3
Sau hai tháng ròng rã dằn mặt nhau trong phòng workshop, từ nụ hôn đầu, những cú nháy mắt hụt tim cho đến hàng chục phân đoạn khóc lóc ngược tâm dập dìu cuối cùng ngày bấm máy chính thức cũng đến.
Hôm nay, khuôn viên trước sân đài CH3 được trang hoàng rực rỡ với một bàn cúng hoành tráng đầy ắp hoa tươi, heo quay và trái cây để làm lễ cúng khai máy. Truyền thông báo chí đến đông nghẹt, chen chúc nhau để đưa tin về bộ phim bách hợp được mong chờ nhất năm.
Theo đúng yêu cầu của đoàn phim, cả hai đều diện trang phục tone màu trắng tinh khôi.
Orm Kornnaphat bước xuống từ xe với diện mạo chuẩn một nàng công chúa: chiếc váy trắng thanh lịch, mái tóc xoăn dài bồng bềnh, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Nàng vừa xuất hiện đã khiến các cameraman bấm máy liên tục.
— N'Orm, lại đây đứng cạnh P'Ling đi em! Chuẩn bị thắp hương rồi! Anh trợ lý đoàn phim lớn tiếng gọi.
Orm nghe thấy tiếng gọi, khéo léo chắp tay chào hỏi phóng viên rồi lướt thướt đi đến đứng cạnh Lingling.
— Chào P'Ling ạ. Orm lễ phép chào, giọng ngọt như mía lùi trước mười cái camera đang chĩa vào.
Lingling quay sang nhìn nàng. Ánh mắt chị quét qua chiếc váy trắng tinh khôi của Orm, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười dịu dàng đến lạ kỳ, nụ cười kinh doanh trước ống kính mà chị đã luyện tập vô cùng nhuần nhuyễn. Chị tiến lại gần, đưa tay chỉnh lại một lọn tóc bị gió thổi bay trên trán Orm, giọng nói trầm thấp, ấm áp vang lên:
— Chào n'Orm, hôm nay em mặc váy này đẹp lắm.
— Bùm! Phóng viên xung quanh lập tức ồ lên một tiếng đầy phấn khích, đèn flash nháy lên liên tục như muốn mù mắt. Tiếng xì xào bàn tán vang lên:
— Trời ơi nhìn ánh mắt họ tình tứ ghê chưa!
Orm đứng chịu trận dưới cái chạm tay của Lingling mà cả người khẽ run nhẹ. Thấy Ling diễn quá mức quy định, nàng cũng không chịu thua.
Orm khẽ nghiêng đầu, nương theo bàn tay của Lingling, ngước đôi mắt long lanh ngập tràn sự ngưỡng mộ giả trân lên nhìn chị, ngọt ngào đáp:
— Cảm ơn P'Ling đã khen ạ, hôm nay P'Ling cũng đẹp lắm á nha.
Nhưng thực chất, ở góc độ mà các phóng viên không nhìn thấy được, khi hai người cùng cúi người xuống nhận nhang từ tay nhân viên để cúng, Orm liền nghiến răng ken két, thì thầm bằng âm lượng chỉ đủ hai người nghe:
— Chị diễn sâu vừa thôi nha đồ liệt cơ mặt! Hai tháng qua hành tôi chưa đủ sao?
Lingling điềm nhiên cắm cây nhang vào lư hương, mắt vẫn nhìn thẳng vào bức tượng thần, gương mặt bất biến giữa dòng đời nhưng khóe môi lại khẽ động, thì thầm đáp trả:
— Ai diễn sâu trước? Chẳng phải em vừa bước xuống xe là đã trưng cái bộ mặt thiên sứ giả trân đó ra rồi sao? Lo mà tập trung cúng đi, thần linh đang nhìn đấy.
— Chị...
— Hai đứa ơi, đứng sát vào nhau, khoác tay nhau nhìn vào ống kính này cái nào! Một, hai, ba, cười lên! Tiếng anh nhiếp ảnh gia cắt ngang cuộc chiến ngầm.
Ngay lập tức, Ling đưa cánh tay săn chắc của mình ra. Orm nín thở vòng tay qua khoác chặt lấy tay chị. Cả hai cùng quay đầu nhìn vào ống kính, nở nụ cười rạng rỡ, hạnh phúc và ngọt ngào nhất có thể, như thể họ là cặp đôi yêu nhau sâu đậm nhất thế gian. Sau hai tháng trời bị rèn giũa, cái khoác tay này của họ mượt mà đến mức không ai nhận ra một chút sượng trân nào nữa.
