" kéo áo lên đi, tôi là chồng sắp cưới của chị em."" em cũng đâu ngại trở thành kẻ thứ ba."Truyện dựa trên sự tưởng tượng của tác giả. Viết lên nhằm mục đích giải trí. Không có thật, không tuyên truyền, không có ý bôi nhoạ bất cứ các cá nhân hay tổ chức nào.…
【Mau Xuyên + Đam Mỹ + Hệ Thống + Sủng Ngọt + !!】Một nhân viên nhỏ bé, cần mẫn của cục Xuyên Nhanh, chỉ cần hoàn thành các nhiệm vụ mà hệ thống giao cho là có thể nhận được sự sống vĩnh hằng. Đây chắc chắn là một phúc lợi khổng lồ dành cho nhân viên.Vì vậy, Kỳ Tuế An đã theo chân hệ thống đi đến khắp các thế giới để làm nhiệm vụ. Thế nhưng, tại sao luôn có một người quen thuộc đến lạ kỳ xuất hiện cơ chứ?Tại thế giới mạt thế, hệ thống "thiếu tin cậy" lại bị kẹt trong khe nứt thời không. Tuế Tuế biến thành một con zombie nhỏ ngốc nghếch đáng yêu, chỉ biết ăn với ngủ, chẳng thể đánh đấm được gì. May sao có một vị đại lão đã mang cậu theo, ngày ngày đút cho cậu ăn."Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau.""Có muốn thử một cách khác không?"......Nguyện rằng mỗi một thế giới đều có anh kề bên, trong những năm tháng dài đằng đẵng về sau, đều có anh bầu bạn.…
tại thành phố xa hoa lộng lẫy và đầy cạm bẫy này, Sếp Kim của chúng tôi cuối cùng cũng tìm thấy một bóng hồng cho mình.Đây là fic được dựng lên do trí tưởng tượng của fan kpop. Các sự việc cùng nhân vật hoàn toàn không có thật. Không có ý muốn xúc phạm bất kì ai hoặc cá nhân, tổ chức nào. Cảm ơn.…
boy × boy Vương Nhất Bác x Tiêu ChiếnTớ viết vì đam mê OTP chứ không hề có ý gán ghép quá mức. Hi vọng các cậu đón nhận sản phẩm đầu tay của tớ. Đọc truyện thoáng thoáng lên nha!! Ai không thích thì có thể lướt qua ạ! Xin Cảm Ơn!!…
Tác giả: Thiên Nhất TiêuThể loại: có ngược, có sủng, có H, hiện đại HE.Nhân vật chính: Vương Nhất Bác - Tiêu ChiếnVăn án: Nhất Bác vì trả thù cái chết của chị mà chủ động tiếp cận anh.Kết hôn để giữ anh bên người mà dày vò anh.Nhưng chính hắn không biết phía sau tai nạn năm đó âm mưu cuối cùng còn có bao nhiêu ẩn khuất.Hận anh sâu nhưng đồng thời cũng yêu anh đến tê liệt tâm can. Đến khi sự việc sáng tỏ, hắn mới biết được lúc nhỏ chính anh bên cạnh bảo hộ hắn mà mang theo nỗi ám ảnh cả đời. Liệu đến khi hắn biết được tất cả, thì có phải quá muộn màng?Remind: không có sinh tử văn, fan only nên cân nhắc kỹ trước khi xem.Lưu ý đây là FANFIC, tui chứa không nổi logic quá, mời next. Không hợp khẩu vị, tui không khuyến khích miễn cưỡng nuốt nhé😜Vui lòng không bê ra ngoài hay reup không có sự đồng ý của tác giả. Hoan nghênh góp ý thầm kín và reaction cho tôi với nhé!Yêu thương❤️…
- Nhân vật chính Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác là người thật.- Mọi yếu tố trong fanfic đều không có thực.- Khuyến khích đọc fic với suy nghĩ thoáng và văn minh.- Những yếu tố quân hàm và chức vụ được sử dụng trong fic đều là từ chút ít hiểu biết của mình, không hoàn toàn chính xác, về vấn đề này nếu sai sót xin được thông cảm bỏ qua.- Có H tùy chương, thể loại ABO, có yếu tố sinh con.- Cân nhắc trước đi đọc, xin cảm ơn !…
Hán việt: Mạo mỹ vai ác lầm đương Tu La tràng vạn nhân mê 【 mau xuyên 】Tác giả: Bì Nhu NhuNgu Giảo sinh ra đã có làn da trắng như tuyết, dung mạo yêu kiều, là một tiểu mỹ nhân khờ khạo, nhát gan lại chẳng có chút bản lĩnh nào.Sau khi bị Hệ thống vai ác trói buộc, cậu nơm nớp lo sợ bước vào cốt truyện mà chẳng hề hay biết rằng, những gã đàn ông như sói như hổ đều đang khao khát vây quanh mình.Tiểu mỹ nhân ngây thơ chẳng những không bắt nạt được ai, ngược lại còn bị những kẻ xấu xa tha về tổ, dày vò đến mức chiếc bụng nhỏ tròn xoe. Chỉ cần khẽ cử động, sợi xích vàng nơi cổ chân lại phát ra những tiếng leng keng thanh thúy.…
lowercasevăn xuôi, textfic hề - lúc hề lúc khôngcó 'tục' ngữbegin:13/05/2026finish:13/06/2026trnhhnglnnh_//KHÔNG ĐEM TRUYỆN ĐI ĐÂU KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP//…
"Cậu mà nhảy xuống thì sẽ rất vất vả cho mấy cô lao công đấy."Giọng nói vang lên phía sau, nhẹ như gió thoảng nhưng rõ ràng. Soonyoung quay lại. Một cậu con trai mặc áo khoác bệnh nhân màu xanh xám đang ngồi trên bệ gạch cạnh lối thoát hiểm, tay cầm một hộp sữa chua chưa mở nắp.Người đó mảnh khảnh, tóc nâu nhạt, ánh mắt sắc nhưng không lạnh. Ánh nhìn của cậu ta không phải ánh nhìn dò xét hay thương hại. Soonyoung không biết phải nói gì. Cậu lùi khỏi lan can một chút.Cậu kia nhún vai, nói tiếp:"Thang máy phải tạm dừng để phong tỏa hiện trường. Khu vệ sinh dưới tầng cũng phải lau lại mấy lượt. Cậu có nghĩ đến cái phiền phức đó chưa?"Soonyoung khẽ thở ra. Lần đầu tiên trong ngày, cậu thấy môi mình hơi nhếch lên, dù không rõ là vì buồn cười hay chua xót."Tôi không định nhảy."..............................Truyện là hư cấu - dựa trên trí tưởng tượng của tác giả!…