Lưu ý:•Là shortfic nên sẽ luôn trong trạng thái [hoàn thành]•Tất cả fic hoàn toàn không phải của tớ. Về tác giả và fic gốc sẽ để cuối mỗi chương.•Nội dung mọi fic đều không có nội dung liên quan đến nhau• Không thích không iu xin đừng buông lời cay đắng 😥‼️Truyện dịch chưa được cho phép chính thức từ tác giả‼️@Neko…
Tên tác phẩm:[Đồng nhân TQTP] Quân MaiTác giả: Ma BưTình trạng: Hoàn------------------- Quân Ngô bật cười: "Hay lắm! Ta vẫn luôn tìm điểm khiến y khác biệt với ta. Y có một tín đồ trung thành, còn ta, ta chẳng có gì cả."Hoa Thành nói: "Sai. Ngươi có."Quân Ngô thu nụ cười lại: "..."Hoa Thành nhìn về phía ánh sáng chập chờn chỗ bậc thang. Có một bóng người đang khua tay múa chân, không, phải là vò đầu bứt tai mới đúng, có vẻ như số của hắn lại không được may mắn cho lắm."Hắn ư?" - Quân Ngô lạnh lùng nói - "Để ta nói cho ngươi nghe. Khi ta về phe chính nghĩa, hắn theo ta, khi ta sa đọa, hắn liền bỏ ta. Không như ngươi, hắn theo ta có điều kiện, còn ngươi một lòng vì y."Hoa Thành nói: "Ngu xuẩn. Ngươi nghĩ vì sao hắn dọn đến cái nơi hẻo lánh này để trông ngươi? Nếu không vì trung thành, hắn đã cao chạy xa bay sống một cuộc đời mời từ lâu rồi, hà cớ gì cả ngàn năm trôi qua rồi vẫn còn dính với kẻ như ngươi?"------------------Bản quyền thuộc về @mavilinhha và @LamB. Yêu cầu không chuyển ver hoặc tự ý post lên nơi khác khi chưa có sự cho phép của Author và @mavilinhha🍀🍀🍀 Truyện chỉ được đăng trên wattpad và facebook, tại Thiên quan tứ phúc fanpage. Yêu cầu không tự do reup hay chuyển ver khi chưa được sự đồng ý của Author.FB tác giả: https://www.facebook.com/giamai.pham.14…
Là một người quạt cả hai, mình mong là họ sẽ hạnh phúc.Là một người quạt cúp le, mình ở đây để tưởng tượng viễn cảnh hạnh phúc của họ là đối phương.Cảnh báo: Tình tiết trong truyện là sản phẩm thuộc trí tưởng tượng của tác giả và hoàn toàn không có thật. Không bế truyện đi nơi khác, không báo chính quyền, mình cảm ơn.Couple: Bùi Công Nam × Duy Khánh…
Anh, là điển hình của chòm sao thiên yết, không có việc gì thì đừng có mà trêu chọc anh! Bởi vì - con bọ cạp mà tức lên thì bất cứ kẻ nào cũng không thể chịu nổi !Anh, nhóm máu AB, đúng kiểu mẫu hai nhân cách, thế là đủ khủng bố rồi chứ! Cô thì, chẳng qua là không nhìn anh, không nghe anh nói, dáng vẻ lại đẹp...... nên mới chọc anh giận dữ, anh cố ý làm cô quá chén, còn - chụp ảnh 'loả thân' của cô, uy hiếp cô mỗi thứ Sáu cuối tuần đều phải ngoan ngoãn tới gặp anh, mặc theo ý anh, làm theo chuyện anh thích, cho dù cô mệt cầu xin tha thứ cũng không buông tha cô! Hức hức hức...... Cô thật sự là cô gái đáng thương nhất thế kỷ...... Chỉ vì sự nghiệp học hành, cô lại không thể không khuất phục dưới 'việc lạm dụng' của anh, nhưng mà, ít nhất cô cũng phải có 'ước định' thả tự do chứ!Sao biết - haizz! Lần đầu tiên cô nhịn không được 'tự do' dụ hoặc, vụng trộm 'lén lút', đã bị anh 'túm tại trận', còn hung hăng tra tấn' thân thể của cô, làm cho cô không chịu nổi nữa vì kịch liệt vận động trên giường' mà hôn mê bất tỉnh!'Vì sao mỗi lần anh đều nhiều thế?' Cô từng hỏi như vậy, khó có thể lý giải được dục vọng của anh. 'Không cho phép hỏi nhiều, tóm lại là anh muốn!' anh chặn môi cô lại, đêm đó muốn cô hoàn toàn. Cô vốn tưởng rằng anh sớm hay muộn có một ngày chán lấy thân thể của cô, lại không nghĩ đến - anh lại làm không biết mệt, thậm chí còn muốn cướp lấy lòng của cô. Nhưng anh sắp kết hôn! Thế thì cô phải tính sao ......…
Thể loại : Chiếm hữu, giam cầm, dụ dỗ, cưỡng ép CP : Tâm cơ công × Mất khả năng ngôn ngữ thụ Tác giả : Lazy LadyTruyện tự viết mong mọi người đừng mang đi đâu khi chưa có sự cho phép Truyện chỉ đăng trên Wattpad…
Tác phẩm: Sau khi bị cấp trên của vợ cũ cặn bã đánh dấuTác giả: Thất Tịch Thị Đại Đầu Miêu (Thất Tịch là con mèo đầu to)QT: RubyRuan_69Editor: LocAmKhe_Thể loại truyện: Nguyên sang - bách hợp - cận đại hiện đại - tình yêuThị giác tác phẩm: Chủ thụPhong cách tác phẩm: Nhẹ nhàngSố chương: 137 chương + 12 phiên ngoạiHệ liệt: Súng và hoa hồng Tiến độ truyện: Kết thúc…
