Chương 7: Thử liên lạc với tương lai (2)
Tác giả: Shinastar2109
Lưu ý: Nhân vật được mượn từ tác phẩm gốc của Amano Akira, nhưng tính cách của nhân vật và nội dung đã được thay đổi để phù hợp với bối cảnh câu chuyện do tác giả xây dựng. Vui lòng không sao chép, mang đi hoặc chuyển ngữ mà không có sự đồng ý của tác giả.
...
Giotto, G và Asari thầm cảm thán, không ngờ công nghệ 400 năm sau đã có những phát minh kỳ diệu thế này!
G nói: "Nếu như chúng ta có thứ này thì Giotto đâu cần phải ước cái nguyện vọng ngu ngốc đó làm gì."
"Không đơn giản như ngài nghĩ đâu..."
Tsuna lắc đầu.
"Một khi tương lai bị tiết lộ, sẽ có rất nhiều chuyện khôn lường xảy ra, hậu quả nặng nề nhất chính là thế giới đó sẽ sụp đổ và biến mất. Dù ngài có là tổ tiên của chúng tôi hay là người đồng sáng lập Vongola, chúng tôi cũng không thể đưa công nghệ này cho các ngài được."
G thở dài một cách tiếc nuối. Anh còn muốn nghiên cứu thêm món đồ này nữa.
Lúc này, bỗng có tiếng tít vang lên. Một màn ảnh xuất hiện lơ lửng giữa không trung.
"Alô, nghe rõ không Dame-Tsuna?"
Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng nhưng tràn ngập uy áp quen thuộc của Reborn vang lên từ chiếc tai nghe. Những người quen với Reborn đều biết, hắn ta chỉ dùng giọng điệu này mỗi khi tức điên muốn nã ai đó thành tổ ong.
Lâu lắm rồi Tsuna mới nghe thấy biệt danh này của mình, cậu nhướng mày, đáp trả: "Ờ, nghe rõ lắm, Baka-Reborn."
Ôi nghe cái cách họ trả lời kìa... sặc mùi thuốc súng.
Ngay trong khoảnh khắc đó, tất cả mọi người đều vô thức đứng thẳng lưng, giống như có một luồng điện chạy qua sống lưng. Mấy người nhà Decimo đã quá quen với tình huống này, khoảng hai năm sau khi tỉnh dậy từ cuộc chiến tương lai, Reborn ngày càng nghiêm khắc với Tsuna, quản còn chặt hơn so với ông bố ruột Iemitsu quản con. Hai người bọn họ đấu khẩu từ công việc sang đời thường, lấy việc công trả thù việc tư, mà người hứng chịu thường là đám Hộ Vệ, điển hình là Lambo và Mukuro.
Giotto tò mò hỏi người ngồi gần mình nhất: "Hai người bọn họ sao thế?"
Gokudera lấy khăn tay lau mồ hôi, "Đang cãi nhau đấy ạ, tôi khuyên ngài đừng nên lên tiếng."
G và Asari cảnh giác nhìn người đàn ông trong màn hình kia, sát khí kia đã lan sang phía bên này rồi.
Uy áp của vị sát thủ mạnh nhất thế giới quả nhiên không phải thứ mà khoảng cách 400 năm thời gian có thể làm mờ nhạt.
"Không ngờ không chỉ mấy cậu bị dịch chuyển mà còn có mọi người từ Millefiore và Simon."
Tsuna khoanh tay, nghiêm giọng: "Bên phía tương lai thế nào rồi? Mọi chuyện vẫn ổn chứ?"
"Bên này vẫn ổn, ngoại trừ việc Giannini, Spanner và Irie phải tăng ca 24/7, vừa nạp nước tăng lực vừa phải tìm đường đến cứu các cậu."
Reborn hừ lạnh một tiếng.
"Reborn-sama, ngài đã tìm ra được nguyên nhân vì sao chúng tôi lại ở đây không?"
"Ờ, có liên quan đến khẩu súng của Lambo, nhưng nó chỉ là một cánh cổng bị ép mở ra, thực tế việc các cậu bị đưa về quá khứ là do cộng hưởng với ý chí của chủ nhân nhẫn Vongola, trước khi chúng tôi tìm được giải pháp đưa các cậu trở về tương lai, các cậu tạm thời phải ở lại đó ít nhất vài tuần."
