1
Sảnh chính của tòa nhà CH3 vào một buổi sáng ngày trong tuần luôn nhộn nhịp và hối hả. Giữa dòng người qua lại tấp nập, Orm Kornnaphat bước đi với dáng vẻ của một nàng tiểu thư kiêu kỳ, rực rỡ. Nàng vừa mới ký hợp đồng với đài, hôm nay đến để nhận kịch bản cho vai diễn đầu tay. Một tay ôm sấp hồ sơ, tay kia cầm ly matcha latte đá đầy ắp, Orm vừa đi vừa cúi đầu lướt điện thoại, đôi môi chúm chím khẽ mỉm cười.
Rầm!
Một lực đâm khá mạnh từ phía trực diện khiến Orm loạng choạng ngã lùi lại vài bước. Ly matcha latte trên tay theo quán tính bay thẳng về phía trước, nắp ly bật ra, chất lỏng màu xanh kèm đá viên đổ ụp, văng tung tóe.
— Đi đứng kiểu gì thế không biết? Orm nhăn mặt, chưa kịp nhìn người đối diện là ai đã gắt lên một tiếng nhỏ. Nàng nhìn xuống đôi giày trắng hiệu đắt tiền mới toanh của mình đã bị dính vài giọt nước trà xanh, lòng xót xa vô cùng.
— Xin lỗi, tôi không cố ý.
Một giọng nói trầm thấp, lành lạnh và vô cùng điềm tĩnh vang lên từ phía đỉnh đầu.
Orm bực bội ngước mắt lên. Đập vào mắt nàng là một cô gái có vóc dáng cao ráo, gương mặt thanh tú với những đường nét sắc sảo nhưng lại lạnh như tiền. Người kia đang mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản, và kinh khủng hơn là, toàn bộ phần ngực áo sơ mi ấy giờ đã bị nhuộm một mảng màu xanh loang lổ từ ly matcha của Orm.
Người đó không ai khác chính là Lingling Kwong. Chị cũng vừa mới vào đài không lâu, hôm nay đến để gặp đạo diễn.
Lingling nhìn vệt bẩn loang lổ trên áo mình, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại. Chị ngẩng lên nhìn cô nhóc vừa đâm vào mình, thấy đối phương không những không xin lỗi mà còn phụng phịu, cáu kỉnh như thể mình mới là người chịu thiệt. Bản tính vốn lạnh lùng, không thích đôi co, Lingling thong thả lấy khăn giấy trong túi ra, vừa lau qua vết bẩn vừa nói bằng chất giọng đều đều không chút độ ấm:
— Này em gái, tôi đi thẳng đường của mình, chính em là người vừa đi vừa cắm mặt vào điện thoại rồi đâm sầm vào tôi đấy. Tôi nghĩ người cần xem lại cách đi đứng là em thì đúng hơn.
— Chị nói cái gì? Cơn giận của một cô tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ trong lòng Orm bùng lên.
Cái tính chảnh chọe bướng bỉnh khiến nangc không chịu thua:
— Áo chị bị bẩn, nhưng giày của tôi cũng bị dính nước rồi đây này! Chị có biết đôi giày này của tôi khó mua lắm không?
Lingling nhìn từ trên xuống dưới cô nhóc bướng bỉnh trước mặt, ánh mắt hiện lên vẻ cạn lời trước sự vô lý của đối phương. Chị khẽ lắc đầu, thản nhiên buông một câu:
— Đúng là trẻ con chưa trải sự đời. Ngang ngược.
— Chị... chị bảo ai trẻ con?! Đồ liệt cơ mặt đáng ghét! Chị đứng lại đó cho tôi!
Orm điên tiết định tiến lên bắt đền, nhưng Lingling đã thong thả lách người né tránh. Chị ném chiếc khăn giấy bẩn vào thùng rác cạnh đó, trước khi quay lưng đi hướng về phía thang máy còn bỏ lại một cái nhìn lạnh nhạt:
— Tôi có buổi hẹn với đạo diễn, không rảnh ở đây đôi co với em. Coi như hôm nay tôi xui xẻo.
Bóng lưng thẳng tắp đầy ngạo mạn của Lingling khuất dần sau cửa thang máy, để lại một mình Orm đứng giữa sảnh CH3, giậm chân vì tức tối.
