Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

2

Một tuần sau trận chiến ở hầm xe đài truyền hình, hai bạn trẻ phải dắt díu nhau đến buổi workshop đầu tiên trong trạng thái không thể sượng sùng hơn. Buổi tập diễn ra tại phòng tập có gương lớn của đài CH3 vào một chiều mưa tầm tã.

Vừa đẩy cửa bước vào, Orm Kornnaphat diện bộ đồ tập ôm sát năng động, tóc bới cao, liếc mắt một cái đã thấy Lingling Kwong đang đứng ở góc phòng. Không ai bảo ai, cả hai lập tức ném về phía đối phương một cái lườm sắc lẹm, rồi Orm hậm hực quay mặt đi chỗ khác, cố tình đứng cách xa Lint cả mét.

— Nào, hai nữ chính lại đây đứng cạnh nhau cho chị xem nào.

Orm dẩu môi, lững thững bước lại gần. Lingling cũng thong thả dịch bước. Hai người đứng sát sạt bên nhau nhưng người nào người nấy thẳng đơ như hai cây cột điện, mắt nhìn thẳng vào gương phía trước chứ tuyệt đối không thèm quay sang nhìn nhau.

— Bài tập đầu tiên, để phá vỡ khoảng cách, Ling vòng tay ôm lấy eo Orm từ phía sau. Orm tựa lưng vào ngực Lingling. Chị giáo viên ra lệnh.

Orm cứng đờ người. Ling khẽ nhíu mày nhưng vì công việc, chị vẫn chậm rãi bước ra sau lưng cô nhóc. Bàn tay thon dài, hơi mát của Lingling từ từ đặt lên eo Orm.

Nhưng thay vì một cái ôm tình tứ, lãng mạn, động tác của Lingling sượng sùng đến mức giống như chị đang cố gắng nhấc một bao tải gạo. Người chị gồng cứng vì căng thẳng. Orm ở phía trước thì nín thở hoàn toàn, lưng thẳng đứng như cây thước kẻ, tuyệt đối không dám tựa hẳn vào người sau. Da gà da vịt của nàng thi nhau nổi lên vì gượng.

— Hahaha, hai đứa làm cái trò gì thế này? Chị giáo viên bật cười thành tiếng, không nhịn được mà trêu chọc.

—Ling, em ôm người yêu chứ có phải ôm tội phạm đâu mà người cứng ngắc như khúc gỗ vậy? Còn Orm nữa, cái lưng em thẳng như muốn đi hành quân thế kia? Nhìn hai đứa ôm nhau mà chị tưởng hai đứa đang chuẩn bị đập nhau không đó, sượng trân hà!

Mấy anh chị trợ lý đoàn phim đứng ngoài cửa cũng che miệng cười khúc khích.
Mặt Orm đỏ bừng lên vì ngượng, cô nhóc ấm ức định phân bua:

— Tại P'Ling ôm chặt quá làm em...

— Thôi thôi, gạt cái ôm qua một bên đi. Ôm mà sượng thế này thì có ôm đến sáng mai cũng không tiến bộ được. Giáo viên viên cắt ngang, đột ngột đổi chiến thuật, dõng dạc tuyên bố một câu chấn động:

— Muốn lấy cảm xúc nhanh nhất đúng không? Hai đứa hôn nhau đi. Ngay bây giờ!

— Dạ?

Cả Ling lẫn Orm cùng đồng thanh thốt lên, hai cặp mắt mở to hết cỡ nhìn chị giáo viên như thể vừa nghe một chuyện gì đó hoang đường lắm.

— Chị nói thật đó, hai đứa bây giờ nhìn nhau chỉ thấy muốn đập nhau chứ không có một chút phản ứng hóa học nào cả. Chị giáo viên khoanh tay đầy kiên quyết.

— Phải hôn! Hôn để phá vỡ cái màng bọc ngượng ngùng này, để tìm thấy cái gọi là cảm giác kích thích giữa hai cơ thể. Có chạm môi rồi thì sau này diễn cảnh ngược nhìn nhau mới ra vị tình yêu được!

Orm nghe xong mà muốn khóc thét tại chỗ. Nàng quay sang nhìn Lingling, thấy bà chị già kia sau cái giật mình Dạ ban nãy thì giờ đang nhìn mình với vẻ mặt vô cùng phức tạp.

