Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

252

Chương 252
18 Tháng Một, 2022Trà Đào Cam Sả
Editor: Uyên

Mãi đến khi nam sinh và y tá cùng bác sĩ đưa giường vào phòng bệnh, Điền Chính Quốc mới biết hoá ra mình đã "chết".

Đúng rồi, cậu nhớ vì cứu người mà cậu bị biển quảng cáo rơi đập vào đầu, sau đó có người đưa cậu đến bệnh viện.

Điền Chính Quốc nhìn cánh tay trong suốt của mình rồi lại nhìn nam sinh đang đau khổ nằm sấp bên giường bệnh, bỗng nhiên không biết sao lại thấy buồn bực khó chịu.

Chết rồi thì cũng không sao, ít nhất bây giờ cậu không còn phải lo nghĩ gì nữa, chẳng qua nam sinh này là ai, cậu cũng chưa từng gặp, sao lại khóc vì cậu, buồn cho cậu.

Nam sinh nằm sấp trước giường bệnh của cậu, Điền Chính Quốc ngồi bên cạnh cẩn thận nhìn chăm chú vào nam sinh kia giống như đang lau chùi một món đồ sứ, nhìn dáng người to lớn hơn một mét tám của hắn nhưng lại như một đứa trẻ âm thầm rơi lệ, sau đó sụp đổ che mặt gào khóc.

"Đừng khóc nữa, người chết rồi cũng không sống lại được đâu, tại sao phải khóc vì một người như tôi chứ?" Điền Chính Quốc khẽ thở dài, cậu tưởng rằng sẽ không có ai đau khổ cho mình nhưng bây giờ lại xuất hiện một người như vậy, trong lòng cũng có một niềm an ủi khó hiểu.

Trong phòng bệnh yên tĩnh chỉ có nam sinh kia ở lại, không bao lâu sau cửa phòng bệnh chợt mở ra, ba người lập tức chạy vào, Điền Chính Quốc sững sờ, nếu không phải bây giờ cậu chỉ là một linh hồn thì e là đã trợn mắt há mồm không biết phải phản ứng thế nào.

"Tử Quốc! Quốc Quốc! Quốc Quốc!"

Trên gương mặt mệt mỏi của Điền Chính Hàn xồm xoàm râu ria, đáy mắt phủ đầy tơ máu vô cùng kiệt sức, vào phòng liền quỳ dưới đất như không thể tin được vươn tay khẽ chạm vào Điền Chính Quốc đang nằm trên giường bệnh, "Quốc Quốc! Em tỉnh lại đi! Anh hai đây! Anh hai đến rồi, em đừng không để ý đến anh được không?"

"Tử Quốc?! Tử Quốc! Con tỉnh lại đi! Mẹ đến rồi, đừng giận mẹ nữa, mẹ làm sườn chua ngọt cho con được không? Tỉnh lại đi, đừng trêu mẹ nữa!"

Mẹ của Điền Chính Quốc suy sụp bước tới muốn chạm vào tay Điền Chính Quốc nhưng lại sợ làm cậu đau nên chỉ có thể che mặt khóc nức nở, giống như đã già hơn chục tuổi. Mà người đàn ông trung niên đi theo bọn họ vào như thể không muốn tin lùi về phía sau, nếu như không phải có giáo sư của Điền Chính Quốc đứng ở phía sau thì e là đã ngã xuống đất.

"Ông Điền, bà Điền, hai người đừng quá đau lòng, bác sĩ đã nói Chính Quốc vẫn có cơ hội tỉnh lại."

Giọng nói của giáo sư nghẹn ngào, hít sâu một hơi sợ mình rơi nước mắt nhưng đôi mắt đã đỏ hoe, "Quan trọng nhất bây giờ là chúng ta phải chăm sóc em ấy thật tốt, có đúng không? Nhất định sẽ không sao đâu, nếu Chính Quốc tỉnh lại thấy mọi người đau khổ như vậy thì em ấy cũng sẽ không yên lòng."

"Cảm ơn thầy, tôi....tôi..."

Trong ngực của ba Điền nghẹn đến khó thở, ông choáng váng sắp ngã cũng may có nam sinh ngồi bên giường Điền Chính Quốc đỡ lấy, "Tôi tin nhất định Chính Quốc có thể vượt qua."

"Đúng đúng, nhất định sẽ không sao."

Mọi người trong phòng an ủi lẫn nhau, giáo viên và lãnh đạo nhà trường cũng biết lúc này không nên làm phiền quá nhiều, ở lại một lát sau đó rời đi, chỉ còn lại ba mẹ và người thân của Điền Chính Quốc, còn có nam sinh kia.

Điền Chính Quốc kinh ngạc đứng đó, trong ánh mắt tràn ngập hoang mang và khiếp sợ, vì cậu bị thương mà ba mẹ cậu đau khổ đến thế này, anh hai cậu đó giờ là một người lạnh lùng kiên cường nhưng bây giờ lại suy sụp rơi lệ.

"Con trai, con là..."

