253
Chương 253
Điền Chính Quốc đã từng rất tự tin, cậu có ba mẹ dịu dàng ưu tú, còn có một người anh rất thương cậu. Cậu lớn lên trong sự bảo bọc ấm áp vì thế quá trình trưởng thành của cậu cũng cực kỳ hạnh phúc. Tuy nhiên khi điều đó đến, thế giới của cậu đã bị phá hủy và sụp đổ nặng nề.
Ba mẹ từng yêu thương tự hào về cậu nhưng lúc ấy lại nhìn cậu như nhìn một bệnh nhân tâm thần, sau đó đưa cậu vào trung tâm cai nghiện. Mắng nhiếc, đánh đập chỉ vì cậu thích một đứa con trai.
Điền Chính Quốc chưa bao giờ thấy tính hướng của mình là sai, cậu chỉ thấy mình đã thích nhầm người, cậu không nghĩ rằng khi mình thích con trai sẽ bị trách cứ nhiều như vậy nhưng khi ba mẹ dùng ánh mắt thất vọng nhìn cậu, dùng lời nói để kích thích cậu thì cậu đã bị tổn thương nặng nề.
Những bạn bè xung quanh ghê tởm nhìn cậu như thể đang nhìn thứ rác rưởi, thậm chí có người còn xúc phạm cậu, muốn xem cậu có khác với con trai bình thường hay không.
Tính tình của Điền Chính Quốc quá hiền, người nhẹ dạ đều tạo một lớp vỏ cứng rắn để bảo vệ mình nhưng chiếc áo giáp ấy đã bị người thân nhất phá hủy từng chút một, cuối cùng phơi bày trần trụi tùy ý cho người khác chà đạp.
"Con chưa từng thấy anh ấy yếu ớt như vậy giống như mèo con bị thương trong đêm mưa, một mình tìm một bến đỗ nhưng lại không có chỗ nào để về." Kim Thái Hanh vừa nghĩ tới đoạn ký ức đó trong lòng đau đớn như bị dao rạch.
"Có lần con gặp được anh ấy, rõ ràng anh ấy không biết con, hai bên chỉ là người xa lạ nhưng anh ấy lại đồng ý giúp đỡ con, cõng con đi đến trường báo cáo."
Kim Thái Hanh nhắm mắt lại, nước mắt không kìm được liên tục tuôn rơi, "Anh ấy là ánh sáng của con, con muốn đuổi theo anh ấy, muốn sóng vai với anh ấy, nhưng không ngờ mình lại không thể bảo vệ được anh ấy."
Hồi Kim Thái Hanh học cấp ba gầy gò ốm yếu như cọng giá, thiếu đi sức sống tươi trẻ của thiếu niên. Cũng vì nguyên nhân này nên rất nhiều người không muốn chơi cùng hắn, lúc mới khai giảng hắn bị xe đạp đâm trúng nên bị thương, lúc ấy đã sắp trễ học, là Điền Chính Quốc cõng hắn từ dưới đất lên đưa đến lớp, sau khi tan học lại tới đưa hắn đến phòng y tế.
Lúc đó Điền Chính Quốc đã để lại một vị trí không ai thay thế được trong lòng Kim Thái Hanh.
Lần thứ hai gặp mặt là lúc Kim Thái Hanh bị cô lập, lẻ loi ngồi ăn cơm ở căn tin nhìn bài thi không tốt của mình. Điền Chính Quốc đi đến bên cạnh hắn đưa cho hắn một ly sữa socola, sau đó kiên nhẫn phân tích chỗ sai trong bài thi của hắn.
Kim Thái Hanh không biết có phải với ai Điền Chính Quốc cũng dịu dàng như vậy hay không, nhưng hắn biết cách đàn anh đối xử với hắn không giống với bất kì ai.
Hai người học chung một trường nên muốn gặp cũng không khó, Kim Thái Hanh không có chuyện gì đều chạy đến cửa lớp Điền Chính Quốc nhìn cậu, bản thân cũng đang vì Điền Chính Quốc mà dần trở nên tốt hơn.
Cho đến khi chuyện đó xảy ra.
Yêu đương đồng tính trong trường là một sự kiện gây tính tò mò, ngược lại mấy cô gái rất bao dung cho chuyện này nhưng người ghê tởm cũng không ít.
Điền Chính Quốc không đi học một tháng cho đến khi cậu quay lại thì đã gầy đi một vòng, thịt mềm trên mặt đã biến mất, giữa hai hàng lông mày cũng đầy nét ưu sầu.
Năm lớp 12 quá căng thẳng, Điền Chính Quốc còn bị bạn trong lớp cô lập xa lánh, thậm chí còn có không ít nam sinh lớp khác đến lớp bọn họ chỉ trỏ.
Là thiếu niên thì ai mà không gặp vấn đề tâm sinh lí, sau khi trải qua đau khổ với người nhà, trái tim thiếu niên đã sớm bị vết thương chồng chất. Cuối cùng dưới áp lực bên trong và bên ngoài nên đã ảnh hưởng đến kỳ thi đại học.
Kim Thái Hanh đến chỗ chủ nhiệm lớp Điền Chính Quốc hỏi cậu đi đâu nhưng chủ nhiệm lớp cũng không có tin tức.
Mãi đến lúc khai giảng, trái tim Kim Thái Hanh đã sống lại một lần nữa.