"Cái gì?!"
Tsuna và Byakuran đồng thời nhíu mày.
"Vài tuần?! Giỡn nhau đó hả?!"
"Adelheild sẽ giết mình mất!!!"
"Trời ơi! Mới săn được vé concert của idol mà! Hàng VVIP đó!!!"
"Kufufu... Ta không muốn gặp tên đầu dưa đó chút nào."
"Hn."
"Khoan đã, khẩu Bazooka bị ép mở ra là sao? Ai giải thích cho mị hiểu với?!"
Reborn mặc kệ mấy lời cằn nhằn của bọn họ, tiếp tục nói:
"Sau khi phát hiện mọi người biến mất, cả ba gia tộc đã hợp tác cùng nhau tìm kiếm, hiện tại tôi đã thông báo cho các bên liên quan rằng đã tìm thấy các cậu. Tuy nhiên, vì mấy cô cậu chưa thể về, cũng như để tránh chậm trễ công việc, tôi sẽ gửi các thiết bị hỗ trợ các cậu làm việc từ xa. Còn nhiệm vụ của Vongola tạm thời sẽ do bên Môn ngoại cố vấn và Varia chia ra thực hiện."
Đấy chính là trong lúc gặp nạn cũng phải làm việc nha.
Mấy vị Boss khóc thầm.
"Đúng rồi, con bò kia đâu, nó không bị dịch chuyển chung với mấy cậu à?"
Tsuna lắc đầu, "Thằng bé có ở chỗ cậu không?"
"Cũng không, nó mất tích cùng lúc với mấy cậu, khẩu Bazooka cũng không ở đây. Rất có thể con bò đó cũng đang ở quá khứ."
Tsuna lo lắng, làm thế nào để tìm Lambo ở đây được chứ?
Yamamoto vỗ vai Tsuna, dùng lửa Mưa xoa dịu cảm xúc trong lòng cậu.
Hibird bay đến đậu trên vai vị thủ lĩnh, lùa bộ lông mềm mại vào má cậu.
"À quên mất, bên mấy cậu hiện giờ là năm bao nhiêu?"
"Năm 1872."
Gokudera trả lời: "Cũng là năm thứ ba Vongola thành lập."
"Thế mấy cậu phá bao nhiêu rồi?"
Reborn bất thình lình hỏi.
Mọi người: "..."
"Một cái phòng ăn... với toàn bộ dãy phòng tầng hai và tầng ba chăng?"
Yuni lên tiếng, cô quá hiểu mấy người kia, khẳng định sẽ không có ai nói thật.
G giơ tay bổ sung: "Một vài căn phòng tầng trệt phía Bắc cũng vô tình bị phá huỷ."
Ban đầu là do người nhà Primo phá, sau đó người nhà Decimo vô tình làm sập dãy phòng khách phía Tây, chẳng biết viên gạch nào bay sang làm sập luôn mấy căn phòng chưa tu sửa xong ở phía Bắc.
Reborn đỡ trán, "Bên đó dùng tiền gì để thanh toán?"
Giotto và G đồng thanh trả lời: "Vàng."
"Bên ngài ước tính tổng giá trị thiệt hại là bao nhiêu?"
"Tầm một rương vàng."
Lúc thống kê thiệt hại vào tối hôm qua, Giotto gần như sụp đổ, tài chính của Vongola mới phất lên được một chút thôi mà. Thế nên khi nghe nói có người sẽ chi trả hết toàn bộ thiệt hại thay họ, Giotto mừng rỡ như điên, báo ngay giá tiền gấp mười lần tổng thiệt hại.
Vàng rơi không nhặt là đồ ngốc ~
Tsuna ngẫm lại tính toán một chút: "Reborn, mỗi tháng cứ gửi thẳng một rương vàng. Tháng nào thiếu tôi sẽ báo."
"Bên chúng ta mới bắt giữ một nhóm buôn bán ma tuý và vũ khí trái phép, kiếm cũng được kha khá."