— Sao? Nhát gan rồi à? Không dám hôn tôi sao? Lingling bất ngờ khích tướng để che giấu sự bối rối trong lòng.

— Ai nhát gan chứ? Tính hay tự ái của Orm bị chạm trúng. Nàng nhóc bước tới một bước, hếch cằm lên thách thức:

— Hôn thì hôn, xem như tôi bị chó cắn một cái thôi! Chị đừng có mà điêu đứng vì tôi đấy!

Ling tiến lại gần. Khoảng cách thu hẹp lại bằng không. Bầu không khí sượng trân ban nãy bỗng chốc bị nén chặt lại, trở nên đặc quánh. Orm nín thở, hai tay siết chặt thành nắm đấm giấu sau lưng khi thấy gương mặt sắc sảo của Lingling từ từ cúi xuống.

Khi đôi môi mỏng của Lingling vừa chạm nhẹ vào làn môi mềm mại, căng mọng của nàng, cả hai người đều như có một luồng điện xẹt thẳng qua đại não.

Ban đầu chỉ là hai bờ môi áp vào nhau cứng đờ như hai miếng thạch. Không ai biết phải làm gì tiếp theo, cả hai đều trợn tròn mắt nhìn nhau ở cự ly vài centimet. Nhưng nhìn thấy sự bối rối trong đôi mắt long lanh của Orm, Lingling bỗng thấy tim mình đập hụt một nhịp. Chị không kìm lòng được mà khẽ mím nhẹ môi một cái, giống như một cái mút mát thăm dò đầy bản năng.

— Ưm... Orm khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng, người run lên.

Cái chạm môi kéo dài chưa đầy 20 giây, nhưng đối với cả hai thì nó dài như một thế kỷ. Ngay khi chị giáo viên hô

— Ok, được rồi! cả hai lập tức dội ngược ra sau như hai cực của nam châm cùng dấu.

Orm đưa tay lên che miệng, quay mặt đi hướng khác, hai tai đỏ bừng đến mức như muốn rỉ máu. Tâm trí nàng hoàn toàn trống rỗng, trong đầu chỉ còn sót lại cảm giác mềm mại, ấm áp vừa rồi.

Còn Lingling Kwong, chị đứng quay lưng về phía Orm, thong thả lấy chai nước lên uống một ngụm lớn để che giấu sự bối rối. Nếu Orm nhìn kỹ, sẽ thấy bàn tay cầm chai nước của chị tiền bối lạnh lùng kia... thực ra cũng đang run lên nhè nhẹ.

Chị giáo viên đứng bên cạnh nhìn một màn này, cười tủm tỉm đầy ẩn ý:

— Đấy! Thấy chưa? Chị đã bảo rồi mà! Cú hôn vừa rồi xuất sắc lắm, hai đứa bắt đầu có chemistry rồi đấy!

Vừa nghe đến hai chữ "chemistry", Orm Kornnaphat lập tức xả van ấm ức. Nàng giậm chân một cái, hai má đỏ bừng vừa vì ngượng vừa vì dỗi, quay sang mếu máo kêu ca với giáo viên:

— Chemistry cái gì chứ chị ơi! Đó... đó là nụ hôn đầu đời của em đó! Chưa kịp yêu đương ai đã bị bay màu dưới tay cái bà chị liệt cơ mặt này rồi!

Thấy cô nhóc khóa dưới lu loa ăn vạ, Lingling Kwong đang cầm chai nước suýt chút nữa là sặc. Chị quay phắt lại, vành tai thực chất đã đỏ lựng lên từ lúc nào nhưng cái miệng thì vẫn phải giữ nguyên độ ngạo kiều, lạnh lùng để bảo vệ thể diện tiền bối.

— Này, em làm như một mình em chịu thiệt không bằng! Chứ tôi cũng mất lần đầu mà!

— Chị...! Orm nghe xong tức đến mức muốn nghẹt thở. Cái gì mà chị cũng mất lần đầu? Ý chị là nụ hôn đầu bách hợp trên màn ảnh đúng không?

Nhưng đây là nụ hôn đầu đời thật sự của người ta cơ mà!