— Lingling, Orm! Hai đứa lại góc tường hoa đằng kia chụp mấy kiểu ảnh nắm tay nhé! Nhiệt tình lên nào! Chị quản lý truyền thông vẫy tay gọi lớn.
Orm vừa mới buông tay khỏi khuỷu áo của
Ling nghe thấy hai chữ nắm tay thì khẽ thở dài một tiếng trong lòng. Lại phải làm việc rồi. Nanvc chỉnh lại tà váy trắng, thong thả bước lại gần bức tường hoa cúc vàng rực rỡ, miệng đã tự động bật chế độ mỉm cười ngọt ngào đúng chuẩn idol.
Lingling bước lại đứng đối diện với Orm.
— Hai đứa đứng sát vào nhau nhé. Lingling, em đưa tay ra nắm lấy tay Orm đi. Kiểu nắm tay đan ngón tay ấy, nhìn mới tình! Anh nhiếp ảnh gia vừa chỉnh ống kính vừa ra lệnh.
— Đan... đan ngón tay á? Orm chột dạ, hai tai hơi nóng lên. Suốt hai tháng workshop, Ling và Orm chủ yếu tập ôm, tập thoại dằn vặt dỗi hờn, và có duy nhất một nụ hôn sượng trân ngày đầu. Cái trò đan ngón tay đầy tính chiếm hữu và ngọt ngào này, hai người chưa từng tập qua.
Orm cắn môi, chậm rãi đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào lòng bàn tay chị. Ngay giây tiếp theo, Lingling khẽ dùng lực, những ngón tay dài của chị từ từ luồn vào giữa các kẽ ngón tay của Orm, đan chặt lấy nhau không một kẽ hở.
Thịch!
Cảm giác lòng bàn tay ấm áp của Ling áp sát vào lòng bàn tay mình, các ngón tay đan cài khăng khít khiến Orm khẽ giật mình. Nangc vô thức định rụt tay lại theo bản năng, nhưng Lingling đã nhanh hơn một bước, siết nhẹ lấy tay cô, giữ chặt lại.
— Đứng yên nào, chụp ảnh. Lingling cúi đầu, ghé sát tai Orm thì thầm, chất giọng trầm khàn mang theo hơi ấm phả lên vành tai cô nhóc, khiến trái tim phản chủ của Orm lại được một phen đập loạn nhịp liên hồi.
— Đẹp lắm! Hai đứa giữ nguyên góc đó nhé!
Ling nhìn Orm thâm tình chút nữa, Orm ngẩng đầu nhìn P'Ling cười rạng rỡ lên xem nào! Anh nhiếp ảnh gia hào hứng bấm máy liên tục.
Orm nuốt ực một cái, cố ép nhịp tim đang nhảy hiphop trong lồng ngực bình tĩnh lại. Nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt long lanh ngập tràn nụ cười, nhìn thẳng vào Lingling. Ở cự ly gần thế này, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Ling, Orm bỗng thấy tim mình hụt đi một nhịp nữa.
Trong khi đó, Lingling Kwong cũng chẳng khá khẩm hơn. Nhìn cô nhóc chảnh chọe thường ngày giờ đang ngoan ngoãn để mình nắm tay, đôi mắt tròn xòe ngước lên nhìn mình đầy tình tứ, trong lòng Lingling dâng lên một cảm giác khác lạ. Chị vô thức siết chặt tay cô nhóc hơn một chút, ánh mắt lạnh lùng ngày thường bỗng chốc mềm mại đi trông thấy.
Tách! Tách! Tách!
— Xuất sắc luôn hai đứa ơi! Ảnh này mà tung lên mạng là fan chỉ có nước xỉu ngang xỉu dọc vì ngọt thôi! Chị quản lý truyền thông nhìn vào màn hình máy ảnh mà cười toe toét.
Ngay khi anh nhiếp ảnh hạ máy xuống hô Xong rồi, Orm lập tức rút tay mình ra khỏi tay Ling như vừa chạm phải nước nóng. Nanvc giấu bàn tay vẫn còn vương hơi ấm của chị ra sau lưng, hai má đỏ hồng, hếch cằm lườm Lingling một cái rồi quay lưng đi thẳng về phía phòng thay đồ:
— Hừ, xong việc rồi. Tôi đi thay đồ chuẩn đây!