"Vậy hai rương đi, Hayato, cậu làm việc với Primo-san và G-san thống kê rõ thiệt hại mỗi bên gây ra, sau đó gửi giấy nợ sang bên đó, Varia cũng không ngoại lệ."
"Rõ."
Giotto, G, Asari: "Thần tài đến rồi các cậu ơi ~"
"Tsunayoshi-kun, bọn ta đâu có phá gì đâu. Sao lại lạnh lùng thế?"
Byakuran nhõng nhẹo thanh minh.
Tsuna lạnh lùng đáp: "Anh đứng kế bên khích tướng mọi người, xét theo trường hợp nào đó, anh là kẻ chủ mưu đấy."
"Ngươi nói gì hả?!"
Bluebell tức giận bênh vực.
Kikyo đứng bên cạnh vừa giữ chặt Bluebell vừa đảm bảo, "Chúng tôi chắc chắn sẽ không lặp lại sai lầm này thêm lần nào nữa."
"Nói đủ rồi chứ? Spanner chế xong cái máy chuyển phát nhanh rồi. Mấy cậu tránh ra xa một chút đi."
Reborn cáu kỉnh nói. Hắn ta bấm một loạt thao tác trên máy tính, đằng sau lưng mọi người xuất hiện một cổng không gian, hàng loạt vali cỡ lớn được các mosca nhỏ vận chuyển đến trước mặt.
Theo yêu cầu của Tsuna, còn có hai rương vàng cỡ lớn cũng được chuyển đến trước mặt người nhà Primo.
Người nhà Primo đồng loạt trố mắt.
Cho dù Lampo là con trai của lãnh chúa cũng chưa chắc trong thời gian ngắn như vậy đã chuẩn bị được ngay hai rương vàng lớn như này.
Hiệu suất của Vongola 400 năm sau thật đáng ngưỡng mộ ~
Không cần mở cũng thấy ánh sáng chói loá của vàng ~
Đối diện, mọi người cũng đang kiểm tra vali của mình có những gì.
Vali của người Hộ Vệ gồm có hai ngăn, ngăn thứ nhất gồm một chiếc điện thoại, hai chiếc máy thu phát vô tuyến cầm tay, một chiếc laptop, một chiếc máy tính bảng, ngăn thứ hai gồm vũ khí và vật dụng thường ngày của mỗi người.
Còn vali của Boss thì có khác hơn một chút, ngoài các thiết bị làm việc và đồ dùng sinh hoạt cá nhân, họ còn có thêm một cái vali chứa đầy giấy tờ cần phải ký, nhưng bắt đầu từ ngày mai, những văn kiện quan trọng sẽ được chuyển sang dạng số, họ chỉ việc ký trên các file là được.
Các vị Boss: "Được trả cái vali này không?"
"Không khác với lúc làm nhiệm vụ là mấy nhỉ?"
Chrome nhận chiếc vali của mình, lưỡng lự nhận xét.
"Em gái của sư phụ ơi, hãy cố gắng tận hưởng khoảng thời gian này đi. Đợi lúc chúng ta trở về, ngài cố vấn kia chắc chắn sẽ bắt cả đám đi làm việc đến chết đấy."
Fran mặt than giải thích.
"Kufufu... Em cứ tận hưởng đi, coi như được thưởng một chuyến du lịch cũng được."
Mukuro vỗ vai Chrome.
Yuni cũng nói: "Nhưng đối với bọn em thì khác đấy Chrome-nee. Ít ra còn được thay đổi chỗ ký giấy tờ."
Chrome: "..."
Lúc này Reborn mới quay về phía người nhà Primo, hắn ngả mũ thay cho lời chào.
"Lần đầu gặp mặt, Vongola Primo và những người Hộ Vệ của ngài. Tôi là Reborn, là người đứng đầu bộ phận Môn ngoại cố vấn của Vongola, và là gia sư của Vongola Decimo. Sau này chúng tôi sẽ làm phiền các ngài nhiều. Thứ lỗi cho tôi, hiện tôi còn có việc phải giải quyết, xin phép đi trước."
