Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 77: DI SẢN CỦA MÃNH HỔ - NƠI BẮT ĐẦU CỦA NHỮNG GIẤC MƠ

Ba năm trôi qua, bụi bặm của những trận chiến đẫm máu đã được gột rửa bằng mồ hôi trên sàn tập. 

Nobita giờ đây không còn là "Mãnh hổ" cô độc đi tìm sự hủy diệt, mà đã trở thành một người thầy, một điểm tựa cho những tâm hồn lạc lối.

Võ đường mang tên "Tứ Gia" nằm khiêm tốn giữa một khu phố yên tĩnh.

 Không còn mùi thuốc súng hay máu tươi, nơi đây chỉ còn mùi gỗ mới và tiếng hét "Kiai" dõng dạc của đám trẻ. 

Nobita đứng ở giữa sân, thân hình rắn rỏi trong bộ võ phục trắng tinh khôi, ánh mắt nghiêm nghị nhưng chứa chan sự bao dung khi nhìn đám học trò nhỏ đang mồ hôi nhễ nhại tập những cú Jab đầu đời.

Đám trẻ này, đứa thì mồ côi, đứa thì từng bị bắt nạt như Nobita năm xưa. 

Cậu xem chúng như con, dành cả tâm huyết để dạy chúng rằng:

  Võ thuật là để rèn luyện tâm tính, để đôi tay này đủ mạnh mà nắm lấy tay người khác, chứ không phải để vung nắm đấm vào kẻ yếu hơn. 

Cậu đang bù đắp cho tuổi thơ đầy sẹo của mình bằng cách tạo ra một tuổi thơ an toàn cho chúng.

Đêm về, Nobita không còn giật mình tỉnh giấc bởi tiếng thòng lọng khô khốc hay tiếng gào thét của băng Hắc Long.

Người mẹ: 

Trong giấc mơ giờ đây, hình ảnh mẹ cậu không còn là cái bóng treo lơ lửng giữa căn nhà tối tăm.

 Bà hiện ra với nụ cười hiền hậu, bàn tay ấm áp vuốt tóc cậu như ngày còn thơ bé.

 Bà mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện vì biết đứa con trai của mình đã vượt qua nghịch cảnh và đang sống hạnh phúc.

Lão sư Tứ:

Ông xuất hiện giữa làn sương mờ ảo, không nói một lời nào.

 Trước khi tan biến vào ánh sáng, lão Tứ chỉ mỉm cười, đặt bàn tay thô ráp lên vai Nobita rồi vỗ nhẹ.

 Cái vỗ vai ấy thay cho mọi lời khen ngợi, là sự công nhận rằng cậu học trò nhỏ ngày nào nay đã thực sự trưởng thành, đã kế thừa được cốt cách của một võ sư chân chính.

 Trưởng thành không phải là khi ta có thể đánh bại tất cả mọi người, mà là khi ta có thể bao dung và bảo vệ tất cả những gì ta yêu thương. 

Nobita đã đi qua một hành trình từ kẻ bị bắt nạt đến một sát thần, và cuối cùng dừng chân ở một người thầy.

 Món nợ máu với Tứ Hội đã được thanh toán, nhưng món nợ ân tình với cuộc đời thì cậu đang trả lại bằng cách gieo mầm hy vọng. 

Hình xăm Mãnh Hổ Thượng Sơn vẫn nằm đó trên lưng, nhưng giờ đây nó đại diện cho một con mãnh hổ đã tìm thấy lãnh địa bình yên của mình, nơi nó không cần phải nhe nanh múa vuốt để khẳng định quyền lực.

Khi buổi tập kết thúc, Yamato và Kenji thường ghé qua, mang theo vài chai nước giải khát.

 Họ ngồi trên hiên gỗ, nhìn đám trẻ tan học chạy ùa ra cửa. 

Lisa bước ra từ gian bếp phía sau, tay bưng khay trà, nụ cười của cô vẫn rạng rỡ như ánh nắng mùa xuân.

Nobita nhìn những người anh em, nhìn người con gái mình yêu, và nhìn những đứa học trò đang nô đùa.

 Cậu hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi chiều tà. 

Cuộc đời cậu từng là một bản nhạc buồn với những nốt trầm đau đớn, nhưng giờ đây, nó là một khúc ca khải hoàn của sự tái sinh.

"Mọi chuyện... thực sự đã ổn rồi,"

— Nobita khẽ nói, ánh mắt cậu hướng về phía chân trời, nơi mặt trời đang lặn, để lại một màu hồng ấm áp bao trùm lấy võ đường Tứ Gia.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net