghe, tiếp tục giải thích:

"Sau khi đã biết thế giới song song là gì, giờ thì đến nguyên lý kết nối ý thức với các thế giới song song. Thế giới song song có thể giống hoặc không giống với thế giới mà chúng ta đang sống. Ví dụ, ở đây ta là cánh tay phải đắc lực của Juudaime, nhưng ở thế giới song song ta lại là một nghệ sĩ piano, ta ở thế giới song song có thể có nét tương đồng về ngoại hình, tính cách với ta ở đây, hoặc cũng có thể có sự khác biệt về tuổi tác, hoàn cảnh sống, giới tính, nghề nghiệp, v.v. Hoặc cũng có khi ở thế giới song song ta chưa từng tồn tại hoặc đã chết. Còn Byakuran thì nằm ngoài vùng tất cả mọi điều trên. Nếu giả thuyết của ta là đúng, Byakuran sẽ luôn tồn tại ở các thế giới song song, nghĩa là ta có thể sẽ không tồn tại ở thế giới song song nhưng hắn chắc chắn sẽ có, và ở mỗi thế giới, hắn nắm giữ vai trò như một trạm thu sóng vĩnh cửu, thu thập thông tin ở thế giới đó và gửi tin đến các Byakuran ở thế giới song song. Đó chính là quyền hạn mà chỉ có hắn mới có.

Các kỹ sư của Vongola đã áp dụng chính nguyên lý này để chế tạo chiếc tai nghe độc nhất vô nhị cho Juudaime. Tai nghe của Juudaime cũng sẽ có vai trò như một trạm thu sóng vĩnh cửu, nó sẽ bắt trọn mọi thông tin xung quanh Juudaime để gửi tín hiệu về phía máy chủ chính, ở trường hợp này chính là tổng bộ Vongola 400 năm sau. Thiết bị này chỉ mới được thử nghiệm ở việc truyền tín hiệu giữa các dòng thời gian khác nhau, còn ở thế giới song song thì chưa rõ kết quả."

...

Lời của tác giả:

Tự dưng thấy mình viết hơi dài dòng 🥲🥲🥲

Lưu ý: Truyện này có tag Slice of life nên có nhịp điệu khá chậm nha mọi người, trước đó mình đăng nhầm bản chưa chỉnh sửa, hiện tại đã cập nhật lại tại mục "Thông tin về truyện".

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net