Vừa dứt lời, màn hình liền tắt máy.
Tsuna quay sang phía nhà Primo, trịnh trọng cúi đầu xin lỗi: "Primo-san, G-san, Asari-san, thành thật xin lỗi. Reborn đang bận rộn xử lý mọi chuyện, mong các ngài thông cảm."
Giotto vừa ôm chặt hai rương vàng vừa âm thầm áy náy: "Thật ra tôi mới là người phải xin lỗi đây này 😭"
Nhưng có một sự thật là...
Dù trong lòng áy náy cỡ nào cũng không bằng nỗi sung sướng được ôm vàng ~
G và Asari cũng cười không khép được miệng, vẻ mặt như đang nói "Mấy cậu cứ tự nhiên, coi như đây là nhà của mình cũng được".
Đồng thời bổ sung: "Ở thêm vài tháng càng tốt ~"
Đúng lúc mọi người định mang vali về phòng chờ đến giờ ăn sáng, trong phòng bỗng vang lên vài tiếng... nói chung là mọi người đều đói rồi.
"Anh hết mình đói."
"Nói mới nhớ, sáng nay chúng ta chưa ăn sáng mà nhỉ."
Yamamoto vừa cười vừa nói: "Primo-san, không biết ở đây mọi người thường ăn món nào vậy? Bọn tôi ở đây có vài người không thích ăn đồ Ý lắm."
"Juudaime, ngài muốn ăn món gì? Tôi sẽ đi làm ngay cho ngài."
Tsuna bị Gokudera hỏi bất ngờ, đáp theo thói quen: "Chắc là... súp rau củ đi, Shamal nói tớ không được ăn quá nhiều đồ mặn."
"Boss muốn ăn thịt, bắt buộc phải là thịt bò Wagyu ở Nhật Bản."
"Không biết ở đây có bánh flan và tiramisu không nhỉ?"
"Mị muốn ăn pizza, khoai tây chiên, mỳ spaghetty, uống cafe."
"Kufufu... một ly matcha latte full topping ít đá nhiều đường."
"Sinh tố dứa."
"Thằng ranh con chết tiệt!"
"Hn, cơm miso."
"Em thèm cháo hơn."
"Chắc không có đâu, mấy nước châu Á mới có gạo."
Xanxus gác chân lên bàn, ra lệnh: "Rác rưởi! Đồ ăn đâu?! Lên món đi!"
Giotto và G nhìn nhau, rồi nhìn sang đám báo thủ đang order nhiệt tình, nụ cười trên môi Giotto bỗng chốc méo xệch.
"Cái đó..."
G khoanh tay, hừ lạnh một tiếng rồi tạt thẳng một gáo nước lạnh: "Vàng thì có rồi đấy, nhưng thế kỷ 18 không có dịch vụ giao hàng tận nơi đâu lũ ranh con! Mấy cái phòng ở phía Bắc bị đứa nào phá banh hả? Cái phòng đó chính là kho lương thực dự trữ của tổng bộ đó!"
Anh còn chưa tính sổ cái tủ rượu do Giotto sưu tầm đấy.
Cả phòng ăn im phăng phắc. Byakuran lén giấu mấy bịch kẹo dẻo ra sau lưng, Xanxus lên đạn, Yamamoto cười trừ, Ryohei gãi má, còn Gokudera thì quay mặt đi chỗ khác.
"Cho nên...", G chống nạnh, nở một nụ cười cực kỳ thân thiện, bảo mọi người sau khi mang vali về phòng thì theo anh ra mảnh đất phía sau tổng bộ.
Anh nhờ người hầu mang mấy chiếc cuốc, xẻng và rổ tre từ nhà kho đặt dưới đất, thẳng thừng tuyên bố: "Muốn có cái bỏ vào mồm thì khôn hồn tự thân vận động. Hôm nay chúng ta sẽ đi thu hoạch nông sản!"
...
Lời của tác giả:
Chúc mừng Fran đã xuất sắc đạt hai danh hiệu:
"Khắc tinh cứng của Xanxus - cấp 1"
"Khắc tinh cứng của Mukuro - cấp 1"
Hãy tiếp tục cố gắng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net