Đôi khi trái tim còn ồn ào hơn cả lời nói.Hãy để tôi thay bạn nói lên những điều không thể cất lời.Một ngày mà những con chữ chân thật hơn cả ngôn từ.…
"Gã đứng thẳng, cậu thì nửa ngã. Khoảng cách thế này là quá xa, choáng ngợp. Charles đã nói rằng cậu thích màu xanh lơ chưa nhỉ? Sao cái ánh xanh trong mắt gã lại say sưa thế nhỉ? Một màu lơ biếc bão bùng, một màu lơ điên đảo thần hồn, một màu lơ cải biên trời đất. Nhưng-ô kìa! Thoắt cái-màu lơ tắt lụi. Mắt gã nheo lại, cong cong thành đường nửa tròn. Khuôn miệng gã nhoẻn lên, Charles nhận ra một nốt ruồi, hay là tàn nhang, không thể đoán rõ được-lấp ló trên môi trên. Cậu muốn áp môi mình lên đó."Chào."Chào?"Công chúa."Hôn em."Mijn mooie prinses." Ôi. Hônemhônemhônemhônem!"Tôi có thể hôn em không?""Vâng, làm ơn." Ôi. Ôi! Ôiôiôiôiôiôi."Chủ spa x Khách hàng (frankly why?)…
"Em muốn ném cái Hà Nội vào anh rồi hú hét, Đấy! Hà Nội đấy! Anh ạ, em vừa yêu vừa căm phẫn cái phố xá điên cuồng này, cũng như em vừa xót mà cũng vừa uất ức trước anh. Anh có yêu em không hả anh Mạnh? Em thao thức lần thứ một nghìn. Em thao thức, thao thức và thao thức. Em ca thán với đêm muộn, với sớm sủa, với trưa trật, với ngấp ngửng chiều buông. Em ca với anh! Bài ca người ở lại, cũng song song một kẻ chọn cất bước, quay lưng. Em rời xa Hà Nội nhưng ngụ mãi với cuồng si. Anh ôm lấy Hà Nội nhưng rũ đi bụi tình."…
"Có lên không thì bảo, đừng để anh nóng." Tôi sợ nên vội trèo lên, bờ lưng ấy vẫn ấm áp như ngày nào, tôi đưa hai tay ôm lấy cổ anh, lại hỏi. "Sao anh lại ở đây?" Anh đi chậm rãi dọc vỉa hè, thỉnh thoảng lại sốc tôi lên cho khỏi rơi xuống đất, một lát sau mới đáp. "Anh đến để đưa em về nhà, em lạc đường rồi!" Tags: thanh xuân vườn trường, truyện ngắn, gương vỡ lại lành, ngọt ngào, HE.…
Sau một mối quan hệ ba năm chỉ toàn im lặng và vô tâm, Phạm Khôi Vũ quen với việc tự thu mình lại, sống lặng lẽ giữa nhịp đời đều đặn: đi làm, về phòng trọ, không chờ đợi ai.Trong một lần làm việc chung, cậu gặp Bùi Duy Ngọc - một người đàn ông lớn tuổi hơn, biết quan sát, biết lắng nghe, và không bỏ mặc những khoảng lặng.Câu chuyện không bắt đầu bằng rung động rõ ràng, mà bằng những chi tiết rất nhỏ: một câu trả lời đúng lúc, một lần ở lại, một sự hiện diện không áp lực.Đây là hành trình của một người từng sợ nói ra, học cách tin rằng: có những mối quan hệ không khiến ta phải biến mất để được ở cạnh.…
"Tôi mơ mãi một giấc mơ phong tình, huyễn hoặc mãi một bóng hình chỉ còn là ký ức. Đêm đông rét buốt, có người vì tôi mà cởi bỏ xiêm y, hiến dâng tôi điều quý báu nhất của đời người. Tôi cứ sống lay lắt trong dằn vặt và cơn háu tình đay nghiến.Kết lại ở đây, thương nhớ em, mối duyên dục không thành."…
Truyện copy từ nguồn khác chưa có sự chấp nhận của chủ , vui lòng không kéo đi đâu . Nếu có gì liên hệ ta sẽ xóa truyện ngay lập tức Nam Khang là một cái tên không mấy xa lại gì với những con mọt đam gạo cuội . Nam Khang là một người viết tiểu thuyết đam mỹ hay một kẻ si tình với câu nói khiến người khác phải đau lòng " Em sẽ đợi anh đến năm 35 tuổi " Nam Khang có một mối tình khắc cốt ghi tâm với " Ông xã " đây có thể nói là tình đâu cũng như tình cuối của vị tác giả này . Năm 2006 " Ông xã " đi lấy vợ bỏ lại Nam Khang với căn phòng quen thuộc , Nam Khang không lâu sau đó bị chứng mất ngủ . Năm 2008 Nam Khanh tự tử ở sống Tương Giang ( Tương Gian vẫn chảy - Nổi đau vẫn còn ) , ngày 27-3 - 2008 là lúc người ta thấy xác của Nam Khang trôi trên sôngTử sinh cách trở đôi nơiCùng em anh đã nặng lời từ xưaĐôi ta những nguyện cùng già Cầm tay thủa ấy , bây giờ chưa quên ...Tùy bút: Em đợi anh đến năm 35 tuổiMục đọc truyện của tớ ở Đam 2 có Phù sinh lục kí của Nam Khang…