Người bên ngoài đều đi rồi ông Điền mới chú ý tới nam sinh vẫn luôn im lặng bên cạnh, ông ngẩng đầu liếc nhìn lập tức lại bị đối phương làm cho khiếp sợ, hai mắt đỏ như máu đầy mệt mỏi, còn có dáng vẻ đau khổ biểu hiện ra sự lo lắng và luyến tiếc của hắn đối với Điền Chính Quốc.

"Xin chào bác trai, con là...con là...người theo đuổi Chính Quốc, con tên Kim Thái Hanh."

"Người theo đuổi?"

Ba Điền giật mình nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại, khoé mắt đỏ bừng ngồi xuống giường cầm lấy bàn tay của Điền Chính Quốc, "Hai đứa chưa ở bên nhau à?"

"Chính Quốc còn không biết con thích anh ấy."

"......Con trai, nghe bác khuyên một câu, lúc này con hãy từ bỏ Chính Quốc đi."

Không phải ba Điền muốn đả kích Kim Thái Hanh hay không hài lòng với Kim Thái Hanh, hoặc là ba Điền chán ghét đồng tính mà là ông không muốn Kim Thái Hanh phải bỏ lỡ thanh xuân, dù ông hy vọng Điền Chính Quốc có thể tỉnh lại nhưng bác sĩ nói xác suất rất nhỏ, ông không muốn làm chậm trễ tương lai của Kim Thái Hanh.

"Thừa dịp lúc tình cảm chưa sâu thì buông tay đi."

"Tình yêu con dành cho Chính Quốc đã đủ sâu rồi."

Kim Thái Hanh giống như nói ra bí mật giấu kín trong đáy lòng nhiều năm, trước ánh mắt khiếp sợ của ba phụ huynh quỳ xuống đất vuốt ve tóc Điền Chính Quốc, "Bảy năm rồi, con thích anh ấy đã đủ sâu đậm rồi."

"Cái gì?!"

Mọi người kể cả Điền Chính Quốc đều cực kỳ sốc, bọn họ nhìn nam sinh cao lớn không biết nên nói gì.

"Vậy sao con không nói với Chính Quốc."

"Bởi vì anh ấy sợ, lúc con vừa học cấp ba đã thích anh Chính Quốc, khi đó anh ấy học lớp 12, con học 11, lần đầu tiên nhìn thấy anh ấy con đã nghĩ sao trên đời lại có người dịu dàng thế này. Con luôn âm thầm ngưỡng mộ anh ấy, lấy anh ấy làm mục tiêu, anh ấy học chuyên Toán con cũng học chuyên Toán, anh ấy làm gì con đều làm chung với anh ấy. Nhưng anh ấy lại thích người khác, con biết con không có tư cách đi cản trở tình cảm của anh ấy nên chỉ lặng lẽ ở bên cạnh chờ anh ấy. Chẳng qua người anh ấy thích không phải là người tốt."

Chuyện này ba người nhà Điền đều biết, nam sinh mà Điền Chính Quốc thích hồi cấp ba đã chơi đùa tình cảm của Điền Chính Quốc, còn nói chuyện tính hướng của cậu cho mọi người mà cũng chính lúc đó bọn họ mới biết Điền Chính Quốc thích con trai.

Mặc dù lúc đó luật hôn nhân đồng giới đã được thông qua khá lâu nhưng tình cảm ấy vẫn không được người già và công chúng chấp nhận cho nên ba mẹ Điền đã rất phản đối chuyện này, thậm chí còn đưa Điền Chính Quốc đến nơi gọi là trung tâm cai nghiện.

Mà sau khi tính hướng của Điền Chính Quốc bị bại lộ đã bị bạn học trong lớp xa lánh, bạo lực học đường, điều này cũng đã làm tính tình của cậu lúc học 12 thay đổi rất nhiều, vốn là một người hoạt bát nhưng lại trở thành người e dè không muốn nói chuyện với người khác, lúc thi đại học cũng bởi vì áp lực gia đình và bên ngoài nên phải học lại một năm.

"Con giận bản thân vì không thể bảo vệ anh ấy, con cũng rất giận, giận người đó dám phản bội tình cảm của anh ấy. Anh ấy chỉ là thích người đồng tính thôi mà, vậy thì sao? Chính Quốc không làm phiền ai, không ảnh hưởng đến cuộc sống của ai, chỉ là sau khi gặp được người đối xử tốt với mình nên mới đáp lại nhưng vì sao lại bị người khác khinh thường? Con tưởng rằng đời này con sẽ không thể gặp lại Chính Quốc nữa nhưng không ngờ năm đó Chính Quốc lại học lớp của con."

Kim Thái Hanh nói đến đây, giọng nói đầy phẫn nộ và đau xót cũng biến thành dịu dàng và tình cảm, chăm chú nhìn khuôn mặt bình tĩnh của người nằm trên giường.

"Nhưng khi đó anh ấy rất sợ, anh ấy không muốn chấp nhận người nào nữa, cũng không muốn chấp nhận chính bản thân anh ấy."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net

Tags: #hwiek