Lingling đứng lại tại chỗ, nhìn bàn tay trống trải của mình, rồi lại nhìn theo cái bóng lưng đang đi nhanh như chạy trốn của ai kia.
Sau một ngày dài cúng bái rồi chụp ảnh FSV đến rã rời, đạo diễn quyết định chơi lớn bao cả đoàn phim đi ăn lẩu tại một nhà hàng có phòng VIP kín đáo để mừng ngày khai máy thuận lợi.
Trong phòng VIP, đạo diễn ngồi chủ trì ở giữa, hai bên là các anh chị phó đạo diễn và biên kịch. Cặp đôi chính Lingling và Orm dĩ nhiên được xếp ngồi cạnh nhau ở đầu bàn, ngay trước một nồi lẩu hai ngăn đang sôi sùng sục.
Orm Kornnaphat lúc này đã trút bỏ chiếc váy trắng thiên sứ, diện lại chiếc áo thun rộng rãi. Cơn đói sau một ngày làm việc khiến cô nhóc tạm gác lại bộ dạng chảnh chọe, hai mắt sáng rực nhìn chăm chăm vào đĩa thịt bò ba chỉ thượng hạng.
Gắp.
Cạch!
Hai đôi đũa chạm nhau ngay giữa đĩa thịt. Orm nhướng mày, nhìn theo hướng đôi đũa kia thì thấy Lingling Kwong đang thong thả giữ chặt miếng thịt bò to và ngon nhất đĩa.
— P'Ling, miếng này em nhắm từ lúc nó mới bưng ra rồi á! Orm mím môi, hạ giọng đầy cảnh cáo, tay vẫn cố dùng lực ghì đũa lại.
— Trong nồi lẩu không có chủ quyền, ai nhanh tay thì được. Ling điềm nhiên đáp, chất giọng lạnh lùng không một chút gợn sóng, tay khẽ dùng lực một cái nhẹ nhàng gắp luôn miếng thịt bỏ vào chén mình trước sự ngỡ ngàng của cô nhóc khóa dưới.
— Chị... người lớn gì mà không biết nhường con nít!
Orm tức xì khói đầu. Thấy không đấu lại sức Ling, nàng lập tức quay phắt sang phía đạo diễn ngồi bên cạnh, lay lay tay áo chú, giọng điệu dỗi hờn, mách lẻo như một đứa trẻ bị giật mất kẹo:
— Đạo diễn ơi! Chú nhìn P'Ling kìa! Chị ấy cậy lớn bắt nạt em, giật cả thịt bò trong đũa của em nữa! Chú phải đòi lại công bằng cho em chứ!
Đạo diễn đang định húp ngụm súp, suýt chút nữa là sặc nổ mắt vì màn mách phụ huynh này. Chú nhìn biểu cảm phụng phịu, ấm ức đến tội nghiệp của Orm, rồi lại nhìn vẻ mặt bất biến giữa dòng đời của Lingling, bèn vuốt cằm cười khà khà:
— Tốt! Tốt lắm! Cái nét trẻ con, uất ức này của Orm giữ nguyên nhé. Tuần sau quay cảnh nhân vật của cháu bị Ling lạnh lùng từ chối tình cảm, cứ đem cái sự ấm ức bị giật thịt bò này vào là bao đạt luôn!
Orm nghe xong mà muốn khóc thét tại chỗ.
Biết không trông cậy được vào người lớn, Orm quay lại bàn ăn, vừa ăn vừa thỉnh thoảng liếc mắt lườm Lingling một cái sắc lẹm cho bõ ghét. Để trả thù, mười phút sau, khi nhân viên mang đĩa tôm thẻ đã bóc vỏ ra, Orm liền nhanh tay kéo phắt cả đĩa tôm về phía mình, hếch cằm nhìn Lingling đầy thách thức:
— Cái này là của em nha, chị đừng có mà động vào!
Ling nhìn cái điệu bộ giữ đồ ăn của Orm thì không nhịn được mà khẽ cong khóe môi. Chị thong thả gắp một cọng rau cải thảo thật to, đặt thẳng vào chén của Orm, buông một câu nhẹ tênh:
— Ăn nhiều thịt tôm quá không tốt đâu. Em ăn rau đi cho thanh lọc tính nết, bớt đanh đá lại.
— Chị...
