Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 52: NHỮNG KẺ CÙNG KHỔ TRONG LÒ LUYỆN NGỤC

Ở một nơi mà sự yếu đuối đồng nghĩa với cái chết, việc làm bạn không phải là để chia sẻ niềm vui, mà là để tìm thấy một tấm gương phản chiếu chính mình.

 Nobita và Yamato, dù một người là bản năng thô ráp, một người là kỹ thuật tinh vi, nhưng họ đều có chung một nỗi đau:

  Sự trống rỗng

Họ kết bạn không bằng lời nói, mà bằng những vết sẹo và những lần dìu nhau đứng dậy sau những bài huấn luyện hành xác. 

Tình bạn của họ là minh chứng cho việc dù có bị tẩy não đến đâu, khao khát có một người đồng hành vẫn luôn tồn tại trong máu thịt con người.

Sau những buổi giao đấu đẫm máu, thay vì tách biệt, họ bắt đầu ngồi lại với nhau bên góc căn tin tối tăm hoặc trên sân thượng đầy gió của tổ chức.

Yamato, kẻ vốn luôn kiêu ngạo về kiếm thuật, dần hạ thấp cái tôi để chỉ cho Nobita những mẹo nhỏ trong việc bắt bài đối phương.

Ngược lại, Nobita—người luôn lơ đãng với thế giới xung quanh—lại là kẻ duy nhất có thể ngồi yên hàng giờ để nghe Yamato lảm nhảm về các trường phái kiếm thuật cổ xưa.

Tình bạn của họ bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt: 

một cái đập tay khi hoàn thành bài tập thể lực, hay việc Nobita chia cho Yamato phần bánh mì ít ỏi mà cậu kiếm được nhờ thành tích xuất sắc.

Hình ảnh hai thiếu niên ngồi cạnh nhau trong bóng tối của lò đào tạo tạo nên một sự tương phản mạnh mẽ. 

Yamato thường ngồi lau chùi thanh kiếm gỗ của mình một cách tỉ mỉ, đôi mắt sắc lẹm thường ngày bỗng trở nên dịu lại.

 Cạnh đó là Nobita, với mái tóc ngắn và ánh mắt vẫn còn sương mù của sự mất trí, đang lặng lẽ nhìn lên bầu trời bị vây quanh bởi dây thép gai. 

Họ không giống những sát thủ của Bạch Xà, họ trông giống như hai đứa trẻ đang bị lạc lối, nương tựa vào nhau để không bị bóng tối nuốt chửng.

Trong một lần huấn luyện quá tải, khi Nobita ngất lịm vì di chứng của Adrenaline, Yamato đã cõng cậu trên lưng suốt 5 cây số đường rừng mà không để cậu bị loại. 

Khi Nobita tỉnh dậy, Yamato chỉ cười khẩy: 

"Đừng có chết sớm quá, nếu không tôi biết đấu với ai để mua vui đây?"

Nobita nhìn Yamato, trong tâm trí trống rỗng của cậu bỗng hiện lên một cảm giác ấm áp lạ thường, giống hệt hơi ấm từ chiếc bánh mà cô gái trên phố (Sora) đã cho cậu.

 Cậu khẽ đáp:

  "Cảm ơn... anh bạn."

Đó là lần đầu tiên Nobita gọi tên một mối quan hệ. 

Giữa nơi địa ngục này, họ đã không còn là những "mã số" vô hồn, họ là anh em.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net