"Con muốn qua nói chuyện với anh ấy nhưng một khi có người tới gần thì anh ấy sẽ không ngừng run rẩy, đầu đổ đầy mồ hôi, chỉ có thể ngồi một mình ở trong góc."
Kim Thái Hanh hít sâu một hơi, đến bây giờ còn cảm thấy trái tim mình quặn đau, "Con...con không dám tới quá gần, con sợ anh ấy khó chịu nên chỉ có thể âm thầm bảo vệ."
Ngày nào cũng lén để một ly sữa socola cho Điền Chính Quốc, dù cho Điền Chính Quốc không uống thì hắn vẫn sẽ làm vậy. Để lại một tờ ghi chú động viên, Kim Thái Hanh không để lại tên nhưng vẫn kiên trì không biết mệt.
Nhưng tổn thương trong tâm hồn không phải có thể bù đắp trong một sớm một chiều, người luôn tự tin hoạt bát bây giờ lại trở nên ít nói, làm cái gì cũng sợ sệt, Kim Thái Hanh thấy mà đau trong lòng.
"Chính Quốc rất giỏi, anh ấy thi đậu đại học tốt nhất nên con không muốn tụt lại phía sau, vẫn đuổi theo anh ấy." Trên mặt Kim Thái Hanh xuất hiện ý cười nhẹ nhưng nụ cười này sao lại xót xa đến thế.
Có lẽ do cảm thấy mình sẽ không dính líu đến quá khứ nữa, hoặc có lẽ do vì năm lớp 12 sống khép kín đã tạo thêm một lớp bảo vệ cho trái tim cậu nên sau khi lên đại học, dường như Điền Chính Quốc đã hoà hợp lại với thế giới.
Cậu không sợ sệt nữa nhưng vẫn không tự tin được, cậu vẫn dịu dàng như trước nhưng lại không thể mở lòng. Mọi người đều thích cậu nhưng không ai có thể bước vào trái tim của cậu.
Ba Điền mẹ Điền đã khóc đến lạc giọng, bọn họ không hề biết những chuyện Kim Thái Hanh nói. Lúc đó bọn họ chỉ thấy bàng hoàng và thất vọng về chuyện "có vấn đề" về xu hướng tính dục của con trai nên sao nhớ được Điền Chính Quốc ngoan ngoãn thế nào, cậu cũng là một đứa bé, điều cậu cần nhất chính là sự đồng hành và ủng hộ của gia đình.
Bọn họ không thể tưởng tượng sau khi Điền Chính Quốc bị bọn họ mắng chửi đã đối mặt với cuộc sống như thế nào. Họ cho rằng Điền Chính Quốc phản nghịch, không để ý đến cảm nhận của bọn họ muốn làm tổn thương bọn họ, không gặp mặt Điền Chính Quốc bốn năm hiện tại mới hiểu được người sai chính là bọn họ.
"Là lỗi của ba, Chính Quốc, là ba sai....nếu ba tỉnh ngộ sớm hơn, đến gặp con là tốt rồi, ba sai rồi, ba thật sự sai..."
Ba Điền mất đi vẻ nho nhã trước kia, lúc Điền Chính Quốc học đại học năm nhất, ông đã bắt đầu tìm hiểu kiến thức về đồng tính luyến ái, ông biết đây không phải là bệnh, cũng biết tình cảm nào cũng đáng được tôn trọng.
Ông và mẹ Điền lại không muốn cúi đầu nhận lỗi trước, là bọn họ sai rồi.
"Bác trai, bác đừng nói vậy, con nghĩ Chính Quốc sẽ không trách bác đâu."
Kim Thái Hanh ngẩn người nhìn Điền Chính Quốc, "Nếu như có cơ hội, con hy vọng có thể đích thân nói với bác là con thích anh ấy, có lẽ con nên thổ lộ sớm hơn, đừng băn khoăn nhiều thì tốt rồi."
Mẹ Điền đã khóc đến ngã quỵ được Điền Chính Hàn ôm vào lòng, Điền Chính Hàn nhắm mắt lại, anh cũng sai rồi, anh cho rằng mình đã đủ quan tâm đến Điền Chính Quốc, có thể an ủi nỗi đau của Điền Chính Quốc, nhiều năm như vậy nhưng anh không có cắt đứt liên lạc với Điền Chính Quốc, nói nhiều nhất vẫn là mong cậu về nhà.
Nhưng anh lại quên mất, là chính tay bọn họ phá hủy mái ấm của Điền Chính Quốc.
Bốn người ngồi trong phòng bệnh với khuôn mặt đầy nước mắt.
Dù sao hai bác cũng đã lớn tuổi, Điền Chính Hàn đưa hai người đến khách sạn bên cạnh sau đó quay lại phòng bệnh.
Kim Thái Hanh đang quỳ dưới đất thả từng cái hôn lên mu bàn tay Điền Chính Quốc, "Xin anh tỉnh lại đi, Chính Quốc, em không thể mất anh."
"Nếu như có thể thì cho em đổi với anh, để em có thể trải qua lại một đời với anh, xin anh."
Tích--
Máy đo nhịp tim ở đầu giường biến thành một đường thẳng, đèn cấp cứu trong phòng liên tục nhấp nháy, Điền Chính Hàn đi đến bên giường bảo vệ Điền Chính Quốc cùng Kim Thái Hanh, một giây sau đã chìm vào bóng tối.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net