Orm tức đến nghẹn họng. Nàng tức tối quay sang chị quản lý ngồi phía bên kia, tiếp tục mách:
— P'Kook ơi, chị nhìn xem P'Ling kìa.
Lingling Kwong nhìn cô nhóc hết quay sang bên trái mách đạo diễn, lại xoay sang bên phải mách quản lý, bộ dạng loay hoay như một chú nhím xù lông mà trong lòng thấy buồn cười vô cùng. Chị thong thả cầm ly nước lên nhấp một ngụm để che giấu nụ cười bất lực, thầm nghĩ:
— Đúng là đồ con nít ranh, hở một chút là lườm, hở một chút là đi mách người lớn
Bữa ăn tiếp tục diễn ra trong cảnh dở khóc dở cười: Một bên thì cứ sơ hở là lườm nguýt, dỗi hờn rồi kiếm người mách tội, một bên thì cứ dùng chiêu lấy tĩnh chế động, thỉnh thoảng buông một câu chí mạng làm nàng tức nổ đom đóm mắt. Cả đoàn phim được một bữa ăn lẩu giải trí cười muốn nội thương vì độ trẻ con của hai nàng nữ chính.
Bữa ăn kết thúc, trời đổ một cơn mưa rào lớn khiến không khí dưới hầm xe càng thêm lạnh. Cả đoàn phim lục tục kéo nhau ra về trong trạng thái ngà ngà say và mệt mỏi.
Orm Kornnaphat đeo túi xách, đang ngó nghiêng tìm xe của mình thì sực nhớ ra hôm nay xe cô nhóc mang đi bảo dưỡng, sáng nay đi ké xe của anh quản lý. Ngặt một nỗi, anh quản lý lúc này đã say bí tỉ, đang được mấy anh bên hậu kỳ khênh lên xe taxi về trước.
— Ơ... P'Kook! Chừa chỗ cho em với! Orm hốt hoảng gọi theo nhưng chiếc taxi đã lăn bánh mất hút.
Đạo diễn thấy Orm đứng bơ vơ một mình, bèn vỗ vai Lingling Kwong lúc này đang thong thả bấm khóa tìm chiếc mui trần quen thuộc:
— Lingling! Em tiện đường chở N'Orm về hộ chú với. Muộn rồi, con gái con lứa đi một mình nguy hiểm.
Mấy anh chị trong đoàn nghe thấy thế cũng nhao nhao dí Orm về phía xe của Lingling:
— Đúng rồi đó, sẵn tiện làm FSV luôn hai đứa ơi! Đi chung xe là đúng bài luôn!
— P'Ling chở em nó về cẩn thận nha!
Orm đứng hình, mặt mũi nhăn nhó như khỉ ăn ớt. Bắt nàng ngồi chung một không gian kín với cái bà chị đáng ghét này suốt cả quãng đường về nhà sao? Giết nàng đi còn hơn!
— Thôi... thôi ạ! Em tự gọi taxi còn hơn! Orm vội vã từ chối, giơ chiếc điện thoại lên làm bằng chứng, giọng điệu chảnh chọe, trẻ con lộ rõ.
Mọi người trong đoàn cười xòa, tưởng nangc chỉ đang khách sáo nên vẫy tay chào rồi ai nấy tự lên xe của mình, nhanh chóng giải tán. Dưới hầm xe vắng vẻ lúc này chỉ còn lại hai người.
Ling thong thả bước đến bên cạnh chiếc xe mui trần, mở cửa ghế lái nhưng không lên xe ngay. Chị đứng tựa người vào cửa, khoanh tay trước ngực, đôi mắt phượng trầm tĩnh nhìn Orm đang cắm cúi lướt điện thoại cách đó vài mét.
— Có lên không? Ling buông một câu ngắn gọn, chất giọng trầm thấp vang vọng trong không gian hầm xe.
— Không! Chị nghĩ sao vậy? Orm ngẩng đầu lên, hếch cằm lên dứt khoát từ chối.
— Tôi tự gọi xe về được, không thèm đi ké xe của đồ đáng ghét nhà chị!
Ling không thèm đôi co, khẽ nhún vai một cái đầy thản nhiên:
— Tùy em.
Nói rồi, chị thản nhiên đứng đó, một tay đút túi quần, một tay thỉnh thoảng lướt màn hình điện thoại, bộ dạng lười biếng nhưng lại đẹp đến mức như đang chụp ảnh tạp chí. Chị không nổ máy phóng đi ngay, cứ đứng đó im lặng nhìn xem nhóc con chảnh chọe này định làm màu đến bao giờ.