— Rồi rồi, cả hai đều mất nụ hôn đầu cho nhau, huề cả làng nhé! Nhưng mà nhờ vậy ánh mắt bây giờ nhìn nhau mới thấy có vấn đề rồi đấy. Tuần sau bấm máy cảnh ngược là bao đỉnh luôn!

Orm hậm hực vơ lấy túi xách, chẳng thèm chào Lingling một câu, cắm đầu chạy thẳng ra khỏi phòng tập như đang chạy trốn khỏi hiện trường vụ án, trong lòng thầm rủa xả: Lingling Kwong, đồ điên!


Vừa về đến nhà, Orm đá phăng đôi giày thể thao sang một bên, lao thẳng lên chiếc giường êm ái của mình. Nàng ôm chặt lấy chú gấu bông, lăn qua lăn lại ba bốn vòng nhưng tâm trí vẫn không cách nào thoát khỏi cái chạm môi sượng trân chiều nay.

Chịu không nổi nữa, Orm vớ lấy điện thoại, bấm số gọi ngay cho cô bạn thân. Điện thoại vừa kết nối, nàng đã không đợi đầu dây bên kia kịp lên tiếng, lập tức xả một tràng với giọng điệu đầy ấm ức:

— Mày nghĩ xem có điên không cơ chứ? Nghĩ sao mà tao phải đóng chung phim với cái bà chị đó vậy? Đài CH3 hết diễn viên rồi hay sao á!

— Từ từ đã Orm, bà chị nào? P'Lingling Kwong á? Bộ phim bách hợp mới nhận đó hả? Tiếng cô bạn thân ngái ngủ vang lên từ đầu dây bên kia.

— Chứ còn ai vào đây nữa! Orm bật ngồi dậy, vò đầu bứt tai.

— Hôm nay đi workshop, trời ơi... tao thề là tao muốn bùng kèo ngay tại chỗ luôn. Nghĩ sao bắt tụi tao ôm nhau? Người chị ta cứng ngắc như khúc gỗ, ôm mà sượng trân hà. Đã vậy cô giáo còn bắt... bắt...

— Bắt gì? Nói mau lên, tao đang hóng!

— Bắt hôn! Orm hét nhỏ vào điện thoại, hai má tự dưng lại nóng bừng lên khi nhắc lại.

— Mày hiểu không? Là nụ hôn đầu đời của tao đó! Chưa kịp yêu đương với ai hết đã bay màu dưới tay cái bà chị đáng ghét đó rồi. Tao dỗi quá tao mách cô giáo, vậy mà chị ta còn đứng đó gân cổ lên cãi "Chứ tôi cũng mất lần đầu mà". Nghe có tức không chứ?!

Cô bạn thân ở đầu dây bên kia im lặng mất ba giây, rồi bỗng nhiên bật cười ngặt nghẽo:

— Nhưng mà nhìn góc độ khác thì P'Ling cũng đẹp đôi với mày mà. Chị ấy đang hot lắm đó.

— Đẹp cái đầu mày ấy! Orm hậm hực chu mỏ. "Chị ta vừa khó tính, vừa thù dai, suốt ngày trưng cái bộ mặt như ai ăn hết của nhà chị ta vậy. Tao thề vào phim tao sẽ diễn cảnh ngược thật đạt, tao sẽ hành hạ nhân vật của chị ta cho bõ ghét!

Sau một hồi luyên thuyên, mắng nhiếc Lingling đủ kiểu để xả giận, Orm mới chịu cúp máy. Cô nhóc ném điện thoại sang một bên, nằm ngửa mặt lên trần nhà, căn phòng lại trở về không gian yên tĩnh.
Thế nhưng, khi không còn tiếng nói chuyện, những hình ảnh ở phòng tập chiều nay lại như thước phim tua chậm, hiện lên mồn một trong trí não cô.

Orm khẽ rùng mình một cái, một luồng điện nhẹ như vừa xẹt qua sóng lưng khi nàng nhớ lại khoảnh cách bằng không giữa hai người. Lúc Lingling tiến lại gần.. Orm vô thức đưa ngón tay lên chạm nhẹ vào môi mình. Người đâu mà đáng ghét, nhưng...

— Công nhận... đứng gần nhìn chị ta đẹp thật chứ... Orm thầm nghĩ, gương mặt bỗng chốc đỏ lựng lên.

