Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 76: khúc vĩ thanh sau cơn bão


Nobita ngồi trong lớp học lớp 12, ánh nắng hoàng hôn nhuộm vàng những trang vở ôn thi tốt nghiệp. 

Cậu không còn đeo kính, đôi mắt từng nhìn thấu bóng tối địa ngục giờ đây tĩnh lặng và sâu thẳm, phản chiếu vẻ đẹp đơn sơ của cuộc sống bình thường.

Hình xăm Mãnh Hổ Thượng Sơn nằm yên bình dưới lớp áo sơ mi trắng đồng phục. 

Nó không còn rực cháy nợ máu, mà trở thành một vết tích của lòng kiêu hãnh — lời nhắc nhở rằng cậu đã chiến đấu để giành lấy sự bình yên này.

 Nobita khẽ mỉm cười khi nhìn thấy dòng chữ "Cố lên!" viết tay của lão Tứ kẹp trong cuốn sổ tay cũ.

Tiếng chuông tan học vừa dứt, Nobita bước ra cổng trường.

 Cậu sững người khi thấy một nhóm người đang đứng đợi mình dưới tán cây anh đào đang bắt đầu chớm nụ.

Kenji: 

Chàng võ sĩ taewodo năm nào giờ đây mặc một chiếc áo khoác varsity năng động.

 Anh không còn vẻ bặm trợn của một kẻ đi đòi nợ thuê, nụ cười của Kenji rạng rỡ, cánh tay cơ bắp quàng qua vai HanjiHansora

Ba người họ trông như một hội bạn thân bình thường, không ai nghĩ họ từng là những kẻ gieo rắc kinh hoàng cho Tứ Hội.

Yamato: Đứng tách biệt một chút, vẫn phong thái lạnh lùng nhưng ánh mắt đã dịu đi rất nhiều.

 Anh không mang theo kiếm, đôi bàn tay từng nhuốm máu giờ đây đang cầm một lon cà phê nóng, gật đầu chào Nobita như một người anh lớn thực thụ.

Lisa:

Cô chạy ùa tới từ phía sau nhóm bạn, tà váy đồng phục bay trong gió. 

Lisa không nói gì, chỉ nắm lấy tay Nobita, hơi ấm từ bàn tay cô truyền sang cậu — một "chất ấn" thực sự, mạnh mẽ hơn bất kỳ loại huyết thanh nào, giúp Nobita cảm thấy mình thực sự đã trở về nhà.

Cả nhóm đứng bên nhau, tạo nên một khung cảnh tràn đầy sức sống.

Trận chiến vĩ đại nhất không phải là đánh sập tòa tháp Tứ Hội, mà là trận chiến để hòa nhập lại với thế giới này.

 Kenji, Hanji, Hansora, Yamato và Lisa — mỗi người đều mang trong mình những mảnh vỡ của quá khứ tàn khốc. 

Nhưng khi họ đứng cạnh nhau dưới cổng trường, họ chứng minh rằng: 

Con người không bị định nghĩa bởi những gì người khác gây ra cho họ, mà bởi những gì họ chọn để trở thành.

 Nobita đã rũ bỏ chiếc kính cận và sự yếu đuối, nhưng cậu không chọn làm quỷ, cậu chọn làm một người bảo vệ cho hạnh phúc của những người anh em này.

Năm người bạn, cùng với Lisa, cùng nhau bước đi trên con đường quen thuộc về phía Shinjuku.

 Phía xa, nơi tòa tháp Tứ Hội từng ngự trị, giờ đây chỉ còn là một công trình đang được tái thiết thành công viên công cộng.

"Này Nobita, thi xong cậu định làm gì?" 

— Kenji huých tay cậu, cười lớn. 

"Tớ sẽ mở lại võ đường của thầy," 

— Nobita nhìn Lisa, rồi nhìn sang Yamato

 — "Tớ muốn dạy bọn trẻ rằng sức mạnh là để bảo vệ, không phải để hủy diệt."

Bóng của họ đổ dài trên mặt đường, hòa quyện vào nhau. Mãnh Hổ đã xuống núi, không phải để săn mồi, mà để tìm thấy sự bình yên giữa nhân gian. Một chương đời đầy máu và nước mắt đã khép lại, nhường chỗ cho những trang sách mới rực rỡ ánh sáng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net