Năm phút trôi qua...
Mười phút trôi qua...
Orm bắt đầu đổ mồ hôi hột. Trên màn hình ứng dụng đặt xe, cái vòng tròn định vị cứ xoay mòng mòng đầy tuyệt vọng. Trời mưa lớn tầm tã vào giờ cao điểm, hầm xe đài truyền hình lại ở khu vực khuất, tìm mỏi mắt cũng không có một tài xế nào thèm nhận cuốc xe của nàng.
— Đáng ghét thật mà... sao hôm nay không ai nhận chuyến hết vậy nè... Orm sốt ruột dậm chân, vừa lầm bầm vừa liên tục bấm hủy rồi đặt lại, hai má phồng lên vì uất ức.
Lingling đứng bên cạnh nhìn cái điệu bộ loay hoay, tức tối đến mức muốn khóc của Orm mà khóe môi khẽ cong lên. Chị thong thả lên tiếng, giọng điệu mang theo mười phần trêu chọc chí mạng:
— Sao rồi? App taxi chê em đanh đá quá nên không thèm đón à?
— Chị im đi! Tại trời mưa thôi! Tôi đứng đợi thêm mười phút nữa thế nào cũng có xe!
Ling đứng định hình ngay trước mặt Orm, đôi mắt
nhìn sâu vào đôi mắt đang cố tỏ ra mạnh mẽ của đối phương, khẽ thở dài một tiếng rồi dùng chất giọng trầm thấp, nghiêm túc ra lệnh:
— Lên đi.
— Tôi đã bảo là...
Orm định gân cổ lên cãi tiếp thì Lingling đã cắt ngang. Chị khẽ cúi đầu xuống một chút, ghé sát tai cô nhóc, thanh âm lành lạnh vang lên giữa không gian hầm xe vắng lặng:
— Trời vừa mưa lớn vừa muộn thế này, em đứng đây một mình lỡ xảy ra chuyện gì thì sao? Tuần sau phim bấm máy rồi, tôi không muốn phải tốn thời gian đi tìm bạn diễn mới thay thế em đâu, N'Orm.
— Chị... chị rủa tôi gặp nguy hiểm đấy à? Orm tức đến mức nghẹn họng, hai má đỏ bừng lên.
Cái bà chị này đúng là đồ đáng ghét độc mồm độc miệng! Người ta lo lắng cho an nguy của người khác thì nói một câu tử tế không được sao? Cứ phải mở miệng ra là nói kháy, bảo sợ tốn thời gian tìm người thay thế mới chịu được!
— Tôi là đang phân tích thực tế. Ling thản nhiên lùi lại một bước, nghiêng đầu ra hiệu về phía chiếc xe của mình.
— Cho em ba giây. Hoặc là lên xe tôi chở về tận nhà an toàn, hoặc là tiếp tục ở lại đây ôm cái app taxi đó rồi tự gánh hậu quả. Một... hai...
— Biết rồi! Lên thì lên! Chị đừng có mà đếm nữa!
Orm dậm chân bình bịch, hậm hực dằn mạnh chiếc điện thoại vào túi xách. Nàng chầm chậm bước qua người Lingling, trước khi mở cửa ghế phụ còn không quên quay lại lườm chị một cái thật cháy mắt, lầm bầm:
— Xem như tôi tích công đức, không thèm chấp người già!
Nói rồi Orm mở phắt cửa xe, lao vào ngồi bên trong rồi đóng cửa cái rầm để trút giận.
Ling đi vòng qua đầu xe, bước lên ghế lái rồi nổ máy. Tiếng động cơ vang lên, chiếc mui trần từ từ lăn bánh rời khỏi hầm xe đài truyền hình, lao vào màn mưa tầm tã của thành phố.
Không gian bên trong xe bỗng chốc trở nên yên tĩnh đến kỳ lạ. Orm khoanh tay quay mặt ra ngoài cửa kính ngắm mưa, cố tình không thèm nhìn sang ghế lái. Thế nhưng, mùi hương quen thuộc từ người Lingling cứ thoang thoảng vây lấy nàng, cộng thêm hơi ấm từ máy điều hòa khiến cái sự hụt tim lúc nãy lại nhen nhóm trở lại.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net