— Lingling Kwong... Tôi nhớ cái bảng tên của chị rồi! Đừng để tôi gặp lại chị lần nữa! Orm lầm bầm, ấm ức vô cùng.
Mối oan gia ngày hôm đó chính thức được thiết lập. Trong mắt Orm, Lingling là một bà chị già khó tính, lạnh lùng đáng ghét, cậy lớn tuổi hơn rồi ra vẻ bề trên. Còn trong mắt Lingling, Orm là một đứa nhóc Gen Z điệu đà, chảnh chọe và không biết lý lẽ. Cả hai đều có cái tôi cao ngất ngưỡng, ấn tượng ban đầu hoàn toàn là một điểm âm.
Một năm sau... tại phòng họp đoàn phim bách hợp mới...
Đạo diễn lật trang kịch bản, hào hứng tuyên bố:
— Chúc mừng hai đứa đã vượt qua vòng casting. Lingling và Orm sẽ là cặp đôi chính của bộ phim này!
Bộp!
Cây bút trên tay Lingling Kwong rơi thẳng xuống bàn. Đôi mắt ngày thường vốn điềm nhiên, lạnh lùng bỗng mở to, nhìn sững vào cô nhóc tóc xoăn đang ngồi đối diện. Nghĩ đến viễn cảnh phải đóng phim yêu đương với kẻ thù matcha năm xưa, Lingling không nhịn được mà thốt lên đầy hoang mang:
— Dạ? Đóng với N'Orm á?
Thấy biểu cảm hoảng hốt hiếm hoi lộ ra trên gương mặt lạnh lùng của chị tiền bối, Orm Kornnaphat không bỏ lỡ cơ hội. Nàng lập tức khoanh hai tay trước ngực, nhướng mày, hếch cằm nhìn thẳng vào mắt Lingling rồi bồi thêm một câu xanh rờn bằng giọng cao vút đầy kiêu kỳ:
— Ai thèm đóng với chị chứ!
— Chứ tôi thèm đóng với em chắc?
Bốn mắt nhìn nhau, một bên lạnh lùng như băng, một bên kiêu chảnh như lửa, sẵn sàng cho một chuỗi ngày hành hạ nhau trên trường quay!
Đạo diễn ngồi đầu bàn nhìn một màn lườm nguýt nhau không trượt phát nào của hai đứa nhỏ, thay vì lo lắng, ông bỗng nhiên vỗ đùi cái bộp, hai mắt sáng rực lên như vừa bắt được vàng.
Ông chỉ tay vào Lingling rồi lại chỉ sang Orm, cười khà khà đầy đắc ý:
— Hay! Xuất sắc! Phim này có rất nhiều phân đoạn ngược tâm, dằn vặt, hận thù ghen tuông đủ cả. Hai đứa chưa diễn mà cái không khí lạnh lùng, xa cách, nhìn nhau đầy oán hận này... tôi nói thật là rất hợp đóng cảnh ngược luôn đó!
Câu phán xanh rờn của đạo diễn như một gáo nước lạnh dội thẳng vào hai cái đầu nóng.
Orm đang hếch cằm kiêu chảnh bỗng nghẹn họng, suýt chút nữa là cắn vào lưỡi. Nàng quay sang nhìn đạo diễn với ánh mắt không thể tin nổi, bàn tay nhỏ nhắn vô thức bấu chặt vào mép kịch bản.
— Ngược tâm? Dằn vặt? Cái gì mà hận thù ghen tuông chứ? Nàng là đang ghét thật, ghét xúc đất đổ đi chứ có phải đang nuôi dưỡng tâm lý nhân vật đâu
Trong khi đó, Lingling Kwong sau vài giây đứng hình cũng đã lấy lại vẻ lạnh lùng thường ngày. Chị nhặt cây bút dưới đất lên, khẽ hắng giọng, cố gắng dùng chất giọng lý trí nhất để vớt vát tình hình:
— Đạo diễn, em nghĩ... nếu không khí giữa hai diễn viên chính quá căng thẳng thế này, đến lúc quay mấy cảnh tình cảm hay dỗ dành, e là sẽ khó nhập tâm ạ.
— Đúng đó đạo diễn! Orm lập tức gật đầu lia lịa, hiếm hoi lắm mới đứng cùng một chiến tuyến với bà chị liệt cơ mặt. Cô nhóc bĩu môi, liếc xéo Lingling một cái:
— Nhìn cái mặt lạnh như tiền của P'Ling, có cho tiền em cũng không khóc lóc đau khổ vì tình yêu với chị ta được đâu. Có mà tức phát điên thì có!
