Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 51: TRẬN GIAO PHONG CỦA HAI CON QUÁI VẬT



Nếu Nobita là một khối thép thô ráp được tôi luyện trong địa ngục, thì Yamato lại là một thanh Katana được rèn từ hàng nghìn lớp thép của các trường phái kiếm thuật khác nhau. 

Hắn không theo bất kỳ một dòng phái chính thống nào. 

Những đường kiếm của Yamato là sự kết hợp quái dị giữa Kendo mạnh mẽ, Iaijutsu chớp nhoáng và kỹ thuật cận chiến của lính đánh thuê phương Tây.

Nhìn cách Yamato vung kiếm, người ta thấy một sự hỗn loạn có tính toán. 

Nhịp điệu của hắn không đều, lúc nhanh như chớp, lúc lại chậm đến rùng mình, khiến đối phương không thể nắm bắt được hơi thở. 

Yamato chính là minh chứng cho một triết lý tàn nhẫn tại Bạch Xà:

  "Kẻ mạnh nhất không phải kẻ có kỹ thuật đẹp nhất, mà là kẻ có kỹ thuật giết người hiệu quả nhất."

Trong các bài kiểm tra thể lực, Nobita là một "con quái vật" không có đối thủ.

 Cậu có thể chạy liên tục hàng chục cây số với trang bị nặng nề mà nhịp tim vẫn bình ổn, hay thực hiện hàng nghìn cú đấm vào bao cát đặc thép mà không hề nao núng. 

Sức mạnh bùng nổ của Nobita nằm ở hệ cơ bắp được adrenaline trui rèn và sự thực dụng trong từng đòn đánh. 

Cậu không múa may, mỗi cú ra đòn đều nhắm thẳng vào tử huyệt để kết liễu tức thì.

Ngược lại, Yamato lại là bậc thầy về đấu kháng và "bắt bài".

 Hắn không có thể lực vô hạn như Nobita, nhưng hắn lại có một nhãn quan thiên tài. 

Trong những buổi huấn luyện, Yamato giống như một con nhện đang dệt lưới, dùng những đường kiếm lắt léo để dẫn dụ đối phương vào bẫy, rồi kết thúc bằng một nhát chém chí mạng vào kẽ hở nhỏ nhất.

Buổi đấu tập định kỳ giữa hai kẻ đứng đầu khóa đã biến thành một trận chiến ác liệt. 

Không khí trong lò đào tạo Bạch Xà đông cứng lại khi Nobita và Yamato bước vào vòng tròn đấu.

Yamato rút thanh kiếm gỗ nhưng bọc thép ở lõi, đôi mắt sắc lạnh như diều hâu nhìn chằm chằm vào từng thớ cơ của Nobita.

 Nobita đứng đối diện, đôi tay quấn băng trắng toát, mái tóc cắt ngắn để lộ ánh mắt trống rỗng đến cực độ.

Trận chiến bắt đầu: 

Yamato lao tới như một cơn lốc. 

Thanh kiếm trong tay hắn vẽ nên những quỹ đạo quái dị, những cú chém liên hoàn từ mọi góc độ nhắm vào gân chân và cổ tay của Nobita.

Sự đáp trả: 

Nobita không lùi bước. 

Cậu dùng đôi tay bọc thép của mình để gạt đi những đường kiếm, tiếng va chạm giữa da thịt và kim loại vang lên chát chúa.

 Nobita thi triển những cú đấm đầy uy lực, mỗi đòn đánh đều mang theo sức nặng của một chiếc xe tải, ép Yamato phải liên tục thay đổi bộ pháp.

Yamato khẽ cười, một nụ cười đầy phấn khích: 

"Ngươi đúng là một kẻ đáng gờm, Nobita. Bản năng của ngươi thật tuyệt vời!"

Giữa trận chiến sinh tử, sự khác biệt về tâm lý của họ hiện lên rõ rệt:

Yamato: 

Coi Nobita là kỳ phùng địch thủ, là nấc thang để hắn vươn tới đỉnh cao của sự hoàn hảo.

 Hắn tận hưởng từng giây phút giao tranh, từng giọt mồ hôi và máu đổ ra.

 Với Yamato, cuộc chiến là nghệ thuật.

Nobita:

Hoàn toàn trái ngược.

 Trong khi Yamato đang cháy hết mình với kỹ thuật, thì trong cái đầu trống rỗng của Nobita chỉ tồn tại một suy nghĩ đơn giản: 

"Hôm nay căn tin có món gì nhỉ?".

Sự thờ ơ của Nobita không phải là khinh địch, mà là vì cậu đã bị Bạch Xà tẩy não quá sâu

. Cậu chiến đấu như một cái máy, thực thi hành động giết chóc như một thói quen hằng ngày.

 Đối với Nobita, trận chiến với Yamato cũng chỉ như một bài tập thể dục buổi sáng, và thứ duy nhất khiến cậu quan tâm sau khi "tắt chế độ chiến đấu" là cảm giác đói bụng của cơ thể.

Chính điều này khiến Yamato càng điên tiết và kính sợ. 

Một kẻ chiến đấu bằng đam mê vẫn có thể bị đánh bại, nhưng một kẻ chiến đấu mà không hề có cảm xúc, không có cái tôi như Nobita, chính là con quái vật hoàn hảo nhất mà Bạch Xà từng tạo ra.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net