Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 53: HUYẾT CHIẾN ĐÀI BẠCH XÀ - KHI TÌNH THÂN LÀ XIỀNG XÍCH

Tiếng chuông vừa dứt, đấu trường lập tức biến thành một chiếc máy xay thịt khổng lồ.

 Không có chỗ cho sự do dự, chỉ có những tiếng xương gãy và tiếng thét bị nuốt chửng bởi cơn cuồng nộ. 

Giữa vùng nước đục ấy, nổi lên hai "vùng đất chết" tách biệt.

Một bên là Yamato

Thanh kiếm gỗ bọc thép trong tay hắn không còn là món đồ chơi, nó là một vệt chớp đen xé quạch không gian. 

Mỗi đường kiếm vẽ ra một vòng cung chết chóc; nơi nào hắn lướt qua, nơi đó chỉ còn lại tiếng "răng rắc" kinh tởm của các khớp xương bị nghiền nát.

 Hắn di chuyển như một bóng ma, lạnh lùng và chuẩn xác.

Đối diện phía bên kia, Nobita là một cơn bão cơ bắp. 

Cậu không múa may, cậu càn quét. Đôi bàn tay quấn băng trắng giờ đã thấm đẫm sắc hồng của máu. 

Mỗi cú đấm của Nobita khiến không khí bị nén chặt rồi nổ tung thành những tiếng rít xé màng nhĩ, đánh văng đối thủ như những con búp bê vải rách rưới.

Họ không nhìn nhau, nhưng tâm trí họ hòa quyện. Một chiến thuật ngầm được thực thi: 

Cuộc thanh trừng tuyệt đối. 

Họ dọn dẹp chiến trường như hai gã đao phủ tận tụy, triệt hạ mọi kẻ cản đường để đảm bảo rằng, chương cuối cùng của bản bi ca này chỉ có hai người họ. 

Đó là sự tôn trọng cuối cùng dành cho một người anh em – họ thà tự tay kết liễu nhau, còn hơn để lũ "tôm tép" ngoài kia chạm vào cơ thể đối phương.

Kẻ thứ 48 gục xuống. 

Không gian bỗng chốc lặng ngắt, chỉ còn tiếng đèn pha cao áp trên trần tỏa nhiệt kêu "o o" đầy nhức nhối. 

Dưới ánh sáng trắng lạnh lẽo đến gai người, hai bóng đen đứng đối diện.

Máu từ trán Nobita nhỏ xuống nền bê tông, từng giọt "tách, tách" đều đặn như đồng hồ đếm ngược.

 Yamato đứng đó, lồng ngực phập phồng dữ dội, thanh kiếm gỗ trong tay đã sứt mẻ, run rẩy theo từng nhịp thở dốc.

"Cuối cùng cũng đến lúc này rồi, Nobita..." 

– Yamato cười, một nụ cười méo mó che giấu đôi mắt đã đỏ hoe. 

"Bạch Xà chỉ chọn một kẻ sống sót. Nếu không giết tôi, cậu sẽ mãi mãi là nô lệ."

Nobita đứng lặng. 

Trong khoảnh khắc đó, tiếng gào thét của đám quan chức trên cao bỗng nhạt nhòa. 

Cậu chỉ thấy hình ảnh một Yamato gầy gò cõng mình băng qua rừng sương muối, vị bánh mì khô khốc chia đôi vẫn còn đọng lại đâu đó trong tiềm thức. 

Nhưng thực tại tàn khốc vả vào mặt cậu bằng cái lạnh của sàn bê tông. 

Bản năng chiến binh trỗi dậy, cậu siết chặt nắm đấm đến mức những dải băng quấn rách toạc.

Yamato phát động. 

"Loạn Kiếm!" Không gian tràn ngập những tàn ảnh. 

Thanh gỗ biến ảo như một con rắn hổ mang, rít lên những tiếng xé gió tử thần.

 Một nhát nhắm thẳng vào hốc mắt, một nhát lia ngang cổ họng.

Luồng Adrenaline bùng nổ, Nobita thấy mọi thứ như chậm lại.

 Cậu thực hiện một cú Side-step sạt qua lưỡi kiếm chỉ trong gang tấc – sợi tóc cậu đứt lìa bay trong gió.

 Ngay lập tức, cậu hạ thấp trọng tâm, dùng bờ vai cứng như đá húc thẳng vào lồng ngực Yamato.

Rầm! Sàn bê tông dưới chân Yamato nứt toác khi hắn bị hất văng. 

Nhưng chưa đầy một giây, như một con thú bị thương, Yamato xoay người trên không trung, mượn lực quán tính tung một cú đá vòng cầu sấm sét vào thái dương Nobita.

Bộp! Một màn sương máu phun ra từ miệng Nobita, nhưng cậu không ngã. Đôi mắt cậu rực lên một thứ ánh sáng điên dại.

 Cậu chộp lấy cổ chân đối phương, gân xanh nổi dọc cánh tay như những con giun đất, rồi quật mạnh Yamato xuống nền đá với một sức mạnh nguyên thủy.

Họ lao vào nhau, bỏ qua mọi kỹ thuật hoa mỹ. 

Bây giờ chỉ còn lại những cú đấm nát thịt, những nhát kiếm xé da. 

Mỗi đòn đánh ra không chỉ để giết chết đối phương, mà còn để xoa dịu nỗi đau giằng xé trong tim. 

Sàn đấu rung chuyển, vụn bê tông bắn tung tóe theo từng nhịp dậm chân. 

Giữa đấu trường rực sáng, hai con thú hoang đang cào xé nhau, dùng máu để viết nốt dòng cuối cùng cho một tình bạn không nên tồn tại.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net