CHƯƠNG 78 :LỜI TỰ TÌNH DƯỚI CÁNH HOA TÀ - KHI VẾT SẸO NỞ HOA
Buổi tập kết thúc, Nobita dọn dẹp lại sàn đấu thì thấy Hansora đang đứng đợi ở cổng.
Không còn là cô nữ sinh ngỗ ngược, thích bắt nạt kẻ yếu năm xưa, Hansora giờ đây đã lột xác thành một thiếu nữ xinh đẹp, dịu dàng với đôi mắt sáng và nụ cười mang chút e thẹn.
Cậu bước ra, trên vai vẫn vắt chiếc khăn thấm mồ hôi.
Nhìn Hansora, Nobita chỉ mỉm cười — một nụ cười hiền lành của một người anh trai.
Đối với cậu, Hansora là một phần của quá trình chuộc lỗi, là đứa em gái cần được bảo vệ hơn là một đối tượng để yêu đương.
Những vết sẹo trên lưng cậu, và cả những vết sẹo trong tim từ thời bị bắt nạt, đã dạy cậu cách trân trọng những mối quan hệ thuần khiết.
Dưới ánh chiều tà tím thẫm, Hansora bất ngờ nắm lấy vạt áo võ phục của Nobita. Giọng cô run rẩy nhưng đầy quyết tâm:
— "Nobita... Em biết quá khứ em đã sai, và em biết anh đã thay đổi thế nào. Nhưng chính sự mạnh mẽ và bao dung của anh đã khiến em... em thực sự thích anh. Không phải như một người anh, mà là một người đàn ông."
Nobita sững người.
Một thoáng bối rối hiện lên trên khuôn mặt vốn luôn lạnh lùng trước kẻ thù.
Cậu nhìn vào đôi mắt chân thành của Hansora, rồi lại nhìn xuống bàn tay mình — bàn tay từng nhuốm máu giờ đang dạy dỗ trẻ nhỏ.
Cậu nhẹ nhàng đặt tay lên đầu Hansora, xoa nhẹ như cách cậu vẫn thường làm với đám học trò nhỏ. Nobita hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm ấm nhưng dứt khoát:
— "Hansora này... cảm ơn em vì tình cảm đó. Nhưng với anh, em mãi là đứa em gái mà anh muốn bảo vệ nhất. Quá khứ của anh có quá nhiều bóng tối, và anh không muốn những vết sẹo đó làm đau em. Anh muốn thấy em hạnh phúc với một người có thể mang lại cho em sự hồn nhiên mà em xứng đáng có được."
Sự từ chối này không phải vì Nobita còn hận Hansora vì những chuyện cũ, mà ngược lại, đó là đỉnh cao của sự vị tha.
Nobita hiểu rằng tình yêu cần sự đồng điệu về tâm hồn, còn cậu và Hansora đã gắn kết với nhau bằng những sợi dây của sự hối lỗi và bảo bọc.
Cậu từ chối vì cậu trân trọng cô, muốn giữ cho cô một vị trí an toàn và trong sáng nhất trong cuộc đời đầy biến động của mình.
Trưởng thành chính là khi ta biết nói lời từ chối để giữ lại những giá trị cao đẹp hơn.
Hansora cúi đầu, một giọt nước mắt rơi xuống nhưng cô lại mỉm cười.
Cô hiểu rằng, Nobita vẫn là Nobita — một Mãnh Hổ có trái tim ấm áp nhất thế gian.
— "Em hiểu rồi... Anh đúng là đồ ngốc, Nobita ạ,"
— Cô lau nước mắt, tinh nghịch đấm nhẹ vào vai cậu
— "Nhưng em sẽ không bỏ cuộc đâu, em sẽ vẫn là 'em gái' phiền phức nhất của anh!"
Nobita cười lớn, cái không khí bối rối tan biến, nhường chỗ cho sự nhẹ nhõm.
Cậu tiễn cô ra phố, nhìn bóng lưng cô khuất dần.
Trên bầu trời, ngôi sao đầu tiên đã rạng.
Cậu quay vào võ đường, nơi Lisa đang đợi với mâm cơm nóng hổi.
Cậu biết, mình đã chọn đúng.
Những vết sẹo đã không còn đau, chúng đã thực sự hóa thành những bông hoa của sự trưởng thành.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net