Nàng vội vã lắc đầu thật mạnh như muốn rũ bỏ cái suy nghĩ phản bội vừa rồi ra khỏi đầu.


______
Hôm nay là buổi đọc kịch bản và dò thoại. Thay vì đứng ôm ấp sượng trân như hôm qua, hai người được xếp ngồi đối diện nhau qua một chiếc bàn dài, có đạo diễn và biên kịch ngồi bên cạnh giám sát.

— Được rồi, chúng ta sẽ tập phân đoạn nhân vật của Ling lạnh lùng cự tuyệt tình cảm của Orm nhé. Hai đứa đọc thoại phải có biểu cảm và tương tác ánh mắt liên tục đấy. Đạo diễn gõ cây bút xuống bàn ra hiệu bắt đầu.

Orm hít một hơi sâu, lật cuốn kịch bản ra. Nghĩ đến chuyện hôm qua cộng với cục tức bị cướp mất nụ hôn đầu, nàng nhập vai cực nhanh. Ánh mắt Orm long lanh, chất giọng mang theo mười phần ấm ức, vừa chảnh chọe vừa dỗi hờn, nhìn thẳng vào Lingling:

— Chị đối xử với tôi như vậy mà coi được à? Rốt cuộc trong lòng chị có từng có tôi một giây phút nào không?

Lingling Kwong thong thả nâng mắt lên. Khác với vẻ bối rối giấu kín của ngày hôm qua, hôm nay chị diện một chiếc sơ mi đen, tóc xõa một bên, khí chất tiền bối ngút ngàn, lạnh lùng và sắc sảo đến ngạt thở. Ling nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang phụng phịu của Orm, buông câu thoại bằng chất giọng trầm khàn, tàn nhẫn đúng chuẩn kịch bản:

— Chưa từng. Ngay từ đầu, tất cả chỉ là do em tự mình đa tình mà thôi.

— Cắt! Tốt lắm! Ánh mắt dằn vặt của Orm đạt lắm, còn Lingling thì tàn nhẫn vô tình đúng chuẩn rồi. Nghỉ giải lao năm phút! Đạo diễn hài lòng hét lên rồi quay sang thảo luận với biên kịch.

Ngay khi tiếng "Cắt" vừa dứt, cái bầu không khí căng thẳng của nhân vật lập tức biến mất. Orm thoát vai, nàng mím môi, hếch cằm lườm Lingling một cái như muốn bảo:

— Chị thấy tôi diễn giỏi chưa?

Lingling thấy cô nhóc khóa dưới vừa diễn xong đã quay lại cái vẻ kiêu chảnh, xù lông nhím thường ngày thì cảm thấy vô cùng buồn cười. Chị khẽ tựa lưng vào ghế, một tay chống cằm, ánh mắt khóa chặt trên gương mặt của Orm.

Bị nhìn chằm chằm ở cự ly gần, Orm hơi chột dạ. Nàng định lên tiếng bắt bẻ

— Nhìn cái gì mà nhìn thì bất ngờ, Lingling Kwong người vốn nổi tiếng với khuôn mặt liệt cơ, nghiêm túc ngút trời bỗng nhiên khẽ cong khóe môi, hướng về phía Orm với cái nháy mắt đầy ẩn ý

Thịch!

Trái tim phản chủ của Orm đột ngột hụt đi một nhịp rõ ràng.

Cú nháy mắt phóng khoáng, mang theo chút quyến rũ lười biếng và trêu chọc của người lớn tuổi hơn dội thẳng vào não của Orm. Nàng đứng hình mất ba giây, cả người như có luồng điện chạy qua, mặt mũi trong tích tắc đỏ bừng lên tận mang tai.

— Cái... cái gì vậy? Bà chị già này vừa mới làm cái trò gì thế?

Thấy gương mặt Orm bỗng chốc đỏ lựng, luống cuống cúi gầm mặt xuống giả vờ đọc kịch bản,
Lingling khẽ cười thầm trong cổ họng, tâm trạng bỗng chốc tốt lên lạ kỳ.

Trong khi đó, Orm ngồi phía đối diện mà đầu óc quay cuồng, hai tay siết chặt mép giấy kịch bản đến mức nhăn nhúm.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net