Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Pool.

"Timeo không thích anh à?"

Giọng Ngọc vang lên ngay bên tai.

Vũ đang ngồi lọt thỏm trong lòng hắn trên chiếc sofa mềm ở phòng khách.

Bộ phim trên laptop vừa tới đoạn cao trào.

Hộp pocky trà xanh cũng vừa được khui.

Nên em chỉ đáp qua loa.

"Có mà."

"Thiệt hông?"

"Thiệt."

"Vậy nhìn anh cái coi."

"Chờ em hết khúc này."

Ngọc im lặng.

Vũ cũng chẳng để ý.

Em cắn thêm một que pocky.

Mắt dán chặt lên màn hình.

Ngọc nhìn bộ phim.

Nhìn hộp pocky.

Rồi nhìn người yêu.

Cảm giác như mình đang đứng hạng ba trong lòng em vậy.

Sau vài phút.

Hắn lại lên tiếng.

"Em mê pocky hơn anh à Vũ yêu?"

"Hả?"

"Em mê phim hơn anh à Vũ yêu?"

"Đâu có."

"Vậy sao anh ngồi đây nãy giờ mà em không thèm nhìn?"

Vũ bật cười.

"Anh trẻ con quá."

"Ừ."

"..."

"Anh trẻ con thiệt."

"Ừ."

Lần này tới lượt Vũ thấy lạ.

Bình thường Ngọc sẽ cãi lại.

Hoặc kéo em lại chọc cho bằng được.

Nhưng bây giờ hắn chỉ đáp một tiếng rồi thôi.

Cánh tay vẫn vòng bên eo em.

Nhưng không nói nữa.

Cằm cũng không tựa lên vai em nữa.

Chỉ cúi đầu xuống.

Im re.

Vũ chớp mắt.

Xong rồi.

Hình như người này dỗi thật.

Em để hộp pocky sang một bên.

Tạm dừng bộ phim.

Rồi xoay người lại.

"Anh."

"..."

"Ngọc."

"..."

"Anh giận hả?"

Ngọc không trả lời.

Chỉ nhìn sang hướng khác.

Vũ bắt đầu buồn cười.

Một người cao hơn em cả cái đầu.

Lớn xác.

Lạnh lùng.

Ra ngoài ai nhìn cũng thấy ngầu.

Vậy mà đang ngồi dỗi vì thua một bộ phim với hộp bánh.

"Anh ơi."

"..."

"Nhìn em đi."

"..."

"Em xin lỗi."

"..."

"Em tại mê phim quá."

"..."

"Em không có mê pocky hơn anh."

"..."

Ngọc cuối cùng cũng chịu nhìn em.

"Thiệt?"

"Thiệt."

"Vậy hồi nãy anh gọi mấy lần?"

"..."

Vũ cứng họng.

Ngọc nhướng mày.

Em cười trừ.

"Em quên rồi."

"Thấy chưa."

Nói xong hắn lại quay mặt đi.

Vũ phì cười.

Em nhích tới gần hơn.

Hai tay đặt lên vai hắn.

"Anh Ngọc."

"..."

"Em xin lỗi mà."

"..."

"Đừng giận nữa."

"..."

"Anh ơi."

"..."

"Chồng ơi."

Ngọc khựng lại một chút.

Nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt lạnh tanh.

Vũ mím môi.

Rồi lí nhí.

"Chồng ơi..."

"Vợ chin lỗi ạ."

Lần này thì Ngọc không chịu nổi nữa.

Khóe môi hắn giật nhẹ.

"Cười rồi nha."

"Anh không cười."

"Rõ ràng có."

"Không."

Vũ bật cười khúc khích.

Ngay lập tức bị kéo lại.

Ngọc ôm ngang eo em.

Kéo cả người em ngồi sát vào lòng mình.

"Anh!"

"Cho ôm."

"Ôm từ nãy giờ rồi còn gì."

"Chưa đủ."

Hắn vùi mặt vào vai em.

Cánh tay bên eo siết nhẹ.

Kiểu ôm rất quen thuộc.

Không đau.

Không chặt.

Nhưng đủ để em biết hắn không muốn buông.

Vũ nhìn người yêu.

Rồi bất giác mềm lòng.

Em đưa tay vuốt tóc hắn.

"Anh dỗi dễ thương ghê."

"Không dễ thương."

"Dễ thương."

"Không."

"Dễ thương."

Ngọc thở dài.

Bất lực.

Cuối cùng chỉ còn cách ôm em chặt hơn một chút.

"Anh tưởng em không để ý anh."