Đạo diễn nghe vậy càng cười khoái chí hơn, ông xua xua tay:
— Không thử sao biết? Giai đoạn đầu phim hai nhân vật cũng ghét nhau y hệt hai đứa bây giờ vậy đó. Cứ giữ nguyên cái vibe này cho tôi. Đến lúc quay cảnh ngược, Lingling cứ trưng cái mặt lạnh lùng tàn nhẫn này ra, còn Orm cứ khóc lóc ấm ức, chảnh chọe cho tôi.
Nói rồi, đạo diễn đứng dậy thu dọn đồ đạc, không quên bỏ lại một câu chốt hạ trước khi rời phòng họp:
— Tuần sau bắt đầu workshop build chemistry nhé.
Cửa phòng họp khép lại, trả lại không gian yên tĩnh nhưng đầy áp lực.
Orm hậm hực ngồi phịch xuống ghế, lườm quyển kịch bản như thể nó là thủ phạm. Nàng lầm bầm trong miệng:
— Được lắm, đạo diễn đã nói là hợp đóng cảnh ngược chứ gì? Lingling Kwong, chị cứ đợi đấy, vào set quay tôi sẽ hành hạ, ngược đãi nhân vật của chị cho bõ ghét luôn!
Ngồi ở phía đối diện, Lingling thong thả thu dọn tài liệu vào túi xách.
Xuống đến hầm gửi xe VIP dành cho nghệ sĩ, không gian dưới lòng đất có chút ngột ngạt và im ắng. Orm đi đến bên cạnh chiếc xe của mình, vừa mở cửa xe vừa ấm ức lầm bầm, giọng điệu chảnh chọe đầy hậm hực vang lên giữa hầm xe vắng người:
— Người gì mà đáng ghét thế không biết! Mặt thì lúc nào cũng như cái tủ lạnh, cậy làm tiền bối rồi thích lên mặt dạy đời chắc? Đóng cảnh ngược cái gì chứ, nhìn cái mặt chị ta là tôi chỉ muốn ngược cho bõ ghét thôi!
Cạch.
Tiếng đóng cửa của chiếc xe mui trần đậu ngay ô bên cạnh vang lên phá tan bầu không khí.
Orm giật mình quay phắt lại. Từ trên xe bước xuống không ai khác chính là Lingling Kwong. Chị thong thả tháo kính râm xuống, treo trước ngực áo, nhìn Orm đang nói xấu sau lưng mình bằng ánh mắt đầy thâm ý.
— Em nói xấu tôi thì cũng nên nhìn trước ngó sau một chút chứ, N'Orm. Ling khoanh tay, tựa người vào cửa xe, chất giọng trầm thấp lười biếng vang lên.
— Hầm xe của đài CH3 cách âm tốt lắm, nhưng tai tôi thì không điếc.
Orm cứng đờ người mất một giây vì bị bắt quả tang, nhưng bản tính tiểu thư kiêu kỳ không cho phép cô nhận sai. Nàng hếch cằm, đóng mạnh cửa xe mình lại, khoanh tay đứng đối diện với Lingling:
— Tôi nói xấu chị hồi nào? Tôi là đang nói thẳng bối cảnh phim! Chính chị cũng không thèm đóng với tôi còn gì?
Ling khẽ lắc đầu, tiến lại gần một bước. Lingling cúi đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đang cố tỏ ra mạnh mẽ của Orm, khẽ nhướng mày:
— Tôi không thèm đóng với em là thật. Nhưng đạo diễn đã nói rồi, chúng ta rất hợp đóng cảnh ngược. Cho nên lo mà chuẩn bị tâm lý đi. Vào phim rồi tôi không nương tay với em đâu.
Nói rồi, Lingling khẽ cười lạnh một tiếng, quay người bước lên xe, nổ máy và phóng đi thẳng, để lại một làn khói và tiếng động cơ vang dội dưới hầm.
Orm đứng trơ trọi tại chỗ, nhìn theo chiếc xe đã khuất dạng mà tức đến mức giậm chân bình bịch:
— Lingling Kwong! Chị cứ đợi đấy! Để xem ai ngược ai!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net