Giọng hắn nhỏ đi.

Vũ khựng lại.

À.

Hóa ra không phải vì hộp pocky.

Cũng không phải vì bộ phim.

Mà là vì hắn nhớ em.

Nhớ tới mức em ngồi ngay trong lòng rồi vẫn thấy chưa đủ.

Vũ bỗng thấy tim mình mềm hẳn.

Em vòng tay qua cổ hắn.

Dựa trán vào vai người yêu.

"Em có mà."

"Ừ."

"Em thích anh nhất."

"Ừ."

"Thích hơn pocky."

"Ừ."

"Thích hơn phim."

"Ừ."

Ngọc đáp.

Nhưng lần này khóe môi đã cong lên rồi.

Vũ nhìn thấy.

Bật cười.

"Anh hết giận chưa?"

"Chưa."

"Ủa?"

"Ôm thêm chút nữa."

"Anh tham quá."

"Ừ."

"Người ta muốn coi phim."

"Không."

"Anh Ngọc!"

"Ngồi yên."

Vũ cười tới run cả vai.

Cuối cùng cũng chẳng coi phim nữa.

Laptop nằm đó.

Pocky nằm đó.

Còn Ngọc thì ôm được em mèo trong lòng nguyên cả buổi tối.

Thế nên hắn thấy mình thắng rồi.

"...Ngồi yên."

Ngọc nói xong thì lại vùi mặt vào ngực em.

Vũ cười đến mức hai mắt cong cong.

"Anh dỗi thiệt luôn hả?"

"..."

"Vì em coi phim?"

"Ờ."

"Eo ơi, già mà còn dỗi."

Vũ bật cười thành tiếng.

Em đưa tay vuốt vuốt tóc hắn.

Người này bình thường lạnh lùng bao nhiêu thì lúc dỗi lại trẻ con bấy nhiêu.

"Thế giờ em tắt phim nhá?."

Ngọc ngẩng đầu lên.

"Thật?"

"Thật."

"Không tiếc à?"

"Không."

"Không nhớ khúc đang coi à?"

"Nhớ chứ."

"..."

"Nhưng anh quan trọng hơn."

Ngọc nhìn em.

Vũ cũng nhìn lại.

Mấy giây sau tự dưng em thấy ngại.

Bởi ánh mắt hắn dịu quá.

Dịu đến mức trái tim em cũng mềm theo.

"Nhìn gì ghê thế..."

Vũ lí nhí.

"Nhìn người yêu."

"Ngày nào chẳng nhìn."

"Vẫn muốn nhìn."

Em lập tức quay mặt đi.

Tai đỏ lên một chút.

Ngọc bật cười.

Tiếng cười trầm thấp rung nhẹ trong lồng ngực.

Hắn kéo em lại gần hơn.

Bàn tay vẫn đặt bên eo em như thể đó là vị trí quen thuộc nhất trên đời.

Vũ tựa vào người hắn.

Ngoan ngoãn để hắn ôm.

Một lúc sau.

Ngọc khẽ chạm môi lên mái tóc em.

Nhẹ đến mức giống như một cái chạm vô tình.

Vũ chớp mắt.

"Anh."

"Hửm?"

"Anh vừa làm gì đấy?"

"Làm gì đâu?"

"Mùi xạo nồng lắm ý ạ."

Ngọc cười.

Lần này hắn cúi xuống.

Khẽ hôn lên trán em.

Rất nhẹ.

Chỉ thoáng qua thôi.

Nhưng đủ làm Vũ ngẩn người.

"Anh hết giận rồi à?"

"Chưa."

"Ơ?"

"Vẫn còn."

"Anh vô lý!"

"Ừ, vô lý thế đấy."

"Vậy làm sao mới hết?"

Ngọc chống cằm suy nghĩ.

Rất nghiêm túc.

Như thể đang quyết định chuyện lớn lao lắm.

Sau đó mới trả lời.

"Cho anh ôm thêm đu."

"Thôi."

"Thêm chút thôi."

"Không!"

"Chút thôi."

"Không!!"

"Anh buồn đấy nhé?"

"Diễn."

"Anh buồn thật đấy."

Vũ cười rất nhiều.

Cuối cùng vẫn chịu ngồi lại trong lòng hắn.

Cho hắn ôm.

Cho hắn dựa.

Cho hắn giữ mình mãi.

Bởi em biết.

Có những lúc người yêu mình chẳng cần gì cả.

Chỉ cần được ở cạnh người mình thương.

Chỉ cần được ôm một chút.

Là đủ vui cả ngày rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net